Sát Chiêu Nghịch Phong
“Gừ... Ẳng!”
Tiếng chó săn tà giáo gầm rít dữ dội dội thẳng vào vách cửa gỗ mỏng manh của lò rèn, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng sớm Biên Thùy Trấn. Ánh lửa đuốc đỏ rực từ bên ngoài hắt qua những khe hở rách nát, soi rõ những gương mặt đang căng cứng vì lo âu trong gian phòng ngập tràn hơi nước và khói than.
Lam Phong không hề do dự. Hắn lập tức thò bàn tay trái—vốn đang đỏ rực và phồng rộp vì vết bỏng nhiệt nghiêm trọng do gồng mình giữ hỏa lò từ tập trước—chộp lấy miếng Ngọc bài Thanh Phong đang đặt trên chiếc đe sắt lớn. Cơn đau rát buốt như hàng ngàn cây kim châm đâm sâu vào da thịt khiến cơ mặt hắn khẽ giật nảy, nhưng đôi mắt lạnh lùng, xám ngoét của hắn không một chút dao động. Hắn nhanh chóng nhét miếng ngọc bài vào ngực áo lam xám sờn rách, cảm nhận luồng khí ấm áp, ôn hòa của nó khẽ lan tỏa, xoa dịu đi phần nào oán khí đang âm ỉ cắn nuốt đan điền.
“A Sáng! Dập lò bằng than ướt!” Lão thợ rèn ẩn sĩ A Phủ khàn giọng quát, một chân khập khiễng vì hóa đá cố gắng đẩy chiếc rương sắt rỗng ra chặn cửa sau.
Thợ rèn trẻ A Sáng gầm lên một tiếng, dùng chiếc xẻng sắt lớn xúc thẳng một bao than củi ẩm ướt và cành thông xanh ném vào lòng lò rèn đang đỏ rực. Một tiếng “xèo” kinh hoàng vang lên, luồng khói đen kịt, đặc quánh và cay sè lập tức bùng phát, cuồn cuộn tuôn ra như một con hắc long bị giam cầm, chỉ trong chớp mắt đã lấp đầy toàn bộ không gian chật hẹp của xưởng rèn.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát bị đá văng ra thành trăm mảnh vụn. Năm tên giáo chúng Hắc Kiếm Đường mặc giáp nhẹ màu đen, tay lăm lăm xích sắt và đao ngắn, cùng ba con chó săn hung hãn lao vào. Nhưng thứ chào đón chúng không phải là hai kẻ thợ rèn già yếu, mà là một bức tường khói đen dày đặc đến mức không thể nhìn thấy năm ngón tay. Bầy chó săn bị khói độc than củi xộc thẳng vào mũi, lập tức rên rỉ thảm thiết, mất đi phương hướng hoàn toàn.
“Lục Bình, đi!”
Lam Phong trầm giọng quát, bàn tay trái bỏng rát nắm chặt lấy cổ áo tiểu đệ tử Lục Bình, kéo cậu bé lùi thẳng về phía cửa sau. Trên vai hắn, thanh Cổ Kiếm U Minh nằm gọn trong chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng mới rèn tỏa ra một sức nặng khủng khiếp. Sức nặng của Biên Thùy Thiết Tủy đè chặt lên bả vai phải đang tê dại của hắn, khiến mỗi bước chân của hắn lún sâu xuống nền đất ẩm, đòi hỏi hắn phải vận dụng Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn để giữ thăng bằng.
“Đứng lại! Kẻ đào tẩu ở đây!” Một tên giáo chúng tà giáo hét lên trong màn khói, vung đao chém mù quáng về phía tiếng động.
Lam Phong không thèm ngoảnh đầu lại. Hắn vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp, thân hình uyển chuyển uốn lượn nương theo luồng gió thổi từ cửa sau, dễ dàng lách qua đường đao xé gió của kẻ thù trong gang tấc. Chỉ trong ba nhịp thở, hai bóng người một lớn một nhỏ đã biến mất vào những ngõ ngách chằng chịt, cằn cỗi đầy cát bụi của Biên Thùy Trấn, để lại phía sau tiếng ho sặc sụa và tiếng gầm rú bất lực của đám truy binh tà giáo.
***
Biên Thùy Trấn buổi sáng sớm ngập tràn trong sương mù xám xịt hòa lẫn với bụi than củi từ các lò nung quặng. Những ngôi nhà đất nện thấp bé đứng san sát nhau dọc theo những con đường đất nhão nhoét. Người dân nghèo khổ, mặt mũi lấm lem bùn đất, chỉ dám hé cửa nhìn ra ngoài với ánh mắt sợ hãi trước những toán tuần tra của Hắc Kiếm Đường đang lùng sục khắp nơi.
