Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tâm Nhãn Trong Thung Lũng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối không phải là sự hư vô câm lặng, mà là một vực thẳm sâu hoắm, nơi những âm thanh kỳ dị bắt đầu cựa quậy.


Lam Phong tỉnh dậy trong một tiếng động trầm đục, kéo dài như tiếng sấm rền rĩ từ rất xa. Hắn muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như thể bị đổ đầy chì lỏng. Khi hắn cố sức nâng mi mắt lên, một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ dây thần kinh thị giác thẳng vào sâu trong đại não, khiến hắn phải rên khẽ một tiếng. Thế giới trước mắt hắn không có ánh sáng mặt trời, không có màu xanh của cỏ cây hay màu đỏ của máu. Tất cả chỉ là một khoảng mờ đục, xám xịt và méo mó. Những hình khối chồng chéo lên nhau, tiêu cự mắt bị bóp nghẹt khiến hắn không thể phân biệt nổi đâu là vách tường, đâu là khoảng không.


Hắn cố gắng cử động cánh tay phải để che mắt, nhưng một cơn đau nhức nhối từ bả vai trái ập đến, kéo theo sự tê dại quen thuộc. Độc rết của Tào Nhị vẫn chưa tan hết, nó như một con côn trùng lạnh lẽo đang gặm nhấm xương tủy hắn. Bàn tay trái của hắn—nơi từng bám chặt vào lò rèn nóng rực để giữ ngọn lửa ôn hòa—nay được quấn chặt trong những lớp băng gạc dày cộp, tỏa ra mùi thảo dược nồng ấm nhưng bên dưới là những cơn throbbing buốt thấu xương thịt.


Hắn muốn nếm thử vị máu trong miệng, nhưng đầu lưỡi hoàn toàn tê liệt. Đúng vậy, ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác. Khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn vẫn đang vận hành, tước đoạt đi khả năng cảm nhận hương vị của hắn như một cái giá bắt buộc cho nhát chém diệt thần dưới hầm mỏ.


“Đừng cử động. Kinh mạch của huynh đang rạn nứt, nếu cố vận khí, đan điền sẽ vỡ vụn.”


Một giọng nói dịu dàng, thanh khiết như tiếng nước chảy qua khe đá vang lên bên tai Lam Phong. Hắn quay đầu về phía phát ra âm thanh. Trong tầm nhìn mờ ảo, hắn chỉ thấy một bóng trắng nhạt nhòa đang di chuyển. Khi bóng trắng ấy tiến lại gần, khứu giác của hắn nhận ra một mùi hương thảo dược thanh mát, dễ chịu—đó là mùi của Băng Hàn Thảo hòa quyện với hương đất ẩm sau cơn mưa.


Đó là một thiếu nữ. Gương mặt nàng thanh tú nhưng đôi mắt lại được che phủ bởi một dải băng lụa màu xám nhạt thêu những bông hoa mai nhỏ. Nàng mặc y phục màu trắng giản dị, bước đi nhẹ nhàng không hề phát ra tiếng động bước chân. Trên tay nàng nâng một chén thuốc bằng gốm thô, khói nghi ngút bốc lên tỏa ra hơi ấm.


“Cô... cô là ai? Em gái tôi... Lam Phượng đâu?” Lam Phong khàn giọng hỏi, cổ họng hắn khô khốc như sa mạc.


“Muội muội của huynh đang ngủ ở gian phòng bên cạnh. Cô bé chỉ bị nhiễm lạnh và kiệt sức, ta đã dùng châm cứu để ổn định tà độc trong người cô bé rồi. Đây là Y quán Thẩm Dao, nằm sâu dưới đáy Thung lũng Sương Mù. Ta là Thẩm Dao.” Thiếu nữ vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt chén thuốc lên chiếc bàn gỗ cạnh giường.


Lam Phong nghe thấy tên em gái an toàn thì thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nỗi lo âu lập tức quay trở lại khi hắn nhìn vào chén thuốc trên bàn. Hắn muốn tự mình cầm lấy chén thuốc để uống, chứng minh bản thân không phải là một phế nhân vô dụng. Hắn rướn người, đưa bàn tay phải run rẩy ra phía trước.


Thế nhưng, tiêu cự mắt bị bóp méo trầm trọng khiến hắn ước lượng sai khoảng cách. Bàn tay hắn không chạm vào quai chén, mà đập mạnh vào thành chén gốm thô.


“XOẢNG!”


Chén thuốc rơi xuống đất, vỡ tan tành thành những mảnh vụn. Nước thuốc màu nâu đen, nóng hổi đổ lênh láng trên nền đất đá, bốc lên làn khói nghi ngút.


Lam Phong sững sờ nhìn bàn tay mình lơ lửng giữa không trung. Một cảm giác bất lực, nhục nhã và tuyệt vọng tột cùng dâng lên trong lòng thiếu niên kiếm sĩ. Hắn—đệ tử chân truyền của Thanh Phong Kiếm Các, kẻ từng một mình đại sát hầm mỏ tà giáo—giờ đây lại ngay cả một chén thuốc cũng không cầm nổi. Hắn đã mù. Hắn đã tàn phế. Sư phụ đã mất, Lão Tôn đã hy sinh, còn hắn thì nằm đây như một pho tượng vô tri vô giác.


