Nhạc nềnWindmill_Village

Sát thủ hệ lôi và sợi xích sắt định mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió chớm đông ở sau núi Thái Sơ Kiếm Tông rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ dột nát của Phòng chứa củi khô sau núi. Bầu trời đêm u ám, mây đen cuồn cuộn kéo đến che lấp cả ánh trăng mờ nhạt, báo hiệu một cơn giông bão sấm sét dữ dội sắp đổ xuống vùng núi non hiểm trở này. Thế nhưng, trong căn phòng chứa củi khô ấm áp phảng phất mùi nhựa thông, Cổ Vô Tri lại đang quằn quại trong một nỗi đau khổ hoàn toàn phàm trần.


"Nóng quá... Sao đêm nay lại oi bức thế này?" Cổ Vô Tri lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt lấm lem nhọ nồi đen kịt chưa kịp lau sạch từ sự cố lò đan Đan Các hôm qua. Gã khẽ nhấc tay sờ lên cái trán sưng một cục to tướng đỏ chót như quả trứng gà – di chứng của cú đập đầu vào cần gạt Tháp Thử Thách ngày hôm kia. Cục sưng chạm vào đau điếng làm gã giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại.


Để tìm kiếm chút không khí mát mẻ, Cổ Vô Tri ôm theo chiếc gối vải thô và thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ mua từ tiệm rèn của Lão Từ, lết từng bước chân rã rời ra ngoài gốc cây cổ thụ dâu tằm ngàn năm gần đó nằm cho thoáng. Gã dắt theo chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng đeo bên hông hòng trốn tránh sự phiền nhiễu của đám đệ tử Đan Các. Gã thọc tay vào ngực áo đạo bào xộc xệch, khẽ vuốt ve tờ Giấy chứng nhận sức khỏe yếu đóng dấu đỏ chói của Đan Dược Các do Thẩm Thái Y cấp, lòng dâng lên một niềm hân hoan lười biếng tột độ: "Ba tháng nghỉ phép! Không dọn dẹp, không quét rác, không phê duyệt giấy tờ hành chính. Ha ha, đây mới là cuộc sống phàm nhân an nhàn mà ta hằng khao khát!"


Gã nằm ngửa trên bãi cỏ ẩm ướt dưới gốc cây cổ thụ dâu tằm, đầu gối lên thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần. Gã lôi từ ngực áo ra một viên đan dược phế phẩm màu sắc sặc sỡ từ chiếc rổ tre của Cát Hồng, thong thả ném vào miệng nhai rôm rốp như nhai kẹo mạch nha ngọt lịm.


Thế nhưng, gã nhút nhát bẩm sinh này vốn cực kỳ sợ bị sét đánh trúng khi đang nằm ngủ dưới gốc cây cổ thụ vào những ngày giông bão. Để bảo mạng, Cổ Vô Tri đã tự chế một hệ thống phòng lôi phàm nhân vô cùng ngớ ngẩn. Gã quấn một sợi xích sắt rỉ sét loang lổ – vốn là phế liệu nhặt từ Đúc Kiếm Đường của Thiết Khải – từ cành cây dâu tằm cổ thụ cao vút dắt thẳng xuống một hố bùn nhão ẩm ướt phía sau gốc cây. Sợi xích sắt rỉ sét này từng bị cây chổi tre quét rác của gã đập trúng hơi rạn nứt điểm tựa ở Tập 8, nay đung đưa lỏng lẻo trong gió giông rít mạnh.


Cổ Vô Tri nhắm nghiền đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ thâm quầng đen xì như gấu trúc, miệng lẩm bẩm vài câu nói mớ vô nghĩa rồi chìm sâu vào giấc ngủ nướng vĩ đại, hoàn toàn không biết rằng tai họa sắp giáng xuống đầu mình.


Lúc này, trên một cành cây cổ thụ cách đó không xa, một bóng người gầy gò mặc áo giáp sắt thô kệch bám đầy vết sét đánh đen thui đang lặng lẽ rình rập trong bóng đêm. Đó chính là Lôi Đình, sát thủ hệ lôi chuyên nghiệp của Huyết Ma Giáo, tu vi đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín đỉnh cao. Gã sở hữu mái tóc dựng ngược màu xanh lam phát ra những tia điện lách tách ghê rợn, đôi mắt sáng xanh sắc lạnh khóa chặt vào bóng dáng khom lưng xộc xệch của Cổ Vô Tri phía dưới.


Lôi Đình khẽ nheo mắt nhìn vết nhọ nồi đen nhèm trên mặt main và cục sưng đỏ chót trên trán lấp lánh dưới ánh chớp giông bão, trong lòng dâng lên một sự hoang mang và cảnh giác tột độ:


"Kỳ quái! Thật là kỳ quái! Tên Cổ Vô Tri này trông bề ngoài rách rưới, không có nửa điểm linh lực dao động, nhưng vết nhọ nồi trên mặt gã chắc chắn là 'U Minh Ma Trận' dùng để hộ thể, còn cục sưng đỏ chót trên trán kia... chắc chắn là 'Lôi Đình Thần Nhãn' đang ngưng tụ thiên lôi phong thủy! Hắn dám nằm ngủ hớ hênh dưới gốc cây cổ thụ ngày giông bão, chứng tỏ hắn đã bày sẵn thiên la địa võng trận pháp để dụ ta ra tay!"


