Kế hoạch đội hình phế vật
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Thái Sơ vẫn chưa tan hẳn, nhưng bầu không khí tại quảng trường Chấp Pháp Đường đã nóng lên hừng hực. Hàng ngàn đệ tử mặc đạo bào trắng muốt, hông đeo kiếm bạc đứng xếp hàng chỉnh tề, ánh mắt ai nấy đều rực lửa nhiệt huyết. Họ đang chờ đợi thời khắc lịch sử: Đại sư huynh truyền thừa Cổ Vô Tri sẽ chính thức tuyển chọn đội hình đồng hành tham gia Vạn Tiên Đại Hội Nam Vực.
Ở trung tâm quảng trường, Cổ Vô Tri đang ngồi bệt trên một chiếc ghế gỗ dột nát, dáng vẻ lỏng khỏng, hai vai khom xuống lén lút như một tên trộm đang rình rập chuồng gà. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt lau không sạch, trên trán nổi lên một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà – di chứng của cú đập đầu tự hủy vào cần gạt Tháp Thử Thách hôm trước. Đôi mắt gã lờ đờ, thâm quầng đen xì vì mất ngủ, tay uể oải xoay xoay tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh sứt mẻ.
"Mệt mỏi quá..." Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng. "Tại sao ta đã quỳ lạy van xin, tự tát vào mặt mình dã man trước mặt sứ giả liên minh mà hắn vẫn nghĩ ta là chí tôn vô vi chứ? Giờ thì hay rồi, Chưởng môn ép ta dẫn đầu đoàn đi thi. Vạn Tiên Đại Hội toàn là đám thiên tài kiêu ngạo giết người không chớp mắt, ta mà vác cái mạng phàm nhân này đi thì khác nào nộp mạng?"
Đột nhiên, đôi mắt lờ đờ của gã chợt rực sáng lên một tia sáng ranh mãnh. Gã nhớ đến điều khoản kỷ luật của tông môn: Nếu một đội hình tham gia đại hội liên minh mà bị loại ngay từ vòng gửi xe, làm nhục thể diện tông môn nghiêm trọng, Chưởng môn sẽ nổi giận lôi đình, tước đoạt chức vị và trục xuất kẻ dẫn đầu ra khỏi phái, kèm theo khoản bồi thường thất nghiệp năm mươi lượng bạc phàm trần!
"Đúng thế!" Cổ Vô Tri phấn khích đến mức suýt chút nữa thì cười thành tiếng. "Muốn thua cuộc thì dễ thôi! Chỉ cần ta không mang theo đám thiên tài nội môn kia. Ta sẽ chọn những kẻ phế vật nhất, lười biếng nhất, những kẻ chưa bao giờ biết vung kiếm là gì! Đội hình toàn phế vật thì chắc chắn sẽ thua thảm hại! Năm mươi lượng bạc bồi thường, sạp rau cải của cha nuôi Cổ Lão Đầu, ta đang về đây!"
Ngay lúc gã đang chìm trong ảo tưởng tươi đẹp về cuộc sống lười biếng phàm trần, một tiếng ho nhẹ nghiêm nghị vang lên bên tai.
Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện bước lên, gương mặt đen như than, râu cọp dựng ngược đang vuốt râu đầy tự hào. Lão chậm rãi trải ra một cuộn giấy da dê dài dệt chỉ vàng lộng lẫy trước mặt Cổ Vô Tri, giọng nói ồm ồm mang theo linh lực Kim Đan Kỳ vang dội:
"Đại sư huynh, đây là danh sách những thiên tài xuất chúng nhất nội môn và ngoại môn do Chấp Pháp Đường và Kiếm Các cùng tuyển chọn. Đứng đầu là Lục Thanh Phong, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9, đã ngộ ra 'Nhắm mắt vung kiếm pháp' của huynh. Tiếp theo là Tần Vô Song, người vừa đột phá Trúc Cơ nhờ ngộ đạo trên giường tre của huynh. Ngoài ra còn có Mộ Dung Tuyết, nữ kiếm tu số một... Xin Đại sư huynh duyệt qua để chúng ta lập tức chuẩn bị kiệu tre xuất phát!"
Lục Thanh Phong đứng bên cạnh, hông đeo thanh kiếm bạc Tinh Thần Kiếm sáng loáng, ánh mắt rực sáng sùng bái nhìn chằm chằm vào Cổ Vô Tri, lồng ngực ưỡn cao đầy kiêu hãnh. Gã thầm nghĩ: "Được đồng hành cùng Đại sư huynh chính là vinh hạnh lớn nhất đời ta! Ta nhất định phải thể hiện thật tốt!"
