Nhạc nềnWindmill_Village

Đan pháp vỏ chuối chấn động Đan Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu xuống Sân quét rác Kiếm Đài, nhưng bầu không khí dường như vẫn chưa thể thoát khỏi cơn sang chấn tâm lý từ vụ nổ ma kiếm lúc sáng sớm. Cổ Vô Tri đứng thẫn thờ giữa sân, tay cầm cái cán chổi tre trơ trụi chỉ còn vài cọng rơm rách nát, mắt lờ đờ nhìn gã tà tu Quỷ Kiếm đang quỳ rạp dưới đất, khóc lóc thảm thiết đòi làm đệ tử dọn dẹp để sám hối.


Bên hông gã, chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu nặng hơn năm mươi cân của Thiết Khải ghì chặt cái lưng vốn đã lười nhác của gã xuống, khiến dáng đi của gã khom khom như một tên trộm đang rình rập chuồng gà trấn Thái Sơ. Trên trán gã, cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà từ cú đập đầu vào cần gạt Tháp Thử Thách ngày hôm qua vẫn lấp lánh dưới nắng sớm. Khuôn mặt gã thì nhem nhuốc nhọ nồi đen kịt, dính đầy bụi bẩn và mùn cưa.


"Trời đất ơi..." Cổ Vô Tri khóc ròng trong lòng, nước mắt phàm nhân chực trào ra. "Ta chỉ muốn bị rối gỗ đập một trận để được trục xuất lấy năm mươi lượng bạc bồi thường thôi mà! Tại sao bây giờ ta lại có thêm một gã tà tu Trúc Cơ Kỳ làm đệ tử quét rác? Nếu gã này phát hiện ra ta chỉ là một tên phế vật phàm nhân không có nửa điểm linh lực, gã sẽ dùng một chiêu xiên chết ta mất!"


Nhìn Quỷ Kiếm đang dập đầu sầm sầm xuống nền đá thạch anh nứt vỡ, Cổ Vô Tri run rẩy, vội vàng ho nhẹ một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt bất lực, lờ đờ thiếu ngủ để ngụy trang. Gã lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc do mệt mỏi:


"Được rồi... Ngươi muốn quét rác thì cứ quét đi. Nhưng chổi tre của ta đã hỏng, ngươi tự đi tìm chổi mà quét. Ta... ta phải đi tìm Thẩm Thái Y."


Nói xong, Cổ Vô Tri khom lưng dắt theo cái vỏ kiếm sắt siêu nặng, kéo lê từng bước chân rã rời hướng về phía Đan Dược Các. Gã thầm tính toán: "Chiếc chổi tre dính nhựa dâu tằm ngàn năm đã bị chém đứt, nếu ta cứ ở lại đây, Thẩm Thiết Diện trưởng lão chắc chắn sẽ bắt ta dọn dẹp bãi chiến trường này. Ta phải tìm Thẩm Thái Y để xin bằng được cái Giấy chứng nhận sức khỏe yếu đóng dấu đỏ chói của Đan Dược Các! Chỉ cần có tờ giấy đó, ta có thể hợp pháp nằm ngủ nướng trên giường tre suốt ba tháng mà không ai dám ho he một lời!"


Để có thêm sức lực lết đi, Cổ Vô Tri thò tay vào ngực áo, lôi ra quả chuối vàng ươm cuối cùng mà Trương Đại Chùy đã lén cho gã lúc sáng sớm. Quả chuối này vốn được đặt trong chiếc túi vải rách nát cổ đại của gã, dính đầy nhựa cây dâu tằm ngàn năm và phảng phất mùi Đậu phụ thối Lý Thị gia truyền. Gã thong thả bóc vỏ chuối, vừa đi vừa nhai nhồm nhoàm, tận hưởng vị ngọt phàm trần hiếm hoi giữa cái chốn tu tiên đầy rẫy những kẻ điên cuồng hành xác.


