Bẫy Rập Của Thợ Săn Tiền Thưởng
Sương mù ở đầm lầy bùn độc sâu trong Rừng Hắc Ám không có mùi. Đối với một kẻ đã vĩnh viễn dâng hiến khứu giác cho kiếm linh cổ xưa như Lam Phong, thế giới xung quanh lúc này chỉ là một khoảng không câm lặng đến rợn người. Hắn không ngửi thấy mùi bùn loãng thối rữa, không ngửi thấy mùi lưu huỳnh khét lẹt bốc lên từ những bong bóng khí độc sủi tăm dưới chân, và càng không ngửi thấy mùi máu tươi đang rỉ ra từ bả vai phải bị chém sâu của mình.
Hắn khẽ liếm bờ môi khô khốc nứt nẻ. Đầu lưỡi lạnh ngắt như một phiến đá sông vô tri, hoàn toàn không cảm nhận được vị mặn chát của mồ hôi hay vị tanh nồng của máu bầm đang ứ nghẹn nơi cổ họng. Tịch diệt vị giác và khứu giác vĩnh viễn. Cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác vẫn đang vận hành một cách hoàn hảo, cô lập thiếu niên mười bảy tuổi vào một nhà tù cảm giác đơn độc.
“Rắc...”
Khớp gối phải của Lam Phong nhói lên một cơn đau buốt xương tủy khi hắn cố dồn trọng lượng cơ thể để đứng vững. Chân trái và bả vai trái của hắn lúc này đã hóa đá xám hoàn toàn, cứng ngắc và nặng nề như một khối đá hộc rêu phong. Cánh tay trái đông cứng buông thõng vô lực bên sườn, mất đi toàn bộ xúc giác. Ở phía bên kia, kinh mạch tay phải—nơi đang nắm chặt chuôi Cổ Kiếm U Minh—đang rạn nứt dữ dội, rỉ ra những vệt máu tía li ti dưới lớp băng gạc dán chặt.
“Tiểu tử thối, đứng yên đó.” Sở Cuồng trầm giọng nói, gã khẽ nhổ một bạt nước bọt lẫn máu tươi xuống vũng bùn độc. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai phải, hộ thể cương khí nóng rực tỏa ra từ cơ thể gã che chở cho Lam Phong khỏi luồng sương lạnh đang tràn tới. Vết thương cũ trên ngực Sở Cuồng bị rách miệng dưới áp lực của trận chiến trước, rỉ ra một vệt đỏ tươi thấm đẫm vạt áo phong trần, nhưng ánh mắt gã vẫn rực lửa chiến ý.
Trước mặt họ, mười mấy bóng đen mặc giáp nhẹ màu xám tro từ từ bước ra từ màn sương mù dày đặc. Chúng là nhóm thợ săn tiền thưởng biên giới, những kẻ hám lợi nhận lệnh truy nã từ Vạn Kiếm Minh - Chấp pháp sứ. Trên tay chúng là những sợi xích sắt tẩm độc rỉ sét và những tấm lưới thép nặng nề, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo của kim loại tà tính.
Kẻ dẫn đầu nhóm thợ săn là một gã trung niên lực lưỡng với vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống cằm, đôi mắt ti hí rực lên sự tham lam tột độ. Gã nhìn chằm chằm vào dải băng vải xám che kín mắt và mái tóc chớm bạc ở hai bên thái dương của Lam Phong, rồi cười sằng sặc:
“Ha ha ha! Quả nhiên là mày, thằng Đồ Tể Ma Kiếm! Nghe đồn mày đã một tay tàn sát cả Hắc Kiếm Đường, nhưng nhìn xem bây giờ mày ra nông nỗi gì? Một thằng phế nhân cụt tay cụt chân, mắt mù mũi điếc! Đầu của mày đáng giá năm trăm Kiếm Khí Thạch nguyên chất đấy, tiểu tử!”
