Nỗi khổ của kẻ đứng đầu
Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau chiếu qua những khe hở trên mái tranh dột nát của ngôi nhà tranh dọn rác sau núi Thái Sơ, rọi thẳng vào khuôn mặt lờ đờ thiếu ngủ của Cổ Vô Tri. Gã nằm dài trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay gác lên trán, mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện. Bên hông gã, tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần đang nằm im lìm, tỏa ra một mùi gỗ mục nát đầy cay đắng. Trên chiếc sào tre cạnh cửa sổ, chiếc áo bào tạp dịch thêu hình Phượng Hoàng Gà Quay – tác phẩm vụng về của chị gái Cổ Vô Song – vẫn treo lủng lẳng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về việc gã đã bị thăng chức cưỡng chế.
"Năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp của ta... bay mất rồi."
Cổ Vô Tri thở dài một tiếng đầy thảm thiết, lồng ngực phàm nhân trăm phần trăm của gã nhói lên một cơn đau xót xa. Gã vốn chỉ muốn quét rác, lười biếng làm sai mọi bài kiểm tra để bị trục xuất khỏi tông môn, nhận khoản tiền bồi thường khổng lồ rồi về quê cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu mở sạp bán rau cải, ngày ngày nằm ngủ nướng đến trưa. Thế mà bây giờ, Chưởng môn Trần Vô Vi bỗng nhiên xuất quan, phong gã làm Đại sư huynh truyền thừa trước mặt vạn người. Làm Đại sư huynh thì có gì tốt? Phải dậy sớm luyện công, phải phê duyệt đống giấy tờ hành chính cao ngất, và đáng sợ nhất là phải dẫn đầu tông môn tham gia Vạn Tiên Đại Hội – nơi mà đám thiên tài kiêu ngạo sẵn sàng chém gã thành muôn mảnh.
"Không được, ta không thể ngồi chờ chết." Cổ Vô Tri cắn chặt răng phàm nhân, bật dậy khỏi giường tre. "Ta phải tìm cách để bị cách chức vĩnh viễn! Muốn bị cách chức, ta phải phạm lỗi. Mà lỗi nặng nhất trong giới tu tiên chính là làm suy yếu ý chí chiến đấu của tông môn, phá hoại kỷ luật tu luyện!"
Đầu óc lười biếng nhưng thực dụng của gã xoay chuyển cực nhanh. Ở Thái Sơ Kiếm Tông, quy tắc tối cao của đám tu sĩ cuồng tín là 'tu luyện điên cuồng không ngừng nghỉ'. Đám đệ tử nội môn và ngoại môn ngày ngày hành xác, luyện kiếm đến mức tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch rạn nứt mà vẫn không chịu dừng lại.
"Vậy thì ta sẽ ban hành một quy tắc điên rồ nhất, cấm bọn họ tu luyện!"
Cổ Vô Tri hớn hở cầm lấy một tờ giấy tuyên ngôn phàm trần rẻ tiền mua dưới trấn, mài mực chu sa đỏ chói, dùng bút lông ngỗng nguệch ngoạc viết lên đó mấy dòng chữ xấu như gà bới:
'CÁO THỊ ĐẠI SƯ HUYNH: Ban hành "Phương pháp ngủ trưa bắt buộc" cho toàn bộ đệ tử ngoại môn, nội môn và tạp dịch sau núi. Đúng giờ Ngọ mỗi ngày (từ canh ba đến canh năm trưa), tất cả mọi người phải lập tức buông kiếm xuống, nằm im tại chỗ ngủ nướng ít nhất một canh giờ rưỡi. Kẻ nào dám lén lút luyện kiếm, đọc bí tịch, hoặc vận hành linh lực trong giờ trưa sẽ bị coi là vi phạm nghiêm trọng kỷ luật tông môn, phạt dọn dẹp chuồng phân heo linh thú một tháng!'
Viết xong, Cổ Vô Tri đóng dấu đỏ chói của tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh lên góc tờ giấy, cười hắc hắc đầy đắc ý: "Quy tắc lười biếng vô kỷ luật thế này, chắc chắn Chưởng môn và Thẩm Thiết Diện sẽ nổi giận lôi đình, lập tức phế truất chức vị Đại sư huynh của ta vì tội dung túng cho sự lười nhác!"
