Món ăn phế thải nâng cấp thể chất
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Thái Sơ vẫn chưa kịp tan, nhưng bầu không khí tại Sân quét rác Kiếm Đài đã náo loạn đến mức không thể kiểm soát. Khắp nơi, từng toán đệ tử ngoại môn lẫn nội môn đang lũ lượt kéo nhau đi lại với một vẻ ngoài vô cùng dị hợm: tất cả đều đeo một dải băng vải đen bịt chặt hai mắt.
"Cộc! Rầm!"
"Úi da! Đứa nào vừa dẫm vào chân ta đó?"
"Lỗi của ta! Nhưng không sao, Đại sư huynh đã dạy: 'Nhắm mắt vung kiếm mới là đỉnh cao kiếm đạo'. Ta đang rèn luyện nhãn lực tâm linh để tránh bị U Minh Ma Nhãn của huynh ấy nhìn thấu kinh mạch!"
"Đúng thế! Ta vừa vấp ngã đập mặt vào cột đá kia, liền cảm thấy một luồng kiếm ý vô hình chạy dọc sống lưng! Đại sư huynh quả nhiên thâm sâu khó lường, ngay cả chướng ngại vật sau núi cũng chứa đựng đại đạo!"
Đứng ở góc sân quét rác, Cổ Vô Tri tay cầm cây chổi tre mòn vẹt, khóe mắt giật liên hồi. Hai hàng nước mắt màu đen quỷ dị – thực chất là nước mắt sinh lý do bụi bay vào mắt hòa cùng mực tàu khô bám chặt từ đêm qua – vẫn còn loang lổ trên khuôn mặt nhợt nhạt của gã. Đôi mắt gấu trúc thâm quầng đen xì vì thức trắng đêm viết đơn tự thú càng khiến gã trông giống như một vị đại lão tà phái vừa luyện thành ma công tối cổ.
"Bọn họ điên rồi... Chắc chắn là điên tập thể rồi!" Cổ Vô Tri gào thét bất lực trong lòng. Gã chỉ bị thâm quầng mắt do viết đơn tự thú trốn việc, thế mà gã thiên tài Lục Thanh Phong lại chạy đi rêu rao khắp nơi rằng gã sở hữu 'U Minh Ma Nhãn' nhìn một cái là đứt đạo cơ. Bây giờ đệ tử toàn phái thà bịt mắt đâm sầm vào nhau như lũ ngốc còn hơn là dám nhìn thẳng vào mặt gã.
Đúng lúc gã định lén lút chuồn đi, bóng dáng nghiêm nghị của Liễu Như Yên bỗng xuất hiện từ xa. Nữ chấp pháp nghiêm túc này hôm nay vẫn lăm lăm chiếc Roi Da Chấp Pháp, ánh mắt đầy hối hận và cuồng tín nhìn chằm chằm về phía gã. Cô đang chỉ huy một nhóm chấp pháp đệ tử dựng hàng rào phong tỏa xung quanh khu vực nhà tranh sau núi, thề bảo vệ nghiêm ngặt giấc ngủ bế quan của Đại sư huynh.
"Mẹ ơi, lại là cô ta!" Cổ Vô Tri rùng mình một cái. Gã biết rõ, nếu để Liễu Như Yên bắt gặp gã đang lười biếng quét rác rùa bò, cô ta chắc chắn sẽ lại tự trách bản thân, rồi ép gã đi nằm nghỉ bồi bổ thần thức bằng đống linh dược đắng ngắt.
Quan trọng hơn hết, bụng của Cổ Vô Tri lúc này đang sôi lên sùng sục. Tiếng "ùng ục" trầm đục phát ra từ dạ dày phàm nhân của gã vang lên như tiếng trống trận, nhắc nhở gã rằng từ đêm qua đến giờ chưa có một hạt cơm nào vào bụng. Cơn đói cồn cào khiến đầu óc gã lag đi, bước chân rã rời.
