Nhạc nềnWindmill_Village

Lệnh triệu tập Vạn Tiên Đại Hội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù sáng sớm trên Đỉnh Thái Sơ lạnh đến thấu xương. Gió bão gào rống qua những phiến đá thạch anh xám xịt, thổi bay những mảnh lá rụng cuối thu còn sót lại. Thế nhưng, bầu không khí lạnh lẽo ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi lạnh lòng của Cổ Vô Tri lúc này.


Gã tạp dịch mười bảy tuổi đang đứng ở trung tâm võ đài khổng lồ, hai vai khom xuống lén lút như một tên trộm đang rình rập chuồng gà. Khuôn mặt gã vẫn còn lem nhem những vệt nhọ nồi đen kịt từ sự cố nổ lò đan của Cát Hồng hôm trước, lau mãi không sạch. Trên trán gã, một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà – hậu quả của cú đập đầu tự hủy vào cần gạt Tháp Thử Thách – vẫn đang lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Đôi mắt gã lờ đờ, thâm quầng đen xì vì thức trắng đêm để chịu đựng cơn đau bụng quằn quại do ăn vụng đậu phụ thối. Gã đứng đó, trông rách rưới, thảm hại và kiệt sức đến mức dường như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua là gã sẽ lăn ra bất tỉnh nhân sự.


Thế nhưng, trong mắt hàng ngàn đệ tử Thái Sơ Kiếm Tông đang vây quanh dưới đài, hình ảnh này lại mang một phong thái hoàn toàn khác.


"Nhìn xem! Đại sư huynh lại khoác chiếc áo thêu Phượng Hoàng Gà Quay rách nát kia rồi!" Một đệ tử ngoại môn đeo băng vải đen bịt chặt hai mắt (do trào lưu tránh nhìn thẳng vào U Minh Ma Nhãn của main) khẽ thì thầm đầy xúc động. "Khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi kia chính là minh chứng cho việc huynh ấy đã dùng nhục thân gánh chịu hỏa khí lò bếp để luyện chế thần dược! Cục sưng đỏ chót trên trán chính là ấn ký của việc dùng đầu phá hủy cơ quan Tháp Thử Thách! Phong thái phản phác quy chân, khinh thường hồng trần này, ngoài Đại sư huynh ra thì còn ai vào đây nữa?"


Đứng bên cạnh Cổ Vô Tri là Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện. Lão già quắc thước, mặt đen như than, râu cọp dựng ngược đang vuốt râu đầy tự hào. Đằng sau họ là Lục Thanh Phong, gã thiên tài ngoại môn cuồng nhiệt, hông đeo thanh kiếm bạc sáng loáng, ánh mắt rực sáng sùng bái nhìn chằm chằm vào cái lưng khom khom của Đại sư huynh.


Đối diện với họ là Thượng Quan Phi, sứ giả của Vạn Tiên Liên Minh. Thượng Quan Phi khoác đạo bào màu trắng tinh khiết dệt chỉ vàng lộng lẫy, phong thái hiên ngang, tu vi đã đạt tới Kim Đan Kỳ tầng thứ ngũ. Gã ngạo nghễ đứng đó, tay cầm một ống tre ngọc bích chứa lệnh triệu tập, đôi mắt sắc lạnh quét qua Cổ Vô Tri với vẻ dò xét cực kỳ khắt khe.


"Thẩm trưởng lão," Thượng Quan Phi lên tiếng, giọng nói mang theo linh lực chấn động nhẹ khiến sương mù xung quanh tản ra. "Bản sứ giả nghe đồn Thái Sơ Kiếm Tông mới thăng chức cho một đệ tử tạp dịch lên làm Đại sư huynh truyền thừa, người này dẹp tà tu, tịnh hóa ma kiếm, lại còn thuần phục được ngỗng thần tiến hóa. Liên minh vô cùng coi trọng, nên bản sứ giả mới đích thân đến đây để trao lệnh triệu tập tham gia Vạn Tiên Đại Hội Nam Vực. Thế nhưng..."


Thượng Quan Phi khựng lại, nhíu mày nhìn cục sưng đỏ chót trên trán và khuôn mặt đen nhèm của Cổ Vô Tri, trong lòng dâng lên một sự nghi ngờ cực lớn: "Kẻ này không có nửa điểm linh lực dao động, dáng đi khom lưng lén lút, mặt mũi nhem nhuốc, chẳng lẽ lời đồn giang hồ chỉ là trò lừa đảo của Thái Sơ Kiếm Tông hòng che giấu sự suy thoái?"


