Cơn sốt kiếm gỗ càn quét tông môn
Sương mù sáng sớm trên quảng trường Chấp Pháp Đường vẫn chưa tan hết, nhưng tiếng reo hò của hàng vạn đệ tử Thái Sơ Kiếm Tông đã làm rung chuyển cả những ngọn thông cổ thụ sau núi. Giữa bầu không khí cuồng nhiệt ấy, Đại sư huynh truyền thừa Cổ Vô Tri đang đứng nghệt mặt ra bên cạnh chiếc kiệu tre lộng lẫy.
Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt từ lò bếp dọn dẹp hôm trước, trên trán nổi lên một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà – kết quả của cú đập đầu tự hủy vào cần gạt Tháp Thử Thách. Đôi mắt gã lờ đờ, thâm quầng đen xì như gấu trúc, hai chân run lẩy bẩy dưới lớp đạo bào xộc xệch.
Đứng bao quanh gã là ba tên đồng phạm lười biếng vừa được tuyển chọn vào đội hình đi thi đấu: Trương Đại Chùy béo ú đang vác chiếc muôi sắt đen sứt mẻ nặng hai mươi cân, Lý Tiểu Mộc gầy nhom đeo chiếc còi xương ngựa nứt nẻ bốc mùi phân ngựa, và Vương Nhị Cẩu mắt lé đang lóng ngóng kéo lê cây chổi tre mòn vẹt dính đầy nhựa dâu tằm ngàn năm dính dớp. Đội hình này, kết hợp với chiếc xe bò dột nát kẽo kẹt dắt phía sau, trông không khác gì một gánh xiếc rong nghèo khổ.
Cổ Vô Tri nhìn đám đệ tử đang quỳ lạy tung hô phía dưới, lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng. Gã thầm nghĩ: "Ta cố tình chọn ba tên phế vật lười biếng này để chắc chắn thua cuộc ngay vòng đầu tiên tại Vạn Tiên Đại Hội. Chỉ cần thua thảm hại, làm nhục thể diện tông môn, Chưởng môn sẽ nổi giận lôi đình trục xuất ta ra khỏi phái, trả lại cho ta năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp phàm nhân để về quê nuôi cá. Nhưng tại sao... tại sao đám người này lại nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái như nhìn thấy chí tôn thế kia?"
Ngay lúc gã đang chìm trong sự hoang mang tột độ, một tiếng cười sầm uất như sấm truyền bỗng vang lên từ phía lối vào quảng trường.
Trưởng lão đúc kiếm Thiết Khải của Đúc Kiếm Đường hầm hố dẫn đầu một toán đệ tử tiến vào. Đi bên cạnh lão là Lâm Động, gã thiên tài đúc kiếm trẻ tuổi kiệt xuất của tông môn, tu vi đạt Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy. Lâm Động mặc chiếc tạp dề da thú bám đầy bụi than lò rèn, nhưng đôi mắt gã lại rực sáng lấp lanh khi nhìn thấy Cổ Vô Tri. Trên hai tay gã bưng một chiếc khay lụa đỏ trang trọng, trên đó đặt một thanh thần binh lộng lẫy.
Thanh kiếm này dài ba thước ba tấc, thân kiếm được đúc bằng Tinh Trần Ngân Thiết cực kỳ quý hiếm, tỏa ra luồng linh quang màu bạc rực rỡ dạt dào như dải ngân hà. Chuôi kiếm được chạm khắc hình rồng uốn lượn tinh xảo, mỗi khi khẽ chuyển động liền phát ra tiếng kiếm鳴 thanh tao chấn động thần thức người nghe. Đây chính là "Tinh Trần Ngân Kiếm" cực phẩm, món thần binh mà Lâm Động đã dốc hết tâm huyết, ròng rã đúc suốt ba tháng trời không ngủ để dành tặng riêng cho Đại sư huynh.
