Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Sương Độc Và Niềm Tin

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương độc của Rừng Hắc Ám dày đặc và nhớp nháp như một lớp dầu hắc ín vô hình, bao phủ lên vạn vật một màu xám xịt, chết chóc. Gió rít qua những tán lá mục nát, mang theo hơi lạnh buốt của vùng biên viễn sạt lở. Đối với Lam Phong, thế giới lúc này hoàn toàn câm lặng về mặt mùi vị. Hắn không ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những vũng bùn sủi tăm, không cảm nhận được mùi ẩm mốc của thảm thực vật thối rữa dưới chân, và càng không biết mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai phải bị thương của mình có vị tanh nồng ra sao. Tịch diệt vị giác và khứu giác vĩnh viễn—cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác với kiếm linh U Minh—đã cô lập hắn vào một khoảng không vô vị, nơi chỉ có nỗi đau thể xác là thứ duy nhất chứng minh hắn còn sống.


“Rắc...”


Khớp gối phải của Lam Phong nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi hắn cố dồn lực để bước qua một rễ cây cổ thụ mục nát. Chân trái và bả vai trái của hắn đã hóa đá xám hoàn toàn, cứng ngắc và nặng nề như một khối đá hộc rêu phong. Cánh tay trái đông cứng buông thõng vô lực bên sườn, mất đi toàn bộ xúc giác. Ở phía bên kia, kinh mạch tay phải—nơi đang nắm chặt chuôi thanh Cổ Kiếm U Minh tra trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng—đang rạn nứt dữ dội, rỉ ra những vệt máu tía li ti dưới lớp băng gạc dán chặt. Mỗi sải bước của hắn là một cuộc đánh vật với trọng lực, một thử thách tột cùng đối với ý chí sắt đá của thiếu niên mười bảy tuổi.


“Tiểu tử thối, bám chắc vào ta.” Sở Cuồng trầm giọng nói, gã khẽ nhổ một bạt nước bọt lẫn máu tươi xuống vũng bùn độc. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai phải, hộ thể cương khí nóng rực tỏa ra từ cơ thể gã che chở cho Lam Phong khỏi luồng sương lạnh đang tràn tới. Vết thương cũ trên ngực Sở Cuồng bị rách miệng dưới áp lực của trận chiến trước, rỉ ra một vệt đỏ tươi thấm đẫm vạt áo phong trần, nhưng ánh mắt gã vẫn rực lửa chiến ý.


“Sở huynh, vết thương của huynh...” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói trầm đục và khô khốc như tiếng hai phiến đá cọ xát vào nhau.


“Chút thương tích này đã là gì so với nửa thân người hóa đá của đệ?” Sở Cuồng cười sằng sặc, nhưng nụ cười nhanh chóng méo mó đi vì một cơn ho khan. “Ngô Bá đã phong tỏa toàn bộ cửa ải biên giới. Nếu chúng ta đi đường chính, chắc chắn sẽ đụng phải đội chấp pháp tinh nhuệ của Vạn Kiếm Minh. Đầm lầy sương độc này tuy nguy hiểm, nhưng lại là nơi mắt thần của chúng không thể chạm tới.”


Lam Phong im lặng. Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám thêu bùa chú tịnh hóa ngầm quanh trán. Hắn kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng đến cực hạn. Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, sương độc biến mất. Thế giới hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng dao động nhịp nhàng. Hắn “nhìn” thấy những luồng tà khí màu đỏ đen rực lửa của Rừng Hắc Ám, và cả nhịp tim đập dồn dập, nóng rực của Sở Cuồng bên cạnh.


Đột ngột, Tâm Nhãn của Lam Phong bắt được những luồng sinh mệnh khí息 mỏng manh phía trước. Cách họ khoảng ba mươi trượng, dưới một vách đá rêu phong khuất gió, có một đốm lửa nhỏ đang lập lòe. Xung quanh đốm lửa là bảy, tám luồng sinh mệnh dao động yếu ớt, hỗn loạn.


“Có người phía trước.” Lam Phong trầm giọng cảnh báo, bàn tay phải siết chặt vỏ kiếm đồng.


Sở Cuồng khẽ nhíu mày, tay ghì chặt chuôi Trọng Kiếm Vô Phong: “Giờ này mà còn có kẻ dám bén mảng đến đầm lầy sương độc này sao? Cẩn thận, có thể là tai mắt của Ngô Bá.”


Họ chậm rãi áp sát. Khi khoảng cách rút ngắn, qua thế giới Tâm Nhãn, Lam Phong nhận ra đó không phải là võ giả chấp pháp. Nhịp tim của họ đập rất chậm, yếu ớt và mang theo sự kiệt quệ tột cùng của người phàm. Đó là một nhóm người tị nạn biên thùy—những người dân nghèo đói, rách rưới đang co rúm người vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm từ đống lửa tàn.


