Đêm Đào Thoát Lạnh Giá
Cơn bão đêm biên thùy gầm rú như tiếng gào khóc của vạn linh hồn oán hận. Gió rít qua mái ngói dột nát của ngôi miếu cổ hoang tàn ngoại ô, mang theo hơi nước buốt lạnh quật thẳng vào khuôn mặt tím tái của Lam Phong.
Hắn nằm trên đống rơm rạ ẩm mốc, lồng ngực phập phồng thở dốc một cách nặng nề. Cơn đại chiến tại hầm mỏ Hắc Sơn đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của thiếu niên kiếm sĩ. Độc tố từ quặng sắt cổ đại bị hít sâu vào phổi đang thiêu đốt tim phế hắn như hàng vạn ngọn lửa độc. Chưa dừng lại ở đó, bả vai trái của hắn mưng mủ đen kịt, vết cào từ Thiết Trảo Tẩm Độc của Tào Nhị bắt đầu phát tác, tỏa ra luồng tà khí màu xanh lục u tối gặm nhấm từng thớ thịt. Bàn tay trái—nơi hắn mạo hiểm ngưng tụ Kiếm Khí Ngưng Trảo để bẻ gãy thiết trảo của kẻ thù—giờ đây nát bét, rách da rỉ máu độc đen xám, tê dại không còn chút cảm giác.
Bên cạnh hắn, Lam Phượng quỳ gối trên nền đất lạnh. Đôi chân bại liệt quấn chặt lớp vải lanh xám của cô bé run lên bần bật vì cái lạnh và sự sợ hãi. Gương mặt thiếu nữ gầy gò, nhợt nhạt đẫm nước mắt, nhưng đôi mắt lại rực lên một sự kiên cường đến kỳ lạ. Một tay cô bé ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng của anh trai, tay kia cầm chiếc trâm ngọc trừ tà của mẹ để lại, áp chặt lên trán Lam Phong. Chiếc trâm ngọc tỏa ra một luồng sáng ấm áp nhu hòa, mỏng manh như ngọn nến trước gió bão, cố gắng ngăn chặn làn khói đen oán khí đang không ngừng bốc ra từ cơ thể hắn.
Thanh Cổ Kiếm U Minh rỉ sét nằm trơ trọi bên cạnh đống rơm. Không có chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng phong ấn—vật bảo mệnh cực nặng đã bị Tạ Thiên giật phăng văng mất dưới hầm ngầm—kiếm linh U Minh hoàn toàn được giải phóng tự do. Lưỡi kiếm loang lổ rỉ sét khẽ rung lên những tiếng o o tà dị, tỏa ra luồng oán khí lạnh buốt đóng băng toàn bộ những cọng rơm rạ xung quanh thành những sợi băng đen kịt.
*“Ha ha ha... Tiểu tử tội nghiệp...”* Giọng nói kiêu ngạo, lạnh lùng của kiếm linh U Minh vang dội trong sâu thẳm tâm thức mê man của Lam Phong. *“Kinh mạch của ngươi sắp đứt đoạn rồi. Đan điền của ngươi đang bị tà độc quặng sắt thiêu rụi. Hãy dâng hiến thính giác cho ta... hoặc khứu giác cũng được! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để tịnh hóa toàn bộ độc tố này, giúp ngươi đứng dậy đồ tể lũ kiến hôi ngoài kia!”*
“Cút...” Lam Phong nghiến răng, một tiếng thì thầm khàn đục bật ra từ khóe môi rỉ máu của hắn trong cơn mê sảng. Hắn thà chịu đựng sự cắn xé của độc tố, thà để cơ thể run rẩy trong đau đớn, chứ quyết không chịu khuất phục trước lời dụ dỗ của thực thể tà dị này. Hắn hiểu, mỗi lần thỏa hiệp là một lần hắn tiến gần hơn đến việc trở thành một pho tượng vô tri vô giác, mất đi nhân tính vĩnh viễn.
Đột ngột, tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng xích sắt lách cách xé toạc màn mưa bão, áp sát ngôi miếu hoang.
“Bao vây toàn bộ ngôi miếu! Không được để một con ruồi lọt lưới!”
Một giọng nói béo mập, xảo quyệt vang lên đầy quyền uy từ bên ngoài. Đó là Triệu Cao—Đội trưởng đội chấp pháp Biên Thùy Trấn. Gã quan phủ thối nát này đã nhận một lượng lớn Kiếm Khí Thạch nguyên chất từ Hắc Kiếm Đường để lấp liếm các vụ bắt cóc phu mỏ, đồng thời dán cáo thị truy nã, vu khống Lam Phong là “Ma kiếm đồ tể” tàn sát dân lành. Giờ đây, nhận được mật báo từ tai mắt, gã đã dẫn theo hàng trăm quan binh Nha môn trang bị vũ khí hạng nặng bao vây nơi ẩn náu của hai anh em.