*“Nhỏ máu vào chuôi kiếm đi, tiểu tử...”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh lại bắt đầu thì thầm, gầm rú trong đại não Lam Phong. *“Hãy dâng hiến thính giác cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để chém rách mười mấy con kiến hôi này chỉ trong một nhịp thở!”*
Lam Phong siết chặt chuôi kiếm rỉ sét. Dải băng vải xám thêu bùa chú tịnh hóa ngầm quanh trán hắn khẽ phát sáng dịu nhẹ, tỏa ra một luồng hơi lạnh thanh mát đè ép lời thì thầm của kiếm linh xuống. Hắn không thể dâng hiến thêm bất kỳ giác quan nào nữa. Hắn phải giữ lại nhân tính để bảo vệ những người hắn yêu thương, để đưa Lục Bình và Lam Phượng trở về phế tích Kiếm Các sạch bóng tà khí.
Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng xám, kích hoạt *Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng* đến cực hạn.
Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, sương mù dày đặc biến mất. Thế giới hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng dao động nhịp nhàng. Hắn không nhìn thấy hình dáng của mười mấy tên thợ săn, nhưng hắn “nhìn” thấy rõ ràng mười mấy luồng ánh sáng màu đỏ đen rực lửa—đó là nhịp tim đập dồn dập và dòng sát khí tham lam đang sôi trào trong cơ thể chúng. Hắn cũng “nhìn” thấy quỹ đạo di chuyển của những sợi xích sắt và lưới thép nặng nề đang chuẩn bị vung lên.
“Bắt lấy chúng!” Gã thủ lĩnh gầm lên một tiếng ra lệnh.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba tấm lưới thép nặng nề, được ngâm trong dầu độc đen kịt, xé rách màn sương lạnh lao thẳng về phía Lam Phong và Sở Cuồng. Cùng lúc đó, bốn tên thợ săn khác vung những sợi xích sắt tẩm độc rít lên chói tai trong không khí, khóa chặt mọi hướng tránh né của họ.
Sở Cuồng gầm lên một tiếng dũng mãnh, gã vung thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ quét ngang một vòng lớn. Sức nặng nghìn cân của thanh trọng kiếm tạo ra một luồng gió xoáy cuồng bạo, đập thẳng vào tấm lưới thép thứ nhất đang bay tới. Tiếng kim loại va chạm *rầm rầm* vang dội khắp đầm lầy, tấm lưới thép bị kình lực của Sở Cuồng đánh văng ra xa, cắm chặt vào bãi bùn nhão.
Thế nhưng, vết thương cũ ở lồng ngực Sở Cuồng đột ngột rách rộng ra do gã vận lực quá mạnh. Một cơn đau nhói khiến gã khựng lại trong một sát na, dòng khí huyết bị nghẽn lại khiến tốc độ vung kiếm của gã chậm đi một nhịp.
Chính cái chậm trễ ấy đã phải trả giá.
Tấm lưới thép thứ hai và thứ ba lập tức phủ xuống từ góc khuất, quấn chặt lấy thân hình lực lưỡng của Sở Cuồng. Những sợi xích sắt tẩm độc rỉ sét quấn quanh Trọng Kiếm Vô Phong, khóa chặt cánh tay phải của gã vào thân cây cổ thụ phía sau. Chất độc màu xanh tím trên lưới thép bắt đầu ăn mòn hộ thể cương khí, bốc lên những làn khói khét lẹt.
“Sở huynh!” Lam Phong khàn giọng gọi.
“Mẹ kiếp! Độc này có tính chất ăn mòn kinh mạch!” Sở Cuồng gầm lên, gã gồng mình cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để bứt đứt sợi xích sắt, nhưng những sợi xích này đã được rèn bằng thép tà tính, càng giãy giụa thì càng siết chặt, gai thép đâm sâu vào da thịt gã rỉ máu đỏ tươi.
“Ha ha ha! Trọng kiếm lãng tử cũng chỉ đến thế mà thôi!” Gã thủ lĩnh thợ săn cười đắc ý, gã rút ra một thanh đại đao rỉ sét, từ từ tiến lại gần Lam Phong đang quỳ gối bên gốc cây cổ thụ. “Bây giờ đến lượt mày, thằng phế nhân. Ngoan ngoãn để tao lấy đầu đi!”
Lam Phong quỳ gối tựa vào thân cây cổ thụ, cánh tay trái đông cứng buông thõng vô tri, đầu cúi thấp dưới dải băng xám. Hắn trông giống như một con mồi đã hoàn toàn kiệt sức và tuyệt vọng chờ đợi cái chết.
