Đúc Thép Trấn Áp Kiếm Hồn
Sương mù buổi sớm tại vùng Biên Thùy hoang dã vẫn chưa tan hết, nó bảng lảng quấn chặt lấy những rặng thông cằn cỗi và những tảng đá rêu phong sạt lở. Lam Phong lặng lẽ bước đi trên con đường mòn dẫn lối vào Biên Thùy Trấn. Sau lưng hắn, thanh Cổ Kiếm U Minh rỉ sét được đeo chéo qua vai. Dù đã có Ngọc bài Thanh Phong tỏa ra luồng linh lực ôn hòa áp chế, nhưng oán khí từ kiếm linh cổ xưa vẫn âm thầm rò rỉ.
Cơn đau bắt đầu từ lòng bàn tay phải, ban đầu chỉ là một cảm giác tê dại buốt giá, nhưng dần dần nó biến thành những cơn đau buốt thấu xương tủy, như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đang đâm xuyên qua từng thớ thịt. Lam Phong cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Da thịt xung quanh các khớp ngón tay đã bắt đầu xuất hiện những đường gân đen sẫm, da dẻ khô ráp và có dấu hiệu nứt nẻ nhẹ. Oán khí tà dị của U Minh đang gặm nhấm kinh mạch của hắn. Chiếc vỏ kiếm bằng gỗ sồi cũ kỹ mà cha hắn để lại đã xuất hiện những vết rạn nứt sẫm màu, khói đen mờ ảo liên tục len lỏi qua các kẽ nứt ấy thoát ra ngoài.
"Phong sư huynh, tay của anh..." Lục Bình đi bên cạnh, đôi mắt to tròn đầy lo lắng nhìn vào bắp tay đang run rẩy của Lam Phong. Cậu bé đeo thanh kiếm gỗ nhỏ, cố gắng bước thật nhanh để bắt kịp sải chân của đàn anh.
"Không sao. Chúng ta phải nhanh hơn." Lam Phong khàn giọng trả lời. Hắn không ngửi thấy mùi sương mai, cũng chẳng cảm nhận được vị ngọt mát của ngụm nước suối vừa uống lúc bình minh. Vị giác của hắn đã mất vĩnh viễn trong suốt ba ngày đầu tiên của khế ước. Thế giới đối với hắn lúc này chỉ là một khoảng không vô vị, chỉ có nỗi đau thể xác là chân thực nhất.
Để thâm nhập vào Biên Thùy Trấn lùng sục tên phản đồ Chu Vân mà không bị quan binh của Triệu Cao phát hiện, Lam Phong hiểu rằng hắn không thể mang theo một thanh kiếm liên tục rò rỉ oán khí tà dị như thế này. Hắn cần một phong ấn vật lý đủ mạnh để khóa chặt tà tính của U Minh. Và nơi duy nhất có thể giúp hắn lúc này là một xưởng rèn tồi tàn nằm ở rìa trấn, nơi ẩn cư của một cựu trưởng lão rèn đúc Thanh Phong Kiếm Các năm xưa.
Lách qua những rặng tre gai rậm rạp ở ngoại ô Biên Thùy Trấn, một gian nhà gỗ thấp bé, khói đen nghi ngút bốc lên từ ống khói đất nung hiện ra trước mắt hai người. Tiếng quai búa "beng... beng..." vang lên đều đặn nhưng nặng nề từ bên trong.
Khi Lam Phong và Lục Bình bước vào sân, tiếng búa đột ngột dừng lại. Từ trong bóng tối của gian lò rèn, một lão nhân khập khiễng bước ra. Lão mặc chiếc tạp dề da bò sờn đen dính đầy vết dầu mỡ và than củi, một chân đi khập khiễng do xương khớp đã bị hóa đá nhẹ. Đó là lão thợ rèn ẩn sĩ A Phủ. Đôi mắt đục ngầu của lão lướt qua bộ kiếm phục lam xám sờn rách của Lam Phong, rồi dừng lại vĩnh viễn trên chuôi kiếm rỉ sét sau lưng hắn.