Gã lập tức cầm tờ cáo thị chạy xuống núi, dán thẳng lên bảng tin chính của giảng đường ngoại môn, nơi đông đúc đệ tử qua lại nhất, rồi lén lút khom lưng chạy về nhà tranh sau núi để tiếp tục giấc ngủ nướng của mình.
***
Chưa đầy nửa canh giờ sau, bảng tin ngoại môn đã chật kín người. Đám đệ tử đứng vây quanh, xầm xì bàn tán xôn xao.
"Phương pháp ngủ trưa bắt buộc? Đại sư huynh đang nghĩ cái gì thế này?"
"Giờ Ngọ là lúc dương khí thịnh nhất, là thời điểm vàng để rèn luyện kiếm khí cương dương, tại sao lại bắt chúng ta đi ngủ nướng?"
"Đúng vậy! Đây chẳng phải là chính sách làm suy yếu tông môn, dung túng cho sự lười biếng của đám tạp dịch sao?"
Giữa đám đông đang hoang mang, một bóng người mặc đạo bào nội môn màu tím sẫm kiêu sa rẽ đám đông bước ra. Đó là Tần Vô Song, thiên tài tự kỷ của nội môn, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất đỉnh cao. Khuôn mặt gã lạnh lùng như tiền, đôi song kiếm 'Nhật Nguyệt' đeo chéo sau lưng phát ra những luồng linh quang đỏ lam sắc lạnh.
Lúc này, sắc mặt Tần Vô Song vô cùng tồi tệ. Gã đã bế quan khổ luyện liên tục suốt ba tháng qua, ngày đêm vận hành linh lực cuồng bạo để đột phá Trúc Cơ tầng hai. Thế nhưng, do nóng vội lập công, kinh mạch của gã đã bị tắc nghẽn nghiêm trọng, linh lực cuồng bạo va đập lung tung trong đan điền gây ra những cơn đau quặn thắt. Gã đang rơi vào trạng thái bế tắc tột cùng, tâm ma rình rập, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ là có thể nổ xác tự hủy.
Nhìn tờ cáo thị có dấu ấn của Đại sư huynh, đôi lông mày kiếm của Tần Vô Song nhíu chặt lại. Gã cảm thấy lòng tự tôn của mình bị sỉ nhục nặng nề.
"Ngủ trưa bắt buộc? Cổ Vô Tri, ngươi tưởng ngươi làm Đại sư huynh thì có thể dùng quy tắc lười nhác phàm trần để kiềm hãm bước tiến của ta sao? Ngươi muốn ta lười biếng giống ngươi để ngươi dễ dàng giữ vững ngôi vị đứng đầu chứ gì? Ta không tin!"
Cơn giận dữ và linh lực cuồng bạo trong người dâng lên, khiến Tần Vô Song mất đi sự bình tĩnh thường ngày. Gã siết chặt tay, dứt khoát vung tà áo bào, hướng thẳng về phía Nhà tranh dọn rác sau núi Thái Sơ để hỏi tội Cổ Vô Tri. Gã phải vạch trần âm mưu hèn hạ của gã Đại sư huynh giả mạo này trước mặt toàn tông môn!
***
Tại sân trước nhà tranh sau núi, Cổ Vô Tri đang nằm ngủ say sưa trên chiếc giường tre gấp gọn đặt dưới bóng mát của cây dâu tằm cổ thụ. Con chó mực Tiểu Hắc nằm cuộn tròn dưới gầm giường, thỉnh thoảng lại vẩy tai đuổi ruồi. Con ngỗng trắng Tiểu Bạch thì kiêu hãnh đứng gác cạnh bậu cửa sổ dột nát.
"Rầm!"
Tiếng bước chân nặng nề mang theo uy áp Trúc Cơ Kỳ giẫm nát đống lá dâu tằm khô trên mặt đất, cắt đứt tiếng ngáy đều đặn của Cổ Vô Tri. Tần Vô Song đứng sừng sững giữa sân, song kiếm sau lưng run lên bần bật, tỏa ra luồng khí thế hung hãn:
"Cổ Vô Tri! Bước ra đây cho ta! Ngươi dùng danh nghĩa Đại sư huynh để ban hành quy tắc ngủ trưa bắt buộc kia, rốt cuộc là có ý đồ xấu xa gì?!"