Nhưng đó chỉ là một cái bẫy.
Hắn đang cố tình tỏ ra yếu thế để dụ nhóm thợ săn áp sát vào phạm vi cận chiến tầm gần, nơi hắn có thể phát huy tối đa uy lực của Tâm Nhãn và tốc độ của Thanh Phong kiếm pháp mà không cần dùng đến sức mạnh hủy diệt của kiếm linh.
Trong thế giới Tâm Nhãn, Lam Phong cảm nhận được bước chân của gã thủ lĩnh đang tiến lại gần.
*Năm thước... bốn thước... ba thước...*
Nhịp tim của gã thủ lĩnh đập mạnh mẽ, đầy sự phấn khích và chủ quan. Gã vung cao thanh đại đao rỉ sét, chém thẳng xuống cổ họng Lam Phong.
Chính là lúc này!
Lam Phong đột ngột vận hành *Thân Pháp Nghịch Phong*. Dù chân trái và vai trái đã bị hóa đá hoàn toàn mất đi xúc giác, hắn vẫn mượn lực cản của luồng gió độc đầm lầy đang thổi qua khe đá để uốn lượn cơ thể một cách quỷ dị. Thân ảnh hắn nhấp nhô mờ ảo như một ngọn gió thổi qua khe cửa, để lại một tàn ảnh màu lam nhạt ngay dưới lưỡi đao của gã thủ lĩnh.
*Bập!*
Thanh đại đao chém hụt, cắm sâu vào thân cây cổ thụ. Gã thủ lĩnh kinh ngạc tột độ khi nhận ra lưỡi đao của mình chỉ chém trúng khoảng không.
Trước khi gã kịp rút đao ra, Lam Phong đã áp sát vào hông phải của gã—góc khuất hoàn toàn mà gã không thể phòng ngự. Bàn tay phải rạn nứt kinh mạch của Lam Phong siết chặt chuôi Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng. Hắn không rút lưỡi kiếm rỉ sét ra khỏi vỏ, mà sử dụng chính chiếc *Vỏ Kiếm Thanh Đồng* cực nặng làm vũ khí tấn công.
*Bốp! rắc!*
Sức nặng khủng khiếp của Biên Thùy Thiết Tủy trong vỏ kiếm đồng đập thẳng vào khớp vai phải của gã thủ lĩnh, phát ra một tiếng xương gãy giòn giã. Gã thủ lĩnh hét lên một tiếng thảm thiết, thanh đại đao tuột khỏi tay rơi xuống vũng bùn độc. Gã loạng choạng lùi lại, tay trái ôm lấy bả vai phải đã hoàn toàn biến dạng.
Không để cho đồng bọn của gã kịp phản ứng, Lam Phong xoay người, dồn toàn bộ kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp vào bàn tay phải rỉ máu rát bỏng. Hắn vung tay phóng ra một đường kiếm khí mỏng như sợi chỉ lướt nhanh trong không khí.
“Thanh Phong Nhất Kiếm!”
Một vệt sáng màu lam nhạt xé rách sương mù, đâm thẳng vào tấm lưới thép đang quấn chặt quanh người Sở Cuồng. Đường kiếm khí sắc bén chém đứt lìa những sợi xích sắt tà tính trong một tiếng *xoảng* giòn giã, giải thoát hoàn toàn cho gã kiếm khách lang thang.
“Được lắm tiểu tử!”
Sở Cuồng được tự do liền gầm lên một tiếng như sấm truyền biên thùy. Gã vung mạnh thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ, quét ngang một đường bão gió cuồng bạo. Ba tên thợ săn tiền thưởng đang lao tới lập tức bị sức nặng nghìn cân của trọng kiếm đập vỡ nát giáp ngực, thổ huyết đen xối xả bay ngược ra sau, rơi tõm xuống đầm lầy bùn độc.
Cuộc chiến cận chiến bùng phát một cách khốc liệt. Lam Phong dù bị khuyết tật vận động nửa thân người trái, vẫn mượn *Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng* để định vị chính xác từng đường đao mũi kiếm của đối thủ trong bóng tối sương mù. Hắn sử dụng Vỏ Kiếm Thanh Đồng để đánh gạt đòn tấn công, phối hợp nhịp nhàng với những đường chém nặng nề của Sở Cuồng để bẻ gãy hoàn toàn đội hình của nhóm thợ săn tiền thưởng.
