Nhạc nềnWindmill_Village

Quẻ bói trà muối chấn động quán trà phàm nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe bò phàm nhân dột nát kẽo kẹt lăn từng vòng chậm chạp trên con đường mòn phủ đầy sương mù của Đỉnh Gió Hú. Tiếng trục gỗ thông ẩm mới sửa kêu lên những tiếng "ét... ét..." nhức tai, đều đặn như một bản nhạc hành xác tra tấn màng nhĩ của bất kỳ ai nghe thấy. Thế nhưng, đối với Cổ Vô Tri, tiếng động này lại là âm thanh êm dịu nhất thế gian. Nó chứng minh rằng chiếc xe này đang di chuyển với tốc độ rùa bò, và gã đang kéo dài thời gian đến muộn Vạn Tiên Đại Hội một cách vô cùng hợp pháp.


Cổ Vô Tri nằm ườn trên đống rơm rạ ẩm ướt ở thùng xe phía sau, khuôn mặt vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt từ lò bếp chưa lau sạch, trên trán nổi lên một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà. Gã khẽ kéo chiếc tạp dề rách Lý Thị – thứ vẫn còn phảng phất mùi Đậu phụ thối Lý Thị nồng nặc kinh hoàng – xuống khỏi mặt, hé đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ nhìn ra xung quanh.


Đi bên cạnh xe bò là Lục Thanh Phong. Kể từ sau vụ gián điệp Ma Nhãn bị "mù mắt phản phệ" một cách bí ẩn bên đường, gã thiên tài ngoại môn này đã hoàn toàn gia nhập trào lưu bịt mắt luyện kiếm. Lục Thanh Phong đeo một dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, tay cầm thanh kiếm gỗ dâu tằm mới đẽo, bước đi vô cùng uyển chuyển nhưng thỉnh thoảng vẫn vấp phải rễ cây dâu tằm ngàn năm bên đường, suýt chút nữa thì cắm đầu xuống đất.


"Đại sư huynh," Lục Thanh Phong cung kính hướng về phía tiếng bánh xe kêu, giọng nói tràn đầy sự sùng bái cực đoan. "Đệ tử đã hiểu dụng ý của huynh. Huynh cố tình không lau vết nhọ nồi trên mặt, giữ nguyên cục sưng trên trán và quấn chiếc tạp dề rách nát bốc mùi hôi thối này, chính là để dạy cho đệ tử bài học về sự 'phản phác quy chân', khinh thường mọi vẻ ngoài hào nhoáng sáo rỗng của giới tu tiên đạo đức giả! Đệ tử nguyện suốt đời khom lưng đi theo quét rác bảo vệ huynh!"


Cổ Vô Tri khóe mắt giật liên hồi, bất lực thở dài một tiếng dài thườn thượt. Gã thầm nghĩ trong lòng: "Ta bôi bùn bẩn, giữ nhọ nồi là để ban tổ chức đại hội khinh bỉ đuổi thẳng cổ ta ra ngoài, trả lại cho ta năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp cơ mà! Tại sao cái đầu của ngươi lúc nào cũng tự bẻ cong thực tại thành đạo lý thâm sâu thế hả?"


Cơ bụng phàm nhân của Cổ Vô Tri bỗng nhiên sôi lên "ùng ục" đầy biểu cảm. Gã đói bụng rồi. Đêm qua quằn quại đau bụng vì ăn đậu hũ thối, lại thêm vụ gián điệp quấy phá làm gã mất ngủ nghiêm trọng. Gã thọc tay vào chiếc túi vải rách nát cổ đại dắt bên hông xe, lôi ra một củ Khoai lang nướng sau núi vẫn còn âm ấm, được bọc trong lớp giấy thô sơ sài. Mùi khoai nướng thơm phức, ngọt lịm tỏa ra, lập tức át đi phần nào mùi hôi thối của chiếc tạp dề rách.


"Trịnh Thất Ngốc!" Cổ Vô Tri uể oải gọi gã gác cổng sau đang cầm roi da dắt bò phía trước. "Dừng xe lại. Ta thấy phía trước có một quán trà nhỏ. Ta mỏi lưng đau khớp quá, phải xuống uống hớp nước ăn củ khoai đã."