Nấp sau một bức tường đất đổ nát ở rìa khu chợ đen, Lam Phong khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Hắn đưa bàn tay trái bỏng đỏ lên bôi một chút bùn lạnh để giảm đau, nhưng cơn đau rát vẫn âm ỉ chạy dọc kinh mạch.
Lục Bình từ trong túi áo lôi ra một mẩu bánh bao khô nguội ngắt, đưa cho Lam Phong: “Sư huynh, anh ăn một chút đi. Từ hôm qua đến giờ anh chưa có gì vào bụng.”
Lam Phong nhận lấy mẩu bánh, đưa lên miệng nhai chậm rãi rồi nuốt xuống. Nhưng khoang miệng hắn hoàn toàn im lìm, không có một chút cảm giác nào của vị bột mì hay cái mặn chát của tro củi bám ngoài vỏ bánh. Mất vị giác ngày thứ nhất—cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác—khiến mọi thứ hắn ăn vào chỉ như nhai đất đá vô tri. Sự cô độc vật lý thực tế bắt đầu gặm nhấm tinh thần hắn từ những điều nhỏ nhặt nhất. Hắn nuốt khan mẩu bánh không hương vị, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía lối vào chợ đen.
“Sư huynh, em vừa dùng Thuật Nghe Trộm Gió.” Lục Bình ghé sát tai Lam Phong, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. “Tiếng xích sắt va chạm và giọng nói xảo trá đó... không sai vào đâu được. Tên phản đồ Chu Vân đang ở ngay ngã ba ngõ vào chợ đen. Gã đang đốc thúc đám giáo chúng tuần tra, có vẻ như đang tìm kiếm chúng ta.”
Ánh mắt Lam Phong lập tức co rút lại, sát ý lạnh buốt như băng tuyết bùng lên trong đáy mắt xám tro. Chu Vân—kẻ từng là đồng môn kề vai sát cánh, kẻ đã quỳ gối dâng bản đồ phòng ngự của Thanh Phong Kiếm Các cho Hắc Kiếm Đường để đổi lấy sự sống hèn hạ. Nợ máu của sư phụ Nhạc Vô Nhai, của đại sư huynh Tần Vô Song, của hàng chục sư huynh đệ đồng môn đã hóa thành tro bụi đêm đó, tất cả đều bắt đầu từ kẻ phản bội này.
“Em ở đây ẩn nấp cho kỹ. Tuyệt đối không được ra ngoài.” Lam Phong trầm giọng ra lệnh cho Lục Bình, tay phải khẽ siết chặt chuôi kiếm U Minh vẫn đang nằm im trong vỏ đồng thau.
“Sư huynh, anh không định rút cổ kiếm sao?” Lục Bình lo lắng nhìn bả vai phải đang run rẩy của hắn. “Vết thương ở vai và bắp tay của anh...”
“Biên Thùy Trấn là địa bàn của quan phủ thối nát Triệu Cao. Nếu ta rút cổ kiếm, oán khí của U Minh bùng phát sẽ ngay lập tức kinh động đến nha môn và Độc Cô Bá. Lúc đó, chúng ta sẽ bị vây khốn không lối thoát.” Lam Phong lạnh lùng giải thích. “Giết gã, kiếm pháp sư môn là đủ rồi.”
Hắn kéo dải băng vải xám che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt xám tro sắc lẹm như chim ưng dòm mồi, rồi lặng lẽ bước ra khỏi góc tường đổ nát, hòa vào dòng người tị nạn nghèo khổ đang tiến về phía khu chợ ngầm.
***
Tại ngã ba con ngõ dẫn vào Chợ đen Biên Thùy, Chu Vân đang đứng nghênh ngang giữa đường. Gã mặc bộ giáp nhẹ màu đen của Hắc Kiếm Đường, thanh kiếm sắt tinh luyện dắt ngang hông. Khuôn mặt nhợt nhạt xảo trá của gã đầy vẻ đắc ý, tay cầm một xấp cáo thị truy nã có hình vẽ Lam Phong, liên tục chỉ trỏ vào mặt những phu mỏ nghèo khổ đi ngang qua.
