Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bước Vào Rừng Hắc Ám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù xám xịt của Rừng Hắc Ám nuốt chửng bóng lưng loạng choạng của hai người, mở ra hành trình vượt biên đầy giông bão.


Dưới tán lá rậm rạp của những thân cây cổ thụ ngàn năm tuổi, ánh sáng mặt trời dường như bị lọc sạch, chỉ để lại một thứ ánh sáng lờ mờ, âm u như hoàng hôn vĩnh cửu. Không khí ở đây đặc quánh, ẩm ướt và lạnh lẽo. Lam Phong loạng choạng bước đi, mỗi bước chân của hắn đều nặng nề như đeo đá. Chân trái của hắn—nơi bị di chứng Sự hóa đá xương khớp tàn phá—hoàn toàn không có một chút xúc giác nào. Hắn không cảm nhận được nền đất bùn nhão nhoét dưới chân, không cảm nhận được những cọng cỏ mục nát ép vào da thịt, mọi thứ bên trái cơ thể chỉ là một khoảng không câm lặng, tê liệt hoàn toàn. Khớp gối bên phải gánh toàn bộ trọng lượng cơ thể, cứ mỗi nhịp bước lại rạn nứt nhức nhối, phát ra những tiếng kêu rắc khẽ trong xương tủy.


"Tiểu tử, bám chắc lấy ta."


Sở Cuồng khằn giọng nói, gã chủ động đưa bả vai rộng lớn của mình để Lam Phong tì vào. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai phải, bắp tay cuồn cuộn gồng lên nâng đỡ một nửa cơ thể của thiếu niên. Vết thương cũ trên ngực Sở Cuồng tuy đã khép miệng nhờ dược liệu của Thẩm Dao, nhưng trước áp lực ngột ngạt của khu rừng ranh giới này, gã vẫn khẽ nhíu mày.


Lam Phong không nói gì, hắn khẽ gật đầu dưới dải băng vải xám che kín đôi mắt nhắm nghiền vĩnh viễn. Hắn vươn bàn tay phải—nơi kinh mạch bị rạn nứt rỉ máu nhẹ dưới da, những vệt máu tía lấm tấm đỏ rực dưới lớp băng gạc dán chặt—siết lấy chuôi Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng. Thanh cổ kiếm vẫn nằm im lìm trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng thô kệch, nhưng vết rạn nứt rộng thêm một phân ở góc chuôi vỏ kiếm đang rò rỉ ra từng luồng oán khí xám tro lạnh buốt. Thứ tà khí ấy như một loài ký sinh trùng đói khát, liên tục cào xé đan điền đang suy kiệt của hắn, chực chờ cơ hội để cắn nuốt hoàn toàn thần trí hắn.


Hắn khẽ thở hắt ra, bản năng thúc đẩy hắn hít một hơi thật sâu để dò xét mùi vị của khu rừng lạ. Hắn muốn ngửi thấy mùi đất ẩm sũng nước, mùi lá thông mục nát, hay ít nhất là mùi rượu nồng quen thuộc tỏa ra từ hồ lô của Sở Cuồng. Nhưng khoang mũi hắn hoàn toàn trống rỗng, im lìm như một cái hang đá chết.


Tịch diệt khứu giác vĩnh viễn.


Hắn khẽ liếm bờ môi khô khốc, đầu lưỡi lạnh ngắt không cảm nhận được bất kỳ vị gì, dù là vị mặn chát của mồ hôi đang chảy dài xuống cằm. Vị giác cũng đã mất vĩnh viễn. Thế giới đối với thiếu niên mười bảy tuổi lúc này đã mất đi hai mảnh kết nối vật lý cơ bản nhất. Hắn bước đi giữa cõi sống nhưng bị cô lập trong một khoảng không câm lặng, vô vị tột cùng. Sự cô độc ấy không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là một bóng ma tâm lý gặm nhấm lòng tự trọng của một kiếm sĩ mỗi ngày.