Lợi dụng lúc Liễu Như Yên đang mải quay đi khiển trách một đệ tử bịt mắt dẫm phải đuôi chó mực Tiểu Hắc, Cổ Vô Tri liền khom cái lưng lén lút, kéo lê cây chổi tre lủi nhanh vào một lối mòn nhỏ sau rặng tre ngà. Lối mòn này gồ ghề đầy rễ cây dâu tằm cổ thụ, dẫn thẳng xuống khu vực Nhà bếp tạp dịch Thái Sơ – thánh địa tiếp tế lương thực yêu thích của gã.
Nhà bếp tạp dịch lúc này nghi ngút khói bếp thơm phức. Khác với nhà bếp nội môn sang trọng chỉ toàn nấu linh thảo thanh đạm, nơi đây phảng phất mùi vị của những món ăn phàm trần đầy dầu mỡ và khói lửa nhân gian.
Trương Đại Chùy – gã đồng phạm lười biếng béo ú – đang ngồi chồm hổm trước lò bếp khổng lồ. Mặt gã dính đầy nhọ nồi đen nhẻm, tạp dề rách rưới dột nát quấn quanh cái bụng tròn trùng trục, hông giắt chiếc muôi múc canh bằng sắt đen nặng hai mươi cân. Gã đang hăm hở nhóm lửa bằng những thanh Củi khô dâu tằm do chính tay Cổ Vô Tri chẻ.
"Vô Tri! Huynh đến rồi sao!" Trương Đại Chùy vừa thấy bóng dáng khom lưng quen thuộc của Đại sư huynh liền hớn hở vẫy tay. "Mau vào đây! Ta vừa lén đào được mấy củ Khoai lang nướng sau núi mập mạp lắm. Đang định dùng củi dâu tằm của huynh để nướng ăn vụng đây!"
Cổ Vô Tri ngửi thấy mùi khoai lang ngọt lịm phảng phất trong không khí, nước bọt lập tức ứa ra. Gã vứt cây chổi tre sang một bên, ngồi bệt xuống đống rơm khô cạnh lò bếp, thở dài thườn thượt:
"Đại Chùy... Cho ta một củ mau đi. Ta sắp chết đói rồi. Cái chức Đại sư huynh chết tiệt này đúng là hành xác phàm nhân mà!"
Trương Đại Chùy cười hì hì, dùng chiếc muôi sắt đen khổng lồ gạt đống tro than đỏ hồng, lôi ra ba củ khoai lang nướng thơm phức, vỏ ngoài cháy xém rỉ mật vàng óng. Gã chia cho Cổ Vô Tri củ to nhất. Hai gã tạp dịch lười biếng bắt đầu ngồi nhai nhồm nhoàm, mặt mũi dính thêm nhọ nồi đen thui, hoàn toàn quên đi mọi rắc rối tu tiên ngoài kia.
"Củi dâu tằm ngàn năm của huynh đúng là tuyệt phẩm nhóm bếp!" Trương Đại Chùy vừa thổi khoai vừa tán thưởng. "Lửa cháy đều, giữ nhiệt lâu, lại còn tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ bọc lấy củ khoai. Bảo sao đám đệ tử nội môn cứ tranh nhau dâng nộp linh thạch hạ phẩm để mua củi huynh chẻ về thờ cúng!"
Cổ Vô Tri mệt mỏi cắn một miếng khoai nóng hổi, lẩm bẩm: "Ta chẻ củi theo sớ vân gỗ đòn bẩy phàm nhân để đỡ mỏi tay thôi, ai ngờ bọn họ lại tự suy diễn thành Thái Sơ Kiếm Ý... Đúng là rỗi hơi!"
Đúng lúc hai gã đang vừa ăn vừa chém gió phàm trần, cánh cửa gỗ nhà bếp đột ngột bị đẩy rầm một cái.
