Nhạc nềnWindmill_Village

Thiên tài ngủ gật và chiếc vỏ chuối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm sau núi Thái Sơ dày đặc như sữa, bao phủ lấy ngôi nhà tranh dột nát, xộc xệch của Cổ Vô Tri. Sau một ngày sóng gió kinh hoàng trên Đỉnh Thái Sơ, cơ thể phàm nhân của anh rã rời như vừa bị mười con trâu mộng giẫm qua. Cái cổ của anh cứng đờ, đau nhức khủng khiếp – cái giá phải trả cho việc đứng ngủ gật suốt cả buổi sáng để né tránh uy áp linh lực của Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với vết thương lòng đang rỉ máu của Cổ Vô Tri. Anh nằm bẹp trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai mắt lờ đờ nhìn lên mái tranh dột nát, lòng đau như cắt. Năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp của anh! Cái sạp rau cải xanh mướt và cái đầm cá yên bình ở quê nhà cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu! Tất cả đã bay theo mây khói chỉ vì một cú rơi kiếm gỗ vô tri.


"Tại sao... tại sao lão già Thiết Diện đó lại có thể nghĩ ra cái từ 'Vô Kiếm Cảnh' được chứ?" Cổ Vô Tri lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi. "Mình chỉ là buồn ngủ quá nên rụng tay rơi kiếm thôi mà! Cái khe đá đó tại sao lại chứa linh mạch? Mà tại sao cái thanh kiếm gỗ mục nát mua với giá ba tiền đồng của Lão Từ lại có thể cắm phập vào đó được chứ?"


Anh thở dài một tiếng dài thườn thượt, lôi từ trong ngực áo ra bức thư nhàu nát của Cổ Lão Đầu. Nhìn dòng chữ 'Con ráng làm sao rớt môn thật oanh liệt cho cha', nước mắt anh chực trào ra. Anh đã thất bại trong việc thất bại. Bây giờ, cả tông môn đang đồn đại về một 'Đại sư huynh tạp dịch ẩn thế' sở hữu kiếm ý khai thiên tịch địa.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân bình bịch từ xa vọng lại, cắt đứt dòng suy nghĩ u sầu của anh. Trương Đại Chùy – gã đồng phạm lười biếng béo ú từ nhà bếp tạp dịch – hớt hải chạy vào, tay bưng một nải chuối vàng ươm, mặt mũi dính đầy nhọ nồi nhưng ánh mắt rực sáng phấn khích.


"Vô Tri! Ôi không, bây giờ phải gọi là Cổ sư huynh! Huynh nổi tiếng thật rồi!" Trương Đại Chùy thở hổn hển, đặt nải chuối xuống bàn gỗ sứt mẻ. "Huynh có biết Chấp pháp đường đang làm gì không? Trưởng lão Thẩm Thiết Diện vừa ban bố thông cáo toàn phái, tuyên bố tư thế ngủ gật của huynh ngày hôm qua chính là cảnh giới 'Vô Kiếm Cảnh' tối cao! Lão ấy còn bắt đám đệ tử ngoại môn mỗi sáng phải nhắm mắt đứng im một canh giờ để rèn luyện ý chí!"


Cổ Vô Tri nghe xong, chỉ muốn đập đầu vào cột nhà tranh tự tử. Anh mệt mỏi quơ tay lấy một quả chuối bóc vỏ ăn lấy sức, miệng lầm bầm: "Họ điên rồi. Cả cái tông môn này điên hết rồi. Đại Chùy, đệ có tin ta thực ra chẳng có chút tu vi nào không?"


Trương Đại Chùy cười hì hì, vỗ vỗ cái bụng mỡ: "Huynh lại đùa em. Kẻ không có tu vi nào mà lại một kiếm chọc thủng phong thủy ngàn năm, gọi ra cả phượng hoàng lửa? Huynh cứ giả vờ lười biếng để thử thách lòng kiên nhẫn của tụi em đúng không? Thôi, em phải về bếp đây, hôm nay đám đệ tử nội môn tranh nhau mua củi dâu tằm huynh chẻ, em phải tranh thủ kiếm chút linh thạch thô."


