Bẻ Gãy Thiết Trảo
Bóng tối dưới lòng Trại nô lệ Hắc Sơn đặc quánh như hắc ín, bị xé toạc bởi những tia sáng tím đỏ tà dị phát ra từ các vỉa Hắc Sắt Quặng đang sôi trào oán khí. Tiếng gầm rú của bầy Ma Khôi từ các ngách hầm sâu hoắm dội lại, buốt lạnh và khát máu. Lam Phong đứng tựa lưng vào vách đá nứt nẻ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ vết chém mới trên vai trái liên tục rỉ máu, thấm đẫm lớp vải lanh xám sờn rách, lạnh buốt. Bàn tay trái của hắn—nơi vết bỏng nhiệt từ lò rèn của A Sáng vẫn còn phồng rộp, đỏ rực—đang khẽ co giật dưới sức nặng khủng khiếp của chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng đeo sau lưng.
Hắn nuốt khan một ngụm dịch lỏng dâng lên trong cổ họng. Đó là máu, nóng hổi và đặc sệt, nhưng đầu lưỡi hắn hoàn toàn im lìm, không một chút vị tanh nồng, không một chút cảm giác. Vị giác tiêu biến ngày thứ nhất. Thế giới đối với hắn lúc này chỉ là một khoảng không vô vị, câm lặng về hương vị, chỉ có nỗi đau thể xác là chân thực đến tột cùng.
“Các chủ, bầy Ma Khôi đang áp sát ngách hầm phía Đông! Chúng ta không thể rút lui bằng đường cũ!” Thiết Đầu gầm lên, bắp tay cuồn cuộn siết chặt chiếc xẻng sắt khổng lồ, đứng chắn trước lối đi hẹp để bảo vệ nhóm phu mỏ yếu ớt phía sau.
“Lý Mộc, dẫn họ lùi sâu vào ngách đá bỏ hoang. Ta và Thiết Đầu thúc sẽ chặn hậu!” Lam Phong khàn giọng ra lệnh, giọng nói không chút dao động dù nửa thân người bên phải đang tê dại do oán khí rò rỉ từ cổ kiếm đè nặng lên kinh mạch.
Hắn không thể rút Cổ Kiếm U Minh ở đây. Xung quanh toàn là quặng sắt mang tà tính dồi dào, nếu oán khí của cổ kiếm bộc phát, nó sẽ kích nổ toàn bộ hầm mỏ, chôn sống hàng trăm mạng người. Hắn buộc phải chiến đấu bằng chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng làm vũ khí cận chiến.
“GÀO!”
Con Ma Khôi tiên phong lao ra từ màn sương độc đỏ rực, móng vuốt xám xịt của nó vồ thẳng vào mặt Lam Phong. Không cần dùng mắt thường, trong tầm cảm ứng của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, luồng sát khí của con quái vật hiện lên như một vệt sáng xám dao động dữ dội. Lam Phong uyển chuyển vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp, lách người sang phải nửa bước, chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng sau lưng vung ra một đường vòng cung nặng nề, đập mạnh vào thái dương con Ma Khôi.
“BÙNG!”
Sức nặng của Biên Thùy Thiết Tủy cộng hưởng với chỉ lực của Lam Phong đập nát sọ con quái vật, hất văng nó vào vách đá. Nhưng lực chấn động dội ngược lại khiến bàn tay trái đang bỏng rộp của hắn rách da, máu tươi rỉ ra rát buốt.
“Huynh đệ! Phá cửa ngục, giải phóng xiềng xích!” Thiết Đầu hét lớn, vung xẻng sắt đập tan xích sắt khống chế của hai phu mỏ gần đó. Tiếng xích sắt đen đúc từ Hắc Sắt Quặng vang lên những tiếng o o tà dị, dội ngược lực chấn động khiến Thiết Đầu tê liệt cả hai tay, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, không hề lùi bước.
Nhóm phu mỏ reo hò, cuộc nổi dậy vũ trang của Thiết Huyết Phu Mỏ Hội chính thức bùng nổ bên trong Trại nô lệ Hắc Sơn. Lý Mộc lanh lẹ luồn lách qua các khe đá hẹp, hướng về phía bệ đá khống chế xích sắt trung tâm để phá hủy chốt khóa vĩnh viễn.
Tuy nhiên, ngay khi niềm hy vọng vừa nhen nhóm, một tiếng cười lầm lì, chói tai vang lên từ phía bục đá cao của trại giam.
“Lũ chuột nhắt phu mỏ... và cả tên tàn dư Kiếm Các nghèo nàn kia nữa. Các ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tay ta sao?”