"Sứ giả đại nhân," Thẩm Thiết Diện bước lên một bước, chắp tay nghiêm nghị. "Đại sư huynh của chúng ta tính tình lập dị, luôn thích dùng thân phận phàm nhân lười biếng để rèn luyện tâm tính, phản phác quy chân. Xin ngài chớ nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá."


Thượng Quan Phi hừ lạnh một tiếng: "Đại hội võ học Nam Vực quy tụ vạn thiên tài kiêu ngạo, không thể giao vị trí dẫn đầu cho một kẻ hữu danh vô thực. Bản sứ giả hôm nay muốn tận mắt kiểm tra thực lực của Đại sư huynh quý phái. Chỉ cần Đại sư huynh biểu diễn một chiêu kiếm pháp Thái Sơ để bản sứ giả mở mang tầm mắt, lệnh triệu tập này sẽ lập tức được giao ra!"


Nghe đến đây, tim Cổ Vô Tri bỗng nảy lên một cái kịch liệt. Đôi mắt lờ đờ của gã chợt rực sáng lên một tia hy vọng cực kỳ mãnh liệt.


"Cơ hội đến rồi!" Cổ Vô Tri gào thét trong lòng, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì sung sướng. "Sứ giả muốn kiểm tra kiếm pháp! Mà mình thì hoàn toàn phế vật, không biết một chiêu nửa thức nào hết! Chỉ cần mình thừa nhận sự thật, tự thú bản thân là kẻ lừa đảo vô dụng, sứ giả sẽ nổi giận, tước đoạt lệnh triệu tập, phế truất chức vị Đại sư huynh của mình! Chưởng môn sẽ tức giận trục xuất mình, và năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp phàm nhân sẽ bay thẳng vào túi! Mình sẽ được về quê bán rau với cha nuôi Cổ Lão Đầu!"


Kế hoạch tự hủy hoàn mỹ này khiến Cổ Vô Tri phấn khích đến mức toàn thân run rẩy. Gã không chần chừ thêm một giây nào, lập tức tiến hành thủ đoạn Thật Thà Tự Thú.


"Bịch!"


Trước sự kinh ngạc tột độ của Thượng Quan Phi, Thẩm Thiết Diện và hàng ngàn đệ tử vây quanh, Cổ Vô Tri đột ngột quỳ sụp hai gối xuống nền đá thạch anh cứng ngắc. Gã dập đầu sầm sầm, nước mắt sinh lý (do gió lạnh thổi cay mắt và cục sưng trên trán đau nhói) tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi.


"Sứ giả đại nhân! Ta lạy ngài!" Cổ Vô Tri khóc lóc thảm thiết, giọng khàn đặc đầy chân thành. "Ngài nói đúng lắm! Ta chỉ là một tên phế vật tạp dịch quét rác lười biếng một trăm phần trăm! Ta hoàn toàn không có linh căn, không có tu vi, cũng không biết một chút kiếm pháp nào hết! Toàn bộ những chuyện dẹp tà tu, phá tháp, diệt độc trùng đều là do tai nạn ngẫu nhiên vật lý! Tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh này là do Chưởng môn ép ta nhận chứ ta không hề muốn! Ta nhút nhát sợ chết lắm, nghe đến Vạn Tiên Đại Hội có tà tu là ta sợ đến mức tè ra quần đây này! Xin ngài hãy tước đoạt chức vị của ta, trục xuất ta khỏi tông môn ngay lập tức!"


Để tăng thêm phần hèn nhát dập tắt mọi nghi ngờ, Cổ Vô Tri vung tay tự tát vào má mình hai cái bốp bốp giòn giã:


"Ta hèn hạ lắm! Ta chỉ muốn về quê bán rau cải thôi! Xin ngài hãy tha cho ta!"


Toàn bộ Đỉnh Thái Sơ bỗng chốc chìm vào một sự im lặng chết chóc. Gió bão dường như cũng ngừng thổi. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn và nội môn đứng hóa đá tại chỗ, đôi mắt trợn tròn nhìn vị Đại sư huynh đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết trên đài.


Thượng Quan Phi cũng hoàn toàn khựng lại. Gã đứng lặng người, đôi mắt sắc lạnh chăm chú quan sát từng cử chỉ, từng giọt nước mắt và biểu cảm trên mặt Cổ Vô Tri. Thượng Quan Phi là cao thủ Kim Đan Kỳ, thần thức nhạy bén cực hạn. Gã có thể dễ dàng nhận ra: lời nói của thiếu niên này hoàn toàn là thật lòng, không có nửa điểm dối trá hay linh lực ngụy trang. Gã thực sự... khóc lóc chân thành tột cùng, tự nhận mình là phế vật quét rác.