Lôi Đình tự phụ về khả năng phóng điện ám hại con mồi từ xa bằng Lôi Đình Ám Sát Quyết, quyết định không cận chiến để tránh bị thần nhãn nhìn thấu kinh mạch. Gã ngưng tụ toàn bộ lôi điện xanh lam cuồng bạo vào chiếc vòng tay bằng sắt dẫn điện cực mạnh tự chế của mình. Luồng điện cuồng bạo lách tách phát ra tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm giông bão.


"Chết đi, Đại sư huynh Thái Sơ!" Lôi Đình gầm khẽ, phóng ra một tia điện lôi đình khổng lồ xanh lam chói mắt, nhắm thẳng vào đầu Cổ Vô Tri đang nằm ngủ say sưa dưới gốc cây.


Thế nhưng, lôi điện mang bản chất vật lý tự nhiên luôn tìm kiếm vật dẫn điện tốt nhất và có điện trở nhỏ nhất để truyền xuống đất. Sợi xích sắt rỉ sét loang lổ quấn quanh cành cây dâu tằm cổ thụ nhô ra chính là một cột thu lôi phàm nhân hoàn hảo! Tia điện lôi đình xanh lam cuồng bạo vừa phóng ra lập tức bị sợi xích sắt phế liệu hút trọn, dẫn thẳng dòng điện khổng lồ chạy dọc theo sợi xích truyền thẳng xuống hố bùn nhão ẩm ướt phía sau gốc cây, tiêu tán hoàn toàn vào lòng đất mà không hề làm tổn hại đến một sợi tóc của Cổ Vô Tri.


Thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dưới đầu gã cũng góp phần hấp thụ bớt dòng điện rò rỉ nhờ chất gỗ dâu tằm ngàn năm cực hiếm có khả năng chống sét và hút lôi mạnh mẽ, bảo vệ giấc ngủ ngon lành cho gã phàm nhân lười biếng.


Tuy nhiên, dòng điện quá tải khổng lồ chạy qua sợi xích sắt rỉ sét loang lổ bị rạn nứt điểm tựa đã tạo ra một lực từ trường cực mạnh. Chiếc vòng tay sắt dẫn điện tự chế của Lôi Đình – vốn bị nóng chảy nhẹ do ma sát nhiệt lôi điện dính chặt vào da tay gã – lập tức bị lực từ trường và dòng điện cực mạnh truyền ngược dòng (backflow) từ sợi xích sắt giật ngược trở lại.


"A... A... A...!!!"


Lôi Đình trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy dữ dội như cọng bún gặp gió bão. Dòng điện xanh lam ngược dòng chạy dọc khắp các kinh mạch Luyện Khí tầng chín của gã, giật tê liệt hoàn toàn nhục thân gã sát thủ hệ lôi. Mái tóc màu xanh lam vốn đã dựng ngược nay càng dựng đứng lên như chiếc bàn chải, khuôn mặt gã cháy xém đen thui, khói trắng bốc lên nghi ngút từ đầu gã.


Trước khi nhắm mắt ngất xỉu hoàn toàn vì bị nướng chín như gà quay treo lủng lẳng trên cây, Lôi Đình nhìn sợi xích sắt rỉ sét bị nóng chảy đứt đôi, trong lòng dâng lên một sự oán hận và bái phục tột cùng:


"Thái Sơ Lôi Đình Trận... Hóa ra hắn đã sớm tính toán được ta dùng lôi công... nên mới bày sẵn sợi xích sắt làm trận nhãn để dẫn sét phản phệ tà lôi của ta... Ta thua rồi... Đại sư huynh Thái Sơ... thực sự thâm sâu khó lường..."


Gã sát thủ hệ lôi ngất xỉu, bị treo lủng lẳng dính chặt trên cành cây dâu tằm cổ thụ như một cái xác khô cháy xém nhẹ, dập tắt hoàn toàn mối thù phục sinh của gia tộc Triệu Kiêu Ngạo.


Sáng hôm sau, giông bão tan biến, ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống sau núi Thái Sơ. Tôn Hữu Tài thủ kho củi sau núi lăm lăm chùm chìa khóa sắt rỉ sét đi kiểm tra kho củi để chuẩn bị xếp củi sưởi ấm mùa đông cho tông môn. Khi đi ngang qua gốc cây cổ thụ dâu tằm, lão bỗng nhiên hóa đá tại chỗ, chùm chìa khóa sắt trên tay rơi rụng xuống đất phát ra tiếng kêu "xoảng... xoảng..." vang dội.


Trước mắt lão, sát thủ hệ lôi khét tiếng Lôi Đình đang bị nướng chín đen thui, tóc dựng ngược lủng lẳng treo trên cành cây, tay vẫn dính chặt vào sợi xích sắt bị đứt đôi. Bên dưới gốc cây, Đại sư huynh Cổ Vô Tri vẫn đang nằm ngủ say sưa trên chiếc giường tre, miệng ngậm viên kẹo đan dược ngọt lịm, đầu gối lên thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần tỏa linh quang tịnh hóa.


Tôn Hữu Tài chấn động kịch liệt, đôi mắt hí nheo lại đầy sự sùng bái cuồng nhiệt tột cùng. Lão quỳ sụp xuống đất dập đầu bái phục, gào lên vang dội khắp sau núi:


"Trời đất ơi! Đại sư huynh! Huynh đã dùng xích sắt phế liệu để bày sẵn 'Lôi Đình Phản Kích Trận' diệt sát thủ ma giáo bảo vệ kho củi của ta! Pháp bảo phòng lôi vô hình của huynh thực sự vĩ đại vạn cổ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!