Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Di Tích Cổ Kiếm Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của đầm lầy sương độc lùi lại phía sau khi Lam Phong và Sở Cuồng bước qua lối mòn hiểm trở mà Trần Hoành đã chỉ. Con đường nhỏ hẹp, lầy lội, bị che phủ bởi những bụi gai rậm rạp rủ xuống từ vách đá dựng đứng. Sương mù ở đây không còn mang màu xanh tím kịch độc của quặng sắt cổ, nhưng lại đặc quánh một màu xám tro lạnh lẽo, mang theo hơi thở của những thứ đã chết từ ngàn năm trước.


Lam Phong loạng choạng bước đi. Nửa thân người bên trái của hắn nặng trĩu như đeo một tảng đá ngàn cân. Dưới lớp kiếm phục lam xám sờn rách, bả vai trái và toàn bộ chân trái của hắn đã hóa đá xám xịt, cứng ngắc và hoàn toàn mất đi xúc giác. Hắn không thể cảm nhận được mặt đất dưới chân trái gồ ghề ra sao, cũng không biết cánh tay trái buông thõng của mình đang cọ xát vào bụi gai sắc nhọn đến rách da rỉ máu. Khớp gối bên phải—chân trụ duy nhất còn hoạt động bình thường—nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối sau mỗi sải bước dài, trong khi kinh mạch tay phải rỉ ra những vệt máu tía li ti dưới lớp băng gạc dán chặt.


Hắn khẽ liếm môi, nhưng đầu lưỡi lạnh ngắt không cảm nhận được bất kỳ vị gì. Hắn cố hít một hơi thật sâu, nhưng khoang mũi hoàn toàn im lìm trước mùi ẩm mốc của đất hoang. Vị giác và khứu giác vĩnh viễn mất đi—cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác với kiếm linh U Minh—đã biến hắn thành một kẻ câm lặng, cô độc di chuyển trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng.


“Tiểu tử, cố chịu đựng một chút. Sắp ra khỏi lối mòn rồi.” Sở Cuồng trầm giọng nói, bắp tay cuồn cuộn gồng lên để Lam Phong tì nửa thân người bên phải vào bả vai rộng lớn của mình. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai, ánh mắt sắc bén không ngừng cảnh giác quét qua màn sương mù dày đặc xung quanh.


“Sở huynh... phía trước...” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói khô khốc như tiếng hai phiến đá cọ xát.


Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, Lam Phong đột ngột “nhìn” thấy một luồng năng lượng cổ xưa khổng lồ đang dao động nhịp nhàng ở phía cuối thung lũng. Đó không phải là tà khí đỏ máu của Hắc Kiếm Đường, cũng không phải là kiếm khí vô hình của sát thủ Vạn Kiếm Minh, mà là một luồng linh khí nguyên bản, xám tro và đầy oán niệm, cuộn xoắn như một đại trận khổng lồ đang ngủ say.


Họ bước qua một khe đá hẹp và đứng khựng lại.


Trước mặt họ, ẩn hiện dưới làn sương mù dày đặc, là một thung lũng khuất nẻo chứa đầy những phế tích cổ xưa đổ nát. Những cột đá khổng lồ rêu phong đứng sừng sững như những hộ vệ câm lặng, trên thân cột khắc đầy những hình vẽ bùa chú rèn kiếm cổ xưa kỳ dị. Ở trung tâm thung lũng là một bệ đá tròn khổng lồ, xung quanh xếp đầy những thanh kiếm rỉ sét cắm ngược xuống đất. Đây chính là thánh địa ngàn năm trước của Cổ Kiếm Tộc Oán Niệm—bộ tộc rèn kiếm truyền thuyết đã bị liên minh chính đạo tàn sát diệt môn.


Ngay khi Lam Phong đặt chân lên thềm đá đầu tiên của phế tích, dòng máu Cổ Kiếm tộc chạy trong người hắn (Căn tính kháng tà bẩm sinh) đột ngột sôi trào dữ dội. Tim hắn đập loạn nhịp, từng mạch máu nóng rực như lửa đốt.