Trịnh Thất Ngốc răng hô nhẹ, vội vàng ghìm cương bò lại, hớn hở gật đầu: "Đại sư huynh anh minh! Phía trước chính là Quán trà phàm nhân đầu trấn. Chúng ta dừng chân ở đó nghỉ ngơi, thuận tiện để đệ tử kiểm tra lại trục gỗ thông ẩm này."


Quán trà phàm nhân đầu trấn là một gian nhà tranh tồi tàn, xộc xếch nằm dưới bóng mát của một cây dâu tằm cổ thụ. Quán trà này do một lão đầu phàm nhân lãng trí mở ra từ mười năm trước, chuyên bán nước trà rẻ tiền cho phu khuân vác và tiều phu nghỉ chân với giá chỉ hai tiền đồng. Khi chiếc xe bò dột nát dính đầy bùn đất của đoàn Thái Sơ Kiếm Tông dừng lại, vài phu khuân vác phàm nhân đang ngồi uống nước liền tò mò liếc nhìn.


Cổ Vô Tri khom lưng lén lút bước xuống xe, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần. Gã chọn một chiếc bàn gỗ sứt sẹo ở góc hẻo lánh nhất, lười biếng ngồi sụp xuống ghế tre, chỉ muốn nhanh chóng bóc vỏ củ khoai lang nướng sau núi để lấp đầy cái bụng đói. Lục Thanh Phong bịt mắt đen xì, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh, tai vểnh lên nghe ngóng từng động tĩnh nhỏ nhất của Đại sư huynh.


Thế nhưng, sự yên bình của Cổ Vô Tri không kéo dài được lâu.


Ở chiếc bàn gỗ lớn giữa quán trà, một nam tử trung niên mặc đạo bào màu vàng kim rực rỡ dệt chỉ vàng vô cùng lộng lẫy đang ngồi tĩnh tọa. Hông gã đeo một thanh kiếm vàng chói mắt, trên bàn đặt một chiếc la bàn đồng cổ xoay xoay liên tục và một bàn cờ vây bằng đá thạch anh khổng lồ. Trên bàn cờ, các quân cờ đen trắng được bày biện thành một thế trận vô cùng phức tạp, đan xen chằng chịt như mạng nhện. Nam tử này chính là Thiết Toán Tử – một bói toán sư lập dị nổi tiếng kiêu ngạo của Thiết Kiếm Phái, tông môn đối địch luôn tìm cách gây hấn với Thái Sơ Kiếm Tông.


Thiết Toán Tử khẽ nheo mắt nhìn về phía chiếc xe bò rách nát và bộ dạng ăn mày bẩn thỉu của Cổ Vô Tri. Gã đã nghe danh tiếng về một "Đại sư huynh Thái Sơ lười nhác nhưng sở hữu kiếm ý khai thiên tịch địa" đang dẫn đầu đoàn đi thi đấu. Thiết Toán Tử cười khẩy đầy khinh miệt, đứng dậy bưng bàn cờ vây thạch anh bước thẳng về phía bàn của Cổ Vô Tri, đặt mạnh bàn cờ xuống mặt bàn gỗ sứt sẹo phát ra một tiếng *RẦM* chói tai.


"Vị này chắc hẳn là Cổ Vô Tri, Đại sư huynh huyền thoại của Thái Sơ Kiếm Tông?" Thiết Toán Tử lớn tiếng nói, giọng điệu đầy sự thách thức và mỉa mai. "Ta là Thiết Toán Tử của Thiết Kiếm Phái. Nghe danh Đại sư huynh sở hữu trí tuệ vô vi tối cao, hôm nay ta đặc biệt bày ra thế cờ 'Thiên Cơ Tàn Cục' này để thử thách trí tuệ của huynh. Nếu huynh có thể đi đúng một nước cờ phá giải tàn cục này, Thiết Kiếm Phái chúng ta sẽ lập tức nhường quyền kiểm soát mỏ linh thạch hoang phế Nam Vực cho Thái Sơ. Nhưng nếu huynh đi sai dù chỉ một nước... Thái Sơ Kiếm Tông phải nhường lại toàn bộ linh thạch hạ phẩm lộ phí đi thi đấu cho chúng ta!"


