Nhạc nềnWindmill_Village

Kế hoạch thất nghiệp hoàn hảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió trên Đỉnh Thái Sơ rít gào qua những vách đá dựng đứng, mang theo cái lạnh thấu xương của một tông môn kiếm đạo đang trên đà sa sút. Nhưng đối với Cổ Vô Tri, cái lạnh này chẳng là gì so với nỗi đau đớn khi phải thức dậy lúc năm canh sáng để quét một cái sân rộng bằng ba cái sân bóng phàm trần. Anh đứng ở góc khuất của đấu đài, lén lút lôi từ trong lớp áo tạp dịch vá víu ra một bức thư nhàu nát, đọc đi đọc lại lần thứ năm mươi mốt trong buổi sáng hôm nay.


"Gửi Vô Tri con ta,


Dạo này sạp rau cải đầu thôn của cha ế ẩm quá, con heo béo nhà mình thì ngày càng ăn nhiều. Cha nghe nói Thái Sơ Kiếm Tông dạo này nghèo đến mức phải cắt giảm nhân sự. Quy định mới của tông môn nói rõ: đệ tử tạp dịch nào không đạt kỳ thi sát hạch ngoại môn ba lần liên tiếp sẽ bị trục xuất thẳng cổ, kèm theo khoản bồi thường thất nghiệp là năm mươi lượng bạc. Năm mươi lượng đó con ơi! Đủ để hai cha con mình mua đứt cái đầm cá bên cạnh, xây thêm cái nhà tranh ba gian rồi ngày ngày nằm ngủ nướng đến trưa không ai chửi. Con ráng làm sao rớt môn thật oanh liệt cho cha. Cố lên con trai, tương lai lười biếng của gia đình ta nằm cả vào kỳ thi hôm nay của con!"


Đọc đến chữ "năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp", đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của Cổ Vô Tri bỗng rực sáng lên một tia thần thái hiếm hoi. Năm mươi lượng bạc! Đó là tấm vé thông hành đưa anh rời khỏi cái chốn tu tiên đầy rẫy những kẻ cuồng luyện tập đến tẩu hỏa nhập ma này. Anh chỉ là một phàm nhân mười bảy tuổi, không có linh căn nổi trội, căn tính lười biếng lại được di truyền hoàn hảo từ cha nuôi Cổ Lão Đầu. Tu tiên làm gì cho mỏi lưng đau khớp? Bay lượn trên trời bằng kiếm có sướng bằng việc nằm trên chiếc giường tre gấp gọn, gặm một củ khoai lang nướng thơm phức dưới bóng râm sau núi?


Hôm nay chính là Kỳ thi tuyển chọn đệ tử ngoại môn. Đây là cơ hội cuối cùng của anh. Hai lần trước anh đã cố tình nộp giấy trắng phần thi lý thuyết, lần này chỉ cần trượt nốt phần thi thực hành thực lực, anh sẽ chính thức bị trục xuất và nhận tiền bồi thường. Kế hoạch hoàn hảo đến mức không thể thất bại!


"Tất cả đệ tử tạp dịch và ngoại môn, tập hợp!"


Một tiếng quát như sấm rền vang lên từ phía lễ đài cao ngất. Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện bước ra. Đúng như biệt danh "Thiết Diện", khuôn mặt lão đen nhẻm, nghiêm nghị và lạnh lùng như một khối sắt nguội. Lão khoác đạo bào đen viền đỏ, tay lăm lăm chiếc giới thước sắt khắc đầy phù văn trừng phạt, quét ánh mắt sắc lẹm xuống đám đông ba ngàn đệ tử đang run rẩy phía dưới.


Cổ Vô Tri lén lút lùi sâu hơn vào góc đài, tay ôm chặt Thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ của mình. Thanh kiếm này anh mua từ tiệm rèn của Lão Từ dưới trấn với giá ba tiền đồng phế liệu. Nó sứt mẻ lỗ chỗ, chuôi kiếm được dán đầy băng keo giấy phàm trần để chống rụng xơ gỗ, trông chẳng khác nào một khúc củi khô dột nát. Cổ Vô Tri cực kỳ hài lòng với nó. Cầm thanh kiếm này đi thi, nếu giám khảo không đánh trượt anh ngay từ cái nhìn đầu tiên thì đúng là mù mắt.


