Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Hầm Mỏ Oán Khí Rò Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Hầm mỏ quặng sắt cổ không phải là một màu đen thuần khiết, mà là một thứ sương mù xám xịt, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với bụi đá độc.


Lam Phong đứng nép mình sát vách đá gồ ghề của lối vào hầm ngầm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ bả vai trái bị chém rách da thịt trong trận chiến với Chu Vân ở tập trước vẫn âm ỉ rỉ máu, thấm đẫm lớp vải lanh quấn vội, lạnh buốt khi gió rít qua khe đá. Bàn tay trái của hắn—vết bỏng nhiệt từ lò rèn của A Sáng vẫn còn đỏ rực, da thịt phồng rộp—đang khẽ co giật. Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, cố gắng tìm kiếm một chút vị tanh của máu hay vị chát của sương đêm trong khoang miệng.


Nhưng không có gì cả. Đầu lưỡi hắn hoàn toàn tê dại, trống rỗng và lạnh ngắt như một phiến đá mùa đông. Vị giác tiêu biến ngày thứ nhất. Cái giá của khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn gặm nhấm cơ thể hắn, nhắc nhở hắn rằng mỗi bước đi tiếp theo đều là một sự đánh đổi bằng chính nhân tính vật lý của mình.


Đằng sau lưng hắn, thanh Cổ Kiếm U Minh nằm im lìm trong chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng mới rèn. Sức nặng khủng khiếp của Biên Thùy Thiết Tủy đè chặt lên bả vai phải vốn đã tê dại do oán khí rò rỉ cũ, khiến nửa thân người hắn trĩu xuống. Hắn phải vận hành Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn, dẫn dắt luồng nội lực ôn hòa chạy khắp mười hai đường kinh mạch để chống đỡ lại sức nặng của vỏ kiếm và áp chế luồng oán khí đang không ngừng gào rú đòi ăn mòn đan điền.


“Sư... sư huynh, đi lối này.”


Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ hốc đá tối tăm bên cạnh. Đó là Lý Mộc, thiếu niên thợ mỏ dẫn đường loắt choắt với làn da đen nhẻm vì bụi than, trên người đầy những vết lở loét rỉ nước vàng do nhiễm độc nước mỏ. Đôi mắt to tròn của cậu bé rực lên sự sợ hãi nhưng cũng đầy lòng biết ơn khi nhìn thấy Lam Phong.


“Lính gác của Hắc Kiếm Đường vừa đi qua ngách chính phía trước. Chúng đang lùng sục ráo riết vì nghe tin Chu Vân bị chém đứt tay,” Lý Mộc thì thào, tay cầm chiếc đèn dầu tự chế tỏa ra ánh sáng leo lét nhưng không hề tắt trước những luồng gió độc rít qua khe hẹp. “Chúng ta phải luồn qua khe nứt ngầm này mới tránh được các toán tuần tra.”


Lam Phong im lặng gật đầu, ra hiệu cho Lý Mộc đi trước. Hắn khom người, lách thân hình gầy guộc nhưng săn chắc qua khe đá hẹp đến mức thô ráp cào rách thêm một mảng áo lam xám sờn cũ.


Càng đi sâu vào lòng đất, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức một cách kỳ dị. Tiếng búa quai chan chát, tiếng roi da quất vun vút hòa lẫn với những tiếng rên rỉ, khóc than thảm thiết của hàng trăm phu mỏ nghèo khổ dội lại từ các ngách hầm sâu hoắm. Lam Phong đứng trên một mỏm đá nhô ra, nhìn xuống khu vực khai thác trung tâm.


Dưới ánh đuốc đỏ rực như máu, hàng trăm con người chỉ còn da bọc xương, chân mang xiềng xích nặng nề, đang còng lưng cuốc từng nhát mệt mỏi vào vách đá đen kịt. Đó là nơi lộ ra những vỉa Hắc Sắt Quặng—thứ quặng sắt tà dị óng ánh sắc tím đen u ám, liên tục tỏa ra những luồng oán khí lạnh buốt xương tủy. Mỗi khi một phu mỏ bị thương, máu của họ rớt xuống vỉa quặng liền bị thứ đá tà tính này hấp thụ sạch sẽ, khiến vỉa quặng phát ra những tiếng o o rợn người như tiếng quỷ đói gào rú.