Triệu Phế Vật – tên tạp dịch nhổ cỏ dại cận thị nặng – hớt hải lao vào. Khuôn mặt gã tái mét không còn một giọt máu, cặp kính thạch anh tròn đeo lệch một bên, tay đeo găng tay vải thô rách nát đầy vết nhựa cây xanh ngắt. Gã đang ôm khư khư một cái bao tải rách nát trước ngực, thở không ra hơi:
"Vô... Vô Tri sư huynh! Đại Chùy! Cứu mạng ta với! Ta sắp bị băm thành vạn mảnh rồi!"
Trương Đại Chùy giật nảy mình, suýt chút nữa nghẹn họng vì miếng khoai lang. Gã vội vàng vỗ ngực bôm bốp, mắng mỏ: "Triệu Phế Vật! Ngươi làm cái trò gì thế hả? Sáng sớm ngày ra đã gào thét như cháy nhà. Muốn kéo Chấp Pháp Đường đến đây bắt quả tang chúng ta ăn vụng sao?"
Triệu Phế Vật khóc không ra nước mắt, quỳ sụp xuống đất, run rẩy mở miệng bao tải rách ra lộ ra một đống Rác thải linh dược ngoại môn đang tỏa ra linh quang mờ ảo nhưng dập nát, gãy rụng thảm hại:
"Ta... ta hôm nay được phân công dọn cỏ dại quanh Đan Dược Các. Nhưng vì quên đeo kính thạch anh, ta nhìn nhầm... nhổ nhầm mất nửa vườn linh dược quý của Trưởng lão Cát Hồng! Toàn là Băng Hỏa Linh Chi, Thất Tinh Thảo, còn có cả Long Huyết Sâm ngàn năm nữa! Ta tưởng là cỏ gấu nên giật phăng hết cả rễ rồi!"
"Cái gì?!"
Trương Đại Chùy nghe xong liền nhảy dựng lên, mặt cắt không còn giọt máu. Gã run rẩy chỉ vào đống linh dược dập nát: "Ngươi... ngươi nhổ nhầm vườn thuốc của Cát Hồng trưởng lão?! Lão đầu cuồng luyện đan đó mà biết được, lão sẽ bỏ ngươi vào lò đan luyện thành đan dược bồi bổ thể chất cho bầy heo linh thú mất! Mau mang đi vứt đi!"
"Không được!" Triệu Phế Vật mếu máo. "Chấp pháp đệ tử đang tuần tra nghiêm ngặt lắm. Nếu ta mang cái bao tải này đi đổ ở bãi rác sau núi, chắc chắn sẽ bị Liễu Như Yên bắt quả tang ngay tại trận! Vô Tri sư huynh, huynh là Đại sư huynh vạn người mê, huynh thông minh tột đỉnh, xin huynh nghĩ cách giấu hộ tang vật phá hoại này cho ta với!"
Cổ Vô Tri nhìn đống linh dược dập nát bốc mùi hăng hắc, lòng gã chán nản tột cùng. Gã đang mệt mỏi rã rời, chỉ muốn ăn xong củ khoai rồi kiếm góc nào đó nằm ngủ nướng mười hai tiếng. Bảo gã đi đào hố giấu đống linh dược này sao? Mỏi lưng chết đi được! Giấu dưới gầm giường tre gãy đôi của gã sao? Liễu Như Yên gác ngoài cửa sổ nhìn thấy thì gã biết giải thích thế nào?
Đúng lúc đó, ánh mắt lờ đờ của Cổ Vô Tri lướt qua lò bếp lò đang cháy hừng hực đỏ hồng bằng củi dâu tằm ngàn năm.
"Phiền phức quá..." Cổ Vô Tri ngáp dài một cái, giọng nói thều thào lười nhác vang lên. "Cần gì phải giấu? Lò đang nóng thế kia, ném phéng hết đống rác đó vào bếp lửa mà thiêu hủy tang vật. Tro tàn bay đi rồi thì thần tiên cũng không nhận ra đó là cái gì. Đốt sạch đi cho rảnh nợ!"
