Lời Cảnh Báo Của Tổ Tiên
Ngọn lửa lam sắc trong đôi mắt của tàn hồn tổ tiên khẽ dao động, phát ra tiếng rền rĩ trầm đục dội thẳng vào thần trí Lam Phong. Sức ép vô hình đột ngột giáng xuống bệ đá tròn khổng lồ, nặng nề đến mức màn sương xám đặc quánh xung quanh cũng bị xé rách thành từng mảnh vụn.
“U u u...”
Thanh Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng Lam Phong rung lên bần bật. Tiếng rít gào của kiếm linh cổ xưa vốn kiêu ngạo tột cùng giờ đây bỗng chốc trở nên hỗn loạn, như thể nó vừa gặp phải một khắc tinh thiên địch. Chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng thô kệch—vật bảo mệnh duy nhất ngăn chặn tà khí rò rỉ—khẽ phát ra những tiếng “rắc rắc” khô khốc. Vết rạn nứt vốn đã rộng thêm một phân ở góc chuôi vỏ kiếm nay lại rỉ ra từng luồng oán khí xám đen đậm đặc, quấn chặt lấy bả vai trái đang hóa đá của thiếu niên mười bảy tuổi.
“Phong... Phong nhi...” Sở Cuồng khàn giọng gọi, bắp thịt toàn thân gồng lên cuồn cuộn. Gã cố gắng vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì để gượng dậy, nhưng áp lực kiếm ý kinh thiên động địa từ tàn hồn Lam Thiết Thần như một ngọn núi vạn trượng đè chặt lên đôi vai gã. Vết thương cũ ở ngực Sở Cuồng rách miệng, dòng máu đỏ tươi chảy xối xả thấm đẫm vạt áo phong trần, khiến gã chỉ có thể quỳ gối, cắn răng chịu đựng trong bất lực.
Lam Phong không thể nghe thấy tiếng gọi của Sở Cuồng. Thính giác của hắn vẫn chưa bị tước đoạt, nhưng luồng uy áp kiếm ý khổng lồ của tổ tiên đã phong tỏa hoàn toàn ngũ cảm vật lý, dìm hắn vào một không gian tâm thức biệt lập. Hắn cố gắng liếm môi, nhưng đầu lưỡi lạnh ngắt như đá sông không cảm nhận được bất kỳ vị gì. Hắn hít một hơi thật sâu, khoang mũi vẫn im lìm, trống rỗng trước mùi sương mai lạnh buốt của phế tích cổ. Ngày thứ nhất của tịch diệt vị giác và khứu giác vĩnh viễn dưới khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn đang gặm nhấm từng chút một sự sống của hắn.
“Kẻ hậu duệ mang dòng máu tội lỗi... ngươi dám đánh thức ta bằng thanh kiếm nguyền rủa đó sao?”
Giọng nói của tàn hồn Lam Thiết Thần rền vang trong đại não Lam Phong như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Bóng mờ khổng lồ cao mười trượng sừng sững giữa hư không khẽ nghiêng đầu, đôi mắt rực lửa lam sắc khóa chặt lấy thiếu niên gầy guộc mặc kiếm phục lam xám sờn rách.
Lam Phong cắn chặt môi đến rỉ máu. Hắn cố dồn lực vào chân phải—chân trụ duy nhất còn cảm giác—để giữ cho cơ thể không quỵ xuống trước uy áp của vị cựu Kiếm Thần cổ xưa. Cánh tay phải của hắn, nơi kinh mạch bị rạn nứt rỉ máu nặng rát bỏng dưới lớp băng gạc dán chặt, run rẩy siết lấy chuôi cổ kiếm.
“Vãn bối... đệ tử duy nhất còn sống của Thanh Phong Kiếm Các... Lam Phong, bái kiến tổ tiên!” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói khô khốc phát ra từ cổ họng bỏng rát.
“Thanh Phong Kiếm Các?” Tàn hồn Lam Thiết Thần cười thảm khốc, tiếng cười mang theo nỗi oán hận ngút ngàn tích tụ suốt ngàn năm. “Một lũ ngụy quân tử! Ngươi thờ phụng một môn phái được xây dựng trên xương máu của tổ tông mình sao? Ngươi có biết Cổ Kiếm Tộc Oán Niệm của chúng ta đã diệt vong thế nào không?”
Lam Phong bàng hoàng, thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng khẽ dao động dữ dội.
“Ngàn năm trước, Cổ Kiếm tộc ta nắm giữ bí thuật đúc kiếm vô song, canh giữ phong ấn Ma Thần dưới lòng đất biên thùy. Thế nhưng, liên minh chính đạo—lũ ngụy quân tử Vạn Kiếm Minh mà ngươi hằng tôn thờ—đã vì lòng tham không đáy mà phản bội, tàn sát sạch sẽ toàn bộ tộc nhân của ta để cướp đoạt bí thuật!” Tàn hồn khổng lồ cúi xuống sát bệ đá, luồng kiếm ý lam sắc quét qua người Lam Phong như hàng vạn nhát chém vô hình. “Chúng lập ra Thanh Phong Kiếm Các để che mắt thế gian, dùng danh nghĩa ‘bảo hộ biên thùy’ để canh giữ phế tích của chúng ta, ngăn cản sự phục thù của vong hồn dòng tộc!”