Một tên giám thị mặc giáp nhẹ của Hắc Kiếm Đường vung chiếc roi da dài tẩm độc quất thẳng vào lưng một lão phu mỏ đang quỵ ngã vì kiệt sức. Tiếng da thịt rách nát vang lên khô khốc, lão phu mỏ hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm trên vũng máu.


Bàn tay trái bỏng rát của Lam Phong siết chặt lấy chuôi vỏ kiếm đồng thau, sát ý trong mắt hắn bùng lên lạnh buốt. Hắn muốn lao xuống, muốn dùng kiếm chiêu để chém bay đầu tên giám thị tàn bạo kia. Nhưng lý trí sắt đá lập tức kéo hắn lại. Khớp vai phải tê dại khẽ giật nảy—nếu hắn rút Cổ Kiếm U Minh ở đây, oán khí bộc phát sẽ ngay lập tức kích động toàn bộ Hắc Sắt Quặng trong hầm mỏ, tạo ra một vụ nổ năng lượng hủy diệt chôn vùi tất cả những phu mỏ vô tội dưới lòng đất.


Hắn phải nhẫn nhịn.


Lam Phong lặng lẽ lùi lại, ra hiệu cho Lý Mộc dẫn hắn đến ngách ngầm giam giữ các phu mỏ tàn phế. Hắn muốn tìm kiếm thêm đồng minh trước khi hành động. Khi đi ngang qua một nhóm phu mỏ đang bị khóa chặt vào một trục xích sắt lớn, nhìn thấy một thiếu niên gầy gò sắp tắt thở vì khát, Lam Phong không kiềm lòng được. Hắn áp sát vách đá, vận khí Thanh Phong ôn hòa vào ngón tay, định dùng một chỉ lực không tiếng động để chém đứt mắt xích sắt giải thoát cho họ.


Nhưng hắn đã đánh giá thấp tà tính của hầm mỏ này.


“KENG!”


Một tiếng va chạm kim loại chói tai, vang dội đột ngột bùng nổ, vang vọng khắp các đường hầm chằng chịt. Sợi xích sắt đen vốn được đúc từ Hắc Sắt Quặng và tôi luyện bằng huyết dịch oán hận, khi chạm vào kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong lập tức dội ngược lại một luồng lực chấn động cực mạnh. Luồng lực dội ngược khiến ngón tay Lam Phong run rẩy, máu từ vết thương vai trái phun ra mạnh hơn, nhuộm đỏ mảng áo lanh.


“Kẻ nào?! Có kẻ đột nhập hầm ngầm!” Tiếng hét của tên lính canh tuần tra vang lên từ ngách đá phía trên, kèm theo tiếng xích sắt và bước chân dồn dập lao về phía họ.


“Sư huynh! Đi lối này, nhanh lên!” Lý Mộc hoảng hốt kéo tay Lam Phong, dẫn hắn lao thẳng vào một ngách hầm bỏ hoang tối tăm, sâu hoắm.


Họ chạy điên cuồng trong bóng tối, luồn lách qua những lối rẽ chật hẹp chứa đầy xương thú và phế liệu khai thác rỉ sét. Đúng lúc Lam Phong cảm nhận được tiếng bước chân truy binh đã cắt đuôi phía sau, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao ra từ góc khuất của vách đá ẩm ướt.


“Vút!”


Một luồng gió rít nặng nề xé toạc màn sương độc nhắm thẳng vào đầu Lam Phong. Đó là một chiếc xẻng khai mỏ khổng lồ được gia cố bằng thép tinh luyện, vung ra với một lực lượng dũng mãnh có thể chém đôi đá tảng.