Triệu Phế Vật nghe xong, đôi mắt cận thị bỗng rực sáng lên một tia sùng bái tột độ:
"Đại sư huynh quả nhiên thần sầu! Dùng lửa lò bếp để hóa giải tang vật thành tro bụi phàm trần! Chiêu thức 'phi tang vật lý' này đúng là đỉnh cao vô ảnh!"
Nghĩ là làm, Triệu Phế Vật hăm hở ôm cả bao tải linh dược dập nát, trút sạch sành sanh vào miệng lò bếp đang cháy phừng phừng.
Thế nhưng, Cổ Vô Tri hoàn toàn không có nửa điểm kiến thức tu tiên, và gã cũng không hề biết rằng, đống linh dược dập nát kia tuy bị nhổ nhầm nhưng dược tính ngàn năm vẫn còn tích tụ cực kỳ nồng đậm. Khi đống linh dược dập nát bị ném vào bếp lửa, chất nhựa dính dớp của chúng lập tức tiếp xúc với Nhựa cây dâu tằm ngàn năm dồi dào bên trong những thanh củi dâu tằm đang cháy đỏ.
"Xèo xèo xèo..."
Một âm thanh kỳ quái vang lên từ sâu trong lò bếp. Thay vì bị thiêu rụi thành tro đen như Cổ Vô Tri nghĩ, đống linh dược và củi dâu tằm bắt đầu xảy ra một phản ứng hóa học vô cùng dị thường dưới nhiệt độ cực cao. Nhựa dâu tằm ngàn năm có tính tịnh hóa mạnh mẽ gặp phải dược tính hỗn loạn của Băng Hỏa Linh Chi và Long Huyết Sâm, lập tức lên men ngắt quãng, tạo ra một luồng khói dày đặc có màu sắc ngũ sắc rực rỡ.
Luồng khói ngũ sắc lấp lánh như cầu vồng bắt đầu cuồn cuộn bốc lên từ miệng lò, tỏa ra một mùi hương thơm phức nồng nàn nồng nặc mùi kẹo ngọt, nhanh chóng bao phủ toàn bộ Nhà bếp tạp dịch Thái Sơ.
"Ôi mẹ ơi! Khói này lộ quá!" Trương Đại Chùy hoảng sợ hét lên. "Khói ngũ sắc thế này mà bay ra ngoài, Thẩm Thiết Diện trưởng lão nhìn thấy chắc chắn sẽ tưởng có thần đan xuất thế, lập tức kéo quân đến kiểm tra! Vô Tri, làm sao bây giờ?!"
Cổ Vô Tri cũng giật nảy mình, đôi mắt gấu trúc trợn tròn nhìn luồng khói lấp lánh đang bay nghi ngút. Gã vội vàng ra lệnh: "Dập lửa! Mau dập lửa đi! Đừng để khói bay ra ngoài!"
Trương Đại Chùy hốt hoảng quơ lấy một cái xô gỗ rách nát đặt cạnh cửa bếp. Gã hoàn toàn quên mất rằng, xô nước này là do Tống Đại Sấu vừa gánh về từ Hồ Sen Linh Khí cấm địa – nguồn nước linh thiêng chứa linh khí tinh khiết nhất tông môn.
Trương Đại Chùy vung tay, hắt thẳng cả xô nước linh hồ vào sâu trong lò bếp đang cháy đỏ hồng.
"BÙM!!!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dội thẳng vào vách đất nhà bếp.
Nước linh hồ cấm địa có độ tinh khiết cực cao gặp phải phản ứng hóa học đang lên men của nhựa dâu tằm và linh dược hỏng, không những không dập tắt được lửa, mà ngược lại đóng vai trò như một chất xúc tác hoàn mỹ nhất thế giới. Toàn bộ đống củi dâu tằm và linh dược dập nát lập tức bị hóa hơi hoàn toàn, nổ tung thành một làn sương mù màu hồng tím khổng lồ, bốc mùi thơm ngọt ngào đến mức khiến người ta chỉ cần ngửi một hơi liền cảm thấy toàn thân ấm áp, nước bọt chảy ròng ròng.
"Khụ khụ khụ..."