Nói xong, gã béo lách người chạy biến, để lại Cổ Vô Tri ngơ ngác nhìn quả chuối ăn dở trên tay. Anh thở dài, tiện tay vứt cái vỏ chuối ra ngoài cửa sổ, rơi ngay xuống bậc thềm đá bám đầy rêu phong trước sân nhà tranh.


"Không được, mình không thể ngồi chờ chết thế này," Cổ Vô Tri thầm tính toán. "Nếu cứ để cái danh hiệu Đại sư huynh này dính chặt vào người, sớm muộn gì cũng có ngày mình bị đám thiên tài nội môn đến thách đấu rồi đánh cho ra bã. Mình phải tìm cách làm sai việc dọn dẹp, hoặc chọc giận một ai đó có quyền lực để bị trục xuất ngay lập tức."


Nghĩ là làm, Cổ Vô Tri uể oải bước ra khỏi giường, cầm lấy Cây chổi tre quét rác mòn vẹt của mình. Thường ngày, anh quét sân rất nhanh để đi ngủ, nhưng hôm nay anh quyết định áp dụng 'Quét rác dưỡng tâm pháp' tự chế – kéo lê cây chổi tre dính đầy nhựa dâu tằm với tốc độ sên bò, mỗi bước đi mất ba mươi giây, mắt nhắm nghiền, đầu ngoẹo sang một bên để vừa đi vừa ngủ gật. Anh hy vọng nếu một trưởng lão nào đi ngang qua thấy cảnh tượng lười nhác vô kỷ luật này, họ sẽ lập tức ký quyết định đuổi học anh.


Nhưng Cổ Vô Tri không biết rằng, ở phía sau rặng tre ngà rậm rạp của khu sau núi, một đôi mắt rực lửa đố kỵ đang chằm chằm nhìn vào anh.


Đó là Triệu Kiêu Ngạo, thiên tài số một của ngoại môn. Hôm nay, hắn khoác trên người đạo bào ngoại môn màu xanh lục dệt chỉ vàng sang trọng, hông đeo thanh kiếm ngọc Lục Phong Kiếm lấp lánh linh quang. Triệu Kiêu Ngạo đang vô cùng tức tối. Hắn đã khổ luyện Cuồng Phong Kiếm Pháp suốt mười năm, đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín, chỉ còn một bước là Trúc Cơ. Vậy mà hôm qua, hào quang của hắn tại kỳ thi tuyển chọn đã bị cướp sạch bởi một tên tạp dịch quét rác ngủ gật.


"Vô Kiếm Cảnh cái rắm!" Triệu Kiêu Ngạo nghiến răng kèn kẹt, tay nắm chặt chuôi kiếm ngọc. "Ta đã điều tra kỹ rồi, tên Cổ Vô Tri này năm năm qua chỉ biết dọn phân ngựa và quét lá rụng, làm sao có thể là đại lão ẩn thế? Nhất định là hắn đã dùng tà thuật hoặc pháp bảo gian lận để khai thông linh mạch. Hôm nay, ta sẽ tự tay bóc phốt bộ mặt phế vật của hắn trước toàn phái!"


Triệu Kiêu Ngạo hít một hơi thật sâu, vận hành Cuồng Phong Tụ Khí Kinh, bước ra khỏi rặng tre. Bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực linh lực nặng nề, khiến lá rụng xung quanh bay toán loạn. Hắn đứng sừng sững giữa sân, chỉ thẳng kiếm ngọc vào Cổ Vô Tri, hét lớn:


"Cổ Vô Tri! Ngươi dám lừa gạt Chưởng môn và Trưởng lão, giả dạng thiên tài để mưu cầu danh lợi! Hôm nay Triệu Kiêu Ngạo ta đại diện cho chính nghĩa ngoại môn, thách đấu quyết đấu thực lực với ngươi tại sau núi này! Mau rút kiếm ra!"


Tiếng hét của Triệu Kiêu Ngạo vang dội khắp khu sau núi, nhưng Cổ Vô Tri... hoàn toàn không nghe thấy gì.