Cổ Vô Tri nhìn vào bản danh sách dài dằng dặc toàn những cái tên nghe thôi đã thấy "khủng bố", da đầu gã bỗng chốc tê dại. Gã thầm tính toán: "Mang theo đám quái vật này đi thi thì chúng nó tự đánh cũng thắng mất! Chúng nó mà thắng, danh tiếng của ta lại tăng vọt, làm sao ta bị đuổi học được? Không được, phải gạch bỏ hết!"
Cổ Vô Tri không chần chừ một giây, quơ lấy cây bút lông bám đầy mực tàu bên cạnh, vung tay gạch một đường mực đen xì, dứt khoát gạch bỏ toàn bộ danh sách thiên tài trước sự ngơ ngác tột độ của Thẩm Thiết Diện và Lục Thanh Phong.
"Đại... Đại sư huynh? Huynh gạch bỏ toàn bộ thiên tài sao?" Thẩm Thiết Diện khựng lại, chiếc giới thước sắt trên tay khẽ run lên, đôi mắt đen trợn tròn hoang mang. "Lục Thanh Phong và Tần Vô Song là niềm hy vọng của phái ta tại đại hội lần này cơ mà?"
Cổ Vô Tri ném cây bút lông sang một bên, dựa lưng vào chiếc ghế gỗ dột nát, ngáp dài một cái đầy mệt mỏi. Gã cố tình bày ra vẻ mặt khinh khỉnh, giọng nói khàn đặc lười biếng:
"Thiên tài cái gì chứ? Toàn là một lũ vướng chân vướng tay. Ta không cần bọn họ."
Lục Thanh Phong nghe vậy, lồng ngực khẽ thắt lại, nhưng ngay lập tức gã tự đốn ngộ sang chấn tâm lý: "Đại sư huynh nói đúng! Mình tuy là thiên tài ngoại môn, nhưng trước mặt cảnh giới 'Vô Kiếm' của huynh ấy, mình chỉ là một đứa trẻ tập đi. Huynh ấy gạch tên mình là muốn cảnh tỉnh mình không được kiêu ngạo, phải tự rèn luyện thêm đạo tâm! Ôi, tấm lòng của Đại sư huynh sâu sắc như biển cả!"
Thẩm Thiết Diện nhíu chặt lông mày, lão cố gắng vận dụng tư duy đa nghi, thích phức tạp hóa vấn đề của mình để phân tích dụng ý sâu xa của Cổ Vô Tri. Lão nhìn chằm chằm vào vệt mực đen xì nguệch ngoạc trên bản danh sách, rồi nhìn sang cục sưng đỏ chót trên trán main, đầu óc bỗng nhiên nảy ra một tia sáng chấn động:
"Khoan đã... Đại sư huynh gạch bỏ toàn bộ thiên tài chính quy... Chẳng lẽ huynh ấy muốn dùng binh pháp 'phản phác quy chân', dùng những kẻ hoàn toàn vô danh để đánh bại đám thiên tài kiêu ngạo của các tông môn khác? Đúng thế! Dạy một kẻ dốt nát thành tài mới là đỉnh cao của kiếm đạo chí cao! Nhưng huynh ấy sẽ chọn ai đây?"
Thẩm Thiết Diện hít một hơi lạnh, cung kính cúi người hỏi:
"Vậy xin hỏi Đại sư huynh, huynh muốn tuyển chọn những ai vào đội hình đồng hành?"
Cổ Vô Tri thầm mừng rỡ trong lòng: "Mắc bẫy rồi! Lão già này tự suy diễn rồi!" Gã lập tức đứng dậy, vác cái vỏ kiếm sắt siêu nặng đi khom khom về phía góc quảng trường – nơi nhóm tạp dịch dọn dẹp đang đứng xem náo nhiệt. Gã giơ tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh lên, chỉ thẳng vào ba bóng dáng đang ngủ gật và chơi bài lá lén lút:
"Ta chọn ba người bọn họ!"
Toàn bộ quảng trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ba kẻ vừa được chỉ định.
Người thứ nhất là Trương Đại Chùy, gã đầu bếp tạp dịch béo ú, mặt mũi dính đầy nhọ nồi, hông giắt chiếc muôi múc canh bằng sắt đen khổng lồ nặng hai mươi cân, lúc này đang đứng dựa cột ngủ ngáy khò khò, nước miếng chảy dài ròng ròng.
Người thứ hai là Lý Tiểu Mộc, gã tạp dịch dọn phân ngựa gầy nhom, tai to như tai dơi, tóc tai bù xù chứa đầy rơm rạ, người tỏa ra mùi phân ngựa nồng nặc đặc trưng đang nhút nhát nép sau lưng Đại Chùy.