“Triệu đại nhân, có cần vào bắt sống không?” Một tên lính canh bậm trợn khom lưng hỏi.
Triệu Cao vuốt chòm râu dê xảo quyệt, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn nhẫn dưới ánh đuốc lập lòe: “Bắt sống làm gì? Tên ma đầu đó vừa đại chiến ở hầm mỏ, chắc chắn đã trọng thương. Truyền lệnh của ta, phóng hỏa! Bắn hàng vạn mũi tên lửa thiêu rụi ngôi miếu này cho ta! Ta muốn hắn và con nhỏ liệt chân kia phải hóa thành tro bụi!”
“Vút! Vút! Vút!”
Ngay lập tức, hàng trăm mũi tên lửa rực cháy xé rách màn đêm mưa bão, lao thẳng vào mái tranh và những vách gỗ mục nát của ngôi miếu cổ. Lửa gặp gỗ khô và rơm rạ nhanh chóng bùng lên dữ dội, ngọn lửa đỏ rực liếm láp khắp nơi, tỏa ra làn khói độc ngột ngạt lấp đầy không gian chật hẹp.
Trong miếu, Lam Phượng ho sặc sụa, cô bé cố gắng dùng thân thể mảnh mai của mình che chắn cho Lam Phong khỏi những tàn lửa rơi xuống từ trần nhà đang sụp đổ. Chiếc trâm ngọc trên tay cô bé nứt nhẹ một đường dưới áp lực của nhiệt lượng dâng cao.
“Anh ơi... tỉnh lại đi... khói quá...” Lam Phượng khóc nghẹn, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ vào gò má lạnh ngắt của anh trai.
“RẦM!”
Cánh cửa miếu đang bốc cháy ngùn ngụt đột ngột bị tông sập. Một bóng người cao lớn, khoác chiếc áo tơi lá cọ rách nát xông vào giữa biển lửa. Đó là Lão Tôn—người phu xe trung thành của Kiếm Các cũ. Gương mặt sạm đen nứt nẻ của ông đầy vết nhọ nồi, đôi mắt rực lên sự quyết tuyệt. Trên tay ông cầm chiếc roi ngựa ngâm linh dịch dẻo dai.
“Phượng nhi! Mau tránh ra!” Lão Tôn hét lớn, lao đến bế thốc Lam Phong đang hôn mê lên bả vai lực lưỡng của mình, một tay ôm chặt lấy Lam Phượng. Ông không màng đến những khúc gỗ cháy sụp xuống, đạp mạnh chân lướt qua biển lửa, xông thẳng ra ngoài sân miếu.
Bên ngoài, chiếc xe ngựa cũ kỹ bọc thép nhẹ của Kiếm Các đang đỗ sẵn. Hai con ngựa chiến khỏe mạnh đang hí vang kinh hoàng trước ngọn lửa, vó ngựa giẫm đạp điên cuồng trên mặt đất bùn lầy. Lão Tôn nhanh như cắt đặt Lam Phong và Lam Phượng vào thùng xe ngựa gia cố.
“Lão Tôn! Ông dám chứa chấp ma đầu phản nghịch sao? Mau đầu hàng để nhận sự khoan hồng của pháp luật!” Triệu Cao đứng phía sau hàng rào quan binh, chỉ tay hét lớn.
Lão Tôn nhảy lên bục lái xe, giật mạnh dây cương, đôi mắt gầm lên phẫn nộ: “Lũ quan phủ thối nát các ngươi nhận tiền của tà giáo hại dân lành, còn dám mở miệng nói hai chữ pháp luật? Kiếm Các ta tuy diệt, nhưng trung nghĩa không bao giờ tắt! Thúc!”
“Chát!”
Tiếng roi da quất mạnh vào không khí phát ra tiếng nổ giòn giã. Hai con ngựa chiến gầm rú, dùng toàn lực kéo chiếc xe ngựa bọc thép nhẹ tông thẳng vào hàng rào phòng ngự của binh lính Nha môn.
“Bắn! Bắn chết gã phu xe cho ta!” Triệu Cao gào lên điên cuồng.
Cơn bão tên lửa tiếp tục trút xuống như mưa. Những mũi tên lửa đập vào lớp thép nhẹ gia cố của thùng xe tạo ra những tiếng “bùng bùng” chói tai, văng ra những tia lửa đỏ rực. Chiếc xe ngựa như một con dã thú điên cuồng, tông sập cổng bao vây bằng gỗ của quan binh, lao vút vào con đường đèo hiểm trở dọc vách đá biên thùy.
“Đuổi theo! Kỵ binh mau đuổi theo! Ai lấy được đầu tên ma đầu Lam Phong sẽ được thưởng một vạn Kiếm Khí Thạch!” Tiếng gầm của Triệu Cao nhỏ dần phía sau, thay vào đó là tiếng vó ngựa dồn dập của hàng chục kỵ binh Nha môn đang truy đuổi ráo riết dọc đường đèo.
