Chiếc giường tre và sát thủ bóng đêm
Đêm mùa đông sau núi Thái Sơ lạnh đến thấu xương. Từng luồng gió bấc rít qua khe đá nứt của Vạn Kiếm Trận, tạo ra những âm thanh rùng rợn như tiếng quỷ khóc thần gào. Thế nhưng, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt và những tiếng động kỳ quái bên ngoài, bên trong ngôi nhà tranh dọn rác xập xệ, Cổ Vô Tri vẫn đang phải đối mặt với một cơn khủng hoảng tinh thần còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Cơn khủng hoảng đó mang tên: Hòm linh thạch hạ phẩm tạ ơn.
"Trời đất ơi... Tại sao các ngươi lại đối xử tàn nhẫn với ta như vậy?"
Cổ Vô Tri ngồi bệt dưới nền đất nện ẩm ướt, hai tay ôm đầu, gương mặt lờ đờ thiếu ngủ méo mó đi vì đau khổ. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc hòm gỗ mun bọc đồng đang đặt chình ình giữa phòng. Chiếc hòm không hề đóng nắp, lộ ra hàng ngàn viên linh thạch hạ phẩm xếp chồng lên nhau, tỏa ra những luồng linh quang màu xanh lam rực rỡ, lấp lánh đến mức chiếu sáng cả căn nhà tranh dột nát.
Đối với bất kỳ tu sĩ nào ở Thái Sơ Kiếm Tông, đây là một khối tài sản khổng lồ, là tài nguyên tu luyện trong mơ. Nhưng đối với một gã tạp dịch phế vật phàm nhân trăm phần trăm chỉ muốn được thất nghiệp như Cổ Vô Tri, đống linh thạch này chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ.
"Tần Vô Song! Gã thiên tài tự kỷ chết tiệt kia!" Cổ Vô Tri nghiến răng phàm nhân kèn kẹt, thầm rủa xả trong lòng. "Ta ban hành luật ngủ trưa bắt buộc là để phá hoại kỷ luật tông môn, để Chưởng môn nổi giận đuổi học ta cơ mà! Tại sao ngươi nằm ngủ một giấc xong lại đột phá Trúc Cơ? Đột phá thì thôi đi, tại sao lại còn mang đống đá phát sáng này đến tạ ơn ta? Bây giờ cả tông môn đều coi ta là thánh nhân kiếm đạo ẩn thế, làm sao ta có thể bị trục xuất để nhận năm mươi lượng bạc bồi thường đây?"
Cổ Vô Tri thở dài thườn thượt, lôi từ trong ngực áo ra bức thư nhàu nát của cha nuôi Cổ Lão Đầu. Dòng chữ 'Con ráng làm sao rớt môn thật oanh liệt cho cha để về quê bán rau' như đang nhảy múa trêu ngươi gã. Khoản tiền bồi thường thất nghiệp trong mơ ngày càng xa vời, thay vào đó là một đống linh thạch tu tiên nặng nề không thể tiêu xài ở tiệm phàm nhân dưới trấn.
"Không được, đống đá này tỏa sáng quá mức. Nếu để Thẩm Thiết Diện hay Liễu Như Yên nhìn thấy, bọn họ lại suy diễn ra ta đang âm thầm bố trí trận pháp tụ linh gì đó thì khốn."
Cổ Vô Tri lật đật đứng dậy. Thể chất phàm nhân yếu ớt khiến gã thở hồng hộc khi cố sức đẩy chiếc hòm gỗ mun bọc đồng nặng nề. Gã quyết định sẽ giấu chiếc hòm này vào nơi khuất nhất trong phòng: dưới gầm Chiếc giường tre gấp gọn.
Chiếc giường tre này vốn là đồ phế thải do Tiền Đại Phú cải tiến từ chợ đen dưới trấn, dán đầy băng keo giấy phàm trần để gia cố. Sau buổi trưa hôm qua, khi gã thiên tài lực lưỡng Tần Vô Song nằm đè lên ngủ nướng, các khớp nối gỗ dâu tằm của giường đã bị rạn nứt nghiêm trọng, phát ra những tiếng kẽo kẹt lỏng lẻo mỗi khi có gió thổi qua.
Cổ Vô Tri khom lưng lén lút, dùng hết sức bình sinh đẩy hòm linh thạch xuống dưới gầm giường tre. Chiếc hòm gỗ mun vừa vặn khít khao, chêm chặt vào ngay dưới tấm vạt tre chịu lực chính.