Người dẫn đầu nhóm tị nạn là một gã trung niên có gương mặt sạm đen vì bụi quặng, mặc bộ quần áo vải thô vá chằng vá chịt, tay cầm một khúc gỗ khô để khơi lửa. Khi nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng của Lam Phong và tiếng xích sắt lách cách trên người Sở Cuồng, gã giật nảy mình, vội vàng giấu một vật gì đó vào ngực áo, rồi đứng bật dậy, chắn trước mặt một phụ nữ gầy gò và hai đứa trẻ nhỏ.


“Ai... ai đó?” Gã run rẩy hỏi, giọng nói chứa đầy sự hoảng sợ.


Sở Cuồng bước ra khỏi màn sương độc, vác thanh trọng kiếm khổng lồ, nhưng gã chủ động thu hồi sát khí, cố gắng nở một nụ cười phóng khoáng: “Đừng sợ, chúng ta chỉ là tán tu lãng du lạc đường trong đầm lầy. Thấy ánh lửa nên lại gần xin tá túc qua đêm.”


Gã trung niên nhìn chằm chằm vào thanh trọng kiếm đen xì của Sở Cuồng, rồi nhìn sang Lam Phong đeo dải băng xám che mắt, nửa thân người trái cứng đờ loạng choạng. Sự cảnh giác trong mắt gã khẽ giãn ra, thay vào đó là sự đồng cảm của những kẻ cùng khổ dưới đáy xã hội.


“Hóa ra là hai vị kiếm khách gặp nạn...” Gã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chắp tay. “Ta tên là Trần Hoành, đều là phu mỏ trốn chạy từ Biên Thùy Trấn. Hắc Kiếm Đường sụp đổ, quan phủ bắt đầu bắt bớ dân lành để gán tội đồ tể. Chúng ta không sống nổi, đành liều mạng trốn sang Trung Nguyên. Xin hai vị cứ tự nhiên ngồi xuống sưởi ấm.”


Sở Cuồng đỡ Lam Phong ngồi xuống một tảng đá phẳng bên cạnh đống lửa. Lam Phong im lặng vận hành Thanh Phong Tâm Pháp. Luồng nội lực ôn hòa, lấy tĩnh chế động chạy khắp mười hai đường kinh mạch, cố gắng làm dịu đan điền đang nóng rực như lửa đốt do phản phệ của oán khí kiếm linh. Mỗi nhịp thở của hắn đều khó khăn, nhưng dải băng vải xám ngâm dược trên trán khẽ tỏa ra hơi lạnh thanh mát, giữ cho thần trí hắn tỉnh táo.


Trần Hoành tỏ ra vô cùng hiếu khách. Gã nhìn vết thương rỉ máu trên ngực Sở Cuồng và bả vai phải của Lam Phong, rồi thở dài xót xa:


“Hai vị đại hiệp vì dân trừ hại, tàn sát lũ tà giáo Hắc Kiếm Đường, người dân biên thùy ai ai cũng biết ơn. Không ngờ quan phủ thối nát lại dán cáo thị truy nã hai vị... Thật là trời đất không có mắt!”


Nói rồi, Trần Hoành cúi người, nhặt lên một bình nước ấm bằng da thú đặt cạnh đống lửa, đon đả đưa cho Sở Cuồng:


“Đầm lầy sương độc này không có nước sạch, sương độc ăn mòn cổ họng rát bỏng. Đây là bình nước sạch cuối cùng chúng ta mang theo từ giếng ngọt biên thùy. Hai vị đại hiệp hãy uống một ngụm để giải độc, bồi bổ nguyên khí.”


Sở Cuồng mắt sáng lên. Gã đã chiến đấu liên tục suốt một ngày đêm, cổ họng khô khốc như lửa thiêu, vết thương ngực rách miệng khiến cơ thể mất nước trầm trọng. Gã đưa tay định nhận lấy bình nước da thú:


“Đa tạ Trần lão đệ! Lòng tốt này Sở mỗ xin ghi...”


“Sở huynh, đừng uống!”


Một giọng nói lạnh lùng, trầm đục đột ngột vang lên cắt ngang không gian. Lam Phong vươn bàn tay phải quấn gạc rỉ máu, gạt phăng bình nước da thú khỏi tay Sở Cuồng trước khi gã kịp chạm vào.


*Bộp!*


Bình nước da thú rơi xuống đất, nắp bình bật ra, dòng nước ấm bên trong đổ xối xả lên một đám rêu độc màu xám xịt bên dưới phiến đá.