Chân tướng lịch sử đẫm máu đột ngột bị vạch trần khiến lồng ngực Lam Phong thắt lại đau đớn. Hắn thổ huyết nhẹ, dòng máu đen xám loang lổ trên bệ đá cổ rêu phong. Sư môn Thanh Phong Kiếm Các mà hắn hằng tôn kính, sư phụ Nhạc Vô Nhai dịu dàng bảo bọc hắn... hóa ra lại được xây dựng trên sự phản bội và tàn sát tổ tiên hắn? Nỗi dằn vặt oán hận dâng lên ngút trời, đan điền hắn sôi trào, oán khí của cổ kiếm U Minh thừa cơ bùng phát, điên cuồng tấn công dây thần kinh của hắn.
*“Ha ha ha... Nghe thấy chưa, tiểu tử?”* Giọng nói ranh mãnh của kiếm linh U Minh lại thì thầm bên tai hắn. *“Chính đạo mà ngươi muốn bảo vệ chỉ là một lũ lừa dối! Hãy dâng hiến thính giác cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để chém nát thế giới ngụy tạo này!”*
“Câm miệng!” Lam Phong thầm gầm lên trong tâm thức. Hắn dùng ý chí sắt đá dập tắt lời dụ dỗ của kiếm linh. Dù quá khứ có đen tối thế nào, sư phụ Nhạc Vô Nhai đối với hắn là thật, tình đồng môn với Lục Bình là thật, và nợ máu của Hắc Kiếm Đường tàn sát sư môn là thật. Hắn không thể vì oán hận mà hóa ma vĩnh viễn.
Tàn hồn Lam Thiết Thần nhìn thẳng vào dải băng vải xám che mắt của Lam Phong, rồi khẽ chỉ tay vào bả vai trái đang xám xịt của hắn.
“Ngươi chọn khế ước Đoạt Giác với U Minh để báo thù? Ngốc nghếch! Ngươi có biết Sự hóa đá xương khớp là gì không?” Giọng nói của tổ tiên chợt trầm xuống, đầy vẻ tàn nhẫn. “Mỗi lần ngươi dâng hiến một giác quan để mượn lực lượng diệt thần, oán khí của U Minh sẽ ăn mòn và xám hóa một phần cơ thể vật lý của ngươi. Khi năm giác quan tịch diệt hoàn toàn, toàn bộ xương tủy của ngươi sẽ hóa thành đá vô tri. Ngươi sẽ biến thành một pho tượng đá câm lặng, vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối, không thể nghe, không thể thấy, không thể chạm vào những người ngươi yêu thương!”
Lời cảnh báo sinh tử dội thẳng vào tâm trí Lam Phong như một gáo nước lạnh buốt. Hắn khẽ rùng mình. Đúng vậy, bả vai trái và chân trái của hắn hiện tại đã hóa đá hoàn toàn, cứng ngắc và mất đi toàn bộ cảm giác xúc giác. Nếu tiếp tục sử dụng sức mạnh của kiếm linh, hắn sẽ thực sự trở thành một pho tượng đá vô cảm.
“Ta không sợ cái chết câm lặng...” Lam Phong ngước khuôn mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh lên, ánh mắt nhắm nghiền dưới dải băng xám vẫn kiên định rực lửa ý chí. “Nhưng nợ máu của sư môn chưa trả, em gái chưa được cứu thoát khỏi tà độc, ta tuyệt đối không thể dừng lại ở đây!”
“Ý chí khá khen!” Lam Thiết Thần quát lớn, luồng kiếm ý khổng lồ đột ngột bộc phát, áp chế tinh thần lực của Lam Phong đến cực hạn. “Nhưng nếu không biết cách giải phóng tà khí tích tụ, ngươi sẽ hóa đá hoàn toàn trước khi kịp đặt chân đến Trung Nguyên! Hãy chứng minh cho ta thấy ngươi đủ tư cách gánh vác sứ mệnh của Cổ Kiếm tộc!”
Lam Phong cảm thấy toàn bộ xương khớp như muốn vỡ vụn dưới uy áp kinh người. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, cố gắng vận hành nội lực Thanh Phong Tâm Pháp ôn hòa để đẩy luồng tà khí đang tích tụ ở bả vai trái ra ngoài.
Nhưng vô ích! Luồng nội lực ôn hòa, mềm mại của Thanh Phong Kiếm Các khi vừa chạm vào tà khí băng lạnh của U Minh bám chặt trong cốt tủy liền bị đè bẹp hoàn toàn. Sự xung đột dữ dội giữa hai dòng khí lưu khiến bả vai trái của hắn co rút kịch liệt, đau đớn thấu xương tủy, máu tươi rỉ ra ròng ròng dưới lớp y phục rách nát.