*“U u u...”*


Thanh Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng Lam Phong bất ngờ rung động dữ dội bên trong chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng nứt nẻ. Tiếng o o tà dị vang lên buốt tai, luồng oán khí màu lam xám tro bốc lên cuồn cuộn như một làn khói đen mờ ảo, xé rách lớp vải quấn quanh chuôi kiếm. Sự cộng hưởng huyết thống kỳ dị giữa dòng máu của hắn và linh khí của phế tích cổ xưa đã kích hoạt một thứ gì đó đang ngủ say dưới lòng đất.


“Ầm! Ầm! Ầm!”


Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lớn lan rộng trên thềm đá rêu phong. Từ hai bên lối vào phế tích, hai tượng đá khổng lồ cao tới ba trượng, mình khoác giáp sắt rỉ sét, tay cầm những thanh đại đao bằng đá khổng lồ, đột ngột cử động. Đôi mắt đá của chúng rực lên luồng tà quang màu đỏ thẫm.


“Tránh ra!” Sở Cuồng hét lớn.


Một tượng đá khổng lồ vung thanh đao đá nặng nề chém xuống. Đòn chém mang theo trọng lực kinh hoàng, xé rách màn sương mù, chém sập hoàn toàn lối vào hẹp của phế tích, gạch đá đổ rụp rào rào khóa chặt mọi đường lui của hai người.


Sở Cuồng không hề lùi bước. Gã gầm lên một tiếng dũng mãnh, vung thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đón đỡ đòn chém tiếp theo của tượng đá thứ hai.


*KENG!!!*


Tiếng kim loại và đá tảng va chạm vang dội như sấm truyền khắp thung lũng hoang dã. Lực chấn động cực đại dội ngược lại khiến Sở Cuồng bị đẩy lùi ba bước, hai chân lún sâu vào nền đất đá nứt nẻ, vết thương cũ ở ngực rách miệng rỉ máu đỏ tươi.


*“Nhỏ máu vào đi, tiểu tử thối! Hãy dâng hiến thính giác cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh của ma thần để chém nát lũ đá vụn này!”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh gầm rú điên cuồng trong đại não Lam Phong, cố gắng dụ dỗ hắn giải phóng phong ấn cổ kiếm.


Lam Phong cắn chặt môi đến rách da, máu tươi rỉ ra nóng hổi nhưng đầu lưỡi hắn vẫn im lìm không vị. Hắn vươn tay phải siết chặt chuôi Cổ Kiếm U Minh, định rút kiếm chiến đấu phá vây. Nhưng ngay khi lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ khẽ lộ ra khỏi vỏ đồng một phân, luồng oán khí tà tính của cổ kiếm lập tức bị hai tượng đá khổng lồ hấp thụ hoàn toàn.


“Rắc... rắc...”


Hấp thụ được oán khí của U Minh, đôi mắt đỏ thẫm của hai tượng đá rực sáng hơn gấp bội. Cơ thể đá của chúng phình to ra, những vết nứt trên thân tượng khép lại, và lực chém của chúng tăng lên gấp đôi, đẩy Sở Cuồng vào thế chống đỡ chật vật.


“Không được dùng oán kiếm!” Lam Phong giật mình nhận ra sai lầm. Hắn dùng Tâm Nhãn thấu thị luồng năng lượng chuyển động. Hai tượng đá này được nuôi dưỡng bằng oán khí chiến tranh cổ xưa dưới lòng đất. Nếu hắn dùng sát chiêu tà tính của cổ kiếm U Minh, chúng sẽ càng mạnh hơn và hấp thụ cạn kiệt linh lực của hắn.


“Sở huynh! Hãy cầm chân chúng! Đừng để chúng tiếp cận bệ đá trung tâm!” Lam Phong khàn giọng hét lên.


“Được! Cứ giao cho ta! Tiểu tử đệ mau tìm cách phá trận!” Sở Cuồng gầm lên, vung trọng kiếm chặn đứng hai thanh đao đá khổng lồ cùng lúc, kình lực cuồng bạo bộc phát giữ chặt lấy hai hộ vệ đá.


Lam Phong gồng mình kìm nén sự nổi loạn của kiếm linh U Minh. Hắn ngồi xếp bằng xuống đất, mặc cho chân trái hóa đá cứng đờ đau buốt. Hắn vận hành Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn. Luồng nội lực ôn hòa, chính trực của sư môn Thanh Phong Kiếm Các chạy khắp mười hai đường kinh mạch chính, cố gắng điều hòa dòng kiếm khí tà dị đang sôi trào trong đan điền. Sự xung đột dữ dội giữa kiếm khí ôn hòa và oán khí tà dị khiến kinh mạch toàn thân hắn bị chấn động mạnh, ngực thắt lại đau đớn, máu tươi tràn ra khóe miệng.


