Nhạc nềnWindmill_Village

Sát thủ mù gặp hố phân linh thú

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm như một tấm màn mực khổng lồ từ từ buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn trên con đường mòn dẫn ra biên cảnh Nam Vực. Tiếng trục bánh xe bò bằng gỗ thông ẩm của Trịnh Thất Ngốc vẫn kiên trì phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt, nhức óc gầm rú giữa không gian tĩnh mịch. Con bò già uể oải bước từng bước nặng nề, kéo theo chiếc xe dột nát dính đầy bùn đất nhầy nhụa.


Nằm bẹp dí trên đống rơm rạ ẩm ướt ở thùng xe phía sau, Đại sư huynh vạn người mê của Thái Sơ Kiếm Tông – Cổ Vô Tri – đang ngủ say như chết. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt chưa lau sạch từ sự cố ở nhà bếp, trên trán nổi lên một cục sưng đỏ chót to tướng như quả trứng gà, dấu tích của cú đập đầu lịch sử vào cần gạt Tháp Thử Thách. Gã ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần trước ngực, thỉnh thoảng lại co rúm người vì mỏi lưng đau khớp. Đêm nay, do buổi chiều lỡ ăn quá nhiều khoai lang nướng sau núi dẫn đến đầy bụng phình hơi, cơ hoành của Cổ Vô Tri co thắt liên tục, phát ra những tiếng ngáy ngủ đều đặn, to như sấm rền vang dội cả một góc rừng.


"Đại sư huynh ngủ thật là có phong thái của bậc chí tôn vô vi." Lục Thanh Phong đeo một dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, khom lưng dắt kiếm gỗ đi bên cạnh xe bò, khẽ gật gù đầy sùng bái. "Ngay cả tiếng ngáy cũng mang theo tần số rung động của thiên địa phong thủy, tịnh hóa uế khí xung quanh. Đệ tử quả thực bái phục."


Đi phía trước dắt bò, Trịnh Thất Ngốc răng hô nhẹ, ngáp dài một cái rách cả miệng. Gã đưa mắt nhìn quanh con lộ hoang vắng, lười biếng không muốn tiếp tục di chuyển trong đêm tối lạnh lẽo. Nhìn thấy một lối rẽ nhỏ dẫn vào một trang trại nuôi linh thú phàm trần bỏ hoang ở ven đường, mắt Trịnh Thất Ngốc sáng lên. Gã thầm nghĩ: "Trời tối thế này, đi tiếp mỏi chân chết mất. Chi bằng đỗ xe ở góc khuất kia ngủ một giấc, Đại sư huynh cũng đang ngủ say, chắc chắn sẽ không trách phạt ta."


Nghĩ là làm, gã gác cổng sau ngờ nghệch dắt con bò rẽ thẳng vào lối nhỏ hoang vu. Nơi gã chọn đỗ xe là một khoảng đất trống bằng phẳng, khuất gió dưới bóng một cây dâu tằm cổ thụ. Thế nhưng, do trời tối đen như mực lại lười kiểm tra địa hình xung quanh, Trịnh Thất Ngốc hoàn toàn không phát hiện ra rằng, ngay sát bên cạnh bánh xe bò chỉ chừng ba bước chân là miệng của một Hầm ủ phân linh thú khổng lồ của trang trại. Đó là một hố sâu hoắm, chứa đầy chất thải lỏng của linh thú tích tụ nhiều năm, bề mặt phủ một lớp bùn phân nhầy nhụa, trơn trượt cực kỳ nguy hiểm.


Trịnh Thất Ngốc buộc dây cương bò vào gốc cây, leo lên thùng xe nằm cạnh Cổ Vô Tri, vận dụng tuyệt kỹ "Thạch Tượng Đứng Yên Quyết" để ngủ đứng đứng im như tượng, lập tức chìm vào giấc nồng mà không hề hay biết tai họa đang rình rập.