*Xèo... xèo...*


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Ngay khi dòng nước chạm vào đám rêu, một làn khói màu xanh tím đậm đặc lập tức bùng phát, tỏa ra mùi khét lẹt ăn mòn đá thịt. Đám rêu độc trong chớp mắt bị thối rữa, hóa thành một vũng nước đen kịt, sủi bọt độc tà dị. Đó không phải là nước giếng ngọt ngọt mát, mà là nước đã được hòa tan kịch độc của Oán Linh Đan—thứ tà dược cực độc của Độc Cô Kính dùng để thiêu rụi thần trí kiếm nô.


Sở Cuồng giật nảy mình, vội vàng lùi lại một bước, ánh mắt hào sảng lập tức biến thành sự sắc lạnh kinh người: “Mẹ kiếp! Có độc!”


Trần Hoành sắc mặt trong nháy mắt cắt không còn giọt máu. Gã loạng choạng lùi lại, đôi bàn tay run rẩy dữ dội, ánh mắt chứa đầy sự hoảng loạn tột độ khi nhìn vào Lam Phong.


“Mày... làm sao mày biết được?” Trần Hoành run giọng hỏi.


Lam Phong không ngửi thấy mùi khét của độc dịch, cũng không nếm được vị nước, nhưng dưới thế giới của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, hắn đã nhìn thấu toàn bộ âm mưu ngay từ đầu.


Khi Trần Hoành đưa bình nước cho Sở Cuồng, Lam Phong đã lắng nghe nhịp tim của gã qua Tâm Nhãn. Nhịp tim của một phu mỏ bình thường khi ngồi nghỉ ngơi chỉ khoảng bảy mươi nhịp một phút. Nhưng nhịp tim của Trần Hoành lúc đó đã vọt lên tới một trăm bốn mươi nhịp, đập dồn dập, hỗn loạn như tiếng trống trận. Sự run rẩy ở đầu ngón tay gã, luồng sát khí màu đỏ đen nhạt nhòa bốc lên từ bình nước da thú, và sự co thắt đột ngột của các mạch máu trong cơ thể gã—tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong tâm thức Lam Phong.


“Nhịp tim của ngươi đã phản bội ngươi, Trần Hoành.” Lam Phong đứng dậy, chống Vỏ Kiếm Thanh Đồng xuống đất để giữ thăng bằng cho chân trái hóa đá. “Ngươi không phải là phu mỏ trốn chạy. Ngươi là người của Ngô Bá.”


“A! Chết đi!”


Biết âm mưu đã bại lộ, Trần Hoành gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã rút phắt một thanh dao găm rỉ sét giấu trong ống tay áo, vung tay đâm thẳng vào yết hầu của Lam Phong nhằm diệt khẩu.


Đòn đâm vô cùng hiểm hóc và liều lĩnh ở cự ly gần. Lam Phong lúc này bị tê liệt hoàn toàn nửa thân người trái, không thể lách người tránh né bằng bộ pháp thông thường. Khớp gối phải của hắn nhói lên một cơn đau buốt rát khi chịu lực đột ngột.


Nhưng Lam Phong không hề hoảng loạn. Hắn vận hành Thân Pháp Nghịch Phong, lợi dụng luồng gió bão độc đang thổi mạnh qua khe đá để uốn lượn cơ thể một cách quỷ dị. Thân hình hắn nhấp nhô mờ ảo như một ngọn gió lướt qua kẽ đá, để lại một tàn ảnh xám tro ngay dưới mũi dao găm của Trần Hoành.


*Bập!*


Mũi dao chém hụt vào khoảng không.


Trước khi Trần Hoành kịp thu chiêu, Sở Cuồng đã hành động. Gã kiếm khách phong trần gầm lên một tiếng như sấm truyền biên thùy, vung bàn tay to lớn như hộ pháp chụp chặt lấy cổ tay cầm dao của Trần Hoành.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên dội thẳng vào vách đá. Trần Hoành hét lên một tiếng thảm thiết, thanh dao găm tuột khỏi tay rơi xuống vũng bùn độc. Sở Cuồng vặn ngược cánh tay gã ra sau lưng, dùng một chân đạp mạnh vào khoeo chân, ép gã quỳ rạp xuống mặt đất bùn nhão.


“Nói! Kẻ nào phái ngươi đến đầu độc chúng ta?!” Sở Cuồng gầm lên, sát khí từ Trọng Kiếm Vô Phong đè nặng lên bả vai Trần Hoành khiến gã không thể cựa quậy.


Những người tị nạn xung quanh hoảng sợ hét lên, họ co rúm lại một góc, khóc lóc van xin thảm thiết. Trần Hoành quỳ dưới đất, mặt bê bết bùn nhão, đôi mắt trừng trừng nhìn Lam Phong, gầm rú điên cuồng:


“Giết tao đi! Thằng Đồ Tể Ma Kiếm! Mày đã tàn sát Kiếm Các, đã giết chết Độc Cô Bá đại nhân! Mày là con quỷ mang lại tai họa cho biên thùy! Tao thà chết chứ quyết không để mày sống sót trốn sang Trung Nguyên!”