“Ta xin lỗi...” Lam Phong nghiến răng, giọng nói run rẩy chứa đựng sự căm hờn chính bản thân mình.


Thẩm Dao không hề tỏ ra tức giận hay hoảng hốt. Nàng cúi xuống, dùng một chiếc khăn vải lặng lẽ lau sạch nước thuốc và thu dọn những mảnh vỡ gốm thô một cách điêu luyện, như thể nàng đã quen với việc này từ lâu.


“Không cần xin lỗi. Ai lần đầu tiên bị mất đi thị lực cũng đều sẽ như vậy.” Thẩm Dao đứng dậy, giọng nói vẫn bình thản như mặt hồ không gió. “Thị lực của huynh không phải bị mù bẩm sinh, mà là do tà khí từ thanh cổ kiếm kia ăn mòn dây thần kinh não bộ. Oán hỏa đang đốt cháy kinh mạch mắt của huynh. Ta đã dùng Băng Hàn Thảo—loại dược thảo có tính hàn cực mạnh mọc trên vách đá sương mù—để chế chế ra linh dịch làm mát thần kinh cho huynh. Nhưng... ta chỉ có thể giữ lại cho huynh một nửa thị lực. Thị lực của huynh vĩnh viễn suy giảm năm mươi phần trăm, và dây thần kinh mắt đã bắt đầu có dấu hiệu hóa đá nhẹ.”


“Hóa đá...” Lam Phong thầm lặp lại từ đó. Lời cảnh báo của kiếm linh U Minh lại vang lên trong đầu hắn, chế giễu sự yếu ớt của thể xác phàm nhân. Cái giá của sức mạnh diệt thần đang dần lộ diện rõ ràng hơn bao giờ hết.


Nỗi nôn nóng báo thù và bảo vệ em gái khiến Lam Phong mất đi lý trí. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng vận hành Thanh Phong Tâm Pháp trong đan điền, muốn ép luồng kiếm khí ôn hòa chạy lên mắt để tịnh hóa tà độc.


Thế nhưng, ngay khi kiếm khí Thanh Phong vừa chuyển động, thanh Cổ Kiếm U Minh rỉ sét đặt ở góc phòng—vốn không có Vỏ Kiếm Thanh Đồng trấn áp do đã bị thất lạc dưới hầm mỏ—lập tức cảm ứng được. Nó rung lên những tiếng “o o” tà dị. Một luồng oán khí đen kịt, lạnh buốt từ lưỡi kiếm phóng ra, xộc thẳng vào kinh mạch của Lam Phong, clashing dữ dội với kiếm khí ôn hòa của hắn.


“HỰ!”


Lam Phong trợn mắt, một ngụm máu độc màu đen xám phun mạnh ra từ khóe môi, nhuộm đỏ cả tấm chăn vải lanh thô. Đan điền của hắn như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, kinh mạch toàn thân đau đớn như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.


“Ta đã bảo huynh không được vận khí rồi mà!”


Thẩm Dao khẽ quát. Gương mặt dịu dàng của nàng chợt trở nên vô cùng quyết đoán. Nàng lướt nhanh đến bên giường, tay phải đưa ra, năm ngón tay thon dài như ngọc bích lướt nhanh trên ngực và đầu Lam Phong. Nàng rút từ chiếc hộp gỗ bên hông ra ba cây châm bạc dài, đâm chuẩn xác vào các huyệt vị trên đỉnh đầu và trước ngực hắn.


“Thính Châm Định Huyệt!”


Lam Phong cảm nhận được ba luồng khí lạnh buốt từ mũi châm chui vào cơ thể, ngay lập tức đóng băng luồng oán khí đang bạo tẩu trong kinh mạch hắn, ép nó phải thối lui về lại đan điền. Nhịp tim điên cuồng của hắn dần chậm lại, lồng ngực phập phồng hạ xuống.


“Huynh muốn chết sao?” Thẩm Dao đứng thẳng người, giọng nói có phần nghiêm khắc. “Cổ kiếm của huynh không có vỏ phong ấn, oán khí của nó đang thèm khát nuốt chửng thần trí huynh. Nếu huynh cứ dùng mắt thường để nhìn thế giới, huynh chỉ tự hủy hoại bản thân nhanh hơn mà thôi. Huynh phải học cách nhìn bằng thứ khác.”


“Nhìn bằng thứ khác...?” Lam Phong khàn giọng hỏi, đầu hắn vẫn còn đau nhức.


Thẩm Dao không trả lời trực tiếp. Nàng cầm lấy “Dải băng vải xám ngâm dược” đặt trên khay gỗ. Dải băng này tỏa ra một mùi hương thảo mộc cực kỳ lạnh buốt, được ngâm từ linh dịch Băng Hàn Thảo và Cổ Bản Thảo Dịch. Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, quấn chặt dải băng quanh trán và che kín đôi mắt mờ ảo của Lam Phong.


