Tháp Thử Thách và cú vấp ngã lịch sử
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Thái Sơ vẫn chưa kịp tan, nhưng trong lòng Cổ Vô Tri đã là một mảnh tro tàn lạnh ngắt.
Gã tạp dịch mười bảy tuổi, không linh căn, không tu vi, lúc này đang lén lút khom cái lưng gầy gò của mình, bước đi như một tên trộm dọc theo con đường mòn nhỏ dẫn đến khu vực phía đông tông môn. Khuôn mặt gã vẫn còn đen nhẻm nhọ nồi – di chứng của vụ nổ hơi nước kinh hoàng tại nhà bếp tạp dịch ngày hôm qua. Quầng thâm mắt đen xì quanh hốc mắt, kết hợp với lớp nhọ nồi loang lổ, khiến gã trông chẳng khác nào một con quỷ than vừa chui lên từ cửu u địa ngục.
"Không được, ta phải tự cứu lấy mình!" Cổ Vô Tri vừa đi vừa lẩm bẩm, hai hàm răng phàm nhân nghiến chặt vào nhau đầy cay đắng. "Cái danh hiệu Đại sư huynh này đúng là một trò đùa mạng sống! Hết Vương Bá Đạo tự đứt kinh mạch, lại đến sát thủ ma giáo ngạt thở cạnh đống rác, rồi hôm qua bầy heo linh thú ăn tro bếp tiến hóa... Nếu ta còn tiếp tục giả vờ làm thiên tài ẩn thế, sớm muộn gì cũng có ngày ta bị đám ma đầu tàn bạo ngoài kia phanh thây làm trăm mảnh!"
Ước mơ duy nhất của Cổ Vô Tri lúc này chỉ là làm sao để bị trục xuất khỏi Thái Sơ Kiếm Tông một cách hợp pháp, nhận lấy năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp, rồi về quê cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu mở sạp bán rau cải phàm trần. Nhưng khốn khổ thay, mọi nỗ lực lười biếng, mọi hành động làm sai của gã đều bị đám tu sĩ cuồng tín xung quanh tự bẻ cong thành kỳ tích vĩ đại.
Sau một đêm thức trắng suy nghĩ đến bạc cả tóc, Cổ Vô Tri cuối cùng cũng tìm ra một kế hoạch hoàn hảo.
Đó chính là Tháp Thử Thách Kiếm Tông!
Nơi đây là một tòa tháp gỗ cổ xưa cao chín tầng, chứa đầy những con rối gỗ chiến đấu chạy bằng linh lực do Trưởng lão cơ quan đời thứ sáu xây dựng. Quy tắc của tháp vô cùng đơn giản và tàn khốc: đệ tử bước vào tháp sẽ phải đối đầu với bầy rối gỗ hung hãn vung kiếm liên tục. Tháp hoạt động hoàn toàn tự động bằng cơ quan và trận pháp, không hề có sự can thiệp của con người.
"Đúng thế! Tháp gỗ là do cơ quan điều khiển, cơ quan thì làm sao biết suy diễn thuyết âm mưu?" Đôi mắt lờ đờ của Cổ Vô Tri bỗng rực sáng lên một tia hy vọng. "Chỉ cần ta bước vào tầng một, đứng im để bầy rối gỗ đập cho một trận thừa sống thiếu chết, tu vi phế vật phàm nhân của ta sẽ lập tức bị phơi bày trước toàn tông môn! Lúc đó, Chưởng môn dù có muốn bao che cũng không thể giữ một kẻ không có nửa điểm linh lực làm Đại sư huynh. Ta sẽ bị trục xuất! Ta sẽ có năm mươi lượng bạc!"
Nghĩ đến tương lai tươi sáng được nằm ngủ nướng trên chiếc giường tre gấp gọn đến tận trưa mà không ai chửi, bước chân khom lưng của Cổ Vô Tri bỗng trở nên nhanh nhẹn hơn hẳn. Gã kéo xộc xệch lại chiếc Áo bào tạp dịch thêu Phượng Hoàng Gà Quay vốn bám đầy bụi bẩn, hông đeo thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ, hiên ngang tiến về phía quảng trường trước tháp.