Nhưng hắn vẫn kiên định chịu đựng. Hắn kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám ngâm dược. Thế giới xám xịt hiện lên trong tâm thức hắn. Hắn không nhìn thấy đá tảng hay sương mù, nhưng hắn nhìn thấy một ngọc giản phong ấn cổ xưa khắc đầy bùa chú đang phát ra luồng tà quang đỏ thẫm nằm ngay trên bệ đá tròn trung tâm—đó chính là lõi trận pháp khống chế hai tượng đá.


Lam Phong vươn bàn tay phải rạn nứt kinh mạch, truyền luồng kiếm khí ôn hòa chính tông của Thanh Phong Tâm Pháp vào lòng bàn tay, rồi ép mạnh lên bệ đá cổ. Luồng gió kiếm ôn hòa, mềm mại như tơ nhện bắt đầu len lỏi vào các kẽ nứt của bệ đá, từ từ bao bọc lấy ngọc giản phong ấn, tịnh hóa và xoa dịu luồng tà quang đỏ thẫm của oán khí cổ xưa.


“GÀO!!!”


Hai tượng đá khổng lồ gầm rú điên cuồng, chúng cảm nhận được lõi trận pháp đang bị tịnh hóa nên cố sức vung đao đá chém mạnh để thoát khỏi sự kiềm chế của Sở Cuồng. Sở Cuồng cắn răng chịu đựng, vai trái rỉ máu xối xả, trọng kiếm đen xì rung lên bần bật dưới áp lực nghìn cân.


“Tiểu tử! Nhanh lên! Ta sắp không giữ nổi nữa rồi!”


Lam Phong nén đau thương, dốc toàn bộ tàn lực đan điền truyền kiếm khí ôn hòa vào lõi trận. Luồng sương mờ màu xanh nhạt của Thanh Phong kiếm ý hoàn toàn áp chế và tịnh hóa luồng tà quang đỏ thẫm của ngọc giản phong ấn.


“Rắc... rắc...”


Hai thanh đao đá khổng lồ dừng lại ngay sát đỉnh đầu Sở Cuồng. Luồng tà quang đỏ thẫm trong mắt hai tượng đá khẽ dao động rồi tắt lịm hoàn toàn. Thân hình khổng lồ của chúng cứng đờ lại, từ từ trở về vị trí cũ bên cạnh thềm đá, hóa thành hai bức tượng đá câm lặng rêu phong như chưa từng cử động.


Trận pháp phòng ngự cổ xưa đã được hóa giải thành công. Sở Cuồng quỵ gối chống trọng kiếm xuống đất, thở dốc nặng nề, vết thương cũ trên ngực thấm đẫm máu tươi.


Lam Phong cũng kiệt sức gục đầu xuống bệ đá, kinh mạch tay phải đau rát như bị lửa thiêu do phản phệ của oán khí kiếm linh. Nhưng hắn không thể nghỉ ngơi.


*“ẦM!!!”*


Ngay khi ngọc giản phong ấn được tịnh hóa hoàn toàn, một luồng ánh sáng u tối, lạnh buốt từ tâm bệ đá cổ đột ngột bùng nổ dữ dội, phóng thẳng lên bầu trời sương mù xám xịt của thung lũng.


Trong luồng ánh sáng u tối ấy, làn khói xám tro cuồn cuộn ngưng tụ lại, hiện hình thành một tàn hồn khổng lồ cao tới mười trượng. Bóng mờ khổng lồ khoác chiến giáp sắt cổ xưa rách nát, đôi mắt rực lên hai ngọn lửa màu lam sắc lạnh buốt, uy nghiêm và đầy oán hận ngàn năm.


Đó chính là ý niệm tàn tồn của vị tổ tiên ngàn năm trước—Cựu Kiếm Thần Lam Thiết Thần. Bóng mờ khổng lồ sừng sững giữa hư không, đôi mắt rực lửa lam sắc cúi xuống, nhìn chằm chằm vào dải băng vải xám che mắt của Lam Phong với một luồng uy áp kiếm ý kinh thiên động địa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!