"Răng rắc..."
Một tiếng động nhỏ vang lên từ chốt gỗ trung tâm của giường tre. Cổ Vô Tri giật nảy mình, đứng im thin thít nghe ngóng. Thấy chiếc giường vẫn đứng vững, gã thở phào nhẹ nhõm, quệt mồ hôi trán: "Chắc không sao đâu. Giường tre dẻo dai lắm, chịu thêm cái hòm này chắc vẫn ổn. Bây giờ phải ngủ đã, mệt mỏi rã rời cả người rồi."
Gã leo lên giường, nằm vật xuống tấm đệm bông ấm áp. Do chiếc hòm linh thạch chêm quá chặt ở dưới, vạt giường tre bị đẩy cong lên một góc kỳ quặc, ép sát vào lồng ngực gã. Nhưng Cổ Vô Tri quá lười để điều chỉnh, gã kéo chăn trùm kín đầu, nhắm mắt lại. Chỉ trong vòng ba hơi thở, tiếng ngáy đều đặn, trầm đục như tiếng sấm rền bắt đầu vang vọng khắp căn phòng tối.
***
Cùng lúc đó, ngoài rặng tre ngà sau núi Thái Sơ, hai bóng đen quỷ dị đang lặng lẽ lướt đi trong sương mù mùa đông.
Bọn chúng mặc đồ bó sát, một đen một trắng kỳ dị, khuôn mặt che kín chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh đầy oán khí. Đây chính là Hắc Sát và Bạch Sát, cặp bài trùng sát thủ bóng tối nổi tiếng của Huyết Ma Giáo, đều sở hữu tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín đỉnh cao. Bọn chúng nhận lệnh từ ma giáo thâm nhập vào sau núi để ám sát Đại sư huynh mới thăng chức của Thái Sơ Kiếm Tông.
Tuy nhiên, bước chân của hai tên sát thủ lúc này lại vô cùng ngập ngừng, chậm chạp.
"Hắc Sát huynh... đệ thấy chúng ta nên rút lui thì hơn." Bạch Sát mặc đồ trắng run rẩy truyền âm, giọng nói đầy vẻ hoang mang lo sợ. "Huynh quên chuyện của Huyết Ma Tử rồi sao? Gã là Trúc Cơ Kỳ tầng thứ ba, thế mà vừa bước chân vào sân nhà tranh này liền bị 'Vạn Độc Cương Khí Trận' bẫy rác của Cổ Vô Tri đầu độc đến mức sùi bọt mép, bây giờ vẫn đang bị giam trong ngục Chấp Pháp Đường kìa! Rồi cả Lý Sát Thủ nữa, Luyện Khí tầng chín đỉnh cao như chúng ta, ẩn nấp trên cây cổ thụ liền bị 'Lôi Đình Phản Kích Trận' xích sắt đánh gãy cổ chết tươi! Nơi này... nơi này chính là đầm rồng hang hổ!"
Hắc Sát mặc đồ đen khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng đôi mắt gã cũng không giấu nổi vẻ cảnh giác tột độ. Gã siết chặt cặp đoản đao 'Hắc Dạ' bôi độc dược ăn mòn nhục thân, thì thầm đáp:
"Nhát gan! Huyết Ma Tử thất bại là vì gã quá tự phụ, dám đi lối cửa chính đầy bẫy rác. Lý Sát Thủ chết là vì gã chọn vị trí ẩn nấp quá lộ liễu trên cây cổ thụ. Chúng ta là sát thủ chuyên nghiệp, lần này sẽ đột nhập từ cửa sổ phía sau, hành sự không tiếng động. Hơn nữa, ta đã điều tra kỹ, Liễu Như Yên nữ chấp pháp kia tuy đang dựng lều cắm trại canh gác ngoài kia, nhưng giờ này nàng ta đang tuần tra ở rặng tre phía đông, đây là cơ hội duy nhất!"
Bạch Sát nuốt nước bọt, nhìn về phía ngôi nhà tranh dột nát đang im lìm trong bóng tối. Sương mù dày đặc bao phủ xung quanh, khiến căn nhà trông như một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ mồi.
"Được... được rồi. Nhưng đệ sẽ đứng ngoài cửa sổ cảnh giới và hỗ trợ rút lui. Huynh phải ra tay thật nhanh!"