Lục Thanh Phong nghe vậy, tay lập tức siết chặt chuôi kiếm gỗ, định đứng dậy giáo huấn kẻ láo xược. Thế nhưng gã chợt khựng lại, nghĩ thầm: "Không được, Đại sư huynh vẫn chưa lên tiếng. Huynh ấy đang dùng vẻ mặt lờ đờ kia để thử thách tâm tính của ta. Ta phải nhẫn nhịn, quan sát xem huynh ấy giải quyết thế nào."


Cổ Vô Tri lúc này đang nhìn chằm chằm vào củ khoai lang nướng sau núi nóng hổi trên tay, tai hoàn toàn phớt lờ những lời lảm nhảm đầy sát khí của Thiết Toán Tử. Gã thầm nghĩ trong lòng: "Thiên Cơ Tàn Cục cái gì chứ? Ta còn không biết quân cờ đen trắng khác nhau thế nào! Nhưng khoan đã... Gã nói nếu ta đi sai, Thái Sơ Kiếm Tông phải nhường lại toàn bộ linh thạch lộ phí đi thi? Trời đất ơi! Đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một sao? Chỉ cần ta thua trận này, đoàn Thái Sơ sẽ mất sạch tiền lộ phí, không thể đi tiếp đến đại hội, Chưởng môn sẽ nổi giận lôi đình trục xuất ta ra khỏi phái vĩnh viễn! Ha ha ha! Năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp ơi, ta tới đây!"


Nghĩ đến tương lai lười biếng được về quê mở sạp bán rau cải cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu, đôi mắt lờ đờ của Cổ Vô Tri bỗng rực sáng lên một tia phấn khích phàm trần. Gã quyết định sẽ phá hoại bàn cờ này một cách thô bạo nhất để Thiết Kiếm Phái có cớ cướp sạch tiền lộ phí.


Gã lười biếng cầm củ khoai lang nướng sau núi lên, bắt đầu bóc lớp vỏ cháy sém dính đầy bùn đất đầm lầy. Do móng tay phàm nhân dính dính nhựa dâu tằm ngàn năm chưa rửa sạch, lớp vỏ khoai dẻo quánh dính chặt vào ngón tay gã. Cổ Vô Tri bực bội vẩy mạnh tay một cái để vứt bỏ mảnh vỏ khoai đi.


*PHẠP!*


Mảnh vỏ khoai lang nướng dính bùn đất đen xì, nhầy nhụa nhựa dâu tằm bay vút qua không trung, rơi thẳng xuống và đè bẹp dí lên điểm "mắt trận" trung tâm – nơi giao thoa quyết định sinh tử của toàn bộ thế cờ Thiên Cơ Tàn Cục trên bàn đá thạch anh.


Thiết Toán Tử đang đứng ngạo nghễ chờ đợi, nụ cười khinh miệt bỗng chốc cứng đờ trên khuôn mặt. Gã trợn tròn mắt nhìn mảnh vỏ khoai lang dính bùn đen nhầy nhụa đang nằm chễm chệ ngay giữa bàn cờ thạch anh tinh xảo. Mồ hôi hột bắt đầu tuôn ra như mưa trên trán gã bói toán sư. Gã lập tức bấm ngón tay tính toán điên cuồng, toàn thân run rẩy dữ dội, đầu óc bùng nổ một chuỗi suy diễn kinh hoàng tột độ:


"Cái... cái gì thế này?! Hắn không dùng quân cờ đen, cũng không dùng quân cờ trắng! Hắn dùng một mảnh vỏ khoai lang dính bùn đất phàm trần để đè lên mắt trận! Bùn đất đại diện cho 'Đại Đất Phàm Trần', nhựa cây dâu tằm đại diện cho 'Sinh Mệnh Lực Thượng Cổ'! Hắn đang muốn nói với ta rằng, mọi sự tính toán thiên cơ hoa mỹ của ta trước quy luật tự nhiên phàm trần đều chỉ là hư vô! Một nhát bổ củi chẻ đôi vạn vật, một mảnh vỏ khoai đè bẹp thiên cơ! Đây... đây chính là cảnh giới 'Vạn Pháp Quy Nhất' vượt ngoài nhị nguyên đối lập của cờ vây!"