Lâm Động tiến lên một bước, quỳ một gối xuống trước mặt Cổ Vô Tri, dâng chiếc khay lụa lên cao, giọng nói run rẩy vì phấn khích:
"Đại sư huynh! Nghe tin huynh sắp dẫn đầu đội tuyển vô vi xuất phát tham gia Vạn Tiên Đại Hội, Đúc Kiếm Đường chúng đệ tử không thể để huynh mang theo thanh kiếm gỗ dột nát kia đi chinh chiến! Đây là thanh Tinh Trần Ngân Kiếm do chính tay đệ đúc bằng lửa lôi đình, sắc bén chém sắt như chém bùn, linh lực dạt dào có thể tăng cường kiếm khí gấp mười lần! Xin Đại sư huynh nhận lấy thanh thần binh này để quét sạch quần hùng Nam Vực, làm rạng danh Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta!"
Hàng vạn đệ tử xung quanh nhìn thấy thanh ngân kiếm cực phẩm liền ồ lên kinh ngạc, ánh mắt ai nấy đều thèm thuồng ghen tị. Lục Thanh Phong đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thưởng: "Tốt! Có thanh thần binh này hỗ trợ, kiếm ý vô ảnh của Đại sư huynh chắc chắn sẽ khai thiên tịch địa!"
Cổ Vô Tri nhìn thanh kiếm bạc sáng loáng lấp lánh kia, nước miếng phàm trần suýt chút nữa thì chảy ra ngoài. Gã thầm tính toán: "Trời đất ơi! Thanh kiếm này đẹp quá, sáng quá! Nếu mang thứ này xuống trấn bán cho Thương hội Vạn Bảo, ít nhất cũng phải đổi được mấy trăm lượng bạc phàm trần, đủ cho ta và cha nuôi sống sung sướng cả đời không cần quét rác!"
Thế nhưng, ngay khi bàn tay phàm nhân của gã định chạm vào chuôi kiếm, một luồng khí lạnh buốt từ thực tế tàn khốc dội thẳng vào đại não gã.
"Không được!" Cổ Vô Tri giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại như bị điện giật. Gã đổ mồ hôi hột: "Ta đang tìm cách để bị thua cuộc kia mà! Nếu vác thanh kiếm sắc bén chém sắt như chém bùn này lên võ đài đại hội, lỡ tay vung bừa trúng đối thủ làm hắn bị thương, ban giám khảo lại tính cho ta thắng trận thì sao? Thắng trận thì làm sao bị trục xuất? Làm sao nhận được năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp? Hơn nữa, mang kiếm xịn thế này, đám sát thủ tà tu ma giáo rình rập dọc đường chắc chắn sẽ đỏ mắt thèm khát lao vào cướp giật, cái mạng phàm nhân này của ta làm sao giữ nổi?"
Nghĩ đến cảnh bị đám tà tu phanh thây để cướp kiếm bạc, Cổ Vô Tri run rẩy bắn người ra sau. Gã dứt khoát lắc đầu, đẩy chiếc khay lụa của Lâm Động ra xa, khuôn mặt bày ra vẻ mệt mỏi, khinh khỉnh tột cùng. Gã đưa tay hông đạo bào xộc xệch, rút thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần ra, thong thả đặt nằm ngang trên chiếc ghế gỗ dột nát rồi dùng đầu kê lên nằm ườn ra ngủ nướng.
Gã nhắm nghiền hai mắt, lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc đầy lười nhác:
"Thần binh cái gì chứ? Mang đi nặng nề mỏi lưng đau khớp chết đi được. Kiếm sắc bén quá dễ đứt tay, dùng kiếm gỗ cho an toàn. Ta nghèo, chỉ thích dùng thứ mục nát này thôi."
Lời nói vô thưởng vô phạt, đầy sự nhát gan và thực dụng phàm nhân của Cổ Vô Tri vừa dứt, toàn bộ quảng trường Chấp Pháp Đường bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Lâm Động đứng hóa đá tại chỗ, chiếc khay lụa trên tay khẽ run lên bần bật. Gã nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán băng keo giấy đang được Đại sư huynh dùng làm gối kê đầu ngủ nướng. Trong mắt của gã thiên tài đúc kiếm trẻ tuổi này, câu nói lười biếng của Cổ Vô Tri bỗng chốc biến đổi thành một luồng sấm sét đạo lý dội thẳng vào thức hải:
"Kiếm sắc bén quá dễ đứt tay... dùng kiếm gỗ cho an toàn... Ta nghèo..."