"Yên tâm, một đao chí mạng, thần tiên cũng không cứu nổi gã!"
Hắc Sát ra hiệu, thân hình gầy gò lướt đi như một bóng ma không tiếng động, tiếp cận bức tường đất phía sau nhà tranh. Gã dừng lại trước chiếc cửa sổ gỗ dột nát, nơi dán đầy những mảnh giấy da dê phàm trần rách rưới.
Hắc Sát nín thở, khẽ vươn ngón tay vận một tia linh lực mỏng nhẹ như tơ, nhẹ nhàng rạch đứt chốt gỗ cửa sổ dột nát. Cánh cửa hé mở ra một khe nhỏ không hề phát ra một tiếng động nào. Gã hé mắt nhìn vào trong.
Căn phòng tối đen như mực. Nhưng từ dưới gầm giường tre ở góc phòng, những luồng linh quang màu xanh lam rực rỡ đang không ngừng dao động, tỏa ra một áp lực linh lực nồng đậm đến mức đáng sợ.
"Cái gì?!" Hắc Sát chấn động tâm can, suýt chút nữa kinh hô thành tiếng. "Linh quang nồng đậm thế kia... Luồng áp lực này ít nhất cũng phải là từ một trận pháp tụ linh cấp cao hoặc một món bảo vật thượng cổ! Cổ Vô Tri này quả nhiên đang âm thầm bế quan tu luyện bảo pháp tối cao! May mà ta đến kịp lúc gã đang ngủ say!"
Trong phòng, tiếng ngáy ngủ trầm đục của Cổ Vô Tri vẫn vang lên đều đặn: "Khò... khò... khò..."
Hắc Sát khẽ cười lạnh, gã lách người qua khe cửa sổ dột nát, nhảy vào trong phòng nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Gã tiếp đất bằng mũi chân, không hề gây ra một tiếng động vật lý nào. Bạch Sát đứng ngoài cửa sổ gác cổng cảnh giới, mắt trợn tròn hoang mang nhìn theo.
Hắc Sát rón rén bước từng bước về phía chiếc giường tre. Đoản đao 'Hắc Dạ' trên tay gã tỏa ra ánh sáng đen xịt tà ác.
Đúng lúc gã vừa bước đến cạnh giường, Cổ Vô Tri đang ngủ say bỗng nhiên xoay người do vạt giường tre đẩy cong ép sát lồng ngực gây khó thở.
"Kẽo... kẹt..."
Chiếc giường tre cũ kỹ lập tức phát ra một tiếng động chói tai.
Hắc Sát giật nảy mình, toàn thân cứng đờ tại chỗ như hóa đá. Gã vội vàng nín thở, thụt đầu xuống, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Trong lòng gã dâng lên một sự hoảng sợ tột độ:
"Hỏng bét! Gã phát hiện ra ta rồi sao? Tiếng kẽo kẹt vừa rồi... không lẽ là âm thanh kích hoạt trận pháp phòng thủ?! Không đúng, gã vẫn đang nằm im. Đây chắc chắn là 'Vô Kiếm Cảnh' truyền thuyết! Gã đang dùng nhịp thở mộng du để thử thách đạo tâm và sát khí của ta! Chỉ cần ta dao động một chút, kiếm khí vô hình của gã sẽ chém ta thành muôn mảnh!"
Hắc Sát quỳ rạp dưới đất, nín thở suốt nửa nén nhang, không dám cử động dù chỉ một ngón tay. Gã cảm nhận được luồng linh quang xanh lam từ hòm linh thạch dưới gầm giường đang rọi thẳng vào mặt mình, mang theo một luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ (thực chất chỉ là linh khí tỏa ra tự nhiên từ đống đá của Tần Vô Song dâng tặng).
"Đáng sợ quá... Uy áp này thật kinh người! Mình không thể ra tay trực diện từ phía trên được, vầng sáng bảo vệ quanh thân gã quá mạnh." Hắc Sát đảo mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng trống dưới gầm giường tre. "Phải rồi! Gầm giường chính là điểm mù của mọi trận pháp phòng thủ! Ta sẽ chui xuống gầm giường, từ dưới đâm đoản đao ngược lên xuyên qua vạt tre, gã chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp!"