Lúc này, Cổ Vô Tri đang chìm sâu vào trạng thái mộng du quét rác. Trong mơ, anh thấy mình đang đứng trước một sạp rau cải xanh mướt dưới trời nắng chang chang, gió thổi mát rượi. Anh nghe thấy tiếng gió rít bên tai, nhưng đầu óc mệt mỏi tự động giải nghĩa đó là tiếng vo ve của một con muỗi khổng lồ phiền phức.


"Phiền quá... tránh ra chỗ khác chơi đi..." Cổ Vô Tri lẩm bẩm trong mơ, tay vẫn kéo lê cây chổi tre tạo ra tiếng sột soạt đều đặn trên nền đá rêu phong.


Thấy Cổ Vô Tri không thèm nhìn mình, thậm chí còn nhắm mắt lẩm bẩm khinh thường, Triệu Kiêu Ngạo cảm thấy lòng tự tôn của mình bị sỉ nhục nặng nề. Mặt hắn đỏ bừng lên vì giận dữ.


"Ngươi dám khinh thường ta đến mức không thèm mở mắt sao?! Được! Xem kiếm của ta đây!" Triệu Kiêu Ngạo gầm lên, rút phăng Lục Phong Kiếm ra khỏi vỏ.


Một luồng kiếm khí màu xanh lục, sắc bén và cuồng bạo như một cơn lốc xoáy nhỏ, bùng nổ từ lưỡi kiếm ngọc. Hắn vung kiếm chém ra một đường Cuồng Phong Kiếm Pháp đầy uy lực, luồng kiếm khí rít gào lao thẳng về phía vai trái của Cổ Vô Tri, quyết tâm chém rách vai áo hắn để bắt hắn phải rút kiếm chống đỡ.


Nhưng ngay khi kiếm khí cuồng phong chỉ còn cách Cổ Vô Tri ba tấc, bản năng sinh lý 'Ngủ Gật Né Đòn' của cơ thể lười biếng đột ngột kích hoạt.


Cổ Vô Tri trong mơ cảm thấy một luồng gió lạnh buốt thổi qua vai trái, giống hệt như một con muỗi độc đang định đốt mình. Theo phản xạ tự nhiên để bảo vệ giấc ngủ ngon lành, anh nghiêng nhẹ bả vai sang bên phải mười lăm độ, đồng thời khom lưng lén lút cúi đầu xuống để tiếp tục kéo chổi.


"Vút!"


Luồng kiếm khí cuồng bạo của Triệu Kiêu Ngạo sượt qua vai áo Cổ Vô Tri chỉ trong sợi tóc, chém bay một chiếc lá tre đang rơi phía sau rồi đập mạnh vào vách đá nứt tạo ra một tiếng nổ lớn.


Triệu Kiêu Ngạo trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Đường kiếm nhanh như chớp của hắn, dù chỉ là ba phần lực, nhưng ngay cả đệ tử Luyện Khí tầng bảy cũng khó lòng né tránh dễ dàng như vậy. Thế mà Cổ Vô Tri chỉ nghiêng vai một cái nhẹ nhàng, mắt vẫn nhắm nghiền, tay vẫn quét rác đều đặn như thể luồng kiếm khí vừa rồi chỉ là một làn gió mát.


"Không... không thể nào!" Triệu Kiêu Ngạo thầm nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán. "Huynh ấy không dùng nửa điểm linh lực, cũng không hề quay đầu lại nhìn. Làm sao huynh ấy biết chính xác quỹ đạo của kiếm khí để né tránh? Chẳng lẽ huynh ấy thực sự đã đạt tới cảnh giới Vô Kiếm Cảnh, dùng thần thức để bao quát vạn vật xung quanh?"


Sự nghi ngờ và nỗi hoang tưởng bắt đầu nhen nhóm trong lòng thiên tài ngoại môn. Hắn nhìn chằm chằm vào cây chổi tre mòn vẹt của Cổ Vô Tri. Tiếng quét đất 'sột soạt, sột soạt' bỗng chốc trở nên đáng sợ như nhịp đập của một trận pháp tử vong.