Thế nhưng, Cổ Vô Tri hoàn toàn không biết rằng, quả chuối gã đang ăn thực chất là một "Vỏ chuối ngâm lôi kiếp". Đêm hôm trước, khi gã đang ngủ gật dưới gốc cây cổ thụ sau núi, một tia lôi điện thiên đạo lạc lối đã đánh trúng cột thu lôi bằng xích sắt phế liệu tự chế của gã. Luồng điện cuồng bạo ấy đã truyền thẳng xuống đất, nhưng một phần dư chấn lôi điện cực nhẹ đã bị thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ và chiếc túi vải rách nát hấp thụ, vô tình ngấm vào quả chuối phàm trần đang nằm bên trong, biến lớp vỏ chuối của nó thành một chất xúc tác chứa đầy năng lượng lôi đình tịnh hóa cực kỳ quý hiếm.


Cổ Vô Tri vừa đi vừa nhai nuốt xong miếng chuối cuối cùng, tay cầm cái vỏ chuối dính dớp đầy nhựa dâu tằm dạo bước đến gần khuôn viên của Đan Dược Các. Khu vực này nằm ngay sát bên cạnh phòng khám của y sư Thẩm Thái Y, lúc nào cũng nghi ngút khói thuốc và nồng nặc mùi dược liệu thảo mộc.


Bỗng nhiên, từ bên trong chính điện của Đan Dược Các vang lên những tiếng la hét thất thanh và tiếng nổ "bùm... bùm..." trầm đục liên tiếp:


"Tránh ra! Lò đan của Trưởng lão sắp nổ rồi!"


"Khói tà độc bốc lên rồi! Mau chạy đi, nếu không sẽ bị ăn mòn đạo cơ!"


Hàng chục đệ tử luyện đan đầu tóc bù xù, mặt mũi đen nhẻm vì khói độc, quần áo rách rưới đang tranh nhau chen chúc chạy thoát thân qua cửa chính Đan Dược Các. Khói đen kịt, tanh hôi mùi lưu huỳnh và oán khí tà ác cuồn cuộn bốc ra từ các khe cửa sổ gỗ, khiến không gian xung quanh trở nên u ám và ngột ngạt.


Bên trong lò đan chính, Trưởng lão luyện đan Cát Hồng – một lão đầu béo lùn, tóc tai dựng ngược như bị sét đánh, mặt mũi đen nhẻm vì khói – đang điên cuồng vung chiếc Quạt Ba Tiêu làm bằng lông hạc giấy để quạt lửa hạ nhiệt cho chiếc lò đan đồng cổ khổng lồ. Chiếc lò đan đồng cổ cao hơn trượng đang rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng kêu "coong... coong..." ghê rợn, thân lò nứt ra những vệt đỏ rực như dung nham sắp phun trào.


"Chết tiệt!" Cát Hồng gào lên đầy nóng nảy, mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên khuôn mặt béo tròn. "Ta chỉ muốn luyện một lò Cửu Chuyển Đan bổ trợ, tại sao phản ứng dược liệu lại quá tải thế này? Đống linh chi ngàn năm ném vào không những không áp chế được hỏa độc, ngược lại còn làm lửa lò cháy cuồng bạo hơn! Lò đan đồng cổ này sắp phát nổ rồi! Nếu nó nổ, cả cái Đan Dược Các này sẽ biến thành tro bụi!"


Đúng lúc Cát Hồng đang tuyệt vọng nhìn chiếc lò đan sắp nổ tung, Cổ Vô Tri đang đi ngang qua hành lang bên ngoài cửa sổ của Đan Dược Các. Nhìn thấy khói đen bốc ra nghi ngút và nghe tiếng la hét bên trong, gã nhút nhát lập tức giật nảy mình, tim đập thình thịch: "Mẹ ơi! Lại nổ lò đan! Cái Đan Dược Các này đúng là nơi nguy hiểm nhất tông môn! Ta phải tránh xa nơi này ra!"


Trong cơn hoảng loạn, Cổ Vô Tri muốn vứt bỏ cái vỏ chuối dính dớp trên tay để rảnh tay giữ chặt chiếc vỏ kiếm sắt nặng nề bên hông hòng chạy trốn cho nhanh. Thế nhưng, gã sợ rằng nếu vứt vỏ chuối bừa bãi trên hành lang, Thẩm Thiết Diện trưởng lão hoặc Liễu Như Yên đi tuần tra phát hiện ra sẽ phạt gã dọn vệ sinh cả tuần.