Chỉ trong vòng nửa nén nhang, mười mấy tên thợ săn tiền thưởng tinh nhuệ đã nằm la liệt trên bãi bùn độc, kẻ chết người bị thương nặng rên rỉ thảm thiết.
Gã thủ lĩnh Lôi Thiết lúc này bị Sở Cuồng dùng Trọng Kiếm Vô Phong gác thẳng lên cổ, quỳ gục trên vũng bùn nhão. Máu tươi từ bả vai phải bị gãy chảy ròng ròng nhuộm đỏ vạt áo xám tro của gã. Gã ngước nhìn Lam Phong với ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi tột độ và không thể tin nổi.
“Mày... mày không phải là người... Mày là một con quỷ...” Lôi Thiết run rẩy nói, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
Lam Phong loạng choạng bước lại gần, hắn chống vỏ kiếm đồng xuống đất để giữ thăng bằng cho chân phải đang rạn nứt khớp gối. Khớp vai trái của hắn lúc này đã lạnh ngắt, vết hóa đá xám tro đã lan rộng thêm nửa phân, bóp nghẹt mọi cảm giác xúc giác của hắn. Khóe mũi hắn rỉ ra một vệt máu tía rát bỏng, nhưng hắn vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá kiên định.
“Ai phái các ngươi đến?” Lam Phong khàn giọng hỏi, giọng nói khô khốc không chút âm điệu ấm áp.
Lôi Thiết khẽ cắn môi, gã nhìn thanh trọng kiếm đen xì của Sở Cuồng đang siết chặt vào da cổ mình, rồi cười thảm khốc:
“Ha ha... Mày nghĩ mày thắng rồi sao, thằng Đồ Tể Ma Kiếm? Vạn Kiếm Minh đã dán cáo thị truy nã mày khắp đại lục! Đầu của mày đáng giá năm trăm Kiếm Khí Thạch nguyên chất, cả giang hồ đang lùng sục mày!”
Sở Cuồng hừ lạnh, gã nhấn mạnh lưỡi trọng kiếm xuống, khiến cổ Lôi Thiết rỉ ra một vệt máu đỏ tươi: “Nói vào trọng tâm! Kẻ nào ra lệnh cho các ngươi chặn đường ở đây?”
Lôi Thiết nhổ ra một bạt máu đen, gã trừng mắt nhìn Lam Phong, cười man rợ đầy sự chế giễu:
“Mày muốn biết sao? Được, tao sẽ cho mày biết để mày được chết trong tuyệt vọng! Biên phòng quan Ngô Bá đã nhận mật lệnh từ tổng đàn Vạn Kiếm Minh... Gã đã phong tỏa toàn bộ cửa ải biên giới để truy bắt mày! Mọi ngả đường trốn sang Trung Nguyên của mày đã bị khóa chặt! Cả Rừng Hắc Ám này chính là mồ chôn của mày, thằng Đồ Tể!”
Nói xong, Lôi Thiết đột ngột cắn nát một viên thuốc độc giấu trong kẽ răng. Cơ thể gã co giật dữ dội, máu đen phun ra từ miệng và mắt, gã ngã gục xuống vũng bùn độc, chết không nhắm mắt.
Lam Phong đứng chết lặng giữa hẻm đá đầm lầy. Tiếng rít gió lạnh buốt dội thẳng vào màng nhĩ hắn, mang theo hung tin kinh hoàng vừa nghe được. Cửa ải biên giới đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi Biên phòng quan Ngô Bá. Con đường duy nhất để tiến về Trung Nguyên phồn hoa nhằm điều tra vạch trần kẻ đứng sau cuộc thảm sát sư môn giờ đây đã biến thành một tử địa được canh gác nghiêm ngặt bởi lực lượng chấp pháp sứ của Vạn Kiếm Minh.
Hắn siết chặt Vỏ Kiếm Thanh Đồng sau lưng, vết rạn nứt rộng thêm một phân ở góc chuôi vỏ kiếm khẽ rung lên o o tà dị, báo hiệu một cuộc huyết chiến mới sắp sửa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!