"Không! Ta là thiên tài ngoại môn! Ta không thể thua một tên quét rác!" Triệu Kiêu Ngạo gầm lên để xua tan nỗi sợ hãi đang dâng lên. Hắn vận chuyển toàn bộ mười phần linh lực vào chân, kích hoạt Cuồng Phong Bộ Pháp nhanh nhất của mình, hóa thành một bóng xanh lục lao thẳng vào chính diện Cổ Vô Tri.


"Nhận lấy một chiêu cận chiến này của ta!" Hắn đâm thẳng kiếm ngọc Lục Phong nhắm vào ngực Cổ Vô Tri, quyết tâm ép anh phải rút kiếm gỗ dâu tằm ra đỡ.


Cổ Vô Tri lúc này vẫn đang mộng du quét rác, hoàn toàn không biết một sát chiêu đang lao tới mình. Anh chỉ cảm thấy mỏi lưng quá, muốn bước lên một bước để đổi tư thế quét dọn cho đỡ mỏi. Anh chậm rãi nhấc chân trái bước lên phía trước.


Chính bước chân bước lên vô tình này của Cổ Vô Tri đã làm lệch hoàn toàn quỹ đạo đâm kiếm của Triệu Kiêu Ngạo. Thanh kiếm ngọc đâm hụt vào khoảng không bên cạnh sườn anh.


Triệu Kiêu Ngạo lao tới với tốc độ cực nhanh, khi phát hiện mình đâm hụt, hắn vội vàng xoay người để dùng bộ pháp giữ thăng bằng. Nhưng đúng lúc hắn đặt bàn chân phải xuống đất để lấy đà xoay người...


"Bép!"


Một cảm giác mềm nhũn, trơn tuột và hoàn toàn không có ma sát truyền từ lòng bàn chân phải của hắn lên đại não.


Hắn đã dẫm trúng cái vỏ chuối phàm nhân rách nát mà Cổ Vô Tri vừa vứt ra ngoài cửa sổ lúc nãy.


Đối với một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng chín, một cú trượt chân bình thường có thể dễ dàng hóa giải bằng cách vận linh lực xuống chân để bám chặt vào đất. Nhưng Triệu Kiêu Ngạo lúc này đang vận chuyển Cuồng Phong Tụ Khí Kinh ở mức cực hạn, linh lực cuồng phong đang xoáy mạnh dưới lòng bàn chân để tạo tốc độ lao tới.


Khi bàn chân dẫm phải vỏ chuối trơn tuột, luồng linh lực cuồng phong dưới chân không tìm được điểm tựa vật lý, lập tức bị chập mạch và bùng nổ ngược chiều. Lực đẩy cực mạnh từ linh lực kết hợp với quán tính lao tới của cơ thể tạo ra một phản ứng vật lý tàn khốc.


"Á!!!"


Triệu Kiêu Ngạo hét lên một tiếng thất thanh. Cả cơ thể hắn mất thăng bằng hoàn toàn, bay bổng lên không trung theo một quỹ đạo hình parabol ngược, rồi lao thẳng mặt xuống nền đá rêu phong cứng ngắc phía trước.


"Bốp!!! Khục!"


Một tiếng động khô khốc, vang dội vang lên khắp khu sau núi tĩnh lặng. Mặt của Triệu Kiêu Ngạo đập mạnh trực diện xuống bậc thềm đá. Cú va chạm mạnh đến mức hai chiếc răng cửa của hắn vỡ vụn, bay ra ngoài không trung kèm theo một vệt máu đỏ tươi lấp lóa dưới ánh nắng ban mai.


Triệu Kiêu Ngạo nằm rạp dưới đất, toàn thân co giật nhẹ vì đau đớn. Thanh kiếm ngọc Lục Phong rơi xoảng xuống đất, linh quang tắt ngấm. Hắn ôm lấy cái miệng đầy máu, nước mắt và nước mũi tuôn ra giàn giụa vì đau đớn và nhục nhã tột cùng.


Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự sụp đổ hoàn toàn của đạo tâm kiếm đạo trong lòng hắn.


Hắn run rẩy ngước mắt lên nhìn.