Từ trong bóng tối của hành lang ngầm, một gã lùn tịt gớm ghiếc bước ra. Gã mặc bộ giáp da rách nát dính đầy vết máu khô, mái tóc bù xù bết dính mồ hôi, đôi mắt chột rực lên tia nhìn tàn nhẫn. Trên hai bàn tay gã đeo đôi móng vuốt bằng thép đen sắc nhọn, tỏa ra làn khói màu xanh lục u tối và nồng nặc mùi kịch độc rết rừng. Cai ngục tàn bạo Tào Nhị.
Phía sau gã, một gã khổng lồ một mắt lừng lững bước ra, tay cầm sợi roi da dài tẩm độc rỉ máu, vai xăm hình sói đen. Trùm mỏ Tạ Thiên.
“Tào Nhị! Chính ngươi đã tra tấn chú họ Lam Khải của ta đến chết!” Lam Phong siết chặt vỏ kiếm đồng, sát ý dâng cao khiến vết thương trên vai trái của hắn co thắt dữ dội.
“Ha ha ha! Lão già Lam Khải đó cứng đầu lắm, ta chỉ cào nhẹ vài cái vào xương sườn gã mà gã đã tắt thở rồi. Hôm nay, ta sẽ dùng đôi Thiết Trảo Tẩm Độc này để móc mắt ngươi, dâng đầu ngươi cho Độc Cô Bá đại nhân!” Tào Nhị cười lên điên dại, thân pháp đột ngột di chuyển nhấp nhô, biến mất hoàn toàn vào góc khuất bóng tối nhờ kỹ năng Ẩn Thân Góc Tối.
“Các chủ, cẩn thận!” Thiết Đầu hét lên định lao tới hỗ trợ, nhưng Tạ Thiên đã vung roi da tẩm độc chặn đường. Tiếng roi da vun vút xé rách không khí, quấn chặt lấy xẻng sắt của Thiết Đầu, ép gã vào cuộc chiến thể lực tàn khốc.
Lam Phong nhắm nghiền hai mắt. Trong thế giới bóng tối câm lặng của Tâm Nhãn, hắn lắng nghe.
Tiếng rít của gió độc... tiếng nhỏ giọt của nước mỏ... và đột ngột, một luồng sát khí lạnh buốt áp sát từ phía sau vai trái!
Nhịp 1: Tào Nhị xuất hiện như một bóng ma từ góc tối, đôi Thiết Trảo Tẩm Độc vung lên một đường hiểm hóc, cào mạnh vào bả vai trái của Lam Phong. Vết thương cũ bị xé rách toạc, máu đỏ tươi phun ra xối xả.
Nhịp 2: Chất độc rết kịch độc từ móng vuốt nhanh chóng ngấm vào da thịt Lam Phong. Một cảm giác lạnh buốt như băng giá lập tức lan tỏa, làm tê liệt toàn bộ hệ thống dây thần kinh vận động ở nửa thân người bên trái. Cánh tay trái của hắn bắt đầu mất đi cảm giác, buông thõng xuống một cách bất lực.
Nhịp 3: “Chết đi, ranh con!” Tạ Thiên từ xa cười lớn, vung sợi roi da tẩm độc dài hai trượng quất mạnh tới. Sợi roi như một con mãng xà đen quấn chặt lấy chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng đeo sau lưng Lam Phong. Với sức mạnh cơ bắp kinh người của Thiết Thể Khí Công, Tạ Thiên giật mạnh một cái, kéo phăng chiếc vỏ kiếm đồng thau cực nặng rời khỏi lưng Lam Phong, văng mạnh vào vách đá xa xa.
Lam Phong mất đi vũ khí phòng thủ duy nhất, nửa thân người bên trái tê liệt hoàn toàn do độc tố lan rộng. Hắn chỉ còn lại cánh tay phải đang run rẩy và thanh cổ kiếm U Minh vẫn đang nằm im trong vỏ đồng thau ở góc tối, không thể chạm tới.
Nhịp 4: Tào Nhị cười sằng sặc, tận dụng thời cơ Lam Phong bị mất thăng bằng. Gã nhảy vọt lên không trung, đôi Thiết Trảo Tẩm Độc giương cao, nhắm thẳng vào đôi mắt nhắm nghiền của Lam Phong mà đâm xuống. “Để ta móc mắt ngươi, xem ngươi dùng cái gì để nhìn thế giới này!”
Cận kề cái chết, Lam Phong không hề sợ hãi. Sự cô độc vật lý, nỗi đau thể xác thiêu đốt kinh mạch, tất cả biến thành một luồng ý chí sắt đá cuồn cuộn trong đan điền hắn. Hắn nhận định: không thể né tránh mãi khi nửa thân người đã bị tê liệt, cách duy nhất để sống sót là mạo hiểm dùng tay không khóa chết vũ khí của đối thủ!