"Kỳ thi hôm nay sẽ do ta trực tiếp giám sát!" Giọng nói của Thẩm Thiết Diện mang theo linh lực Kim Đan Kỳ tầng thứ chín, chấn động đến mức lá rụng trên sân bay toán loạn. "Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta tuy linh mạch suy thoái, nhưng kiếm ý không thể suy. Để kiểm tra căn cốt và ý chí của các ngươi, ta sẽ phóng ra ba phần uy áp linh lực. Kẻ nào quỳ xuống trước tiên sẽ bị ghi danh vào sổ kỷ luật, kẻ nào bất tỉnh sẽ lập tức bị loại!"


Cổ Vô Tri nghe xong, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên vì sung sướng. Bất tỉnh sẽ bị loại? Ôi trời đất ơi, đây chẳng phải là dâng mỡ tới miệng mèo sao? Anh chỉ cần nằm vật ra đất, nhắm mắt giả vờ ngất xỉu, thế là xong! Năm mươi lượng bạc đang vẫy gọi!


"Oành!"


Một luồng uy áp vô hình, nặng nề như một ngọn núi nhỏ đột ngột đổ ập xuống từ phía lễ đài. Không khí xung quanh như đông cứng lại. Hàng trăm đệ tử ngoại môn xung quanh lập tức biến sắc, mặt cắt không còn giọt máu. Những tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên, nhiều kẻ không chịu nổi đã quỳ sụp xuống, mồ hôi tuôn ra như tắm. Lục Thanh Phong, thiên tài kiêu ngạo của ngoại môn đứng ở hàng đầu, cũng phải gồng mình, kinh mạch trên trán nổi lên cuồn cuộn để chống đỡ.


Ở phía cuối đấu đài, Cổ Vô Tri cảm thấy một luồng gió mạnh thổi qua làm anh... buồn ngủ kinh khủng. Sự mệt mỏi tích lũy từ những đêm thức khuya nghĩ kế hoạch thất nghiệp bỗng chốc ập đến. Đầu óc anh mông lung, hai mí mắt nặng trĩu như đeo đá.


"Tuyệt vời... cơ thể mình đang yếu đi... phải tranh thủ xỉu ngay lúc này!" Cổ Vô Tri thầm nghĩ. Anh quyết định buông xuôi toàn bộ cơ thể, thả lỏng các khớp xương để nằm vật ra đất thực hiện kế hoạch giả chết.


Nhưng anh đã đánh giá thấp phản xạ mộng du tự nhiên của một cơ thể siêu cấp lười biếng.


Suốt năm năm làm tạp dịch quét rác sau núi, để có thể vừa ngủ gật vừa không bị các trưởng lão tuần tra phát hiện đánh đòn, cơ thể của Cổ Vô Tri đã tự rèn luyện ra một bản năng sinh lý kỳ dị gọi là Ngủ Gật Né Đòn. Khi có một luồng lực lượng hoặc chướng ngại vật mạnh mẽ lao tới làm phiền giấc ngủ của anh, các cơ bắp phàm trần sẽ tự động co rút, uốn éo theo nhịp gió để triệt tiêu lực tác động, giữ cho cơ thể thăng bằng để anh tiếp tục ngủ đứng.


Khi uy áp linh lực của Thẩm Thiết Diện ập tới như những lưỡi dao gió sắc bén, Cổ Vô Tri nhắm nghiền hai mắt, đầu ngoẹo sang một bên. Thay vì ngã vật ra đất như anh mong muốn, cơ thể lỏng khỏng của anh lại bắt đầu lắc lư, uốn éo một cách cực kỳ dẻo dai. Anh nghiêng người sang trái mười lăm độ để né một luồng gió xoáy, rồi lại ngửa người ra sau ba mươi độ để tránh một luồng áp lực trực diện.


Nhìn từ xa, dáng điệu của anh giống hệt như một nhánh liễu mềm mại lướt đi trong cơn bão, hoàn toàn không chịu bất kỳ lực cản nào.


Các đệ tử xung quanh đang quỳ rạp dưới đất, ngước mắt lên nhìn và hoàn toàn sững sờ.


"Nhìn kìa... Cổ sư huynh ở khu tạp dịch... huynh ấy đang đứng!"


"Không chỉ đứng, huynh ấy còn đang di chuyển! Bộ pháp đó là gì vậy? Thật là thanh nhã, thật là tự tại!"