Trận cận chiến bùng nổ kịch liệt trong không gian hẹp.


Nhịp 1: Lam Phong nhạy bén nhận biết luồng gió rít, lập tức vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp. Dù bả vai phải đang tê dại và vết thương vai trái đang rỉ máu, hắn vẫn uyển chuyển lách người sang bên trái ba tấc, chiếc xẻng sắt nặng nề sượt qua dải băng vải xám che mắt hắn, chém phập vào vách đá tạo ra những tia lửa bắn tung tóe.


Nhịp 2: Bóng đen khổng lồ—chính là Thiết Đầu, thủ lĩnh của Thiết Huyết Phu Mỏ Hội—gầm lên một tiếng hùng hổ. Gã không để Lam Phong kịp thở, dùng gót chân đạp mạnh vào nền đất ẩm, đá bay một loạt đá vụn sắc nhọn nhắm thẳng vào mặt Lam Phong nhằm che khuất tầm nhìn mờ ảo của hắn.


Nhịp 3: Lam Phong không thể dùng mắt thường định vị rõ ràng dưới sương mù dày đặc, hắn lập tức nhắm mắt lại, kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Trong tâm thức hắn, thế giới hiện lên dưới dạng các dòng năng lượng xám dao động nhịp nhàng. Hắn vung chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng đeo sau lưng chắn trước mặt, đánh bật toàn bộ đá vụn bay tới. Sức nặng của vỏ kiếm đồng thau cộng hưởng với lực chấn động khiến cánh tay phải tê dại của hắn run rẩy dữ dội.


Nhịp 4: Thiết Đầu tận dụng sải tay dài, xoay ngược cán xẻng sắt khổng lồ, vung một đòn quét ngang cực mạnh nhắm thẳng vào khớp gối trái của Lam Phong hòng phế đi bộ pháp của hắn. Gã gầm lên đầy căm phẫn: “Tên chó săn tà giáo! Chu Vân phái ngươi đến ám sát ta sao? Chết đi!”


Nhịp 5: Lam Phong nín thở, hắn không lùi mà tiến. Chấp nhận chịu đựng cơn đau buốt thấu xương ở bàn tay trái đang phồng rộp vết bỏng, hắn đưa bàn tay trái ra, chụp chặt lấy cán gỗ dẻo dai của chiếc xẻng sắt ngay trước khi lưỡi xẻng chạm vào gối mình. Da thịt bỏng rộp chạm vào thớ gỗ thô ráp khiến hắn đau đớn đến mức suýt ngất xỉu, nhưng ý chí sắt đá buộc hắn phải siết chặt không buông.


Nhịp 6: Thiết Đầu kinh ngạc khi thấy thiếu niên gầy gò trước mặt dám dùng tay không bỏng rát để khóa chặt vũ khí của mình. Gã gồng bắp tay cuồn cuộn định giật phăng chiếc xẻng ra, nhưng Lam Phong đã nhanh hơn. Hắn vận hành Thanh Phong Tâm Pháp, dẫn dắt dòng nội lực ôn hòa, ấm áp chạy dọc kinh mạch ngực, truyền thẳng vào miếng Ngọc bài Thanh Phong giấu trong ngực áo.


Một luồng ánh sáng màu xanh ngọc ôn hòa, thuần khiết đột ngột bùng phát từ ngực áo Lam Phong, xua tan đi phần nào màn sương độc xám xịt xung quanh, chiếu sáng rõ rệt miếng ngọc bài có khắc hình ngọn gió uốn lượn.


Thiết Đầu nhìn thấy luồng sáng xanh ngọc và biểu tượng ngọn gió trên miếng ngọc bài, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc, lực lượng trên tay gã lập tức tiêu biến hoàn toàn. Gã buông chiếc xẻng sắt, lùi lại hai bước, giọng nói run rẩy đầy bàng hoàng:


“Ngọc bài của Các chủ... Ngươi... ngươi là đệ tử của Thanh Phong Kiếm Các? Nhạc Vô Nhai Các chủ là gì của ngươi?!”