Lúc này, tại quảng trường trước Tháp Thử Thách Kiếm Tông, không khí vô cùng náo nhiệt. Hàng trăm đệ tử ngoại môn đang tụ tập quanh đài đá, nhưng điều kỳ lạ là tất cả bọn họ đều đang đeo băng vải đen bịt chặt hai mắt, tay cầm kiếm gỗ đâm loạn xạ vào không khí.
"Tránh ra! Để ta cảm nhận kiếm ý vô hình của Đại sư huynh!"
"Cộc! Rầm!"
"Úi da! Đứa nào vừa huých vào mông ta đó?"
"Lỗi của ta! Nhưng không sao, nhắm mắt vung kiếm mới là đỉnh cao rèn luyện tâm linh!"
Cổ Vô Tri nhìn cảnh tượng dở hơi cám hấp trước mắt mà khóe mắt giật liên hồi. Gã thầm nghĩ, trào lưu bịt mắt luyện kiếm chết tiệt này chắc chắn là do gã thiên tài Lục Thanh Phong rêu rao sau vụ 'U Minh Ma Nhãn' hôm trước. Gã lắc đầu ngao ngán, lách qua đám người mù dở kia để đi thẳng tới lối vào tháp.
"Đại... Đại sư huynh?!"
Một tiếng kêu thanh lanh, đầy kinh ngạc vang lên từ phía bục điều khiển tháp.
Cổ Vô Tri giật mình nhìn sang. Người vừa lên tiếng là Thượng Quan Nhã – nữ thiên tài trận pháp ngoại môn. Hôm nay cô được phân công trực ban giám sát tháp thử thách. Thượng Quan Nhã mặc một chiếc đạo bào ngoại môn màu vàng nhạt vẽ đầy những ký hiệu trận pháp bát quái phức tạp, mái tóc đen nhánh búi hai bên cài chiếc trâm trận kỳ nhỏ xíu. Khuôn mặt cô lanh lợi, đôi mắt tròn to tinh nghịch vốn luôn chứa đầy vẻ kiêu ngạo của một thiên tài trận pháp, nhưng khi nhìn thấy Cổ Vô Tri, đôi mắt ấy lập tức co rụt lại vì chấn động.
"Đại sư huynh... Khuôn mặt của huynh..." Thượng Quan Nhã lắp bắp, ngón tay thanh mảnh run rẩy chỉ vào mặt Cổ Vô Tri.
Trong mắt Thượng Quan Nhã lúc này, Cổ Vô Tri không phải là một gã tạp dịch bẩn thỉu. Lớp nhọ nồi đen nhẻm loang lổ trên mặt gã được cô tự động giải mã thành: dấu vết của việc vừa dùng nhục thân gánh chịu luồng lôi kiếp hỏa khí cực hạn khi bế quan luyện đan nuôi thú ngày hôm qua! Còn đôi mắt gấu trúc thâm quầng đen xì, đỏ ngầu vì thiếu ngủ kia... chính là 'U Minh Ma Nhãn' truyền thuyết đang nhìn thấu mọi quy luật trận pháp của thiên địa!
"Huynh... huynh vừa trải qua một cuộc đại chiến thần thức bế quan, tại sao không ở lại nhà tranh tịnh dưỡng, mà lại đến Tháp Thử Thách làm gì?" Giọng Thượng Quan Nhã run lên, trong lòng đầy vẻ kính sợ và tò mò.
Cổ Vô Tri mệt mỏi ngáp một cái dài, giọng nói thều thào lười nhác vang lên: "Ta đến đây để tham gia thử thách tầng một. Ta muốn... bị rối gỗ đánh bại."
Gã nói thật 100%. Gã thực sự muốn bị đánh bại để lộ tẩy tu vi phế vật.
Thế nhưng, dưới góc nhìn đầy thuyết âm mưu của một thiên tài trận pháp kiêu ngạo, Thượng Quan Nhã lại chấn động tâm can. Cô nghĩ thầm: "Cái gì?! Đại sư huynh nói muốn bị rối gỗ đánh bại? Không thể nào! Tháp Thử Thách này vốn là do Trưởng lão cơ quan đời thứ sáu xây dựng, cơ cấu trận pháp bên trong tuy tinh xảo nhưng đã cũ kỹ lỗi thời. Đại sư huynh đến đây, chắc chắn là muốn dùng thân pháp phản phác quy chân để chỉ điểm cho ta thấy những sơ hở chí mạng của hệ thống trận pháp tháp gỗ! Huynh ấy đang dùng cách nói khiêm tốn để thử thách nhãn lực trận pháp của ta!"