Cùng lúc đó, trong khu rừng rậm u ám cách chiếc xe bò khoảng trăm trượng, một bóng xám lặng lẽ lướt đi không tiếng động như một bóng ma. Đó chính là Vô Danh – sát thủ mù nổi tiếng kiêu ngạo của Huyết Ma Giáo. Lão già mù mặc đạo bào xám rách rưới, hai mắt bịt chặt bằng băng vải đen, tay cầm một cây gậy tre rỗng ruột giấu thanh mỏng kiếm sắc bén. Vô Danh tuy mù mắt nhưng sở hữu thính giác cực kỳ siêu phàm nhờ tu luyện "Thính Phong Biện Vị Quyết". Gã có thể nghe tiếng gió rít định vị vị trí con mồi từ khoảng cách trăm mét cực kỳ chính xác.


"Hừ, Thái Sơ Kiếm Tông Đại sư huynh?" Vô Danh khẽ nhếch mép cười lạnh lùng đầy tự phụ. "Danh tiếng giang hồ đồn đại huynh đài sở hữu U Minh Ma Nhãn nhìn thấu hư không, kiếm ý khai thiên tịch địa. Nhưng trước Thính Phong Biện Vị Quyết của ta, mọi kẻ mạnh đều có điểm mù. Đêm nay, ta sẽ dùng thanh mỏng kiếm này lấy mạng ngươi trong giấc ngủ."


Đột nhiên, đôi tai to dị thường của Vô Danh khẽ chuyển động liên tục. Giữa tiếng gió rít xào xạc qua lá cây dâu tằm, gã nghe thấy một âm thanh trầm đục, vang dội đều đặn phát ra từ hướng sườn dốc phía trước.


*Khò... khò... khò... oàng...*


Tiếng ngáy ngủ to như sấm sét của Cổ Vô Tri vang lên rành rọt trong đêm tối tĩnh mịch. Vô Danh khẽ khựng lại, khóe môi giật nhẹ vì kinh ngạc: "Tiếng ngáy ngủ này... tại sao lại dũng mãnh, đầy uy lực đến thế? Linh lực dao động trong tiếng ngáy này rõ ràng đã đạt tới cảnh giới tịnh hóa tâm ma! Không sai, đây chính là mục tiêu Cổ Vô Tri! Kẻ lười biếng khinh thường vạn vật!"


Vô Danh siết chặt cây gậy tre, bước đi uyển chuyển trên cỏ ẩm hướng về phía tiếng ngáy phát ra. Gã di chuyển cực nhanh, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như lông hồng rơi trên mặt tuyết, hoàn toàn không để lại tiếng động vật lý nào.


Thế nhưng, khi gã tiến đến khoảng cách năm mươi trượng, một mùi hôi thối kinh hoàng, nồng nặc tột cùng đột ngột bốc lên từ phía trước, xộc thẳng vào mũi gã. Đó là mùi phân linh thú ủ lâu ngày phát tán phản ứng hóa học độc hại trong hầm ủ phân của trang trại hoang. Mùi hương kinh tởm ấy mạnh đến mức khiến Vô Danh suýt chút nữa thì nghẹt thở, đầu óc choáng váng.


"Uế khí phàm trần thật đáng ghét!" Vô Danh nhăn mặt đầy ghê tởm. Gã là một sát thủ ưa sạch sẽ, cực kỳ ghét những tiếng động lạ và mùi hôi thối làm nhiễu loạn các giác quan của mình. Để bảo vệ khứu giác nhạy bén và tập trung thính giác tối đa để định vị tiếng ngáy của Cổ Vô Tri, Vô Danh lập tức lẩm nhẩm khẩu quyết, kích hoạt "Bế Khứu Pháp" để khóa chặt hoàn toàn sense khứu giác của mình.


Làn khói đen mờ nhạt bao phủ quanh mũi gã, mùi hôi thối kinh hoàng lập tức biến mất hoàn toàn. Vô Danh khẽ mỉm cười đầy tự phụ: "Hừ, chút uế khí phàm trần này làm sao làm khó được ta. Bây giờ, thế giới của ta chỉ còn lại âm thanh. Tiếng ngáy ngủ của ngươi chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho cái chết của ngươi!"