Thiết Toán Tử càng tính toán, càng cảm thấy kinh mạch trong cơ thể hỗn loạn dữ dội, linh lực bói toán phản phệ ngược dòng làm lồng ngực gã đau nhói, suýt chút nữa thì hộc máu tại chỗ. Gã lùi lại ba bước, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn Cổ Vô Tri bằng ánh mắt đầy sự kinh hoàng sợ hãi.


Trong khi đó, Cổ Vô Tri hoàn toàn không thèm nhìn bàn cờ. Gã đang cực kỳ khát nước sau khi ăn miếng khoai ngọt lịm. Gã vẫy tay gọi lão chủ quán lãng trí:


"Lão gia hỏa, cho ta một chén trà xanh phàm nhân rẻ tiền đắng nghét đi! Khát chết ta rồi!"


Lão chủ quán lơ đãng run rẩy bưng lên một chén trà xanh phàm nhân rẻ tiền, nước trà đục ngầu, đắng nghét không có nửa điểm linh khí. Cổ Vô Tri nhìn chén trà đắng, khẽ nhăn mặt. Gã muốn tìm chút đường phèn để bỏ vào cho dễ uống. Gã liếc nhìn trên bàn gỗ sứt sẹo, thấy một hũ gốm nhỏ chứa những hạt tinh thể màu trắng đục.


"À, đường đây rồi!" Cổ Vô Tri mừng rỡ nghĩ thầm. Gã vốn lờ đờ thiếu ngủ, đầu óc mơ màng, liền xúc một thìa lớn tinh thể trắng bỏ thẳng vào chén trà đắng rồi dùng ngón tay quấy đều lên.


Thế nhưng, gã phế vật phàm nhân hoàn toàn không biết rằng, hũ gốm đó không chứa đường phèn, mà chứa Muối hạt phàm nhân – thứ muối mặn chát nồng nặc mà lão chủ quán đặt sẵn ở bàn để phu khuân vác phàm nhân pha nước uống bù muối sau những giờ lao động cực nhọc.


Cổ Vô Tri bưng chén trà lên, há miệng uống một ngụm lớn đầy sảng khoái.


*PHỤT!!!*


Vị đắng nghét của trà xanh rẻ tiền kết hợp với vị mặn chát chúa của muối hạt phàm nhân xộc thẳng vào đầu lưỡi gã, tạo ra một hương vị kinh hoàng chua chát tột cùng. Cổ Vô Tri lập tức phun toàn bộ ngụm nước trà mặn chát ngược trở lại vào chiếc Đĩa gốm mẻ đựng trà muối đặt trên bàn, khuôn mặt méo xệch đi vì ghê tởm, lưỡi thè ra ngoài thở hổn hển:


"Khẹc khẹc! Cái quái gì thế này?! Mặn chát đắng ngắt thế này thì uống làm sao được! Lão già kia định đầu độc ta à?!"


Gã bực bội đẩy mạnh chiếc đĩa gốm mẻ chứa đầy bã trà muối mặn chát bốc khói nghi ngút về phía Thiết Toán Tử, xua tay lia lịa đầy chán ghét:


"Tránh ra! Tránh ra hết đi! Ta không chơi cờ, cũng không uống cái thứ nước trà quỷ quái này nữa! Ta nhận thua! Ta nhận thua trận này rồi! Các ngươi mau cầm lấy tiền lộ phí rồi cút đi cho ta ngủ!"


Cổ Vô Tri chỉ muốn nhận thua thật nhanh để gã Thiết Toán Tử cầm tiền lộ phí đi mất, phá nát kế hoạch đi thi đấu của Thái Sơ Kiếm Tông. Thế nhưng, hành động đẩy chén trà muối mặn chát bốc khói của gã lại một lần nữa bẻ cong hoàn toàn thực tại.


Thiết Toán Tử nhìn chiếc đĩa gốm mẻ đựng đầy bã trà muối mặn chát đang bốc khói trước mặt. Mùi vị mặn chát nồng nặc của muối phàm trần kết hợp với vị đắng của trà xanh rẻ tiền bay lên, xộc thẳng vào khứu giác gã bói toán sư. Thiết Toán Tử run rẩy, tò mò nếm thử một giọt nước trà muối bắn ra trên bàn gỗ sứt sẹo.