Lam Phong từ từ hạ bàn tay trái bỏng rát xuống, vết thương vai trái vẫn đang rỉ máu thấm đẫm vai áo. Hắn đứng sừng sững, khàn giọng trả lời: “Nhạc Vô Nhai là sư phụ ta. Ta là Lam Phong, truyền nhân duy nhất còn sống sót của Kiếm Các.”


Thiết Đầu bàng hoàng nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, rồi nhìn vết thương chằng chịt và dải băng xám che mắt hắn. Gã đột ngột quỳ một gối xuống nền đất ẩm ướt, cắm chiếc xẻng sắt xuống đất, giọng nói nghẹn ngào đầy tự trách:


“Thiết Đầu có mắt không tròng, suýt chút nữa đã hại chết truyền nhân của ân nhân! Mười năm trước, nếu không có Nhạc Các chủ cứu mạng và truyền thụ Cương Thể Quyết, Thiết Đầu ta đã chết rữa xác trong mỏ quặng này rồi. Thiết Huyết Phu Mỏ Hội chúng ta... luôn tôn thờ Kiếm Các là ngọn hải đăng duy nhất ở biên thùy này!”


Lam Phong bước tới, dùng bàn tay phải đỡ Thiết Đầu đứng dậy: “Thiết Đầu thúc, không cần đa lễ. Ta thâm nhập hầm mỏ này là để săn lùng phản đồ Chu Vân và phá hủy nguồn quặng sắt tà dị của tà giáo.”


Lý Mộc từ góc tối chạy ra, mồ hôi nhễ nhại: “Thiết Đầu thúc, Chu Vân bị sư huynh chém đứt tay phải, gã đã chạy sâu vào khu vực mật thất của Độc Cô Bá rồi. Nhưng lính canh tà giáo đã phong tỏa toàn bộ các ngả đường chính.”


Thiết Đầu đứng thẳng người, gương mặt cương nghị đầy sẹo của gã hiện lên vẻ quyết đoán: “Hầm mỏ này có hàng trăm lính canh tinh nhuệ và hệ thống bẫy rập xích sắt khống chế linh hồn cực kỳ tàn độc. Thiết Huyết Phu Mỏ Hội chúng ta có hơn ba trăm huynh đệ sẵn sàng nổi dậy, nhưng chúng ta thiếu một sơ đồ phòng ngự chi tiết của khu vực nội viện và mật thất để đột kích phá xích.”


Lam Phong không nói một lời, hắn thò tay trái vào ngực áo, lôi ra mảnh mật thư rách nát loang lổ máu tươi của Chu Vân mà hắn vừa đoạt được ở tập trước. Hắn trải mảnh giấy da thú rách nát lên bệ đá phẳng bên cạnh. Lý Mộc lập tức đặt chiếc đèn dầu tự chế leo lét lên để soi sáng.


“Đây là mảnh mật thư ta đoạt được từ Chu Vân,” Lam Phong trầm giọng nói. “Nó chứng minh Lãnh Vô Song—trưởng lão của Vạn Kiếm Minh chính đạo—ngầm liên kết với Hắc Kiếm Đường để thu mua Hắc Sắt Quặng rèn kiếm tà, đổi lại chúng sẽ được bao che việc bắt cóc phu mỏ làm vật tế.”


Thiết Đầu nhìn những dòng chữ nhuốm máu và ấn ký của liên minh chính đạo, bắp thịt trên mặt gã co giật vì phẫn nộ tột độ. Gã đấm mạnh nắm đấm thép xuống bệ đá khiến tảng đá nứt toác một đường: “Lũ ngụy quân tử chính đạo! Chúng coi mạng sống của phu mỏ biên thùy chúng ta như cỏ rác chỉ để rèn đúc thần binh bẩn thỉu của chúng! Lam Phong, huynh đệ chúng ta thà chết trận còn hơn tiếp tục làm nô lệ hiến tế cho ma kiếm!”