Gã sát thủ mù tiếp tục bước đi uyển chuyển trên cỏ ẩm hướng về phía xe bò. Tiếng ngáy của Cổ Vô Tri ngày càng gần, vang dội sát tai gã.


"Ba mươi bước... hai mươi bước... mười bước..." Vô Danh thầm đếm trong lòng. Gã khẽ rút thanh mỏng kiếm sắc bén giấu trong gậy tre ra, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve sầu phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ. Gã hoàn toàn làm chủ hướng đi nhờ thính giác nhạy bén, tin chắc rằng mục tiêu đang nằm im lìm trên xe bò phía trước không hề phòng bị.


Thế nhưng, gã sát thủ mù hoàn toàn không biết rằng, do gã đã khóa chặt khứu giác bằng Bế Khứu Pháp và không có thị giác để nhìn thấy đường, gã đang bước thẳng về phía mép hố của Hầm ủ phân linh thú nhầy nhụa bùn phân trơn trượt.


*Xoẹt!*


Chân phải của Vô Danh vừa bước lên bãi cỏ sát mép hố bỗng dẫm phải lớp bùn phân lỏng trơn tuột. Lực ma sát phàm trần biến mất hoàn toàn. Thân hình gã sát thủ mù lập tức mất thăng bằng, trượt dài một cú tàn khốc về phía miệng hố sâu hoắm.


"Cái gì?!" Vô Danh hoảng hốt kêu lên một tiếng thất thanh. Theo bản năng sát thủ chuyên nghiệp phản xạ cực nhanh, gã vội vàng vung cây gậy tre rỗng ruột cắm mạnh xuống đất bên cạnh hòng làm điểm tựa giữ thăng bằng nhục thân.


*Pụp! Shluck!*


Cây gậy tre đâm thẳng xuống, nhưng đất ở đây không phải đất cứng, mà là bùn phân mềm lún sâu ngập ngụa! Đầu gậy tre lập tức lún sâu xuống đầm lầy phân nhầy nhụa không tìm thấy điểm tựa vật lý nào. Lực đẩy ngược dòng khiến Vô Danh mất đà nhanh hơn, gã lộn nhào một vòng rưỡi trên không trung, mặt hướng thẳng xuống dưới.


*TÕM!!!*


Một tiếng động lớn vang dội vang lên dập tắt cả tiếng gió rít. Vô Danh lọt thỏm, ngã lộn cổ xuống dưới lòng Hầm ủ phân linh thú khổng lồ sâu hoắm.


Chất thải lỏng nhầy nhụa, bốc mùi hôi thối kinh hoàng lập tức bao phủ toàn thân gã sát thủ mù từ đầu đến chân. Vô Danh hoảng sợ, há miệng định hét lên cầu cứu nhưng gã quên mất mình đang ở dưới hố phân. Chất thải lỏng hôi hám tràn thẳng vào miệng gã đắng ngắt chua chát tột cùng. Khí amoniac nồng đậm tích tụ ngàn năm dưới hố phân bốc lên nghẹt thở, xộc thẳng vào phổi Vô Danh làm gã ngạt khí độc kịch liệt, mắt nổ đom đóm, lồng ngực đau nhói như bị lửa thiêu.


Trong cơn quằn quại tuyệt vọng dưới hố phân nhầy nhụa, Vô Danh cố gắng vung vẩy hai tay để bơi lên bờ, nhưng bùn phân quá đặc quánh, bám chặt lấy đạo bào xám xịt kéo gã lún sâu xuống dưới đáy. Thanh mỏng kiếm mỏng như cánh ve sầu – vũ khí bảo bối của gã – tuột khỏi tay rơi mất hút dưới lớp bùn phân đen xì không dấu vết.