Lâm Động lẩm nhẩm lại câu nói, hai mắt trợn tròn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gã tự đốn ngộ sang chấn tâm lý tột cùng:
"Trời đất ơi! Đại sư huynh quả nhiên đã đạt tới cảnh giới 'Vô Kiếm Cảnh' tối cao! Huynh ấy nói 'kiếm sắc bén quá dễ đứt tay', thực chất là đang răn dạy ta rằng: Đệ tử đúc kiếm quá chấp niệm vào độ sắc bén vật lý của kim loại, chỉ làm vướng bận lòng người, làm rạn nứt kiếm tâm, tự làm tổn thương đạo tâm của chính mình! Huynh ấy dùng từ 'Nghèo' không phải ám chỉ tiền bạc phàm trần, mà là đang ám chỉ sự nghèo nàn, hư vô của vạn vật trước thiên đạo! Thần binh lộng lẫy đến mấy cũng chỉ là ngoại vật giả tạo, chỉ có thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ phản phác quy chân kia mới chứa đựng Thái Sơ Kiếm Ý chân chính!"
Nước mắt Lâm Động rưng rưng chảy dài trên khuôn mặt bám đầy bụi than. Gã cảm thấy xấu hổ tột cùng trước sự kiêu ngạo đúc kiếm nông cạn của mình suốt bao năm qua. Gã nhìn thanh Tinh Trần Ngân Kiếm cực phẩm do chính mình đúc ra, giờ đây trông nó thật tầm thường, sáo rỗng và đầy sát khí bạo lực trước phong thái vô vi của Đại sư huynh.
"Đệ hiểu rồi! Đại sư huynh! Đệ hoàn toàn hiểu rồi!" Lâm Động thét lên một tiếng đầy đau đớn và giác ngộ.
Gã dứt khoát vận chuyển toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 7 vào hai cánh tay chai sần vì cầm búa, vung mạnh thanh Tinh Trần Ngân Kiếm cực phẩm đập thẳng vào chiếc đe sắt rèn bên cạnh.
*RẮC!!!*
Một tiếng nổ giòn giã vang lên, thanh thần binh bạc lộng lẫy trị giá hàng ngàn linh thạch bị bẻ gãy làm đôi, linh quang màu bạc rực rỡ vụt tắt ngấm, biến thành hai mảnh sắt vụn rơi loảng xoảng dưới đất cát.
Cổ Vô Tri nghe tiếng động lớn, giật mình mở mắt ra nhìn. Khi nhìn thấy thanh kiếm bạc đắt giá có thể bán lấy mấy trăm lượng bạc phàm trần bị Lâm Động tự tay đập gãy đôi, tim gã bỗng co thắt dữ dội, đau đớn như bị dao cắt.
"Mẹ kiếp! Ngươi... ngươi bị điên hả?!" Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng, hai mắt trợn ngược suýt chút nữa thì hộc máu phàm nhân. "Thanh kiếm bạc đắt tiền thế kia! Đẹp đẽ thế kia! Ngươi không cho ta thì để ta mang đi bán lấy tiền mua rau cải, sao tự dưng lại đập gãy nó làm cái gì hả đồ phá gia chi tử?! Ta chỉ nói ta nghèo dùng kiếm gỗ cho an toàn vì sợ đứt tay phàm nhân, chứ có bảo ngươi đập kiếm đâu?!"
Gã đau lòng tiếc nuối đến mức mặt mũi méo xệch, nước mắt sinh lý chực trào ra. Nhưng dưới góc nhìn của vạn đệ tử xung quanh, vẻ mặt méo xệch đau đớn của Cổ Vô Tri lại biến thành sự nghiêm nghị, cô tịch lạnh lùng của một vị đại lão ẩn thế đang xót thương cho sự u mê của chúng sinh.
Tần Vô Song, thiên tài tự kỷ của nội môn vừa đột phá Trúc Cơ Kỳ nhờ ngủ gật trên giường tre của main, đứng cạnh đó chứng kiến cảnh tượng này cũng chấn động tâm can sâu sắc. Gã nhìn chằm chằm vào hai mảnh kiếm bạc gãy dưới đất, rồi nhìn sang song kiếm Nhật Nguyệt phát ra ánh sáng đỏ lam rực rỡ bên hông mình.