Tự phụ về trí thông minh đột phá của mình, Hắc Sát khẽ cười thầm. Gã lén lút nằm rạp xuống đất, từ từ bò chui vào dưới gầm giường tre dột nát.
Không gian dưới gầm giường vô cùng chật hẹp do bị chiếm dụng bởi chiếc hòm gỗ mun khổng lồ bọc đồng. Hắc Sát phải cố gắng thu nhỏ bắp thịt nhục thân, lách người nằm nghiêng bên cạnh chiếc hòm. Gã ngửi thấy một mùi hương kỳ quặc tỏa ra từ chiếc tạp dề rách Lý Thị dính đầy bụi bẩn treo ngay cạnh đó, đầu óc hơi choáng váng nhẹ.
"Trận pháp độc khí phàm trần này thật lợi hại, may mà ta đã vận hành Hắc Dạ Ám Sát Quyết hộ thể." Hắc Sát tự nhủ, mắt sáng rực nhìn lên vạt tre chịu lực ngay trên đầu mình, nơi Cổ Vô Tri đang nằm ngủ ngáy.
Gã giơ cao thanh đoản đao bôi độc, ngắm chuẩn vị trí lồng ngực của đối thủ, chuẩn bị vung tay đâm một nhát chí mạng.
Đúng lúc này, Cổ Vô Tri trong giấc mơ đang mơ thấy mình gánh một bao tải cải bắp nặng 200 cân chạy trốn khỏi cuộc truy đuổi cưới vợ béo Trương Tiểu Thúy ở quê nhà. Nỗi sợ hãi phàm trần khiến gã giật mình co giật mạnh chân, xoay người một cú cực kỳ nặng nề nương theo trọng lượng cơ thể nằm đè sụp xuống vạt giường tre.
Cú xoay người đột ngột này chính là giọt nước tràn ly.
Chốt gỗ trung tâm giữ khung giường tre gấp gọn, vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau giấc ngủ của Tần Vô Song, cộng thêm trọng lượng khổng lồ của chiếc hòm linh thạch bọc đồng nặng hàng trăm cân chêm chặt ở dưới...
"RẮC!!!"
Một tiếng nổ giòn giã vang lên trong không gian tối tăm.
Toàn bộ hệ thống khung gỗ dâu tằm của giường tre lập tức gãy đôi. Tấm vạt tre chịu lực sập thẳng xuống dưới với tốc độ sấm sét. Chiếc hòm gỗ mun khổng lồ bọc đồng bị mất điểm tựa, dưới trọng lực cực mạnh của nhục thân Cổ Vô Tri đè lên, lập tức trượt bánh, đổ sập thẳng xuống nhục thân của Hắc Sát đang nằm nghiêng phía dưới.
"RẦM!!!"
"A... A... A!!!"
Một tiếng thét thảm khốc rách cổ họng vang lên từ dưới gầm giường, nhưng lập tức bị bóp nghẹt bởi tiếng đổ nát của đống gỗ và hòm sắt.
Chiếc hòm gỗ nặng hàng trăm cân chứa đầy linh thạch nén chặt, đè thẳng vào hai khớp xương đầu gối của Hắc Sát. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên giòn giã trong bóng tối. Cặp đoản đao độc 'Hắc Dạ' của gã bị đống đổ nát đè bẹp dí, găm thẳng lưỡi đao xuống nền đất nện ẩm ướt, chuôi đao đập mạnh vào ngực gã khiến gã hộc máu mồm tại chỗ.
"Chân... chân của ta! Kinh mạch đạo cơ... vỡ vụn rồi!" Hắc Sát đau đớn đến mức hai mắt trợn trừng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Gã bị kẹt cứng dưới đống đổ nát của giường tre và chiếc hòm sắt nặng nề, không thể di chuyển dù chỉ một phân. Chất độc từ đoản đao rò rỉ ra đất nện bốc mùi khét lẹt, càng làm gã thêm hoảng loạn tuyệt vọng.
***
Trong khi đó, ở phía ngoài cửa sổ dột nát, Bạch Sát đang đứng gác cảnh giới với tâm trạng lo sợ phấp phỏng.
Tiếng nổ "RẮC" giòn giã và tiếng rầm khổng lồ vang lên từ trong phòng khiến gã giật nảy mình, suýt chút nữa nhảy dựng lên. Gã vội vàng áp sát tai vào khe cửa sổ dột nát để nghe ngóng tình hình.