Nhìn thấy một khe cửa sổ gỗ của Đan Dược Các đang mở hé, khói đen đang cuồn cuộn bốc ra, Cổ Vô Tri nghĩ thầm trong sự lười nhác và ranh ma phàm nhân: "A, quăng vào trong đó đi! Trong đó đang hỗn loạn như vậy, đống đổ nát sau khi nổ lò đan sẽ chôn vùi cái vỏ chuối này, không ai có thể biết là do ta vứt bừa bãi cả!"


Nghĩ là làm, Cổ Vô Tri dùng lực phàm nhân yếu ớt của mình, thực hiện một cú flick cổ tay lười biếng, ném mạnh cái vỏ chuối ngâm lôi kiếp dính nhựa dâu tằm qua khe cửa sổ gỗ đang mở hé.


"VÚT..."


Cái vỏ chuối bay một đường cong hoàn mỹ qua khe cửa sổ, xuyên qua màn khói đen dày đặc bên trong chính điện Đan Dược Các.


Đúng lúc đó, nắp chiếc lò đan đồng cổ khổng lồ của Cát Hồng bị áp suất khí gas bên trong đẩy bật mở ra một khe hở nhỏ để xả bớt khói độc. Cái vỏ chuối ngâm lôi kiếp của Cổ Vô Tri bay tới với quỹ đạo ngẫu nhiên cực kỳ chính xác, rơi tọt qua khe hở, rơi thẳng vào hồng tâm miệng lò đang đỏ rực lửa thần.


"BỘP!!!"


Cát Hồng trợn tròn mắt nhìn cái vật thể màu vàng đen kỳ dị vừa bay qua cửa sổ rơi vào lò đan của mình. Lão chưa kịp hét lên kinh hãi thì một hiện tượng kỳ diệu, vô tiền khoáng hậu đã xảy ra ngay trước mắt lão.


Khi cái vỏ chuối ngâm lôi kiếp dính nhựa dâu tằm ngàn năm rơi vào lòng lò đan đang đỏ rực lửa thần, chất kali phàm trần gặp nhiệt độ cực cao lập tức bùng phát phản ứng hóa học mạnh mẽ. Đồng thời, luồng lôi điện thiên đạo cực nhẹ ẩn giấu bên trong vỏ chuối (tích tụ từ cột thu lôi đêm trước) được giải phóng, kết hợp với tính chất dính dớp, tịnh hóa cực mạnh của nhựa dâu tằm ngàn năm bám trên vỏ.


"XÈO XÈO XÈO... BÙM..."


Một tiếng nổ nhỏ, thanh nhã như tiếng pháo hoa phàm trần vang lên bên trong lò đan.


Ngay lập tức, luồng khói đen tà độc, cuồng bạo đang chực chờ phát nổ bỗng nhiên bị lớp nhựa dâu tằm và năng lượng lôi điện tịnh hóa hoàn toàn. Khói đen kịt tanh hôi mùi lưu huỳnh trong nháy mắt biến mất không dấu vết, thay vào đó là một làn khói trắng vàng nhạt, tỏa ra hương thơm ngọt ngào, dịu mát của chuối nướng thảo dược phàm trần.


Sự chênh lệch áp suất linh lực cực lớn bên trong lò đan đồng cổ đột ngột biến mất. Thân lò đang đỏ rực dung nham nhanh chóng nguội lạnh đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, các vệt nứt đỏ rực khép lại hoàn mỹ.


"RẮC... COONG..."


Nắp lò đan sập xuống chặt chẽ. Bên trong lòng lò, toàn bộ dược liệu linh chi ngàn năm quá tải và hỏa độc ban nãy bỗng chốc bị chất kali và lôi lực tịnh hóa kết tinh lại, ngưng tụ thành một viên thần đan tròn trịa, tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ lấp lánh xuyên qua các khe hở của lò đan – đó chính là "Thần Đan Lôi Kiếp" cực phẩm mười phần hoàn mỹ!


Cát Hồng đứng hóa đá tại chỗ, chiếc Quạt Ba Tiêu trên tay rơi rụng xuống đất lúc nào không biết. Lão hít một hơi thật sâu làn khói thơm ngọt mùi chuối nướng, cảm thấy kinh mạch Kim Đan Kỳ tầng thứ ba của mình bỗng chốc thông suốt, linh lực vận hành trơn tru chưa từng có.