“Ngu xuẩn! Kiếm khí Thanh Phong quá ôn hòa, làm sao có thể tịnh hóa được oán niệm ngàn năm của U Minh đã bám sâu vào xương tủy?” Tàn hồn tổ tiên khẽ thở dài. Bóng mờ khổng lồ vung tay, phóng ra một luồng sáng xám tro dịu nhẹ bay thẳng vào trán Lam Phong.
Một dòng khẩu quyết cổ xưa bí ẩn đột ngột khắc sâu vào tâm thức Lam Phong.
“Đây là Kiếm Khí Thấu Thể Quyết—bí thuật dùng chính kiếm khí sắc bén của bản thân làm kim châm, đâm xuyên qua từng lỗ chân lông để trục xuất oán khí tự hủy ra ngoài dưới dạng khói xám. Cái giá phải trả là sự đau đớn tột cùng như hàng ngàn cây kim châm đâm vào da thịt, và thọ nguyên sinh mệnh sẽ bị tiêu hao nhẹ sau mỗi lần vận hành.” Giọng nói của Lam Thiết Thần vang vọng xa xăm. “Hãy vận khí ngay lập tức, nếu không khớp vai của ngươi sẽ hoại tử vĩnh viễn!”
Lam Phong nhắm mắt định thần, lập tức vận hành theo khẩu quyết mới nhận được. Hắn không dùng kiếm khí Thanh Phong ôn hòa nữa, mà ngưng tụ một luồng kiếm khí sắc bén, mỏng như chỉ bạc, dẫn dắt nó chạy dọc theo kinh mạch vai trái đang bị đông cứng.
“Rắc... rắc...”
Hắn ép luồng kiếm khí đâm xuyên qua các lỗ chân lông ở bả vai trái.
“Á!!!”
Một tiếng hét khàn đục, đau đớn tột cùng thoát ra từ miệng Lam Phong. Toàn thân hắn co giật dữ dội. Cảm giác đau đớn kinh hoàng như thể có hàng vạn cây kim thép nung đỏ đang đâm xuyên từ trong xương tủy ra ngoài da thịt. Mồ hôi lạnh và máu tía li ti phun trào khắp bả vai trái.
Nhưng ngay sau đó, từ những lỗ chân lông rỉ máu ở vai trái Lam Phong, từng luồng khói xám nhạt mang theo mùi hôi hám tà dị bắt đầu thoát ra ngoài, bay lơ lửng trong không khí rồi tan biến. Bả vai trái vốn đang cứng ngắt như đá xám của hắn đột ngột giảm bớt áp lực lạnh buốt, một chút cảm giác xúc giác và vận động từ từ khôi phục lại.
Hắn đã trục xuất thành công một phần tà khí tự hủy bảo mệnh, nhưng cái giá phải trả là thọ nguyên bị tiêu hao nhẹ, khiến vài sợi tóc ở thái dương hắn bạc thêm một chút.
Tàn hồn Lam Thiết Thần nhìn thiếu niên kiên cường vượt qua thử thách sinh tử, ngọn lửa lam sắc trong mắt khẽ dao động đầy vẻ hài lòng.
“Hậu duệ của ta... hãy nhớ lấy... kiếm đạo chân chính không nằm ở ngũ quan vật lý, mà ở kiếm tâm vô khuyết... Hãy sống sót tiến về Trung Nguyên...”
Bóng mờ khổng lồ của vị tổ tiên từ từ nhạt nhòa rồi tan biến hoàn toàn vào không trung. Trận pháp u tối trên bệ đá cổ biến mất, trả lại bầu không khí sương mù lạnh buốt của phế tích.
Nhưng ngay khi tàn hồn vừa biến mất, phế tích cổ xưa đột ngột rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ rêu phong bắt đầu rạn nứt, đất đá đổ sụp rầm rầm rào rào che khuất cả thung lũng.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
“Lam Phong! Mau chạy đi! Phế tích sắp sụp đổ rồi!” Sở Cuồng gầm lên, gã gượng dậy dùng chút tàn lực cuối cùng vác trọng kiếm lao đến đỡ lấy Lam Phong đang loạng choạng.
Nhưng chưa kịp tháo chạy, từ phía ngoài lối vào phế tích đã bị sụp đổ, một luồng sát khí ngột ngạt đột ngột ép thẳng vào thung lũng. Tiếng gầm rú dữ tợn của bầy chó săn ma pháp và tiếng bước chân hành quân nặng nề, dồn dập vang lên rầm rập.
“Đội chấp pháp ngoại môn Vạn Kiếm Minh nghe lệnh! Bao vây toàn bộ thung lũng phế tích! Bắt sống ma kiếm đồ tể Lam Phong cho ta!”
Giọng nói khàn đặc, đầy tham lam và tàn nhẫn của Biên phòng quan Ngô Bá vang dội khắp hẻm núi sạt lở, khóa chặt hoàn toàn lối thoát duy nhất của hai người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!