Trong phòng, tiếng thét thảm thiết của Hắc Sát vang lên cực ngắn rồi tắt ngấm. Thay vào đó là một chuỗi những tiếng động kinh hoàng: tiếng sấm rền kịch liệt, tiếng thở dốc nặng nề gầm rú, và tiếng ma sát kẽo kẹt ghê rợn.
Thực chất, đó chỉ là do Cổ Vô Tri bị đống giường sập đè nén hơi thở, lồng ngực phàm nhân bị ép chặt khiến tiếng ngáy ngủ của gã trở nên vô cùng ragged, khàn đặc và vang to một cách bất thường do nghẹt mũi bụi bẩn.
Nhưng dưới bộ não đầy thuyết âm mưu và sự hoang tưởng cực độ của một sát thủ ma giáo, Bạch Sát lập tức tự vẽ ra một viễn cảnh tàn khốc tột cùng:
"Trời đất ơi! 'Thái Sơ Lôi Đình Trận' đã được kích hoạt rồi! Tiếng thét vừa rồi chính là của Hắc Sát huynh! Huynh ấy đã bị kiếm khí vô hình nghiền nát nhục thân trong vòng nửa nốt nhạc! Còn âm thanh gầm rú kia... đó chính là thần thông âm ba 'Lôi Âm Chấn Mạch' của Cổ Vô Tri! Gã đang vận công tịnh hóa uế khí sát thủ!"
Bạch Sát sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn thấy luồng linh quang xanh lam rực rỡ từ đống linh thạch vỡ vụn hắt qua khe cửa sổ dột nát, chiếu lên màn sương mù tạo thành những ảo ảnh quỷ dị.
"Không ổn! Gã phát hiện ra ta rồi! Luồng linh quang kia đang khóa chặt khí tức của ta! Nếu ta không chạy ngay lập tức, ta sẽ bị lôi âm chấn nổ đan điền chết không toàn thây!"
Nỗi sợ hãi tột cùng bộc phát, Bạch Sát hoàn toàn mất đi nhuệ khí chiến đấu của một sát thủ Luyện Khí tầng chín. Gã không màng đến việc cứu đồng bọn, lập tức thi triển Bạch Dạ Trốn Chạy Quyết, quay đầu bỏ chạy thục mạng trong bóng tối.
Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Bạch Sát chạy trốn hoảng loạn, hai chân run rẩy vấp phải rễ cây dâu tằm cổ thụ sau nhà tranh dọn rác.
"Á!"
Gã mất đà, thân hình lộn nhào một vòng rưỡi trên dốc đá trơn trượt rêu phong, lao thẳng ra mép vực sâu sau núi Thái Sơ.
Trong tiếng gió rít gào rú của Đỉnh Gió Hú dội lại, bóng trắng của Bạch Sát plunging thẳng xuống vực sâu thẳm lạnh lẽo, biến mất không một dấu vết dưới thung lũng đầy sương mù.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chớm đông le lói qua rặng tre ngà, Cổ Vô Tri mới lờ đờ mở mắt tỉnh dậy.
Gã cảm thấy toàn thân đau nhức, ê ẩm bắp thịt rã rời như vừa bị ai đó đánh một trận. Gã quơ tay gạt tấm chăn bông dính đầy bụi bẩn, bực bội lẩm bẩm:
"Cái tiệm rèn Lão Từ chết tiệt kia... bán cho ta cái giường tre rác rưởi gì thế này? Đêm qua đang ngủ ngon lành tự nhiên sập giường làm ta phải nằm ngủ dưới đất lạnh cả đêm, mỏi hết cả lưng gáy rồi! Ta nhất định phải xuống trấn bắt lão đền tiền!"
Cổ Vô Tri lồm cồm bò dậy khỏi đống gỗ dâu tằm gãy nát. Gã dụi mắt nhìn quanh phòng, bỗng nhiên khựng lại khi thấy chiếc hòm gỗ mun bọc đồng bị lật nghiêng sang một bên, linh thạch rơi vãi lung tung. Và ngay dưới đống vạt tre chịu lực gãy nát...
Một bàn tay mặc đồ đen bó sát đang thò ra ngoài, run rẩy yếu ớt.