Trước khi thần trí chìm vào bóng tối hoàn toàn do ngạt khí độc ngất xỉu, đại não của gã sát thủ mù bỗng bùng nổ một chuỗi suy diễn kinh hoàng tột độ:


"Cổ Vô Tri... ngươi... ngươi quả thực là một con quỷ tà ác thâm sâu khó lường! Ngươi cố tình bảo đệ tử đỗ xe bò ngay sát hầm phân linh thú phàm trần này... Ngươi biết ta có Thính Phong Biện Vị Quyết sẽ nghe tiếng ngáy dụ ta đi thẳng vào điểm mù thị giác... Ngươi biết ta sẽ dùng Bế Khứu Pháp để tránh mùi hôi thối nên mới đặt cái bẫy không mùi này phản sát ta! Một hố phân phàm trần vô tri vô giác lại vô hiệu hóa hoàn toàn ma công của ta không tốn một giọt linh lực! Thần cơ diệu toán... Ta hận... ta hận ngươi..."


Vô Danh sùi bọt mép, mắt trợn trừng dưới băng vải đen rồi chìm hoàn toàn xuống dưới hố phân linh thú ngất xỉu lịm đi.


Suốt cả đêm đông lạnh lẽo, Cổ Vô Tri vẫn ngủ ngon lành trên thùng xe bò dột nát dính bùn, thỉnh thoảng lại xoay người gãi mông Complaining trong mơ về việc sạp rau cải phàm trần bị mất giá, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa thoát khỏi một cuộc ám sát tàn bạo của sát thủ ma giáo trong gang tấc.


Sáng hôm sau, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu qua tán lá dâu tằm cổ thụ, xua tan lớp sương mù dày đặc quanh trang trại hoang.


Lão Vương dọn phân – một lão già gầy gò khắc khổ, lưng còng rạp sát đất, mặc áo xám rách vai dính đầy vết bẩn – đang uể oải đẩy chiếc xe rùa gỉ sét bốc mùi kinh hoàng tiến vào khu vực hầm ủ phân để thu gom chất thải bón rau cải tông môn ngoại môn. Lão Vương ngáp dài một cái, tay lăm lăm chiếc xẻng sắt to bản chuẩn bị làm việc.


Khi đi tới mép hố, đôi mắt kèm nhem của Lão Vương bỗng khựng lại. Lão nhìn thấy một vật thể lạ kỳ dị đang nổi lềnh bềnh trên mặt bùn phân đen xì. Đó là một cặp chân người đi ủng da đen rách rưới đang chổng ngược lên trời, xung quanh bám đầy rơm rạ.


"Ủa? Ai vứt khúc củi khô to tướng thế này vào hố phân của ta làm tắc nghẽn dòng chảy thế hả?" Lão Vương lầm bầm đầy bực bội. Lão dùng chiếc xẻng sắt cạy mạnh vào chân người kéo mạnh một cái thật dứt khoát.


*SÙY!!!*


Nhục thân của Vô Danh bám đầy bùn phân đen xì hôi hám được kéo phăng lên bờ cỏ ẩm ướt. Lão Vương bịt mũi nhìn cái xác nhầy nhụa bốc mùi hăng hắc trước mặt. Khi nhìn thấy dải băng vải đen bịt chặt hai mắt đã bị bùn phân nhuộm đen và cây gậy tre rỗng ruột giấu kiếm nằm lăn lóc bên cạnh, mắt Lão Vương trợn tròn kinh ngạc:


"A! Cái băng bịt mắt này... cái gậy tre giấu kiếm này... Đây chẳng phải là Vô Danh, tên sát thủ mù chuyên nghiệp khét tiếng giang hồ Luyện Khí tầng 9 sao?! Tại sao gã lại nằm ngất xỉu sùi bọt mép dưới hố phân linh thú của ta thế này?!"


Lão Vương hoảng hốt gào toáng lên, vội vã chạy đi báo cáo cho đội chấp pháp đệ tử đang tuần tra gần đó đến bắt sống sát thủ ma giáo khét tiếng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!