Người thứ ba là Vương Nhị Cẩu, tên tạp dịch quét lá rụng có khuôn mặt dài như mặt ngựa, mắt lé kim, tay đang giấu vội bộ bài lá làm bằng vỏ cây linh trúc rách nát vào ống tay áo rách nách.
Cả ba tên tạp dịch lười biếng nhìn thấy Đại sư huynh chỉ tay vào mình, hồn vía đều bay lên chín tầng mây. Trương Đại Chùy giật mình tỉnh giấc ngủ ngáy, chiếc muôi sắt đen suýt chút nữa thì rơi trúng chân:
"Vô Tri... à không, Đại sư huynh! Huynh đùa tụi đệ hả? Tụi đệ chỉ biết nấu ăn, dọn phân ngựa và đánh bài lá thôi! Kiếm pháp của tụi đệ chỉ đạt mức Luyện Khí tầng 1 – tu vi thấp nhất lịch sử tông môn! Huynh mang tụi đệ đi thi đấu thì khác nào dâng mạng cho người ta chém?"
Cổ Vô Tri thầm nghĩ: "Chính vì tụi bây phế vật nên ta mới chọn!" Nhưng ngoài mặt, gã lại khoanh tay trước ngực đạo bào xộc xệch, ho nhẹ một tiếng đầy bí hiểm:
"Không biết dùng kiếm thì mới tốt. Chỉ biết nấu ăn và dọn phân ngựa... đó mới là kiếm pháp ẩn trong sinh hoạt phàm trần. Cứ quyết định thế đi!"
Thẩm Thiết Diện đứng hóa đá tại chỗ, đầu óc lão như bị một tiếng sét đánh ngang tai. Lão nhìn Trương Đại Chùy béo ú dính nhọ nồi, nhìn Lý Tiểu Mộc hôi hám mùi phân ngựa, rồi nhìn Vương Nhị Cẩu mắt lé cầm chổi tre cụt ngủn. Trong mắt của vị trưởng lão chấp pháp nghiêm khắc cực đoan này, hình ảnh lố bịch ấy bỗng chốc biến đổi thành một bức tranh đạo lý vô vi tối thượng:
"Trời đất ơi... Ta hiểu rồi! Đại sư huynh quả nhiên đã đạt tới cảnh giới 'Thiên Nhân Hợp Nhất'! Huynh ấy chọn đầu bếp béo Trương Đại Chùy – kẻ dùng muôi sắt chẻ củi nấu ăn, thực chất là đang luyện tập 'Thực Thần Đại Đạo', lấy hỏa khí lò bếp để rèn luyện nhục thân cứng như sắt đá! Huynh ấy chọn Lý Tiểu Mộc dọn phân ngựa – kẻ có khứu giác thính nhạy nghe ngóng bước chân, thực chất là đang dùng uế khí phàm trần để tịnh hóa tâm ma, rèn luyện thần thức cảnh giới cực hạn! Huynh ấy chọn Vương Nhị Cẩu quét lá – kẻ dùng chổi tre cụt ngủn quét sạch lá rụng, thực chất là đang múa 'Cuồng Phong Tảo Diệp Kiếm Pháp' tịnh hóa uế khí phong thủy!"
Thẩm Thiết Diện rơm rớm nước mắt vì cảm động, hai vai lão run lên bần bật, lão quỳ sụp một gối xuống trước mặt Cổ Vô Tri, tiếng hô nghẹn ngào vang vọng khắp quảng trường:
"Đại sư huynh vĩ đại! Huynh dùng người 'phản phác quy chân', lấy ba kẻ vô danh tiểu tốt dọn rác dọn phân để chứng minh cho cả Nam Vực thấy rằng: Kiếm đạo chân chính không nằm ở thần binh hoa mỹ, mà ẩn giấu trong cuộc sống phàm trần giản dị nhất! Thẩm Thiết Diện ta hoàn toàn bái phục trí tuệ dùng người của huynh!"
Lục Thanh Phong nghe vậy cũng quỳ rụp xuống bên cạnh, khóc lóc thảm thiết vì tiếc nuối:
"Đại sư huynh! Đệ sai rồi! Đệ cứ tưởng mình tu vi Luyện Khí 9 là giỏi, hóa ra đệ vẫn chưa bằng một góc của ba vị sư huynh tạp dịch khổ tu dọn phân dọn rác này! Đệ tự nguyện xin làm đệ tử dự bị, lén bám theo hành trình để được Đại sư huynh chỉ điểm thêm đạo tâm!"
Cổ Vô Tri nhìn Thẩm Thiết Diện và Lục Thanh Phong đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới đất, gã đờ người ra, hai mắt trợn ngược, lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng.