“Nhìn cho kỹ! Kẻ nào chứa chấp tên ma kiếm đồ tể Lam Phong này sẽ bị chém đầu cả nhà! Hắc Kiếm Đường và quan phủ nha môn sẽ thưởng mười viên Kiếm Khí Thạch rỉ sét cho kẻ nào cung cấp manh mối!” Chu Vân lớn tiếng quát tháo, giọng nói đầy sự hống hách của một kẻ vừa bán chủ cầu vinh.
“Chu Vân.”
Một giọng nói trầm đục, lạnh lẽo như vang lên từ dưới lòng đất đóng băng đột ngột cắt ngang tiếng la hét của gã.
Chu Vân giật nảy mình, quay phắt lại. Từ trong màn sương mù xám xịt của con ngõ tối, một thiếu niên gầy guộc, khoác chiếc áo lam xám sờn rách, sau lưng đeo một thanh cổ kiếm quấn vỏ đồng thau thô kệch đang lững lờ bước ra. Dù khuôn mặt bị che kín bởi dải băng vải xám, nhưng đôi mắt xám tro lạnh lùng kia thì gã không bao giờ quên được.
“Lam... Lam Phong?!” Chu Vân hét lên một tiếng kinh hoàng, gương mặt nhợt nhạt của gã lập tức cắt không còn giọt máu. Gã lùi phắt lại phía sau ba bước, tay phải run rẩy đặt lên chuôi kiếm. “Ngươi... ngươi vẫn chưa chết dưới tay Hộ pháp Độc Cô Bá sao?!”
“Sư môn chưa rửa hận, kẻ phản đồ chưa đền tội, sao ta có thể chết?” Lam Phong bước thêm một bước, mỗi bước chân của hắn đều mang theo một luồng gió lạnh buốt thổi quét cát bụi dưới đất bay lên.
“Lũ ngu xuẩn kia! Còn đứng đần mặt ra đó làm gì?!” Chu Vân hoảng loạn gào lên với năm tên lính canh tà giáo đứng xung quanh. “Hắn chính là Lam Phong! Giết hắn! Lấy đầu hắn cho ta, Hộ pháp sẽ trọng thưởng!”
Năm tên lính canh Hắc Kiếm Đường nghe lệnh, lập tức gầm lên hung hãn, đồng loạt rút đao ngắn và kiếm sắt, chém ra những luồng kiếm khí hắc ám màu xanh đen đầy oán khí, tạo thành một mạng lưới tử thần bao vây phong tỏa toàn bộ đường lui của Lam Phong.
Cục diện chiến đấu lập tức bùng nổ kịch liệt.
Năm đường kiếm khí tà dị mang theo tiếng rít gió u ám chém tới từ năm hướng khác nhau. Lam Phong vẫn đứng yên, đôi mắt hắn khẽ nheo lại dưới dải băng vải xám. Hắn không hề chạm tay vào chuôi Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng. Hắn biết, một khi rút thanh kiếm nguyền rủa đó ra, oán khí rò rỉ sẽ lập tức hủy hoại nốt phần kinh mạch tay phải đang tê dại của hắn, và tiếng gào rú của kiếm linh sẽ thu hút toàn bộ cao thủ trong trấn.
Hắn hít sâu một hơi, vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp.
Thân hình Lam Phong đột ngột trở nên mờ ảo. Hắn uốn lượn cơ thể một cách kỳ dị, nương theo chính luồng gió do kiếm khí của kẻ thù tạo ra để giảm thiểu tối đa lực cản. Hắn nhấp nhô uyển chuyển như một ngọn gió lướt qua các kẽ đá hẹp, né tránh liên tiếp ba đường đao chém quét sạt qua sườn. Cơn đau nhói từ vết thương sườn cũ và vết bỏng ở tay trái liên tục hành hạ đại não hắn, nhưng ý chí sắt đá đã đóng băng mọi cảm giác đau đớn thể xác.
“Vút!”
Một tên lính canh đâm thẳng kiếm vào ngực Lam Phong. Hắn khẽ xoay người nghiêng một góc ba mươi độ, lưỡi kiếm sắc bén lướt sát qua ngực áo, chém rách một đường dài nhưng không chạm vào da thịt. Ngay trong khoảnh khắc đó, Lam Phong vung tay phải, dùng cùi chỏ đập mạnh vào quai hàm tên lính canh, tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên, tên lính canh đổ gục xuống đất như một khúc gỗ.
Chu Vân đứng phía sau đám thuộc hạ, thấy Lam Phong di chuyển nhanh như quỷ mị mà không cần rút kiếm, lòng gã càng thêm hoảng sợ. Sự đố kỵ và nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã trở nên điên cuồng. Gã lén lút thò tay trái vào ống tay áo rộng, rút ra một ống đồng nhỏ chứa cơ quan ám khí.