Cổ Vô Tri giật mình tỉnh giấc, suýt chút nữa ngã nhào khỏi chiếc giường tre gãy chân. Gã dụi dụi đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, lờ đờ nhìn thiếu niên mặc áo tím đang đằng đằng sát khí trước mặt. Gã cảm thấy mệt mỏi tột cùng.
"Trời đất ơi, lại là một gã thiên tài nội môn đến gây sự. Sao bọn họ không để cho ta ngủ yên một buổi trưa thế này?" Cổ Vô Tri thầm than thở trong lòng. Gã lười biếng ngồi dậy, ngáp dài một cái, giọng khàn đặc vì buồn ngủ:
"Ý đồ gì chứ? Ta đã viết rõ ràng trên cáo thị rồi mà. Giờ trưa đến thì đi ngủ, luyện kiếm làm gì cho mỏi lưng đau khớp. Ngươi không muốn ngủ thì đi dọn phân heo linh thú đi, đừng có đứng đây làm ồn."
"Ngươi...!" Tần Vô Song tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, linh lực cuồng bạo trong người lại bắt đầu va đập vào điểm tắc nghẽn kinh mạch, khiến gã đau đớn hộc lên một tiếng nhỏ, mặt tái mét. Gã chỉ tay vào mặt Cổ Vô Tri, giọng run rẩy: "Ngươi đừng có dùng những lời lẽ vô tri đó để lừa gạt ta! Giờ Ngọ là lúc linh khí cương dương thịnh nhất, tu sĩ chúng ta phải tranh thủ từng giây từng phút để rèn luyện ý chí! Ngươi bắt chúng ta ngủ trưa, chẳng phải là muốn phá hoại đạo tâm, làm suy yếu thực lực của toàn tông môn để Thái Sơ Kiếm Tông bại trận tại Vạn Tiên Đại Hội sao?! Ngươi chính là nội gián của ma giáo!"
Cổ Vô Tri nhìn khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi hột chảy ròng ròng vì đau đớn của Tần Vô Song, lại nhìn luồng linh lực hỗn loạn đang cuộn xoắn quanh người gã. Với bản năng của một phàm nhân nhút nhát nhưng thực dụng, Cổ Vô Tri lập tức đoán ra gã này đang bị tẩu hỏa nhập ma nhẹ do tu luyện quá sức.
"Gã này điên thật rồi, tu luyện đến mức đầu óc chập mạch, kinh mạch sắp nổ tung thế kia mà vẫn muốn luyện kiếm." Cổ Vô Tri thầm nghĩ, lắc đầu ngán ngẩm. Gã lười biếng không muốn tranh cãi, cũng chẳng muốn giải thích sâu xa về cái quy tắc lười của mình. Gã chỉ muốn đuổi gã phiền phức này đi nhanh để tiếp tục ngủ nướng.
Cổ Vô Tri uể oải chỉ tay vào chiếc giường tre gấp gọn của mình, giọng uể oải:
"Ta nói này, ngươi nhìn mặt ta xem, quầng thâm mắt thế này là do thức đêm viết đơn tự thú đấy. Ta lười giải thích với ngươi lắm. Ngươi có giỏi thì nằm xuống cái giường tre này thử ngủ một giấc xem. Nếu ngủ xong mà ngươi vẫn thấy muốn luyện kiếm, ta sẽ lập tức gỡ tờ cáo thị xuống và từ chức Đại sư huynh cho ngươi vừa lòng. Còn bây giờ, im lặng và nằm xuống đi, ta buồn ngủ lắm rồi."
Nói đoạn, Cổ Vô Tri khom lưng lén lút trèo xuống đất, lảo đảo đi vào trong nhà tranh đóng chặt cửa lại, treo tấm biển 'Đang sửa phong thủy' lên tay nắm cửa.