"Ngươi không nên mang thứ đó đến đây, tiểu tử." Giọng A Phủ khàn khàn, lạnh lùng như tiếng sắt nguội va vào nhau. "Nó là điềm gở. Nó đã thiêu rụi Kiếm Các, giờ ngươi muốn nó thiêu rụi nốt cái thân già này sao?"
Lam Phong không nói một lời, hắn bước tới, đặt miếng Ngọc bài Thanh Phong của Các chủ Nhạc Vô Nhai lên chiếc đe sắt lớn giữa phòng. Ánh sáng xanh lục nhạt từ ngọc bài khẽ tỏa ra, phản chiếu lên khuôn mặt khắc khổ của lão ẩn sĩ.
A Phủ sững sờ. Lão run rẩy đưa bàn tay chai sần vuốt ve miếng ngọc bài, khóe mắt đỏ hoe: "Các chủ... người thực sự đã giao ngọc bài cho ngươi..."
"Thưa tiền bối, oán khí của U Minh đang ăn mòn tay con. Vỏ kiếm gỗ cũ đã không thể chịu đựng được nữa." Lam Phong vừa dứt lời, chiếc vỏ kiếm gỗ sau lưng hắn bỗng phát ra một tiếng "rắc" khô khốc. Một ngọn lửa tà tính màu đen bùng lên từ bên trong, chỉ trong vòng ba hơi thở đã thiêu rụi chiếc vỏ kiếm gỗ thành một đống tro bụi xám ngoét rơi rụng xuống đất. Thanh Cổ Kiếm U Minh rơi ra, lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ cắm phập xuống nền đất ẩm, tỏa ra làn khói đen cuồn cuộn lạnh buốt.
"Vỏ kiếm gỗ thông thường sao chống lại được tà tính của thần binh cổ ngàn năm!" A Phủ trầm giọng quát. Lão nhìn vào bàn tay phải đang rỉ máu đen của Lam Phong, ánh mắt nghiêm nghị: "Nếu không phong ấn nó ngay lập tức, trong vòng nửa canh giờ nữa, toàn bộ kinh mạch cánh tay phải của ngươi sẽ bị oán khí biến thành đá vụn!"
Lúc này, từ gian trong, thợ rèn trẻ A Sáng—đệ tử duy nhất của A Phủ—bước ra. Gã mình trần đóng khố, bắp thịt cuồn cuộn đỏ hồng dưới ánh lửa lò rèn, tay cầm chiếc búa rèn bằng thép đen nặng trịch. A Sáng nhìn thanh cổ kiếm đang cắm dưới đất với vẻ kinh hãi lẫn phấn khích của một thợ rèn trẻ tuổi.
"Sư phụ, chúng ta phải làm sao?" A Sáng hỏi.
A Phủ chỉ tay vào chiếc rương sắt khóa chặt ở góc phòng: "Mở rương ra! Lấy Biên Thùy Thiết Tủy mà ta đã cất giấu mười năm nay. Chỉ có thứ kim loại nặng ngàn cân dưới đáy mỏ quặng cổ đó mới có khả năng cách ly năng lượng tâm linh và oán khí tà dị của U Minh. A Sáng, ngươi phải dùng Thiết Tủy Luyện Kiếm Pháp để đúc gia cố một chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng mới cho hắn!"
Biên Thùy Thiết Tủy được lấy ra. Đó là một khối kim loại màu xám đen sần sùi, nặng trịch đến mức khi đặt lên đe sắt, chiếc đe khẽ lún xuống một phân. A Sáng nhanh chóng ném khối thiết tủy vào lò than cực hạn, kéo ống thụ hơi liên tục. Ngọn lửa lò rèn bùng lên rực rỡ, đỏ rực cả một góc phòng.
"Thiết Tủy Luyện Kiếm Pháp yêu cầu phải quai búa liên tục đúng ba mươi mốt lần không được ngắt quãng để thối hỏa sắt tủy trong nước suối lạnh." A Phủ nghiêm giọng chỉ điểm cho đệ tử. "Mỗi nhát búa phải dồn toàn bộ tinh thần lực, nếu không thiết tủy sẽ bị nứt vỡ!"