"Cái... cái gì thế này?!" Cát Hồng run rẩy lẩm bẩm, đôi mắt tròn xoe đầy hoang mang và kinh ngạc. "Lò đan sắp nổ tung tàn phá Đan Các... bỗng nhiên được cứu sống? Hỏa độc biến mất, thần đan kết tinh hoàn mỹ? Tất cả... tất cả là nhờ cái vật thể màu vàng đen vừa bay vào lò đan sao?!"


Lão vội vàng chạy đến bên cửa sổ gỗ, nheo đôi mắt bám đầy bụi than nhìn ra ngoài hành lang.


Dưới ánh nắng ban mai nhạt nhòa, lão nhìn thấy bóng dáng khom lưng lén lút của Đại sư huynh Cổ Vô Tri đang chậm rãi bước đi. Khuôn mặt gã đen nhèm nhọ nồi – biểu hiện của một bậc thầy hỏa công đã trải qua hàng vạn lần rèn luyện lò đan. Trên trán gã nổi lên cục sưng đỏ chót đầy thần bí – trong mắt Cát Hồng, đó chính là "Thần nhãn đan đạo" ẩn tàng đại đạo tu tiên! Bên hông gã đeo chiếc vỏ kiếm sắt phế liệu siêu nặng, bước đi khom lưng chậm rãi như đang dung nhập hoàn toàn vào nhịp thở phong thủy thiên địa.


Đạo tâm luyện đan của Cát Hồng chấn động kịch liệt. Lão tự đốn ngộ ra một chân lý đan đạo vô cùng thâm sâu:


"Trời đất ơi! Đại sư huynh! Hóa ra Đại sư huynh đã sớm tính toán chính xác điểm nổ của lò đan của ta! Huynh ấy cố tình đi ngang qua đây, dùng khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi và cục sưng thần nhãn để cảnh báo ta về sự nguy hiểm của hỏa độc! Và cái vật thể màu vàng đen huynh ấy ném vào... chính là vỏ của linh quả thượng cổ dính đầy nhựa tịnh hóa và lôi điện thiên kiếp! Huynh ấy đã dùng 'Đan pháp vỏ chuối trung hòa' tối giản để chỉ điểm cho ta! Dùng phế liệu phàm trần để tịnh hóa thần dược quá tải, vô chiêu thắng hữu chiêu, đây chính là đỉnh cao của Đan đạo vô vi!"


Nước mắt cảm kích chảy ròng ròng trên khuôn mặt đen nhẻm của Cát Hồng. Lão cảm thấy sự tự phụ về đan thuật trăm năm của mình chỉ là một trò múa rìu qua mắt thợ trước trí tuệ vĩ đại của Đại sư huynh.


Cùng lúc đó, Cổ Vô Tri đã lết đến trước phòng khám của y sư Thẩm Thái Y. Gã gõ cửa gỗ "cộc cộc", mệt mỏi bước vào trong phòng.


Thẩm Thái Y – lão già gầy gò đeo kính gọng tròn bằng đá thạch anh – đang ngồi đọc sách y cổ. Nhìn thấy Cổ Vô Tri bước vào với khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi, trán sưng đỏ chót, lưng khom xuống vì vác vỏ kiếm sắt siêu nặng, Thẩm Thái Y giật nảy mình, vội vàng đứng dậy đỡ lấy gã:


"Đại sư huynh! Huynh... huynh bị sao thế này?!"


Cổ Vô Tri mệt mỏi nằm rạp xuống chiếc ghế dài phàm nhân trong phòng, giọng nói thều thào đầy bất lực:


"Thẩm Thái Y... Ta mỏi lưng đau khớp quá. Trán ta sưng, mặt ta đen, thần thức ta... ta kiệt sức rồi. Ngươi mau cấp cho ta cái Giấy chứng nhận sức khỏe yếu để ta được miễn toàn bộ các buổi tập luyện thể lực dọn dẹp đi... Ta muốn ngủ... ta buồn ngủ quá..."


Thẩm Thái Y nghe xong, vội vàng đặt ba ngón tay lên cổ tay phàm nhân của Cổ Vô Tri để bắt mạch.


Lúc này, Cổ Vô Tri đang vận dụng kỹ năng Giả Chết Ngừng Tim để trốn tránh việc kiểm tra sức khỏe thực tế, khiến mạch tượng phàm nhân của gã trở nên vô cùng ngưng trệ, khí tức lạnh lẽo, nhịp tim đập chậm chạp ngắt quãng như người sắp chết.