Thế nhưng, chính sự chân thành không chút phòng ngự này lại kích hoạt năng lực thụ động Hào quang Hiểu lầm vĩ mô đang vận hành liên tục xung quanh nhục thân Cổ Vô Tri.


Đầu óc của Thượng Quan Phi bắt đầu xoay chuyển kịch liệt, tự bẻ cong thực tại theo hướng phức tạp hóa:


"Khoan đã... Kẻ này quỳ xuống khóc lóc tự nhận mình là phế vật quét rác phàm nhân? Một kẻ lừa đảo nếu bị vạch trần sẽ phải hoảng sợ chạy trốn hoặc tìm cách ngụy biện. Nhưng hắn lại quỳ xuống tự tát vào mặt, thú nhận rành rọt không chút giấu diếm. Thần thái này... sự chân thành tột cùng này... không có một tia sát khí hay dục vọng danh lợi nào! Trong giới tu tiên tàn khốc, kẻ nào gặp bản sứ giả mà không cố gắng gồng mình tỏ vẻ thiên tài? Thế mà hắn lại thản nhiên phơi bày sự 'yếu đuối' của mình trước vạn người!"


Thượng Quan Phi hít vào một hơi lạnh, da đầu bỗng chốc tê dại:


"Đại trí giả ngu! Đây chính là cảnh giới 'Vô Ngã' tối cao trong truyền thuyết! Hắn tự nhận mình là tạp dịch quét rác... 'Quét rác' ở đây không phải là dọn dẹp lá rụng, mà là quét sạch bụi trần, tịnh hóa tâm ma của chúng sinh! Hắn tự tát vào mặt mình chính là đang dùng nhục thân khổ hạnh để châm biếm thói ngạo mạn, ham danh lợi của bản sứ giả và các tu sĩ tham gia đại hội! Trời đất ơi, lời nói của hắn chứa đựng đại đạo vô vi sâu sắc đến mức chấn động tâm can!"


Đúng lúc đó, Lục Thanh Phong ở phía sau bỗng nhiên quỳ sụp xuống bên cạnh Cổ Vô Tri, hai hàng nước mắt xúc động tuôn rơi:


"Sư huynh! Đệ hiểu rồi! Huynh lại dùng nhục thân khổ hạnh để răn dạy chúng đệ! Huynh quỳ xuống không phải vì sợ hãi, mà là đang dùng hành động 'Thật Thà Tự Thú' để cảnh tỉnh chúng đệ rằng: trước thiên đạo vĩ đại, tất cả chúng ta đều chỉ là những kẻ vô dụng quét rác tầm thường! Danh lợi của Vạn Tiên Đại Hội chỉ là hư vô, nếu quá chấp niệm sẽ tự rước lấy tâm ma! Đại sư huynh vĩ đại vạn cổ!"


Thẩm Thiết Diện cũng rơm rớm nước mắt, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động:


"Vô Tri... ngươi quả nhiên có tấm lòng từ bi bao dung vạn vật. Ngươi thà tự bôi nhọ thanh danh của mình, chịu đựng sự sỉ nhục của thế gian để đổi lấy sự tỉnh ngộ cho đồng môn. Thẩm Thiết Diện ta suốt đời bái phục kiếm ý vô vi của ngươi!"


Cổ Vô Tri đang quỳ dưới đất, nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, gã suýt chút nữa thì hộc máu mồm vì uất ức. Gã ngẩng đầu lên, khuôn mặt đen nhèm đầy nước mắt méo xệch đi:


"Không phải! Ta không có dạy bảo ai hết! Ta nói thật mà! Ta thực sự là phế vật quét rác! Nhìn xem! Đây là cái chổi tre rách của ta!"


Cổ Vô Tri cuống cuồng quơ lấy cán chổi tre bị chém đứt mất một nửa đầu chổi (từ trận chiến với Quỷ Kiếm hôm trước) dính dớp nhựa dâu tằm ngàn năm đen xì, giơ lên trước mặt Thượng Quan Phi để làm bằng chứng.