Cổ Vô Tri bị luồng hơi nóng sộc thẳng vào mặt. Gã bị ngạt khói ngã ngửa ra sau, té nhào vào đống tro bếp gỉ sét bên cạnh sập giường tre cũ. Toàn bộ khuôn mặt phàm nhân của gã bị ám khói đen nhèm như đít xoong, kết hợp với quầng thâm mắt thâm đen từ đêm qua khiến gã trông không khác gì một con quỷ than vừa chui lên từ lòng đất.
"Khoai... khoai lang của ta!" Cổ Vô Tri đau đớn kêu lên khi thấy ba củ khoai lang nướng bị luồng hơi nóng thổi bay lăn lóc dưới đất cát bẩn thỉu.
Thế nhưng, thảm họa thực sự lúc này mới bắt đầu.
Nhà bếp tạp dịch Thái Sơ nằm ngay sát cạnh chuồng nuôi heo linh thú ngoại môn. Bầy heo linh thú này nổi tiếng là siêu cấp lười biếng, ngày ngày chỉ biết nằm ườn đòi gãi mông và ăn cám linh dược. Thế nhưng, mùi hương ngọt ngào, thơm phức của làn sương mù hồng tím từ nhà bếp bốc ra có chứa dược tính nâng cấp thể chất cực mạnh, lập tức kích thích bản năng háu ăn tột độ của chúng.
"Ụt... ụt ụt... ÉCCC!!!"
Tiếng kêu gào điên cuồng của bầy heo bỗng nhiên vang dội khắp khu sau núi.
"Rắc rắc! Rầm!"
Hàng rào gỗ kiên cố của chuồng heo bị bầy heo linh thú khổng lồ điên cuồng dùng đầu húc đổ nát hoàn toàn. Mười con heo linh thú béo múp, mắt đỏ rực vì thèm ăn, lao băng băng như những cỗ xe tăng bọc thép hướng thẳng về phía cửa Nhà bếp tạp dịch Thái Sơ.
"Tránh ra! Bầy heo điên rồi!" Trương Đại Chùy hoảng hốt vung chiếc muôi sắt đen nặng hai mươi cân lên tự vệ, nhưng lập tức bị một con heo béo nặng ba trăm cân húc văng thẳng vào lu gạo dột nát.
Triệu Phế Vật sợ hãi hét lên một tiếng, nhanh chân trèo tót lên xà nhà gỗ dột nát lánh nạn.
Cổ Vô Tri đang nằm ê ẩm mông dưới đất cát, chưa kịp bò dậy thì bầy heo linh thú đã rầm rập lao vào nhà bếp. Một con heo nái khổng lồ hung hãn dẫm thẳng qua người gã, cướp mất hai củ khoai lang nướng dính đất cát dưới chân gã rồi nhai ngồm ngoàm.
Sau đó, bầy heo điên cuồng sục mõm vào sâu trong lò bếp đổ nát. Chúng hăm hở liếm sạch sành sanh từng hạt tro tàn đỏ hồng, ăn sạch đống linh dược dập nát đã bị hóa hơi kết tinh dưới đáy lò bếp. Không một vệt tro, không một mảnh lá linh dược nào còn sót lại. Tang vật phá hoại hoàn toàn bị bầy heo tiêu hủy sạch sẽ không còn một dấu vết.
Cổ Vô Tri nằm bẹp dưới đất, mặt mũi đen nhẻm nhọ nồi, tay áo rách nách tả tơi, trên lưng vẫn còn in rõ vết dấu chân heo bẩn thỉu. Gã khóc không ra nước mắt nhìn củ khoai lang cuối cùng bị một con heo con ăn mất:
"Khoai của ta... Bầy heo chết tiệt này, ta chỉ muốn ăn vụng một củ khoai thôi mà tại sao lại khó khăn thế này chứ?!"
Đúng lúc đống đổ nát trong nhà bếp đang vô cùng hỗn loạn, một bóng dáng cao lớn bỗng nhiên bước qua cửa bếp dột nát.