"Tại sao... tại sao ta đã cố tình chọn ba tên phế vật lười biếng nhất tông môn, mà các người vẫn có thể giải nghĩa chúng thành đại lão khổ tu ẩn thế được hả?!" Cổ Vô Tri khóc không ra nước mắt, nước mắt sinh lý chảy thành dòng màu đen loang lổ trên má nhọ nồi. Kế hoạch tự hủy để bị trục xuất của gã một lần nữa bị bẻ cong thành một kỳ tích dùng binh thần sầu.
Đúng lúc đó, Chưởng môn Trần Vô Vi đang bế quan tử quan sâu trong núi, nghe tin Đại sư huynh đã hoàn thành việc chọn đội hình, liền dùng linh lực Nguyên Anh truyền âm cưỡng chế thông qua Thẻ bài gỗ Đại sư huynh hông main:
"Đại sư huynh chọn người thần sầu, phản phác quy chân! Bản tọa chuẩn y đội hình này! Lập tức xuất phát tham gia Vạn Tiên Đại Hội! Không được thay đổi!"
Quyết định cưỡng chế của Chưởng môn vang lên, cắt đứt mọi hy vọng thay đổi nhân sự cuối cùng của Cổ Vô Tri. Gã đứng ngây người như một pho tượng đá rách rưới, hoàn toàn chấp nhận số phận cay đắng.
Tuy nhiên, bất ngờ lớn nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.
Để chuẩn bị cho đoàn xuất phát, Thiết Khải trưởng lão của Đúc Kiếm Đường hăm hở dẫn theo Lâm Động và một toán đệ tử mang theo một chiếc rương gỗ lớn rỉ sét loang lổ tiến vào quảng trường. Thiết Khải vung chiếc búa tạ lớn, cười sấm truyền vang dội:
"Đại sư huynh! Nghe tin huynh chọn ba vị đại lão tạp dịch ẩn thế đồng hành, Đúc Kiếm Đường chúng ta không thể để họ đi tay không! Chúng ta đã bới sạch Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực để tìm ra những thanh 'thần binh phế thải tự phong ấn' phù hợp nhất với phong thái phản phác quy chân của họ!"
Nói xong, Thiết Khải mở tung chiếc rương gỗ.
Bên trong rương là ba món đồ phế thải rỉ sét loang lổ dính đầy bùn đất: Một chiếc muôi múc canh bằng sắt đen sứt mẻ cán gỗ lỏng lẻo, một chiếc còi xương ngựa nứt nẻ bám đầy rêu phong, và một cây chổi tre quét lá rụng mòn vẹt đầu chổi dính dính nhựa dâu tằm ngàn năm.
Thực chất, đây chỉ là đống sắt vụn phế thải rác rưởi mà Đúc Kiếm Đường vứt bỏ ngàn năm qua, hoàn toàn không có nửa điểm linh lực dao động. Nhưng dưới sự cuồng tín của vạn đệ tử Thái Sơ Kiếm Tông, ba món đồ phế thải này bỗng chốc tỏa ra một khí tức 'thâm sâu khó lường, tự phong ấn thần khí' cực kỳ đáng sợ.
Trương Đại Chùy, Lý Tiểu Mộc và Vương Nhị Cẩu ngơ ngác đón nhận ba món thần binh phế thải cầm trên tay. Trương Đại Chùy vác chiếc muôi sắt đen mẻ lên vai béo, Lý Tiểu Mộc ngậm chiếc còi xương ngựa nứt nẻ trước ngực hôi hám mùi phân, còn Vương Nhị Cẩu khom lưng kéo lê cây chổi tre mòn vẹt dính nhựa dính dớp.
Hàng vạn đệ tử Thái Sơ vây quanh quảng trường nhìn thấy đội hình tạp dịch lười biếng cầm thần binh phế thải đứng khom lưng lén lút bên cạnh Đại sư huynh Cổ Vô Tri, đồng loạt rống lên tiếng hô vang dội chấn động cả đỉnh Thái Sơ, thổi bay mây mù sáng sớm:
"Thần binh phản phác! Đại sư huynh vô địch! Đội hình vô vi chinh phục Vạn Tiên Đại Hội Nam Vực!"
Cổ Vô Tri khoác chiếc áo thêu gà quay xộc xệch, tay cầm ống tre lệnh triệu tập, đứng nghệt mặt nhìn ba gã đồng phạm lười biếng bỗng nhiên được trang bị thần binh phế thải đầy oai phong giả mạo, chuẩn bị bước lên kiệu tre xuất phát trong tiếng reo hò tiễn đưa hoành tráng của hàng vạn đệ tử cuồng nhiệt phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!