Nghĩ đến đây, Thượng Quan Nhã lập tức đứng thẳng lưng, vẻ mặt đầy nghiêm túc và kính phục, cung kính cúi đầu:
"Đại sư huynh quả nhiên có tấm lòng bao dung vĩ đại! Tháp Thử Thách hôm nay đã được ta điều chỉnh tăng cường linh lực cơ quan, bầy rối gỗ chiến đấu vung kiếm cực kỳ nhanh mạnh và tàn bạo, nguy hiểm vô cùng. Nhưng lão già này... à không, tiểu muội hiểu dụng ý của huynh! Xin mời Đại sư huynh bước vào chỉ điểm!"
Cổ Vô Tri nghe đến bốn chữ "nhanh mạnh và tàn bạo" thì trong lòng mừng rỡ tột cùng.
"Tốt lắm! Càng tàn bạo càng tốt!" Cổ Vô Tri thầm nghĩ, gã lập tức gật đầu lia lịa: "Được, mở cửa tháp đi. Ta vào đây."
Thượng Quan Nhã run rẩy vung tay, bộ Trận Kỳ ngũ sắc trên tay cô phát ra luồng linh quang mờ ảo, gõ mạnh vào la bàn đồng cổ truyền.
"Ầm... ầm... rắc rắc!"
Cánh cửa gỗ khổng lồ bám đầy bụi bặm của Tháp Thử Thách chậm rãi mở ra, lộ ra một khoảng không gian tối tăm, ẩm ướt bên trong tầng một. Một mùi gỗ mục và hơi ẩm nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Cổ Vô Tri không chút do dự, khom cái lưng lén lút bước thẳng vào trong. Cánh cửa gỗ phía sau gã lập tức đóng sầm lại với một tiếng "RẦM" vang dội, cắt đứt mọi ánh sáng từ bên ngoài.
Không gian tầng một vô cùng rộng lớn, mặt sàn lát bằng những phiến gỗ thông dày cộp nhưng đã bị ẩm ướt và mọc đầy rêu phong trơn trượt do lâu ngày không dọn dẹp. Ở trung tâm tầng, mười con rối gỗ chiến đấu khổng lồ, cao hơn hai mét, làm bằng gỗ sồi cứng như sắt, đang đứng im lìm trong bóng tối. Trên tay mỗi con rối là một thanh kiếm gỗ sồi to bản, thô kệch.
Cổ Vô Tri đứng ở mép cửa, tim đập thình thịch. Gã nuốt nước bọt phàm nhân, đứng im tại chỗ, hai tay buông thõng, cố tình không rút thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ bên hông ra. Gã nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần chịu đau để được trục xuất.
"Két... két... rắc rắc!"
Đột ngột, một tiếng động cơ quan gầm rú vang lên từ sâu trong các bức tường gỗ.
Mười con rối gỗ chiến đấu đồng loạt mở mắt – hai vầng sáng đỏ rực từ đá thạch anh đỏ gắn trên hốc mắt chúng bùng cháy trong bóng tối. Linh lực cuồng bạo từ trận pháp dưới sàn tháp nạp vào cơ thể gỗ, khiến chúng chuyển động khớp xương kêu răng rắc đầy hung hãn.
"VÚT!!!"
Con rối gỗ tiên phong gầm lên một tiếng không khí, vung thanh kiếm gỗ sồi khổng lồ chém ra một đường kiếm gió cực mạnh, lao thẳng về phía Cổ Vô Tri với tốc độ sấm sét.
Nhìn thấy thanh kiếm gỗ to như tấm phản lao thẳng vào mặt mình, mọi ý nghĩ "chịu đau để được trục xuất" trong đầu Cổ Vô Tri lập tức bay sạch sành sanh. Nỗi sợ hãi cái chết của một phàm nhân nhút nhát trỗi dậy mãnh liệt.
"Mẹ ơi! Cái này mà đập trúng thì không phải bị thương, mà là nát đầu luôn đó!" Cổ Vô Tri hoảng hốt gào thét trong lòng.
Theo bản năng sinh tồn phàm trần, gã lập tức quay ngoắt người bỏ chạy thục mạng về phía lối thoát hiểm cạnh bức tường.