Tần Vô Song thầm nghĩ: "Đại sư huynh nói đúng! Lâm Động đập kiếm để ngộ đạo, còn ta vẫn mang theo song kiếm Nhật Nguyệt lộng lẫy này đi thi đấu, chẳng phải là đang tự phơi bày thói ngạo mạn, chấp niệm vào ngoại vật sao? Đại sư huynh dùng vẻ mặt đau buồn kia là đang thất vọng vì ta vẫn chưa ngộ ra triết lý vô vi của huynh ấy! Ta không thể để huynh ấy thất vọng!"
Nghĩ là làm, Tần Vô Song dứt khoát rút song kiếm Nhật Nguyệt cực phẩm nội môn ra. Gã vận chuyển tu vi Trúc Cơ Kỳ cực hạn, hai tay siết chặt chuôi kiếm, vung mạnh chém chéo vào nhau.
*XOẢNG!!!*
Cặp song kiếm Nhật Nguyệt cực phẩm phát ra tiếng nổ lớn, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn thủy tinh lấp lánh rơi rải rác trên quảng trường Chấp Pháp Đường.
Cổ Vô Tri nhìn thấy song kiếm của Tần Vô Song cũng bị phá hủy lãng xẹt, hai tay gã run lẩy bẩy ôm chặt lấy lồng ngực phàm nhân, mặt cắt không còn giọt máu. Gã thầm rên rỉ: "Trời đất ơi! Lại thêm một cặp kiếm xịn bị hủy! Đám người này bị điên tập thể thật rồi! Bọn họ tự hành xác, tự hủy hoại gia sản tông môn để làm cái trò gì thế này? Ta chỉ muốn yên bình đi dọn rác thôi mà!"
Lâm Động quỳ sụp xuống đất cát trước mặt Cổ Vô Tri, dập đầu sầm sầm xuống đất, giọng nói nghẹn ngào đầy kính trọng:
"Đại sư huynh! Đệ nguyện từ bỏ việc đúc kiếm sắt bén vô nghĩa! Xin Đại sư huynh cho phép đệ được nghiên cứu thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán băng keo giấy phàm trần của huynh, để đệ ngộ ra chân lý đúc kiếm tối giản phản phác quy chân! Đúc Kiếm Đường đệ tử từ nay nguyện thề chỉ đẽo kiếm gỗ để rèn luyện kiếm ý vô vi!"
Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện đứng bên cạnh vuốt râu đầy tự hào, rơm rớm nước mắt vì cảm động: "Tốt! Đại sư huynh dùng một câu nói vô tri phàm trần đã bẻ gãy hoàn toàn sự kiêu ngạo sáo rỗng của Đúc Kiếm Đường, tịnh hóa tâm ma chấp niệm ngoại vật cho đệ tử! Đây mới là đỉnh cao của giáo dục kiếm tông!"
Cơn sốt kiếm gỗ lập tức bùng nổ càn quét khắp toàn bộ Thái Sơ Kiếm Tông. Chỉ trong vòng nửa ngày, hàng ngàn đệ tử nội môn và ngoại môn từ bỏ hoàn toàn kiếm sắt cực phẩm, tranh nhau chạy vào rừng dâu tằm cổ thụ sau núi nhặt củi khô dâu tằm mang về đẽo gọt thành những thanh kiếm gỗ sứt mẻ vá víu bắt chước Đại sư huynh.
Khi đoàn xuất phát của Thái Sơ Kiếm Tông chính thức lên đường xuống núi hướng về Vạn Tiên Đại Hội, Cổ Vô Tri ngồi trên kiệu tre dắt xe bò dột nát ngoảnh đầu nhìn lại đội hình phía sau.
Thay vì một đoàn kiếm tu oai phong lẫm liệt mặc đạo bào trắng muốt đeo thần binh sáng chói, giờ đây hàng trăm đệ tử đồng hành đều vác trên vai những khúc củi khô dâu tằm đẽo gọt thô kệch, mặt mũi ai nấy đều nghiêm nghị khom lưng lén lút dắt xe rác.
Cổ Vô Tri ôm chặt lấy thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ của mình, ngửa mặt lên trời khóc ròng trong bất lực: "Xong đời rồi... Đoàn kiếm tông đệ nhất thiên hạ giờ đây trông không khác gì một toán tiều phu nghèo khổ vác củi khô đi bán chợ đen dưới trấn! Thế này thì làm sao đi đấu đại hội đây hả trời?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!