Lục Thanh Phong cắn răng chịu đựng uy áp, lén nhìn về phía sau, hai con mắt suýt chút nữa rơi ra ngoài. Hắn thấy Cổ Vô Tri nhắm nghiền hai mắt, khuôn mặt phẳng lặng không chút gợn sóng, bước chân xiêu vẹo nhưng mỗi bước đi đều né tránh hoàn hảo những điểm nút áp lực mạnh nhất của Thẩm Thiết Diện.


"Huynh ấy... huynh ấy thực sự đang nhắm mắt khinh thường uy áp của trưởng lão!" Lục Thanh Phong chấn động tâm can, đạo tâm rạn nứt. "Mình phải dốc toàn lực mới đứng vững, vậy mà huynh ấy lại xem thường đến mức ngủ gật? Đây chính là cảnh giới phản phác quy chân trong truyền thuyết sao?"


Trên lễ đài, Thẩm Thiết Diện cũng phát hiện ra sự bất thường. Lão nheo mắt nhìn chằm chằm vào Cổ Vô Tri. Lão tăng mức độ uy áp lên năm phần, rồi bảy phần. Luồng áp lực cuồng bạo chính trực của Thái Sơ Chính Khí Quyết quét qua đấu đài làm nứt vỡ cả những viên đá thạch anh dưới đất.


Cổ Vô Tri lúc này đang mộng du cực sâu, trong mơ anh thấy mình đang đuổi theo một con heo béo phàm trần chạy lén lút sau vườn rau. Vì con heo chạy quá nhanh, anh phải nhảy qua nhảy lại để chặn đầu. Ngoài đời thực, cơ thể anh thực hiện những cú uốn lườn, cúi đầu sượt vai cực kỳ ảo diệu, né sạch mọi luồng kiếm ý áp lực của Thẩm Thiết Diện.


"Không thể nào!" Thẩm Thiết Diện kinh hoàng đứng bật dậy từ ghế giám khảo. Chiếc giới thước sắt trên tay lão run lên bần bật. "Dưới bảy phần uy áp Kim Đan của ta, ngay cả đệ tử Trúc Cơ Kỳ cũng phải quỳ gối. Vậy mà tên tạp dịch này lại nhắm mắt, dùng một thân pháp vô hình để hóa giải hoàn toàn? Nhìn tư thế của hắn... nhịp thở của hắn hoàn toàn hòa làm một với luồng gió của Đỉnh Thái Sơ! Đây... đây chính là Vô Kiếm Cảnh! Thân kiếm hợp nhất, vô chiêu thắng hữu chiêu!"


Cổ Vô Tri hoàn toàn không biết mình đang bị thần thánh hóa đến mức điên rồ. Anh chỉ cảm thấy bàn tay mình bị mỏi do phải ôm thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ quá lâu. Trong cơn mộng du, tay anh lỏng ra. Thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ rơi tự do khỏi tay anh.


"Cạch... xoạch..."


Thanh kiếm gỗ trượt xuống theo những bậc thang đá của đấu đài Đỉnh Thái Sơ.


Thanh kiếm này thực chất được rèn từ gỗ dâu tằm ngàn năm cực kỳ quý hiếm, có tính chất vật lý đặc biệt là nặng nề và dẫn truyền linh lực địa mạch cực tốt, nhưng vì bị mục nát bề ngoài nên bị Lão Từ thợ rèn vứt xó. Khi thanh kiếm rơi xuống, sức nặng tự nhiên của gỗ dâu tằm cổ xưa khiến nó cắm phập, chính xác đến từng sợi tóc, vào một khe đá nứt nhỏ bám đầy bụi bặm nằm ngay trung tâm đấu đài.


Khe đá nứt này không phải là một vết nứt bình thường. Nó chính là mắt trận phong thủy bị tắc nghẽn suốt ngàn năm qua của Mạch linh thạch ngầm Thái Sơ, nguyên nhân khiến linh khí của Thái Sơ Kiếm Tông ngày càng cạn kiệt.


"Rắc..."


Thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ đóng vai trò như một chiếc nêm vật lý hoàn hảo, phá vỡ khối rác phong thủy tích tụ ngàn năm dưới lòng đất.


"Ầm ầm ầm!!!"


Mặt đất dưới chân ba ngàn đệ tử đột ngột rung chuyển dữ dội. Một luồng linh khí tinh khiết, nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu vàng kim đột ngột phun trào từ khe nứt đá, bắn thẳng lên bầu trời đêm tối của Đỉnh Thái Sơ. Luồng linh khí bùng nổ áp suất gặp tàn lửa đang cháy từ lò bếp tạp dịch gần đó, tạo ra một dị tượng rực rỡ hình chim phượng hoàng lửa khổng lồ bay lượn trên bầu trời, chiếu sáng rực cả một vùng núi non hiểm trở.