“Chết đi, đồ quái thai!” Chu Vân gầm lên xảo quyệt, hướng ống đồng nhắm thẳng vào đôi mắt của Lam Phong từ góc khuất sau lưng một tên lính canh.
“Tạch!”
Ba cây độc châm mỏng như sợi tóc, tẩm kịch độc rết rừng đen kịt, xé rách không khí bắn ra với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng vào hai con mắt của Lam Phong.
Lam Phong đang trong tư thế xoay người né tránh một đường chém khác, không thể lập tức dùng bộ pháp để né tránh ba cây kim độc tầm gần này. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bản năng chiến đấu sinh tử của hắn trỗi dậy. Hắn không dùng tay trái đang bỏng rát, mà dùng tay phải chộp lấy phần giữa của chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng nặng nề đeo sau lưng, vung mạnh một vòng tròn phòng thủ trước mặt.
“Keeng! Keeng! Keeng!”
Ba tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp. Ba cây độc châm bắn thẳng vào lớp vỏ đồng thau gia cố Biên Thùy Thiết Tủy cực nặng, lập tức bị lực phòng ngự cứng rắn đánh văng ra ngoài, cắm phập vào bức tường đất bên cạnh, ăn mòn lớp đất nện sủi bọt đen kịt.
Sức nặng khủng khiếp của vỏ kiếm Thiết Tủy dội ngược lại khiến bả vai phải của Lam Phong khẽ run rẩy, khớp xương vai nhói lên một cơn đau buốt thấu xương do di chứng oán khí ăn mòn từ trước. Nhưng hắn đã mượn chính lực xoay vỏ kiếm đó để áp sát Chu Vân.
Một tên lính canh tà giáo khác từ bên sườn bất ngờ đâm lén một kiếm hiểm hóc nhắm vào vai trái của hắn. Lam Phong hoàn toàn nhận biết được đường kiếm đó qua tiếng gió rít, nhưng hắn cố tình không rút Cổ Kiếm U Minh để phòng ngự. Hắn chấp nhận trả một cái giá vật lý thật sự để dứt điểm kẻ phản đồ.
“Xoẹt!”
Lưỡi kiếm sắt lạnh buốt chém sượt qua bả vai trái của Lam Phong, tạo ra một vết thương rách da thịt sâu hoắm, máu tươi màu đỏ thẫm lập tức phun trào, nhuộm đỏ cả một mảng áo lam xám. Lam Phong khẽ hừ một tiếng, khuôn mặt dưới dải băng vải không hề biến sắc. Hắn mượn chính khoảnh khắc tên lính canh lỡ đà sau cú chém để vung tay phải lên.
Kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp lập tức ngưng tụ trên hai ngón tay trỏ và giữa của hắn, tỏa ra một luồng sáng màu lam nhạt sắc bén như lưỡi kiếm thực thể.
Thanh Phong Nhất Kiếm!
Chiêu thức nhanh nhất của sư môn được Lam Phong thi triển bằng chỉ khí ôn hòa. Một vệt sáng màu lam nhạt lướt nhanh trong không khí với tốc độ của một ngọn gió thổi qua khe cửa, đâm thẳng vào yết hầu của Chu Vân.
“Không...!”
Chu Vân kinh hoàng hét lên một tiếng thảm thiết. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng tham sống sợ chết của gã trỗi dậy cực hạn. Gã cố gắng vặn vẹo cơ thể ngã ngửa ra sau để tránh né đường chỉ khí chí mạng.
Luồng kiếm khí ôn hòa lướt sát qua yết hầu gã trong gang tấc, nhưng tốc độ cực hạn của Thanh Phong Nhất Kiếm không để gã thoát ra hoàn toàn không hề tổn hại. Luồng gió kiếm sắc bén như một lưỡi cưa vô hình, chém thẳng vào bả vai phải của gã, nơi khớp nối giáp nhẹ màu đen.
“Phập! Xoẹt!”
Máu tươi phun trào như mưa sa. Cánh tay phải của Chu Vân bị chém đứt lìa hoàn toàn từ bả vai, rơi bịch xuống nền đất nhão nhoét, bàn tay vẫn còn nắm chặt chuôi kiếm sắt rỉ sét.
“Á...!!! Tay của ta! Tay của ta!”