*OÀNG!!!*


Đạo tâm của Thiết Toán Tử chấn động kịch liệt như bị sét đánh ngang tai! Vị mặn chát của muối phàm nhân kết hợp với vị đắng của trà rẻ tiền dường như hòa quyện hoàn hảo, kích hoạt một luồng nhận thức tinh thần cực hạn trong đại não gã. Thiết Toán Tử rơm rớm nước mắt, toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống đất trước sự ngơ ngác tột cùng của Cổ Vô Tri:


"Trời đất ơi! Đây... đây chính là cảnh giới 'Vô Ngã Trà Đạo' truyền thuyết! Đại sư huynh cố tình pha trà muối mặn chát đắng ngắt, đẩy đĩa gốm mẻ về phía ta và nói 'nhận thua', thực chất là huynh ấy đang dùng vị mặn chát của muối hồng trần để cảnh tỉnh ta! Huynh ấy đang nói rằng: những kẻ tu sĩ kiêu ngạo như ta suốt ngày tính toán thiên cơ cao siêu, thực chất chỉ là những kẻ hờ hợt, không hiểu được sự mặn chát đau khổ thực sự của phàm trần phàm phu! Huynh ấy dùng đĩa gốm mẻ để chỉ ra sự rạn nứt trong đạo tâm bói toán của ta! Huynh ấy nhận thua... thực chất là huynh ấy đang dùng sự khiêm tốn tối thượng của một bậc chí tôn để vạt tai ta một cái thật đau đớn!"


Lục Thanh Phong ngồi bên cạnh, nghe tiếng quỳ sụp của Thiết Toán Tử, khẽ gật gù đầy đắc ý dưới lớp băng vải đen bịt mắt: "Đại sư huynh quả nhiên thần cơ diệu toán! Dùng một chén trà muối phàm trần dâng hàng để bẻ gãy hoàn toàn đạo tâm kiêu ngạo của Thiết Kiếm Phái! Chiêu thức 'Vô Ngã Trà Đạo' này quả thực là vô chiêu thắng hữu chiêu!"


Thiết Toán Tử khóc lóc thảm thiết, dập đầu sầm sầm xuống nền đất cát của quán trà phàm nhân, giọng nói khàn đặc vì xúc động và kính phục tột cùng:


"Cổ sư huynh! Trí tuệ vô vi của huynh quả thực vượt ngoài quy luật thiên đạo! Thiết Toán Tử ta tự phụ bói toán thiên cơ, hôm nay được huynh dùng trà muối chỉ điểm, mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng! Ta xin nhận thua tâm phục khẩu phục! Ta nguyện dâng nộp toàn bộ túi tiền chứa đầy linh thạch hạ phẩm này để tạ ơn huynh đã cứu rỗi đạo tâm rạn nứt của ta!"


Nói xong, Thiết Toán Tử run rẩy đặt một chiếc túi vải thô chứa đầy linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang lên chiếc đĩa gốm mẻ đựng trà muối, rồi bưng bàn cờ vây thạch anh tháo chạy thảm hại ra khỏi quán trà phàm nhân như gặp phải quỷ thần.


Cổ Vô Tri đứng nghệt mặt giữa quán trà tồi tàn, tay vẫn cầm nửa củ khoai lang nướng sau núi dở dang, mắt trợn tròn nhìn chiếc túi vải chứa đầy linh thạch hạ phẩm lấp lóa rực rỡ đặt trên chiếc đĩa gốm mẻ bẩn thỉu.


"Cái... cái gì thế này?" Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng, nước mắt chực trào ra vì uất ức. "Ta đã dâng trà muối xin thua rõ ràng cơ mà! Tại sao gã lại khóc lóc dâng thêm tiền cho ta thế này?! Giờ thì hay rồi, ta không những không làm thâm hụt tiền lộ phí, lại còn giúp Thái Sơ Kiếm Tông giàu thêm một khoản khổng lồ! Làm sao ta có thể bị trục xuất đây hả trời đất ơi?!"


Gã bất lực ngồi sụp xuống ghế tre, nhìn chén trà muối mặn chát dở dang, lòng dâng lên một nỗi sầu khổ vô tận của kẻ muốn thất nghiệp nhưng định mệnh cứ cưỡng ép thành công vĩ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!