Thượng Quan Phi nhìn cây chổi tre rách nát dính nhựa dẻo, đồng tử khẽ co rụt lại. Gã cảm nhận được một luồng khí tức tịnh hóa cổ xưa, dịu nhẹ nhưng cực kỳ dẻo dai tỏa ra từ chất gỗ dâu tằm ngàn năm bám trên cán chổi. Luồng khí tức này vô tình thanh lọc hoàn toàn luồng áp lực Kim Đan Kỳ đang bao phủ quanh võ đài.


"Cây chổi này... tuy rách nát nhưng lại chứa đựng nhựa dâu tằm ngàn năm có khả năng tịnh hóa ma khí!" Thượng Quan Phi chấn động kịch liệt, lùi lại nửa bước đầy kính sợ. "Hắn quả nhiên dùng chổi làm kiếm, coi vạn vật thế gian chỉ là bụi trần để quét sạch! Hắn không cần kiếm sắt bén, chỉ cần một cây chổi tre mục cũng đủ để dập tắt sát khí của bản sứ giả! Cảnh giới 'Vô Kiếm' này... quả thực đã vượt ngoài quy luật thiên đạo của Nam Vực!"


Thượng Quan Phi hoàn toàn bị khuất phục. Gã cúi đầu nhìn Cổ Vô Tri đang quỳ dưới đất với ánh mắt đầy sùng bái, tôn kính tột cùng. Sự ngạo mạn của sứ giả liên minh bỗng chốc tan biến như mây khói trước sự "chân thành" vĩ đại của vị Đại sư huynh Thái Sơ.


"Cổ sư huynh," Thượng Quan Phi chắp tay cúi người thật sâu, giọng nói run rẩy vì kính phục. "Bản sứ giả ngu muội, suýt chút nữa đã bị thói ngạo mạn hồng trần làm mờ mắt. Sự thật thà, vô vi và tấm lòng khổ hạnh của huynh đã khai thông đạo tâm cho bản sứ giả. Huynh xứng đáng là đệ nhất chí tôn vô vi của Nam Vực!"


Nói xong, Thượng Quan Phi trang trọng nâng ống tre ngọc bích bằng hai tay, cúi đầu dâng lên trước mặt Cổ Vô Tri:


"Lệnh triệu tập Vạn Tiên Đại Hội Nam Vực xin được giao tận tay cho Đại sư huynh! Liên minh vô cùng vinh hạnh được đón tiếp huynh dẫn đầu đoàn tông môn xuất phát!"


Cổ Vô Tri nhìn ống tre ngọc bích lấp lánh linh quang đặt trước mặt mình, gã há hốc mồm, hai mắt trợn ngược, hoàn toàn hóa đá ngay tại chỗ.


"Tại sao... tại sao ta đã quỳ lạy van xin, tự tát vào mặt mình dã man như vậy mà hắn vẫn nghĩ ta là chí tôn vô vi chứ?!" Cổ Vô Tri khóc ròng trong lòng, nước mắt chảy thành dòng màu đen loang lổ trên má nhọ nồi. Khoản tiền bồi thường thất nghiệp năm mươi lượng bạc trong mơ một lần nữa bay đi mất, thay vào đó là một trách nhiệm khổng lồ, đầy rẫy nguy hiểm tính mạng đang chờ đón gã ở Vạn Tiên Đại Hội.


Gã bất lực đưa bàn tay phàm nhân run rẩy ra nhận lấy ống tre ngọc bích, lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng trước sự thông minh thái quá của thế giới tu tiên này.


Thấy Đại sư huynh nhận lệnh triệu tập, hàng ngàn đệ tử Thái Sơ dưới đài đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tiếng hô vang dội chấn động cả Đỉnh Thái Sơ, thổi bay sương mù sáng sớm:


"Đại sư huynh vĩ đại! Thái Sơ Kiếm Tông vô địch! Quyết tâm theo chân Đại sư huynh chinh phục Vạn Tiên Đại Hội Nam Vực!"


Lục Thanh Phong đứng bật dậy, gương mặt nhiệt huyết bừng bừng, quay sang phía Thẩm Thiết Diện:


"Chấp pháp trưởng lão! Đệ tử chuẩn bị kiệu tre rước Đại sư huynh xuống trấn Thái Sơ để khởi hành đi Vạn Tiên Đại Hội ngay bây giờ!"


Cổ Vô Tri ngồi bệt dưới đất cát, ôm chặt ống tre ngọc bích, ngơ ngác nhìn đám đệ tử đang hăm hở chạy đi chuẩn bị kiệu tre rước mình đi chiến đấu, khóc không ra nước mắt cho số phận lười biếng phàm trần đầy cay đắng của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!