Linh mạch ngầm bị tắc nghẽn ngàn năm của Thái Sơ Kiếm Tông, trong một giây phút vô tri vô giác, đã được khai thông hoàn toàn!


"Linh... linh khí hồi sinh rồi!" Một trưởng lão hét lên, giọng run rẩy.


"Nhìn bầu trời kìa! Phượng hoàng niết bàn! Kiếm tông chúng ta hồi sinh rồi!"


Ba ngàn đệ tử đồng loạt reo hò, nhiều người xúc động đến mức khóc lóc thảm thiết. Họ cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm đang tràn vào kinh mạch, giúp tu vi của họ tự động tăng tiến.


Cổ Vô Tri bị tiếng nổ và tiếng reo hò chấn động làm giật mình tỉnh giấc. Anh ngơ ngác mở mắt ra, dụi dụi mắt nhìn xung quanh. Sương mù vàng kim bao phủ khắp nơi, mọi người đang quỳ rạp dưới đất, hướng về phía anh với ánh mắt đầy sùng bái và cuồng nhiệt.


"Cái gì vậy? Động đất à? Mình đã xỉu chưa?" Cổ Vô Tri hoang mang thầm nghĩ. Anh cúi xuống nhìn tay mình, phát hiện thanh kiếm gỗ dâu tằm yêu quý đã biến mất. Nhìn ra giữa sân, anh thấy nó đang cắm thẳng vào khe đá nứt, xung quanh là luồng linh khí phun trào rực rỡ.


"Thôi chết tôi rồi! Kiếm của mình bị rơi mất rồi! Như thế này có bị tính là làm hỏng dụng cụ thi cử không? Có được bồi thường năm mươi lượng bạc không?" Lòng Cổ Vô Tri đau đớn như cắt. Anh chỉ muốn nhặt lại thanh kiếm gỗ để tiếp tục kế hoạch giả vờ ngất xỉu.


Nhưng trước khi anh kịp bước đi, một bóng đen đã đáp xuống ngay trước mặt anh với tốc độ sấm sét.


Đó là Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện.


Lúc này, khuôn mặt sắt của Thẩm Thiết Diện không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị nữa. Đôi mắt lão đỏ hoe, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má đen nhẻm. Lão nhìn Cổ Vô Tri, rồi lại nhìn thanh kiếm gỗ dâu tằm đang cắm trên mắt trận linh mạch, toàn thân run rẩy vì xúc động tột cùng.


"Cổ... Cổ sư huynh!" Thẩm Thiết Diện nghẹn ngào, giọng nói vang vọng khắp Đỉnh Thái Sơ. "Hóa ra... hóa ra bấy lâu nay ngươi giả vờ làm một tạp dịch lười biếng quét rác, chỉ là để che mắt thiên hạ, âm thầm dùng kiếm ý vô vi để tịnh hóa uế khí cho linh mạch tông môn! Nhất kiếm khai thiên địa, nhắm mắt định càn khôn! Ngươi chính là đấng cứu thế của Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta!"


Cổ Vô Tri trợn tròn mắt, miệng há hốc không thốt nên lời. Cái gì mà đại sư huynh? Cái gì mà đấng cứu thế? Tôi chỉ muốn ngủ nướng và nhận năm mươi lượng bạc bồi thường thôi mà!


Anh định mở miệng giải thích: "Trưởng lão, ông hiểu lầm rồi, tôi chỉ ngủ gật làm rơi kiếm..."


Nhưng Thẩm Thiết Diện đã quỳ sụp xuống trước mặt anh, dâng hai tay lên trời bái phục. Ba ngàn đệ tử xung quanh thấy chấp pháp trưởng lão quỳ lạy, cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất như sóng triều, hô vang khẩu hiệu chấn động cả bầu trời đêm:


"Cổ sư huynh vạn tuế! Kiếm đạo chí tôn! Thái Sơ vô địch!"


Cổ Vô Tri đứng trơ trọi giữa đấu đài lộng lẫy, gió bão thổi bay mái tóc buộc cẩu thả của anh, để lộ khuôn mặt bất lực tột cùng trước sự thông minh thái quá của toàn bộ thế giới tu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!