Lý Mộc nhanh nhẹn lôi từ trong túi áo ra một mảnh bản đồ da thú cũ kỹ, vẽ lại chi tiết các ngách hầm ngầm bí mật dẫn thẳng vào khu vực giam giữ phu mỏ tàn phế và mật thất của Độc Cô Bá dưới lòng đất pháo đài.


“Sư huynh, Thiết Đầu thúc, nhìn này,” Lý Mộc chỉ ngón tay gầy gò vào sơ đồ. “Có một đường ngách ngầm cực hẹp, chỉ có những đứa trẻ nhỏ con như em mới chui qua được. Lối này dẫn thẳng vào bệ đá trung tâm khống chế xích sắt của toàn bộ hầm mỏ. Nếu em chui qua và phá hủy chốt khóa, Thiết Đầu thúc có thể dẫn huynh đệ khởi nghĩa ngay lập tức từ bên trong!”


Ba bóng người—một thiếu niên mang nợ máu sư môn tàn phế bả vai, một gã phu mỏ trung nghĩa đầu đầy sẹo, và một đứa trẻ thợ mỏ nhếch nhác—hụm đầu dưới ánh đèn dầu leo lét sâu trong hầm tối, cùng nhau vạch ra kế hoạch khởi nghĩa giải phóng biên cương. Sự đồng lòng, tình huynh đệ trượng nghĩa giữa những kẻ bị ruồng bỏ tỏa ra một hơi ấm hiếm hoi, sưởi ấm đi phần nào sự lạnh buốt của oán khí xung quanh.


Nhưng bóng tối dưới lòng đất chưa bao giờ là một nơi an toàn.


“Ầm... Ầm... Ầm...!”


Một trận động đất dữ dội đột ngột bùng nổ, vách đá của ngách hầm bỏ hoang rung lắc dữ dội, đất đá và bụi độc rơi rụng rào rào như mưa trút.


Lam Phong lập tức đứng bật dậy, tay phải giắt chặt vỏ kiếm đồng thau. Trong tầm cảm ứng của Tâm Nhãn, hắn bàng hoàng nhận thấy toàn bộ các vỉa Hắc Sắt Quặng chạy dọc theo vách đá hầm mỏ đột ngột phát sáng rực lên một thứ ánh sáng màu đỏ máu tà dị, u ám đến rợn người. Thứ ánh sáng ấy không phải là lửa, mà là oán khí đậm đặc đang sôi trào dữ dội từ lòng đất sâu thẳm.


“Không xong rồi! Đây là hiện tượng rò rỉ oán khí cực lớn từ trận pháp phong ấn cổ dưới lòng đất!” Thiết Đầu biến sắc gào lên, tay nắm chặt chiếc xẻng sắt dẻo dai. “Độc Cô Bá đang đẩy nhanh tiến độ luyện ma kiếm, chúng đã kích động đến oán linh ngủ say!”


Từ những ngách hầm tối tăm, unexplored sâu dưới đáy mỏ, một tiếng gầm rú điên cuồng, không phải của con người, đột ngột dội về. Tiếng gầm rú mang theo một luồng sóng xung kích oán khí buốt lạnh tàn phá màng nhĩ, khiến chiếc đèn dầu trên tay Lý Mộc vụt tắt hoàn toàn, đẩy tất cả vào bóng tối câm lặng.


Trong bóng tối đen kịt, Tâm Nhãn của Lam Phong đột ngột hiện lên hàng chục bóng mờ khổng lồ đang di chuyển không tiếng động với tốc độ kinh hoàng từ dưới lòng đất tràn lên.


Đó là các Ma Khôi—xác chết của những kiếm sĩ mạnh mẽ bị tà khí xâm nhập, đôi mắt rực lửa đỏ tà, di chuyển điên cuồng và khát máu tột độ. Chúng đang tràn vào các ngách hầm mỏ ngầm, đe dọa tính mạng của hàng trăm phu mỏ vô tội.


Áp lực tử thần ập đến ngay trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!