Tần Vô Song đứng chết lặng giữa sân. Gã nhìn chiếc giường tre cũ kỹ, sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần đang nằm dưới bóng râm mát rượi của cây dâu tằm cổ thụ.
"Ngủ một giấc? Đại sư huynh đang dùng cái bẫy gì đây?" Tần Vô Song hoang tưởng suy nghĩ. "Chiếc giường tre này trông tầm thường phàm trần, nhưng tại sao nó lại được đặt chính xác dưới bóng râm của cây dâu tằm ngàn năm? Nhựa cây dâu tằm tỏa ra mùi hương thanh khiết, kết hợp với làn gió mát rượi của núi sau... Khoan đã! Đây chẳng lẽ chính là 'Vô Vi Định Tâm Trận' truyền thuyết?!"
Tần Vô Song nuốt nước bọt, lòng kiêu ngạo và sự hiếu thắng cực đoan thúc đẩy gã bước tới. Gã thầm nghĩ: "Cổ Vô Tri, ta không tin một chiếc giường tre phàm trần lại có thể lay động được đạo tâm kiên định của ta! Ta sẽ nằm xuống thử, để xem ngươi giở trò quỷ gì!"
Gã thận trọng đặt mình nằm xuống chiếc giường tre.
Ngay khi lưng gã vừa chạm vào lớp tre dâu tằm mềm dẻo, một cảm giác mát lạnh, êm ái chưa từng có lập tức lan tỏa khắp nhục thân. Chiếc giường tre kẽo kẹt phát ra một âm thanh nhịp nhàng, vô tình trùng khớp với nhịp đập thiên địa phong thủy sau núi. Mùi hương thanh khiết từ nhựa cây dâu tằm cổ thụ bay thoang thoảng, kết hợp với tiếng gió rít nhẹ qua khe đá nứt của Vạn Kiếm Trận thổi mát rượi, lập tức xoa dịu đại não đang căng thẳng tột độ của Tần Vô Song.
"Cái gì thế này... Thật là thoải mái..."
Tần Vô Song kinh ngạc phát hiện, khi gã thả lỏng nhục thân, không thèm vận hành linh lực phòng ngự hay cố gắng kiềm chế kinh mạch nữa, luồng linh lực cuồng bạo đang tắc nghẽn trong người bỗng nhiên mất đi điểm tựa để va đập. Chúng bắt đầu chảy chậm lại, dịu đi theo nhịp gió mát sau núi.
Cơ thể mệt mỏi rã rời do khổ luyện ba tháng liên tục không ngừng nghỉ của Tần Vô Song giống như một chiếc lò đan quá tải cuối cùng cũng được tắt lửa sưởi ấm. Đôi mắt gã dần dần nặng trĩu, ý thức chìm sâu vào một giấc ngủ yên bình, không mộng mị, không tâm ma.
***
Một canh giờ rưỡi trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt.
Khi tiếng còi tre báo động giả tiếng chim kêu của Lý Tiểu Mộc từ chuồng ngựa ngoại môn vang lên từ xa, Tần Vô Song bừng tỉnh giấc. Gã bật dậy khỏi chiếc giường tre, đôi mắt sáng rực như sao sa, không còn nửa điểm u ám của tâm ma rình rập.
Gã đứng sừng sững giữa sân, vội vàng vận hành linh lực kiểm tra đan điền. Ngay lập tức, gã chấn động tột cùng, mặt biến sắc vì kinh ngạc:
"Kinh mạch tắc nghẽn... hoàn toàn thông suốt rồi?! Linh lực cuồng bạo đã dung hợp hoàn mỹ vào đạo cơ Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất đỉnh cao! Tu vi của ta... đã ổn định vững chắc, không còn nguy cơ tẩu hỏa nhập ma nữa!"
Tần Vô Song ngơ ngác nhìn chiếc giường tre cũ kỹ, rồi nhìn cánh cửa nhà tranh đóng chặt treo tấm biển 'Đang sửa phong thủy' của Cổ Vô Tri. Hai hàng nước mắt xúc động, hối hận chảy dài trên khuôn mặt kiêu sa của gã.