Đó chính là Ngự Thú Ông – trưởng lão quản lý vườn linh thú ngoại môn của Thái Sơ Kiếm Tông. Lão già tóc đỏ rực như lông phượng hoàng, mặc đạo bào dính đầy lông vũ linh thú, vai đeo một con chim sáo đang tò mò nghiêng đầu nhìn.
Ngự Thú Ông hôm nay đi tuần tra chuồng linh thú sau núi, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương thơm phức kỳ lạ bốc lên từ nhà bếp tạp dịch. Khi chạy đến nơi, lão hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động đến mức hóa đá tại chỗ.
Bầy heo linh thú của tạp dịch đường – vốn nổi tiếng là gầy gò, yếu ớt và lười biếng – lúc này sau khi ăn sạch tro bếp chứa dược tính biến dị của linh dược hỏng gặp củi dâu tằm ngàn năm, đang xảy ra một sự biến đổi thể chất vô cùng kinh hoàng.
Da của mười con heo linh bỗng chốc trở nên hồng hào, láng mịn như ngọc thạch, tỏa ra một vầng linh quang mờ ảo rực rỡ. Cơ bắp trên vai và đùi heo cuồn cuộn nổi lên như đá tảng, linh lực dồi dào chạy dọc kinh mạch khiến chúng không còn vẻ lười nhác thường ngày. Con thì đang nhảy cẫng lên cao ba mét húc đầu vào xà nhà, con thì đang thực hiện những cú lộn nhào hoàn mỹ trên không trung, linh khí tràn trề phát ra tiếng kêu "ụt ịt" vô cùng dũng mãnh.
"Tiến... Tiến hóa rồi sao?!" Ngự Thú Ông lắp bắp, đôi mắt trợn trừng kinh ngạc nhìn bầy heo linh thú đang tràn trề sinh lực. "Đây... đây rõ ràng là thể chất của linh thú cấp hai đỉnh cao! Bầy heo phàm trần này tại sao chỉ trong chớp mắt lại đột phá cảnh giới nâng cấp thể chất kinh hoàng thế này?!"
Lão trưởng lão nuôi thú vội vàng nhìn vào sâu trong nhà bếp để tìm kiếm nguyên nhân. Ánh mắt lão lập tức khóa chặt vào bóng dáng đang nằm bẹp dưới đất.
Cổ Vô Tri lúc này đang nằm khom lưng lén lút, khuôn mặt hoàn toàn đen nhẻm nhọ nồi do vụ nổ hơi nước, đôi mắt gấu trúc đỏ ngầu mệt mỏi thiếu ngủ, tay vẫn còn dính đầy vết tro bếp xám xịt. Đạo bào thêu gà quay xộc xệch bám đầy lông heo và bụi bẩn.
Ngự Thú Ông nhìn khuôn mặt đen nhẻm đầy quầng thâm thâm đen của Cổ Vô Tri, rồi nhìn sang chiếc lò bếp vẫn còn bốc làn sương mù hồng tím lấp lánh, đạo tâm của lão trưởng lão bỗng chốc chấn động kịch liệt:
"U Minh Ma Nhãn... Khuôn mặt ám khói đen nhẻm... Đôi mắt đỏ ngầu mệt mỏi... Trời đất ơi! Ta hiểu rồi!"
Một giả thuyết vô cùng thần thánh và phức tạp lập tức bùng nổ trong đầu Ngự Thú Ông:
"Đại sư huynh Cổ Vô Tri! Huynh ấy đã thức trắng đêm để nghiên cứu ra một công thức đan dược nuôi thú tối cổ! Huynh ấy không dùng lò luyện đan thông thường của Đan Dược Các, mà dùng chính lò bếp phàm trần dột nát này để thực hiện 'phản phác quy chân đan pháp'! Vết khói đen trên mặt huynh ấy chính là dấu vết của việc tự dùng nhục thân phàm nhân để gánh chịu luồng hỏa khí cuồng bạo khi đan thành! Đôi mắt gấu trúc thâm quầng đỏ ngầu kia chính là minh chứng cho sự hy sinh thần thức cực hạn để tịnh hóa uế khí cho bầy heo linh thú!"