Ngay khi dải băng chạm vào da thịt, Lam Phong cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa khắp vùng trán, làm dịu đi cơn đau buốt nhói ở dây thần kinh mắt. Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy hắn, nhưng lần này, đó là một bóng tối dễ chịu và yên bình.


Thẩm Dao nắm lấy cổ tay Lam Phong—bàn tay phải không bị thương—và đỡ hắn đứng dậy: “Đi theo ta.”


Nàng dẫn hắn bước ra khỏi gian phòng gỗ ấm áp, đi ra khoảng sân nhỏ phía trước y quán.


Không khí bên ngoài lạnh buốt và ẩm ướt. Sương mù dày đặc của thung lũng bao phủ vạn vật. Lam Phong đứng giữa sân, đôi mắt bị che kín vĩnh viễn bởi dải băng xám, tai hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những tán thông già xào xạc.


“Hãy lắng nghe,” Thẩm Dao đứng bên cạnh hắn, giọng nói nhỏ nhẹ hòa cùng tiếng gió. “Đây là Tâm Nhãn Khởi Đầu Quy Tắc. Huynh bị mù một nửa thị lực, nhưng huynh có kiếm khí Thanh Phong ôn hòa của sư môn. Hãy phát tán một luồng kiếm khí thật mỏng, thật nhẹ ra xung quanh cơ thể huynh, giống như những sợi tơ nhện vô hình lơ lửng trong không trung. Hãy để chúng chạm vào vạn vật.”


Lam Phong mím môi. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm oán hận trong đầu. Hắn không dùng sức mạnh bộc phá của U Minh, mà vận hành Thanh Phong Tâm Pháp một cách chậm rãi, ôn hòa nhất có thể.


Một luồng kiếm khí màu lam nhạt mỏng manh như sương khói từ lỗ chân lông toàn thân hắn thoát ra ngoài, trải rộng trong phạm vi ba thước xung quanh cơ thể.


“Gió thổi qua, kiếm khí sẽ dao động. Mỗi vật thể xung quanh huynh—một gốc cây thông, một tảng đá, hay một chiếc lá rơi—đều có một tần số phản hồi riêng. Hãy dùng tai và xúc giác để cảm nhận tần số đó.” Thẩm Dao hướng dẫn.


Lam Phong nhắm mắt dưới dải băng xám. Ban đầu, hắn chỉ nghe thấy những tiếng ù ù hỗn loạn của gió. Nhưng khi hắn cố gắng đồng bộ nhịp tim của mình với nhịp rung động của gió, thế giới xung quanh hắn bắt đầu thay đổi.


Trong bóng tối câm lặng của tâm thức, những đường vân màu xám nhạt bắt đầu hiện lên nhịp nhàng. Hắn “nhìn thấy” hình dáng khổng lồ, xù xì của gốc thông già cách hắn năm bước chân qua tiếng gió rít bị cản lại. Hắn “nhìn thấy” mặt đất đá mấp mô dưới chân qua sự phản hồi của luồng kiếm khí chạm vào đất.


“Xào xạc...”


Một tiếng động cực nhỏ vang lên phía trên đầu.


Trong tâm nhãn của Lam Phong, một vệt sáng xám mỏng manh đang rơi xuống từ trên cao theo đường xoắn ốc. Đó là một chiếc lá thông già. Hắn khẽ nghiêng người sang bên phải nửa bước.


“Phập.”


Chiếc lá thông rơi sượt qua vai hắn, chạm nhẹ vào tà áo lam xám sờn rách rồi đáp xuống đất.


Lam Phong sững sờ. Hắn đã định vị được chiếc lá rơi mà không cần dùng đến mắt thường. Một niềm hy vọng len lỏi vào tâm hồn đang khô héo của thiếu niên kiếm sĩ. Hắn không còn là một phế nhân vô dụng nữa. Hắn có thể chiến đấu bằng Tâm Nhãn.


Thẩm Dao mỉm cười nhẹ dưới dải băng lụa của mình: “Tốt lắm. Huynh đã bước đầu nắm được quy tắc. Nhưng cơ thể huynh vẫn còn rất yếu, tà độc trong kinh mạch cần ít nhất mười ngày để thanh lọc hoàn toàn...”


Lời nói của Thẩm Dao đột ngột dừng lại.


Cùng lúc đó, trong tâm nhãn của Lam Phong, luồng kiếm khí mỏng manh phát tán ra ngoài chợt truyền về một dao động kỳ dị, lạnh lẽo và sắc bén đến rợn người.


Cách hàng rào gỗ của y quán chưa đầy mười bước chân, giữa màn sương mù dày đặc, một bóng đen khổng lồ đang ẩn nấp. Bóng đen đó không di chuyển, hơi thở được che giấu hoàn toàn, nhưng luồng kiếm khí của hắn phát ra một tần số dao động sắc lạnh, mang theo sát ý tột độ của Hắc Kiếm Đường.


Lam Phong siết chặt bàn tay phải, khớp xương vai trái nhói lên một cơn đau buốt rát. Hắn đứng sừng sững giữa sân, dải băng vải xám quấn chặt quanh mắt che giấu đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tâm nhãn của hắn đã khóa chặt lấy bóng ma đang rình rập ngoài hàng rào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!