Thế nhưng, Cổ Vô Tri hoàn toàn quên mất một điều: đôi dép rơm rách nát của gã có sợi dây buộc bằng cỏ khô dâu tằm đã bị lỏng lẻo sau vụ sạt lở đất hôm trước. Khi gã vừa dốc sức chạy trốn, bàn chân phàm nhân dẫm phải sợi dây giày lỏng lẻo bám đầy bùn đất trơn trượt.
"Á!"
Cổ Vô Tri mất thăng bằng hoàn toàn. Chân gã trượt mạnh trên nền sàn gỗ mọc đầy rêu phong ẩm ướt.
Nhưng thay vì ngã sấp mặt thông thường, do quán tính chạy trốn quá nhanh kết hợp với bộ pháp khom lưng lén lút của gã, thân hình gã nhào lộn về phía trước một vòng rưỡi cực kỳ dẻo dai trên mặt đất (Chạy Trốn Vấp Đá). Cú ngã nhào lộn tự do phàm trần này vô tình giúp gã né tránh hoàn mỹ ba đường kiếm gỗ sồi của bầy rối đang chém sượt qua đỉnh đầu gã chỉ trong gang tấc.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Ba thanh trọng kiếm gỗ sồi chém hụt, nện mạnh xuống sàn gỗ tạo ra những vết nứt toác khổng lồ và bụi gỗ bay mù mịt.
Trong khi đó, Cổ Vô Tri vẫn đang nhào lộn không thể kiểm soát trên sàn gỗ trơn trượt. Thân hình gã lăn lông lốc như một khúc củi khô dâu tằm dọn rác, hướng thẳng về phía góc tường tối tăm – nơi đặt hệ thống tay gạt cơ quan chính điều khiển toàn bộ tháp.
"BỐP!!!"
Đầu của Cổ Vô Tri đập mạnh một cái đau điếng vào một vật thể bằng sắt nhô ra từ hốc tường.
"Ui da! Đau chết ta rồi!" Cổ Vô Tri hét lên một tiếng đau đớn, hai tay vội vàng ôm lấy cái trán đang sưng lên một cục to tướng như quả trứng gà, nước mắt phàm nhân chảy ròng ròng vì đau rát.
Thế nhưng, vật thể bằng sắt mà đầu gã vừa đập trúng... chính là cần gạt sắt phế liệu – cần gạt điều khiển tốc độ và giới hạn linh lực của toàn bộ hệ thống cơ quan rối gỗ cổ xưa!
Cần gạt sắt này vốn đã bị rỉ sét loang lổ suốt trăm năm qua, cực kỳ lỏng lẻo. Cú va chạm bằng đầu đầy lực phàm nhân của Cổ Vô Tri đập mạnh trực tiếp vào cần gạt, khiến nó bị gãy đôi với một tiếng "RẮC" giòn giã.
"KẸT KẸT KẸT... XOÀNG!!!"
Khi cần gạt chính bị gãy gập xuống góc tối nhất, toàn bộ hệ thống bánh răng rỉ sét bên trong các bức tường gỗ của Tháp Thử Thách lập tức bị kẹt cứng vật lý hoàn toàn.
Đúng lúc đó, trận pháp linh lực dưới sàn tháp vẫn đang điên cuồng bơm một lượng linh thạch hạ phẩm khổng lồ vào để vận hành bầy rối gỗ theo điều chỉnh tăng cường của Thượng Quan Nhã. Dòng linh lực cuồng bạo cuồn cuộn nạp vào cơ thể rối, nhưng cơ cấu truyền động vật lý bên trong khớp xương của chúng đã bị bánh răng kẹt cứng, không thể chuyển động để giải phóng lực.
Linh lực nạp vào không thể giải phóng, áp suất linh khí bên trong cơ thể gỗ sồi tăng lên theo cấp số nhân chỉ trong vòng một giây.
Mười con rối gỗ chiến đấu khổng lồ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Cơ thể chúng bắt đầu rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng "két két" chói tai như tiếng thét của quỷ dữ. Khói đen kịt bốc lên nghi ngút từ các khớp nối gỗ sồi, hốc mắt thạch anh đỏ rực nhấp nháy điên cuồng.