Cơn mưa giông quất liên hồi vào mặt Lão Tôn. Ông siết chặt dây cương, điều khiển chiếc xe lướt điên cuồng trên con đường đèo trơn trượt, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm.
Trong thùng xe chật hẹp, Lam Phong vẫn hôn mê bất tỉnh. Không có vỏ kiếm đồng phong ấn, oán khí rò rỉ từ Cổ Kiếm U Minh ngày càng đậm đặc. Luồng khí đen lạnh buốt tỏa ra từ lưỡi kiếm rỉ sét bám chặt vào thành xe gỗ, đóng băng toàn bộ lớp gỗ bên trong thành một màu xám xịt, lạnh thấu xương. Lam Phượng ôm chặt lấy anh trai, toàn thân cô bé run rẩy dữ dội vì cái lạnh tà dị của kiếm linh, đôi môi tím tái vì lạnh nhưng vẫn không buông chiếc trâm ngọc trừ tà.
“Vút! Phập!”
Một mũi tên độc bắn xuyên qua tấm màn che phía sau xe, sượt qua má Lam Phượng, cắm phập vào thành xe gỗ. Tiếng kỵ binh truy đuổi đã áp sát ngay phía sau thùng xe.
“Lũ chó săn dai dẳng!” Lão Tôn nghiến răng. Ông buông một tay cương, vung chiếc roi ngựa ngâm linh dịch ra phía sau. Sợi roi da dẻo dai như một con mãng xà quấn chặt lấy cổ một con ngựa chiến của tên truy binh dẫn đầu, giật mạnh một cái. Con ngựa chiến ngã quỵ, kéo theo hai tên kỵ binh phía sau ngã nhào xuống vách đá.
Nhưng số lượng truy binh quá đông. Chúng liên tục phóng tiễn độc tầm xa từ các góc khuất vách đá.
“Phập! Phập! Phập!”
Ba tiếng động trầm đục vang lên. Ba mũi tên độc đen kịt bắn xuyên qua lớp áo tơi lá cọ, cắm sâu vào bả vai và lưng của Lão Tôn. Độc tố từ mũi tên ngấm nhanh vào máu, khiến bả vai ông lập tức cứng đờ, máu tươi nhuốm đen loang lổ khắp tấm lưng già nua.
Lão Tôn rên rỉ một tiếng đau đớn, tầm nhìn của ông bắt đầu mờ đi do độc tố tàn phá tim phế. Nhưng đôi bàn tay chai sần của ông vẫn siết chặt dây cương, không hề lỏng ra một phân.
Lam Phượng nghe thấy tiếng rên của Lão Tôn, cô bé khóc nấc lên, cố gắng rướn cơ thể bại liệt của mình ra phía trước bục lái: “Lão Tôn thúc thúc! Ông bị thương rồi! Để cháu... để cháu giúp ông kéo dây cương!”
“Không được ra ngoài, Phượng nhi! Nguy hiểm!” Lão Tôn khàn giọng quát, hơi thở của ông đã trở nên đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lam Phượng cố gắng dùng đôi bàn tay yếu ớt của mình nắm lấy dây cương từ tay Lão Tôn, nhưng sức lực nhỏ bé của một cô bé liệt chân không thể nào chống lại được lực kéo điên cuồng của hai con ngựa chiến đang hoảng loạn, cũng không thể giúp ông chống lại độc tố đang ăn mòn dần sự sống.
Phía sau, tiếng vó ngựa truy binh ngày càng gần. Chúng đã giương sẵn cung tên, nhắm thẳng vào thùng xe.
Lão Tôn nhìn về phía trước. Dưới ánh chớp của cơn giông, ông nhìn thấy thung lũng sương mù dày đặc—nơi đặt Y quán Thẩm Dao—đang nằm ngay bên dưới vách đèo hiểm trở này. Làn sương mù trắng xóa, dày đặc như mây ngàn, có thể che khuất hoàn toàn tầm nhìn của bất kỳ kẻ truy đuổi nào.
Ông hiểu rằng, với thể trạng của mình lúc này, ông không thể trụ vững được quá ba hơi thở nữa. Nếu tiếp tục chạy trên đường đèo bằng phẳng, chiếc xe sớm muộn gì cũng bị kỵ binh bắt kịp, và hai anh em Lam Phong sẽ rơi vào tay quan phủ thối nát.
Cách duy nhất để cứu mạng họ là cắt đứt tầm nhìn của truy binh vĩnh viễn.
“Các chủ... Nhạc Các chủ... Lão Tôn hoàn thành nhiệm vụ rồi!”
Lão Tôn hét lớn một tiếng bi tráng vào màn mưa bão. Ông dùng chút tàn lực cuối cùng, giật mạnh dây cương hướng về phía bên phải vách đá sạt lở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!