"Đại sư huynh... Ôi, Đại sư huynh vĩ đại của ta!" Tần Vô Song nghẹn ngào, quỳ sụp xuống đất trước cửa nhà tranh dập đầu rầm rầm. "Đệ tử ngu muội! Đệ tử đã hoàn toàn hiểu lầm tấm lòng bao dung cứu thế của huynh rồi! Huynh ban hành quy tắc ngủ trưa bắt buộc không phải để dung túng lười biếng, mà là vì huynh đã thấu thị kinh mạch của đệ tử sắp nổ tung do nóng vội! Huynh biết đệ tử kiêu ngạo sẽ không chịu nghe lời khuyên, nên mới dùng quy tắc hành chính ép buộc đệ tử phải nằm xuống nghỉ ngơi, mượn sức gió của Vạn Kiếm Trận và mùi hương dâu tằm để tịnh hóa tâm ma cho đệ tử! Triết lý 'Vô Vi Định Tâm' này... quả thực là đỉnh cao của tu tiên đạo tâm!"
Tần Vô Song vội vã chạy xuống núi, vừa chạy vừa lớn tiếng rêu rao khắp nội môn về 'thần tích ngủ trưa cứu mạng' của Đại sư huynh. Gã lập tức tập hợp toàn bộ đám đệ tử nội môn đang bị tắc nghẽn tu vi do khổ luyện quá đà, kể lại sự việc với vẻ mặt đầy thần thánh hóa.
"Đại sư huynh đang dùng chiếc giường tre sau núi để chữa trị tâm ma cho chúng ta! Hãy mau mang linh thạch đến tạ ơn ngài ấy!"
***
Bên trong nhà tranh, Cổ Vô Tri vừa tỉnh giấc ngủ trưa ngon lành, đang vươn vai bẻ khớp xương kêu rắc rắc đầy sảng khoái. Gã mỉm cười đắc ý: "Chắc giờ này gã thiên tài áo tím kia đã chạy đi báo cáo Chưởng môn về sự lười biếng của ta rồi. Ha ha, chuẩn bị nhận năm mươi lượng bạc bồi thường thôi việc thôi!"
Cổ Vô Tri hớn hở mở cửa nhà tranh bước ra sân, chuẩn bị dọn dẹp đống lá rụng để chờ quyết định trục xuất.
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa gỗ vừa mở ra, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến Cổ Vô Tri chết lặng tại chỗ, chiếc chổi tre trên tay gã suýt chút nữa rơi rụng xuống đất.
Dưới ánh nắng chiều vàng nhạt, trước khoảng sân nhỏ của nhà tranh dọn rác sau núi Thái Sơ, Tần Vô Song đang dẫn đầu hơn năm mươi đệ tử nội môn kiệt xuất nhất tông môn. Tất cả bọn họ đều đang mặc đạo bào tím sẫm chỉnh tề, quỳ gối chỉnh tề thành từng hàng thẳng tắp trên nền đất cát bẩn thỉu dính đầy lá dâu tằm.
Đi đầu là Tần Vô Song, hai tay gã nâng niu một chiếc hòm gỗ mun bọc đồng sáng loáng, bên trong chứa đầy những viên linh thạch hạ phẩm tỏa ra linh quang rực rỡ lấp lánh.
Thấy Cổ Vô Tri bước ra với chiếc áo thêu gà quay xộc xệch, hàng chục đệ tử nội môn đồng loạt cúi đầu sát đất, tiếng hô vang dội của họ chấn động cả rặng tre ngà sau núi:
"Chúng đệ tử nội môn thành kính dâng tặng hòm linh thạch này, tạ ơn Đại sư huynh đã ban hành quy tắc ngủ trưa bắt buộc cứu mạng chúng đệ tử thoát khỏi tẩu hỏa nhập ma! Đại sư huynh vô vi vĩ đại! Kiếm đạo đỉnh cao phản phác quy chân!"
Cổ Vô Tri đứng chết lặng trên bậc thềm đá, khóe miệng giật giật liên tục, hai hàng nước mắt bất lực tột cùng chực trào ra trên khuôn mặt lờ đờ thiếu ngủ.
"Ta... ta thực sự chỉ muốn đi ngủ thôi mà... Tại sao các ngươi lại mang linh thạch đến hại ta thế này?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!