A Sáng gật đầu, gã giơ cao chiếc búa thép đen, cơ bắp vai căng phồng. Nhát búa đầu tiên quai xuống, tiếng "beng!" vang dội như sấm truyền khắp Biên Thùy Trấn. Khối thiết tủy đỏ rực bắn ra hàng vạn tia lửa hồng.
Nhưng ngay khi nhát búa thứ năm vừa hạ xuống, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Cảm nhận được sự đe dọa từ Biên Thùy Thiết Tủy cực nặng, kiếm linh U Minh bên trong cổ kiếm bỗng nổi loạn. Từ lưỡi kiếm rỉ sét cắm dưới đất, một luồng oán khí đen kịt bùng phát dữ dội, hóa thành một cơn bão hàn khí âm u thổi quét khắp xưởng rèn.
Nhiệt độ trong phòng lập tức giảm mạnh xuống dưới mức đóng băng. Ngọn lửa rực đỏ trong lò rèn bỗng chốc bị luồng hàn khí tà dị áp chế, chuyển sang màu xanh lam u tối rồi dần dần lụi tàn, chỉ còn lại những đốm lửa yếu ớt sắp tắt. Khối Biên Thùy Thiết Tủy trên đe sắt bắt đầu nguội lạnh nhanh chóng, chuyển từ màu đỏ hồng sang xám xịt.
"Không ổn! Oán khí kiếm linh đang dập tắt lửa lò!" A Sáng hét lên, mồ hôi trên trán gã vừa chảy ra đã lập tức bị đông cứng thành những hạt băng nhỏ trên lông mày. Gã không thể tiếp tục quai búa khi kim loại đã nguội.
"Lam Phong! Ngươi phải giữ hỏa lò!" A Phủ khàn giọng quát lớn. "Dùng kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp để kích hoạt lại hỏa lò! Nếu lửa tắt, thiết tủy sẽ hỏng, tay ngươi cũng phế!"
Lam Phong không hề do dự. Hắn bước tới trước bệ lò rèn đang nghi ngút khói đen lạnh buốt. Bàn tay phải của hắn lúc này đã run rẩy dữ dội, những đường gân đen đã lan rộng lên đến tận khuỷu tay, đau đớn như bị hàng vạn con rết độc cắn xé. Hắn nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái nứt nẻ nắm chặt lấy bệ lò bằng gạch nung lạnh ngắt.
Hắn nhắm mắt lại, vận hành Thanh Phong Tâm Pháp trong đan điền. Luồng nội lực ôn hòa, ấm áp từ Ngọc bài Thanh Phong chảy khắp kinh mạch, nương theo lòng bàn tay trái truyền thẳng vào đống than củi đang lụi tàn.
"Bùng lên cho ta!" Lam Phong gầm nhẹ.
Một luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt, ôn hòa như gió xuân nhưng vô cùng kiên định bộc phát từ tay hắn, thổi thẳng vào lõi lò rèn. Ngọn lửa màu xanh u tối của tà khí va chạm dữ dội với kiếm khí Thanh Phong. Hai luồng năng lượng nóng lạnh đối kháng trực diện ngay trong lòng lò rèn thô sơ.
*"Tiểu tử ngu ngốc! Ngươi dám dùng sức mạnh yếu ớt đó chống lại ta?"* Giọng nói điên cuồng của U Minh gào rú trong đầu Lam Phong, khiến thái dương hắn giật mạnh liên tục, máu tươi từ khóe mắt rỉ ra từng giọt. Kinh mạch tay phải của hắn bắt đầu nứt rách nhẹ do phải gồng mình chịu đựng tà khí phản phệ trong lúc dồn toàn bộ kiếm khí ôn hòa sang tay trái để giữ lửa.
Nhưng Lam Phong không lùi bước. Hắn cắn chặt môi đến mức bật máu, giữ vững luồng kiếm khí ôn hòa truyền vào lò. Dưới sự hỗ trợ của hắn, ngọn lửa lò rèn bỗng bùng cháy trở lại, sắc đỏ hồng rực rỡ một lần nữa đẩy lùi bóng tối màu xanh tà dị. Khối Biên Thùy Thiết Tủy trên đe sắt đỏ rực trở lại.