Lam Phong nhìn gã phu mỏ đang hóa cuồng dưới đất. Hắn vươn bàn tay phải rạn nứt kinh mạch, khẽ chạm vào trán Trần Hoành, ngầm vận hành Thanh Phong Tâm Pháp. Luồng kiếm khí ôn hòa, chính trực của sư môn truyền vào đại não Trần Hoành, cố gắng xoa dịu dòng khí huyết đang nghịch chuyển dữ dội do tà lực của Oán Linh Đan kích thích.


“Ta không giết người vô tội, Trần Hoành.” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói của hắn chứa đựng một sự dịu dàng khuất lấp sau vẻ ngoài lầm lỳ. “Thanh Phong Kiếm Các chưa bao giờ tàn sát dân lành. Ngươi bị Ngô Bá lừa dối rồi.”


Luồng nội lực ôn hòa của Kiếm Các như một dòng suối mát lành, dập tắt ngọn lửa điên loạn trong tâm trí Trần Hoành. Đôi mắt đỏ ngầu của gã khẽ giãn ra, sự cuồng bạo biến mất, thay vào đó là một sự suy sụp tột cùng. Gã quỳ sụp xuống, hai tay ôm mặt, khóc lóc thảm thiết:


“Đại hiệp... xin tha mạng! Tôi... tôi không có sự lựa chọn nào khác!” Trần Hoành khóc nấc lên, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng. “Vợ tôi... và hai đứa con nhỏ... đang bị Biên phòng quan Ngô Bá giam giữ trong ngục tối cửa ải! Ngô Bá ép tôi phải hòa viên Oán Linh Đan này vào nước uống của hai vị... Nếu hai vị không chết, gã sẽ đem vợ con tôi hiến tế cho ma thần dưới lòng đất!”


Sở Cuồng hừ lạnh, thu hồi một phần kình lực trên tay: “Tên khốn Ngô Bá! Gã lại dùng đến thủ đoạn hèn hạ này để diệt khẩu!”


Trần Hoành dập đầu bôm bốp xuống phiến đá nứt nẻ rỉ máu, trán sưng húp: “Lam đại hiệp! Tôi biết tôi đáng chết! Nhưng xin hai vị hãy cứu lấy gia đình tôi! Ngô Bá đã phong tỏa toàn bộ cửa ải chính đạo, gã bố trí hàng ngàn lính canh và máy bắn đá lửa tà tính để phục kích hai vị! Hai vị đi đường đó chắc chắn sẽ chết!”


Lam Phong khẽ nhíu mày dưới dải băng xám: “Ngươi biết lối đi khác sao?”


Trần Hoành gật đầu lia lịa, gã chỉ tay về phía một lối mòn nhỏ khuất sau những bụi cây gai góc rậm rạp bên cạnh vách đá rêu phong:


“Có... có một lối mòn bí mật của phu mỏ cổ xưa! Lối đi này dẫn thẳng qua vùng cấm địa hoang phế của Rừng Hắc Ám, tránh được toàn bộ các trạm gác tuần tra của Ngô Bá để sang Trung Nguyên! Nhưng... nhưng nơi đó là vùng đất nguyền rủa chứa phế tích cổ xưa đầy rẫy bẫy rập và quái thú biến dị... Chưa từng có ai sống sót trở về!”


Lam Phong siết chặt Vỏ Kiếm Thanh Đồng sau lưng. Vết rạn nứt rộng thêm một phân ở góc chuôi vỏ kiếm khẽ rung lên o o tà dị, tỏa ra luồng oán khí lạnh buốt như đồng ý với quyết định dấn thân vào hiểm cảnh.


“Chúng ta sẽ đi con đường đó.” Lam Phong khép chặt đôi môi lạnh ngắt, giọng nói kiên định không chút do dự.


Sở Cuồng vác trọng kiếm đứng dậy, gã nhìn Trần Hoành bằng ánh mắt phức tạp: “Trần lão đệ, hãy mang theo những người này trốn đi. Đừng quay lại Biên Thùy Trấn nữa. Nợ máu của Ngô Bá, Sở mỗ và Lam Phong sẽ đòi lại cho gia đình ngươi.”


Trần Hoành quỳ lạy khóc lóc, dập đầu tạ ơn hai người trong sự hối hận muộn màng. Nhóm người tị nạn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, dập tắt đống lửa tàn rồi biến mất vào màn sương độc dày đặc trong sự sợ hãi tột cùng.


Bình nước da thú chứa tà dược đổ sạch trên mặt đất vẫn đang rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn, ăn mòn phiến đá xám thành một vũng bùn đen kịt vô vị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!