Cổ Vô Tri đang ngồi ôm trán khóc ròng dưới đất, nhìn thấy cảnh tượng bầy rối gỗ khổng lồ đang co giật, bốc khói nghi ngút ngay sát cạnh mình, gã sợ đến mức suýt chút nữa tè ra quần. Gã vội vàng nằm rạp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, vận dụng kỹ năng Giả Chết Ngừng Tim để trốn tránh nguy hiểm.
"BÙM!!! BÙM!!! BÙM!!!"
Một chuỗi tiếng nổ liên hoàn, kinh thiên động địa bùng nổ khắp không gian tầng một Tháp Thử Thách.
Sức ép từ luồng linh lực quá tải nổ tung, biến mười con rối gỗ sồi khổng lồ thành hàng vạn mảnh dăm gỗ, vụn củi và mùn cưa bay tán loạn khắp nơi như một trận mưa rào màu nâu. Những mảnh gỗ sắc nhọn bắn tung tóe găm chặt vào các bức tường gỗ xung quanh, tạo ra những vết xước sâu hoắm thảm hại.
Toàn bộ quá trình từ lúc Cổ Vô Tri bước vào tháp, vấp dây giày ngã nhào lộn, đập đầu làm gãy cần gạt, cho đến khi bầy rối gỗ tự hủy nổ tung... diễn ra trong đúng vỏn vẹn ba giây ngắn ngủi.
"Két... két... rầm!"
Cánh cửa gỗ khổng lồ của Tháp Thử Thách đột ngột bị đẩy mở ra từ bên ngoài.
Thượng Quan Nhã đứng ở cửa tháp, khuôn mặt lanh lợi lúc này hoàn toàn hóa đá. Cô nhìn vào bên trong tầng một đang ngập tràn khói đen và bụi mùn cưa bay lơ lửng.
Khi làn khói đen dần tan đi, lộ ra cảnh tượng tàn khốc bên trong: mười con rối gỗ sồi chiến đấu cực kỳ đắt giá, được tăng cường linh lực tàn bạo, giờ đây chỉ còn là những đống củi vụn dập nát, gãy rụng thảm hại dưới sàn nhà. Không một con rối nào còn nguyên vẹn.
Và ở góc tường tối tăm, Cổ Vô Tri đang nằm rạp dưới đất, toàn thân bám đầy mùn cưa và bụi gỗ màu nâu, trên trán nổi lên một cục sưng đỏ chót to tướng, khuôn mặt đen nhẻm nhọ nồi dính đầy vết mồ hôi loang lổ.
Thượng Quan Nhã nhìn đống đổ nát của bầy rối gỗ, rồi nhìn sang cần gạt sắt phế liệu bị gãy đôi găm chặt trong hốc tường, rồi nhìn lại cục sưng đỏ trên trán của Cổ Vô Tri.
Đạo tâm trận pháp của nữ thiên tài bỗng chốc chấn động kịch liệt, một giả thuyết vô cùng thần thánh, tinh vi và phức tạp lập tức bùng nổ trong đầu cô:
"Trời... Trời đất ơi! Ta hiểu rồi!"
Nước mắt Thượng Quan Nhã rơm rớm chảy ra vì chấn động và kính phục tột cùng. Cô run rẩy quỳ sụp cả hai gối xuống nền sàn gỗ đầy vụn củi, giọng nói nghẹn ngào, khóc lóc thảm thiết:
"Đại... Đại sư huynh! Kiếm đạo trí tuệ của huynh đúng là đã đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất! Huynh không thèm rút kiếm gỗ dâu tằm, không dùng một giọt linh lực nào để phá trận, vì huynh biết rõ dùng linh lực chém rối gỗ chỉ là hạ sách của kẻ phàm phu! Huynh đã dùng bộ pháp nhào lộn vô ảnh 'Chạy Trốn Vấp Đá' để né sạch mọi đường kiếm, rồi dùng chính nhục thân khổ hạnh – cái trán vĩ đại của huynh – để va chạm vật lý cực kỳ chính xác vào cần gạt cơ quan, phá hủy điểm yếu duy nhất của toàn bộ hệ thống trận pháp tháp gỗ chỉ trong ba giây!"