Cổ Vô Tri vẫn đứng đó. Anh vẫn nhắm nghiền hai mắt, khuôn mặt lờ đờ thiếu ngủ không chút gợn sóng, tay vẫn kéo lê cây chổi tre 'sột soạt' qua vũng máu của Triệu Kiêu Ngạo như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhựa cây dâu tằm ngàn năm trên chổi tre quét qua vệt máu, vô tình tịnh hóa hoàn toàn uế khí tà niệm của kiếm khí cuồng phong còn sót lại.


Trong đầu Triệu Kiêu Ngạo, một chuỗi suy diễn phức tạp và hoang tưởng tột độ bùng nổ với tốc độ ánh sáng:


"Vỏ chuối... tại sao lại có một cái vỏ chuối nằm chính xác ở điểm mù bước chân của mình?"


"Huynh ấy... huynh ấy đã tính toán trước! Huynh ấy biết mình sẽ dùng Cuồng Phong Bộ Pháp để tấn công cận chiến, biết rõ góc độ đặt chân của mình, nên đã cố tình vứt cái vỏ chuối ở đó từ trước để làm bẫy rập!"


"Nhìn vẻ mặt của huynh ấy kìa... nhắm mắt quét rác, không thèm nhìn ta lấy một cái. Huynh ấy dùng một cái vỏ chuối phàm trần để đánh bại mười năm khổ luyện kiếm pháp của ta! Đây... đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất! Huynh ấy đang dạy cho ta một bài học về sự ngạo mạn!"


"Khoảng cách giữa ta và huynh ấy... không phải là khoảng cách giữa các tầng tu vi, mà là vực thẳm giữa phàm trần và thiên đạo! Ta... ta không xứng tầm làm đối thủ của huynh ấy!"


Càng nghĩ, Triệu Kiêu Ngạo càng cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng. Đạo tâm kiêu ngạo của hắn rạn nứt vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Hắn nhận ra mọi nỗ lực bóc phốt của mình chỉ là trò hề múa rìu qua mắt thợ trước mặt một vị chí tôn vô vi.


"Hu... hu... Cổ sư huynh... ta sai rồi! Ta quá kiêu ngạo rồi!" Triệu Kiêu Ngạo khóc lóc thảm thiết, giọng nói ngọng nghịu vì rụng mất hai răng cửa. "Tạ ơn sư huynh đã chỉ điểm... ta sẽ không bao giờ luyện kiếm nữa! Kiếm đạo của ta chỉ là trò hề trước cái vỏ chuối của huynh!"


Hắn vội vã lượm hai chiếc răng gãy dưới đất, ôm miệng khóc lóc thảm thiết chạy bán sống bán chết ra khỏi khu sau núi, thề rằng sẽ từ bỏ kiếm đạo chuyển sang làm nghề nuôi lợn để tìm kiếm sự bình yên.


Tiếng khóc lớn và tiếng chạy trốn rầm rập cuối cùng cũng làm Cổ Vô Tri giật mình tỉnh giấc mộng du. Anh ngơ ngác mở mắt ra, gãi gãi đầu nhìn xung quanh.


Sân nhà tranh trống rỗng, chỉ còn lại một vũng máu nhỏ đã bị chổi tre quét mờ và hai chiếc răng cửa gãy nằm lăn lóc trên đá rêu.


"Hả? Cái gì thế này? Đứa nào vừa khóc chạy đi thế nhỉ?" Cổ Vô Tri hoang mang lẩm bẩm. Anh cúi xuống nhìn cây chổi tre quét rác của mình, phát hiện đầu chổi đã bị mòn vẹt thêm một đoạn lớn do kéo lê quá lâu.


"Ôi trời ơi, cái chổi của mình lại hỏng rồi! Phải đi xin Tôn Hữu Tài một cây chổi mới thôi. Mà cái vũng máu này là sao? Đứa nào nghịch dại ngã gãy răng ở đây à?" Cổ Vô Tri bất lực thở dài, lắc đầu ngán ngẩm rồi quay lưng đi vào nhà tranh để tiếp tục ngủ nướng, hoàn toàn không biết mình vừa dập tắt cuộc thách đấu của thiên tài ngoại môn bằng một chiếc vỏ chuối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!