Ngự Thú Ông rơm rớm nước mắt vì cảm động. Lão tiến lại gần, quỳ sụp một gối xuống trước mặt gã tạp dịch đang nằm quằn quại dưới đất cát bẩn thỉu, giọng nói run rẩy đầy kính sợ:
"Đại sư huynh! Tấm lòng bao dung vĩ đại của huynh dành cho chúng sinh linh thú của Thái Sơ Kiếm Tông đúng là khiến lão già này phải hổ thẹn sát đất! Huynh là tôn quý Đại sư huynh, thế mà lại không quản ngại bẩn thỉu, tự tay nhóm bếp ám khói đen nhẻm mặt mũi, hy sinh thần thức để chế tạo ra thần dược nâng cấp thể chất cho bầy heo linh thú tầm thường này! Lão già này... lão già này bái phục sát đất đan pháp nuôi thú vô vi của huynh!"
Cổ Vô Tri nghệt mặt ra dưới lớp nhọ nồi đen xì. Gã đang định mở miệng giải thích rằng gã chỉ muốn ăn vụng khoai lang nướng và đốt rác phi tang tang vật nhổ nhầm.
"Ta... ta thực ra chỉ muốn thiêu hủy..." Giọng Cổ Vô Tri khàn đặc, thều thào vì mệt.
"Huynh không cần nói nữa!" Ngự Thú Ông vội vàng ngắt lời, hai tay cung kính bưng khay trà phế thải dâng lên. "Lão già này hiểu dụng ý của huynh! Huynh muốn thiêu hủy hoàn toàn sự kiêu ngạo của đám đệ tử ngự thú phái, chứng minh rằng ngay cả đống tro tàn phế thải phàm trần nếu được luyện chế bằng tấm lòng chân thành vô vi cũng có thể biến heo phàm thành linh thú cấp cao! Thần thông của huynh đã vượt qua mọi quy luật đan đạo truyền thống!"
Triệu Phế Vật đang trốn trên xà nhà nghe thấy thế, lập tức nín thở nheo mắt nhìn xuống, lòng thầm nghĩ: "Đại sư huynh quả nhiên thần sầu, ngay cả việc ta nhổ nhầm linh dược hỏng cũng nằm trong tính toán rèn luyện bầy heo của huynh ấy!"
Trương Đại Chùy từ trong lu gạo bò ra, mặt dính đầy bột gạo trắng xóa, ngơ ngác nhìn bầy heo linh đang nhảy múa tung tăng ngoài sân quét rác, rồi nhìn Ngự Thú Ông đang quỳ lạy cúng bái Cổ Vô Tri đen nhẻm.
"Ụt... ụt ịt... ÉCCC!"
Một con heo linh thú béo tốt hồng hào tiến lại gần, cung kính cúi đầu liếm liếm vào đôi dép rơm rách nát của Cổ Vô Tri như để tỏ lòng biết ơn đấng kiến tạo nâng cấp thể chất cho mình.
Cổ Vô Tri đứng im như tượng đá ám khói đen xì giữa nhà bếp dột nát. Gã nhìn bầy heo linh đang tỏa linh quang rực rỡ, nhìn Ngự Thú Ông đang dập đầu bái phục sát đất, rồi nhìn xuống củ khoai lang nướng dính đất cát dở dang trên tay.
Nước mắt phàm nhân của gã lại chảy ra, hòa cùng nhọ nồi tạo thành hai vệt trắng xóa u sầu trên khuôn mặt đen nhẻm.
"Ta không có luyện đan... Ta thực sự chỉ muốn ăn khoai lang nướng thôi mà... Tại sao cái thế giới tu tiên chết tiệt này lại bắt ta gánh vác cả danh hiệu Thần Thú Chí Tôn nuôi heo thế này chứ?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!