Chu Vân ngã nhào xuống đất, tiếng gào thét thảm thiết, điên cuồng của gã vang vọng khắp con ngõ tối. Gã dùng bàn tay trái còn lại ôm chặt lấy bả vai phải trống rỗng đang phun máu xối xả, gương mặt nhợt nhạt co rúm lại vì đau đớn tột cùng.
Lam Phong đứng sừng sững trước mặt gã, vết thương bên vai trái của hắn vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, bàn tay trái bỏng rộp khẽ run rẩy. Hắn nhìn kẻ phản đồ đang giãy dụa dưới đất với ánh mắt lạnh lùng, không một chút thương hại. Hắn bước tới một bước, chuẩn bị ra đòn kết liễu.
Nhưng Chu Vân, trong cơn điên loạn vì đau đớn và sợ hãi cái chết, đã dùng bàn tay trái còn lại thò vào ngực áo, lôi ra một lá bùa chú màu đen vẽ những đường huyết tự ngoằn ngoèo—đó là bùa chú nổ khói đen của tà giáo.
“Ta chết... các ngươi cũng đừng hòng sống!” Chu Vân rít lên điên cuồng, dùng chút tàn lực cuối cùng kích hoạt lá bùa.
“Oành!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, một luồng khói đen kịt, tanh nồng nặc và mang theo tà khí ăn mòn bùng phát dữ dội, bao phủ toàn bộ con ngõ trong phạm vi mười trượng. Luồng khói độc che khuất hoàn toàn tầm nhìn và tàn phá màng nhĩ của Lam Phong.
Lam Phong lập tức nín thở, vung vỏ kiếm Thanh Đồng trước mặt để xua bớt khói độc, đồng thời lao thẳng vào màn khói đen để bắt sống gã. Nhưng Chu Vân đã quá thông thuộc địa hình ngõ ngách Biên Thùy Trấn. Trong làn khói mù mịt, Lam Phong chỉ kịp chộp trúng ngực áo của gã trước khi gã tuột ra.
“Xoẹt!”
Tiếng vải rách vang lên. Lam Phong lùi lại nửa bước khi luồng khói độc dần tan đi dưới sức gió của Nghịch Phong Bộ Pháp.
Chu Vân đã biến mất. Trên mặt đất chỉ còn lại vũng máu tươi kéo dài dọc theo con ngõ nhỏ dẫn thẳng về phía lối vào tối tăm, nghi ngút khí lạnh của Hầm mỏ quặng sắt cổ sâu dưới lòng đất gần đó.
Lam Phong cúi đầu nhìn xuống bàn tay trái đang bỏng đỏ của mình. Trong lòng bàn tay hắn không phải là da thịt của kẻ phản bội, mà là một mảnh giấy da thú rách nát, loang lổ những vết máu đỏ tươi vừa bị giật ra từ ngực áo của Chu Vân.
Hắn mở mảnh giấy da thú rách nát ra dưới ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm biên thùy. Trên mảnh giấy, những dòng chữ viết tay vội vã bằng mực đen pha máu hiện ra, loang lổ nhưng vẫn có thể đọc rõ từng chữ:
*“...Quặng sắt tà tính khai thác từ mỏ cổ Hắc Sơn phải được vận chuyển đúng hạn ba vạn cân về tổng đàn... Đổi lại, trưởng lão Vạn Kiếm Minh sẽ bảo đảm quan phòng không truy cứu việc bắt cóc phu mỏ... Ấn ký: Lãnh...”*
Đôi mắt xám tro của Lam Phong khẽ co rút lại. Mảnh mật thư rách nát loang lổ máu này chính là bằng chứng thép về một cuộc giao dịch bẩn thỉu, một mật ước đen tối giữa Hắc Kiếm Đường tà phái và một thế lực cao tầng ngay trong lòng liên minh chính đạo Vạn Kiếm Minh. Thanh Phong Kiếm Các bị tàn sát diệt môn, thực chất không chỉ là một cuộc cướp đoạt cổ kiếm thông thường, mà là một âm mưu bịt đầu mối tàn bạo của cả chính lẫn tà.
Lam Phong siết chặt mảnh mật thư rách nát trong bàn tay trái bỏng rát, máu từ vết thương vai trái khẽ nhỏ giọt xuống nền đất ẩm. Hắn ngước nhìn về phía lối vào tối tăm, sâu hoắm của hầm mỏ cổ đại trước mặt, nơi tiếng gió rít buốt lạnh dội về từ lòng đất sâu như một lời mời gọi vào tử địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!