"Mẹ ơi! Ma quỷ!" Cổ Vô Tri giật nảy mình, nhảy dựng lên lùi lại sát góc tường, mặt tái mét vì sợ hãi.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ dột nát của nhà tranh bị đẩy mạnh ra. Liễu Như Yên dẫn đầu đội đệ tử Chấp Pháp Đường, tay lăm lăm Roi Da Chấp Pháp đứng gác nghiêm nghị xông vào phòng. Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ:
"Đại sư huynh! Đêm qua đệ nghe thấy tiếng chấn động lớn sau núi, có phải có kẻ đột nhập ám sát huynh không?! Huynh có sao..."
Lời nói của Liễu Như Yên bỗng nhiên ngắt quãng. Đôi mắt phượng của nàng trợn tròn kinh ngạc khi nhìn thấy đống đổ nát giữa phòng, và đặc biệt là bóng đen mặc đồ sát thủ đang bị ghim chặt dưới chiếc hòm gỗ mun khổng lồ bọc đồng.
"Đây... đây chẳng phải là Hắc Sát, sát thủ bóng tối khét tiếng của ma giáo sao?!" Liễu Như Yên hô lên một tiếng kinh hoàng, vội vàng vung roi da tiến lại gần kiểm tra.
Hắc Sát lúc này đã thoi thóp, khuôn mặt gầy gò đầy vết máu và nước mắt, hai chân gãy nát rách rưới. Thấy nữ chấp pháp tiến lại gần, gã khóc lóc thảm thiết, giọng khàn đặc van xin:
"Bắt... bắt ta đi! Xin các ngươi mau bắt ta đi! Đại sư huynh của các ngươi... gã không phải là con người! Gã là ác quỷ! Gã dùng hòm linh thạch làm mắt trận, dụ ta chui xuống gầm giường rồi dùng 'Vô Kiếm Cảnh' sập giường đè nát kinh mạch của ta! Ta đầu hàng! Ta confession tất cả âm mưu của ma giáo! Xin cứu mạng chân ta!"
Liễu Như Yên đứng chết lặng tại chỗ. Nàng nhìn đống gỗ dâu tằm gãy đôi, nhìn chiếc hòm linh thạch bọc đồng đè nặng lên chân sát thủ, rồi nhìn sang Cổ Vô Tri đang đứng khép nép run rẩy ở góc tường, tay vẫn đang ôm chặt chiếc chăn bông vá víu.
Hào quang Hiểu lầm vĩ mô hoạt động thụ động một cách hoàn mỹ. Trong mắt Liễu Như Yên và đám đệ tử chấp pháp, dáng vẻ run rẩy sợ hãi của Cổ Vô Tri lập tức biến thành phong thái tĩnh lặng, thâm sâu khó lường của một vị đại lão ẩn thế vừa dẹp loạn kẻ thù mà không cần rút kiếm.
Liễu Như Yên siết chặt roi da, hai hàng nước mắt xúc động rơi ròng ròng trên má. Nàng quỳ sụp xuống đất trước mặt Cổ Vô Tri, giọng nghẹn ngào kính phục:
"Đại sư huynh... Huynh quả là thần cơ diệu toán, trí tuệ vượt qua vạn cổ! Huynh đã sớm đoán trước ma giáo sẽ cử sát thủ đột nhập ban đêm, nên cố tình chêm hòm linh thạch dưới gầm giường tre cũ kỹ để làm bẫy rập tự hủy phòng thủ! Huynh không thèm rút kiếm, chỉ cần một cú xoay người ngủ gật mộng du liền đè nát đạo cơ của sát thủ Luyện Khí tầng chín! Trận pháp phản kích không tì vết này... quả thực khiến đệ tử bái phục sát đất!"
Cổ Vô Tri đứng hóa đá tại chỗ, chiếc chổi tre rách trên tay gã suýt chút nữa rơi rụng xuống đất. Gã nhìn sát thủ đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, rồi nhìn Liễu Như Yên đang quỳ lạy cảm động, lòng gã gào thét thảm thiết trong sự bất lực tột cùng:
"Ta không có bày trận! Ta thực sự chỉ muốn đi ngủ thôi mà! Cái giường tre rách nát tự sập đè gãy chân gã chứ ta có biết gì đâu! Tại sao các ngươi lại bắt gã sát thủ tội nghiệp kia đi confession? Bây giờ ta lại lập thêm chiến công lớn, làm sao ta có thể bị đuổi việc nhận năm mươi lượng bạc bồi thường đây?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!