Hắn vận hành Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn, dồn toàn bộ luồng nội lực ôn hòa còn sót lại trong đan điền chạy dọc kinh mạch tay phải, truyền thẳng sang bàn tay trái đang bị tê liệt và bỏng rộp.
Nhịp 5: Lam Phong gầm lên một tiếng khàn đục. Từ bàn tay trái rách da phồng rộp của hắn, một luồng kiếm khí sắc bén màu xanh lam nhạt đột ngột bùng phát, ngưng tụ thành hình một chiếc móng vuốt năng lượng sắc nhọn bao bọc lấy năm ngón tay. Kiếm Khí Ngưng Trảo!
Hắn đưa bàn tay trái rách nát ra, trực tiếp chụp thẳng vào bộ Thiết Trảo Tẩm Độc bằng thép đen đang lao tới của Tào Nhị.
“XOẠC... XOẠNG!”
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Móng vuốt kiếm khí của Lam Phong khóa chặt lấy đôi thiết trảo của Tào Nhị. Chất độc rết kịch độc ăn mòn da thịt tay trái hắn, khói độc bốc lên xèo xèo đau đớn thấu xương tủy, nhưng Lam Phong không hề buông lỏng một phân. Hắn trợn mắt, vận lực vặn mạnh cổ tay trái.
“RẮC... RẮC... XOẢNG!”
Đôi thiết trảo bằng thép đen tinh luyện của Tào Nhị không chịu nổi sức ép cực hạn của kiếm khí ngưng tụ, lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rơi rớt đầy đất. Lực chấn động cực đại bẻ gãy toàn bộ các ngón tay của Tào Nhị, khiến gã hét lên một tiếng thảm thiết, máu tươi phun ra xối xả từ hai bàn tay nát bét.
“Tay của ta! Thiết trảo của ta!” Tào Nhị hoảng loạn tột độ, ôm lấy hai bàn tay đẫm máu lùi lại, nhìn Lam Phong như nhìn thấy một con ác quỷ bước ra từ địa ngục. Gã không dám chiến đấu tiếp, lập tức quay đầu, dùng thân pháp ẩn hiện tháo chạy trối chết vào sâu trong ngách hầm tối tăm.
Trận chiến cận chiến kết thúc, Lam Phong quỵ một gối xuống đất, thở dốc nặng nề. Bàn tay trái của hắn lúc này đã hoàn toàn nát bét, máu độc màu đen xám rỉ ra từ các kẽ móng tay, bả vai trái tê dại run rẩy dữ dội. Di chứng của độc tố rết rừng bám chặt vào kinh mạch vận khí, báo hiệu một vết thương vĩnh viễn không thể chữa lành.
Thiết Đầu vung xẻng sắt đập lui Tạ Thiên, lao đến đỡ lấy Lam Phong: “Các chủ! Ngài có sao không? Độc tố đã lan vào vai rồi!”
Nhưng họ chưa kịp thở phào, Tạ Thiên đứng trên bục đá cao nhìn Tào Nhị bại trận, gương mặt gã khổng lồ hiện lên vẻ điên cuồng tột độ. Gã không lao xuống chiến đấu tiếp, mà cười lớn đầy tàn độc:
“Lũ phu mỏ ngu xuẩn... lũ Kiếm Các tàn dư... các ngươi nghĩ bẻ gãy thiết trảo là có thể sống sót rời khỏi đây sao? Độc Cô Bá đại nhân đã chuẩn bị sẵn một món quà cho các ngươi rồi!”
Nói rồi, Tạ Thiên lao đến bên cạnh vách đá bục cao, dùng cả hai tay vặn mạnh một chiếc cần gạt bằng sắt rỉ sét khổng lồ gắn chặt vào trận pháp đá cổ.
“ẦM... ẦM... ẦM!”
Một tiếng động lớn dội lên từ sâu dưới lòng đất Trại nô lệ Hắc Sơn. Toàn bộ các vỉa Hắc Sắt Quặng xung quanh vách đá đột ngột rạn nứt, từ các lỗ thông hơi ngầm, một làn sương mù màu xanh tím đậm đặc, nóng bỏng như axit đột ngột phun trào ra xối xả, nhanh chóng bao vây toàn bộ khu vực trại giam.
Sương độc quặng sắt cổ đại đã bùng phát. Làn sương độc ăn mòn da thịt, bắt đầu len lỏi vào lỗ chân lông của Lam Phong, thiêu đốt kinh mạch đan điền hắn trong một cơn đau buốt kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!