Thẩm Thái Y bắt mạch xong, sắc mặt đại biến, đôi mắt sau lớp kính thạch anh tròn xoe đầy kinh hoàng và kính phục. Lão nghĩ thầm trong sự hoang tưởng tột độ:


"Mạch tượng ngưng trệ cực hạn, khí tức lạnh lẽo như băng tuyết... Đây... đây chính là biểu hiện của việc hao tổn thần thức quá độ do bế quan tính toán thiên cơ phong thủy tông môn! Đại sư huynh vừa dùng trán phá Tháp Thử Thách, sáng nay lại dùng chổi tre tịnh hóa huyết ma kiếm của Quỷ Kiếm, bây giờ huynh ấy lại dùng vỏ chuối để cứu lò đan Đan Các! Huynh ấy đã gánh vác quá nhiều trách nhiệm, lo nghĩ quá nhiều cho tương lai của Thái Sơ Kiếm Tông! Khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi kia chính là minh chứng cho việc huynh ấy đã lao lực bên lò đan tịnh hóa tà khí! Huynh ấy thực sự là đấng cứu thế vĩ đại của chúng ta!"


Thẩm Thái Y rơm rớm nước mắt, vội vàng cầm bút lông, viết vội lên tờ giấy da dê đóng dấu đỏ chói của Đan Dược Các:


"Giấy chứng nhận sức khỏe yếu: Đại sư huynh Cổ Vô Tri do hao tổn thần thức cực hạn để bảo vệ tông môn, cần được nghỉ ngơi tuyệt đối, miễn toàn bộ các buổi tập thể lực, quét rác dọn dẹp và phê duyệt giấy tờ hành chính trong vòng ba tháng!"


Lão cung kính dâng tờ giấy da dê đóng dấu đỏ chói lên trước mặt Cổ Vô Tri bằng hai tay:


"Đại sư huynh! Đây là giấy chứng nhận sức khỏe yếu của huynh! Huynh đã lao lực quá nhiều vì chúng ta rồi! Xin huynh hãy mau trở về nhà tranh sau núi nghỉ ngơi, bảo trọng thần thể!"


Cổ Vô Tri nhìn thấy tờ giấy da dê đóng dấu đỏ chói, đôi mắt lờ đờ bỗng rực sáng lên một tia thần thái hiếm hoi. Gã vội vàng chộp lấy tờ giấy, nhét chặt vào ngực áo như báu vật bảo mệnh tối thượng, lòng hớn hở vui mừng khôn xiết: "Ha ha! Được rồi! Có tờ giấy này, ta có thể hợp pháp nằm ngủ nướng suốt ba tháng! Không ai được phép bắt ta làm Đại sư huynh điên khùng nữa!"


Gã bật dậy, khom lưng định dắt vỏ kiếm sắt bước ra ngoài cửa để trốn về nhà tranh ngủ nướng.


Thế nhưng, khi gã vừa mở cửa phòng khám của Thẩm Thái Y bước ra hành lang, gã bỗng nhiên hóa đá tại chỗ.


Trưởng lão luyện đan Cát Hồng, vẫn bám đầy bụi than đen nhẻm trên người, đang hớt hải dẫn đầu hàng chục đệ tử luyện đan quỳ rạp dưới đất ngay trước cửa phòng khám. Trên tay Cát Hồng bưng một chiếc rổ tre lớn đan bằng tre dâu tằm, bên trong chứa đầy những viên đan dược phế phẩm màu sắc sặc sỡ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào như kẹo phàm trần.


Cát Hồng dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì cảm động tột cùng vang dội khắp hành lang Đan Dược Các:


"Đại sư huynh! Cát Hồng vô năng, tạ ơn Đại sư huynh đã dùng 'Đan pháp vỏ chuối trung hòa' tối giản để cứu mạng Đan Các và chỉ điểm đan đạo cho ta! Đây là toàn bộ đan dược phế phẩm bổ dưỡng phế thải ngon ngọt như kẹo do Đan Dược Các luyện chế, ta xin dâng tặng Đại sư huynh làm đồ ăn vặt để bồi bổ thần thức hao tổn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!