"Tốt lắm! Giữ nguyên như vậy!" A Sáng hét lớn.
Gã thợ rèn trẻ lấy lại tinh thần, vung búa thép đen liên tục quai xuống.
"Beng! Beng! Beng!"
Mỗi nhát búa quai xuống là một lần oán khí đen kịt từ cổ kiếm bị ép thối lui. Đến nhát búa thứ ba mươi mốt, nhát búa quyết định cuối cùng, A Sáng dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp gầm lên một tiếng, giáng búa xuống cực mạnh. Khối thiết tủy rực đỏ hoàn toàn dung hợp với phôi đồng thau, tạo thành một chiếc vỏ kiếm thô kệch, nặng trịch nhưng tỏa ra một luồng uy áp nặng nề màu xám bạc.
Triệu Sáng nhanh chóng gắp chiếc vỏ kiếm mới đúc nhúng thẳng vào bể nước suối lạnh Động Thạch Nhũ. Tiếng "xèo xèo" vang dội cùng làn hơi nước trắng xóa bốc lên ngập tràn căn phòng.
Khi hơi nước tan đi, chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng gia cố Biên Thùy Thiết Tủy đã hoàn thành. Nó thô ráp, xù xì và nặng hơn gấp năm lần vỏ kiếm thông thường, trên bề mặt khắc đầy những đường phù chú cổ xưa tỏa ra ánh sáng xám bạc dịu nhẹ.
Lam Phong kiệt sức lùi lại nửa bước, bàn tay trái của hắn bị bỏng nhiệt đỏ rực, còn cánh tay phải tê dại hoàn toàn, kinh mạch tổn thương nhẹ và rỉ máu đen qua các lỗ chân lông. Hắn gượng sức, cầm lấy thanh Cổ Kiếm U Minh dưới đất và tra mạnh vào chiếc vỏ kiếm mới.
Một tiếng "xoảng" nặng nề vang lên.
Ngay khi lưỡi kiếm U Minh hoàn toàn nằm gọn trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng, các đường phù chú trên vỏ kiếm bỗng phát sáng rực rỡ. Luồng oán khí đen kịt đang cuồn cuộn xung quanh lập tức bị hút ngược vào trong vỏ kiếm như một cơn lốc bị khóa chặt. Tiếng gào rú của kiếm linh U Minh trong đầu Lam Phong tắt lịm ngay lập tức.
Sự lạnh buốt và đau đớn trên cánh tay phải của hắn dần dần dịu đi, những đường gân đen dừng lan rộng và mờ nhạt dần. Phong ấn vật lý cực nặng của Biên Thùy Thiết Tủy đã khống chế thành công tà khí rò rỉ tầm ngắn của cổ kiếm, bảo toàn được cánh tay cho hắn.
Lam Phong thở hổn hển, dựa lưng vào cột gỗ lò rèn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Dù tạm thời khống chế được tà khí, nhưng hắn biết đây chỉ là biện pháp tạm thời, kinh mạch của hắn đã bị tổn thương nhẹ sau cuộc đối kháng vừa rồi.
"Được... được rồi..." Lục Bình reo lên khe khẽ, chạy đến đỡ lấy Lam Phong.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tai Lục Bình bỗng giật mạnh. Cậu bé sử dụng Thuật Nghe Trộm Gió, sắc mặt lập tức cắt không còn giọt máu. Cậu quay sang Lam Phong, giọng run rẩy:
"Sư huynh... có tiếng kỵ binh và tiếng chó săn... Chúng đang tiến về phía này! Rất đông!"
Bên ngoài xưởng rèn, sương mù buổi sớm bỗng bị xé rách bởi ánh lửa đuốc chập chờn. Tiếng xích sắt va chạm vào nhau lách cách, tiếng gầm gừ hung dữ của bầy chó săn tà giáo và tiếng bước chân dầm dập của hàng chục giáo chúng Hắc Kiếm Đường đã bao vây chặt chẽ toàn bộ xưởng rèn Biên Thùy Trấn. Tiếng quai búa rèn thép vang dội và luồng tà khí bộc phát vừa rồi của U Minh cuối cùng đã thu hút sự chú ý của toán tuần tra tà giáo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!