Thượng Quan Nhã khóc nấc lên, dập đầu sát đất trước mặt gã Đại sư huynh đang ngồi ngơ ngác:
"Tiểu muội... tiểu muội tự phụ về tài trận pháp cơ quan của mình, cố tình điều chỉnh tăng cường độ khó để thử thách huynh. Không ngờ huynh lại dùng một cú ngã nhào lộn phàm trần để đập tan hoàn toàn sự kiêu ngạo của ta, dạy cho ta bài học về sự tối giản phá trận! Huynh chính là Trận Pháp Chí Tôn! Lần này... lần này tiểu muội hoàn toàn nhận thua tâm phục khẩu phục! Suốt đời này ta sẽ không bao giờ dám bày trò thử thách huynh nữa!"
Cổ Vô Tri ngồi bệt dưới đất, một tay ôm cái trán sưng đỏ đau rát, tay kia quơ quơ mùn cưa dính trên mặt áo thêu gà quay. Gã nghệt mặt ra nhìn nữ thiên tài trận pháp đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết trước mặt gã.
"Ta... ta thực sự chỉ bị vấp dây giày thôi mà..." Cổ Vô Tri thều thào, giọng nói đầy bất lực và đau đớn. "Ta muốn bị rối gỗ đánh bại, tại sao cái cần gạt rỉ sét kia lại tự gãy khi ta đập đầu vào chứ?! Cái trán của ta đau muốn chết đây này!"
"Đại sư huynh nói đúng!" Thượng Quan Nhã vội vàng lau nước mắt, gật đầu lia lịa. "Huynh nói huynh bị vấp dây giày, đó chính là ẩn dụ về việc 'mượn lực tự nhiên' để phá trận! Sự bất cẩn phàm trần mới chính là đỉnh cao của vô vi kiếm đạo! Huynh đau trán là vì huynh đã tự nguyện gánh chịu phản chấn lực cơ quan thay cho tiểu muội! Tấm lòng của huynh... đúng là vĩ đại vô bờ bến!"
Đúng lúc đó, từ phía bầu trời ngoài tháp, một luồng kiếm quang rực rỡ dệt bằng linh lực Nguyên Anh Kỳ lướt nhanh tới, hạ cánh xuống quảng trường.
Đó chính là chấp sự đệ tử truyền tin từ động bế quan của Chưởng môn Trần Vô Vi. Gã đệ tử hớt hải chạy vào trong tháp, cầm trên tay một bức mật thư đóng dấu đỏ chói của Chưởng môn, quỳ rạp xuống trước mặt Cổ Vô Tri đầy kính sợ:
"Đại sư huynh! Chưởng môn Trần Vô Vi vừa nhận được báo cáo tự động từ trận pháp Tháp Thử Thách: 'Đại sư huynh Cổ Vô Tri vượt tháp tầng một chỉ trong vòng ba giây, phá hủy hoàn toàn bầy rối gỗ cơ quan bằng một đòn chuẩn xác!' Chưởng môn vô cùng phấn khích và tự hào trước thần thông phá trận vô vi của huynh!"
Gã đệ tử truyền tin cung kính dâng lên một chiếc túi vải dệt sợi dâu tằm nặng trịch, tỏa ra linh quang vàng rực rỡ lấp lánh:
"Chưởng môn đặc biệt ban thưởng thêm cho Đại sư huynh mười vạn viên Linh thạch hạ phẩm cực phẩm để làm lộ phí lên đường tham gia Vạn Tiên Đại Hội! Chưởng môn dặn huynh hãy tiếp tục dùng cái trán trí tuệ và chổi tre để chấn hưng uy thế Thái Sơ Kiếm Tông khắp phương Nam!"
Cổ Vô Tri ngồi hóa đá giữa đống mùn cưa và vụn củi gỗ sồi.
Gã nhìn chiếc túi chứa đầy linh thạch hạ phẩm nặng trịch phát ra linh khí nồng đậm đặt trước mặt, nhìn Thượng Quan Nhã đang quỳ lạy sùng bái sát đất, rồi tự sờ lên cục sưng to tướng như quả trứng gà trên trán phàm nhân của mình.
Nước mắt phàm nhân của gã lại chảy ròng ròng, hòa cùng nhọ nồi đen nhẻm tạo thành hai vệt trắng xóa đầy tuyệt vọng trên khuôn mặt sưng húp.
"Ta không có dùng cái trán trí tuệ... Ta thực sự chỉ muốn bị đuổi học thôi mà... Tại sao ta phá hủy tháp gỗ của tông môn mà lại được ban thưởng thêm tiền chứ?! Cái thế giới tu tiên chết tiệt này... ta hận các người!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!