"Uống ngụm nước đi." Sở Cuồng dừng bước bên một tảng đá phủ đầy rêu xanh, gã tháo hồ lô rượu tẩm dược lực bên hông, nhưng nhận ra Lam Phong không thể uống rượu mạnh lúc này, gã liền lấy ra một bình nước suối sạch dâng lên.


Lam Phong đón lấy bình nước bằng bàn tay phải run rẩy. Hắn ngửa cổ uống một ngụm lớn. Nước mát lạnh chảy qua cổ họng, sưởi ấm đan điền đang khô héo của hắn, nhưng đầu lưỡi hắn im lìm. Hắn không biết nước này ngọt hay nhạt, sạch hay bẩn. Hắn chỉ biết nuốt theo bản năng sinh tồn. Hắn khẽ lau khóe miệng, siết chặt chiếc bình da thú, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Liệu sức mạnh diệt thần mà hắn vay mượn từ kiếm linh U Minh có đáng giá bằng việc biến bản thân thành một pho tượng vô tri vô cảm?


*"Ha ha ha... Ngươi đang hối hận sao, tiểu tử?"* Tiếng cười kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh đột ngột vang lên trong tâm thức Lam Phong, trầm đục và đầy chế giễu. *"Ngươi đã mất đi vị giác và khứu giác vĩnh viễn để đổi lấy mạng sống của đứa trẻ kia và thủ tiêu Độc Cô Bá. Đây mới chỉ là cái giá ban đầu! Khi ngươi dâng hiến toàn bộ ngũ quan cho ta, ngươi sẽ thấy thế giới này thực chất chỉ là một khoảng hư vô câm lặng. Nhưng đổi lại, ngươi sẽ có sức mạnh của một vị thần! Hãy nhỏ máu vào chuôi kiếm đi, dâng hiến thính giác cho ta, ta sẽ giúp ngươi dọn dẹp khu rừng phiền phức này!"*


"Câm miệng." Lam Phong khàn giọng lầm bầm trong đại não, dùng ý chí sắt đá dập tắt lời thì thầm dụ dỗ của kiếm linh. Dải băng vải xám thêu bùa chú tịnh hóa ngầm quanh trán hắn khẽ phát sáng dịu nhẹ, tỏa ra một luồng hơi lạnh thanh mát làm dịu đi dây thần kinh não bộ đang run rẩy.


Sở Cuồng nhìn Lam Phong, gã khẽ vỗ mạnh vào bả vai phải lành lặn của hắn: "Tiểu tử thối, đừng nghe lời dụ dỗ của thanh kiếm rỉ sét đó. Có ta ở đây, đệ không đơn độc."


Sự hỗ trợ thầm lặng và lòng trung nghĩa của Sở Cuồng là mỏ neo duy nhất giữ vững nhân tính cho Lam Phong lúc này. Hắn khẽ gật đầu, siết chặt Vỏ Kiếm Thanh Đồng sau lưng, tiếp tục bước đi.


***


Họ tiến sâu vào một vùng đầm lầy sương mù dày đặc. Mặt đất bên dưới biến thành những bãi bùn nhão nhoét, sủi bọt khí độc màu xanh tím rợn người. Sương mù ở đây đặc đến mức Sở Cuồng cũng phải nheo mắt mới nhìn thấy khoảng cách ba thước trước mặt.


Đột ngột, Lam Phong khựng lại. Theo thói quen cũ, hắn khẽ khịt mũi để tìm kiếm mùi hôi thối của dã thú hay mùi tanh của máu bọc trong gió độc đầm lầy. Nhưng khoang mũi hắn hoàn toàn câm lặng, hắn không ngửi thấy bất kỳ mùi nguy hiểm nào.


Chính sự mất mát giác quan này đã làm chậm phản xạ của hắn.


*Xoạt! Vút!*


Từ trong bụi rậm ngập sương độc phía bên trái, ba bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là bầy sói biến dị—những sinh vật hoang dã bị ô nhiễm tà khí từ lòng đất Rừng Hắc Ám, cơ thể phình to như bò mộng, lông lá xơ xác dính đầy bùn độc, đôi mắt rực lửa đỏ tà dị. Một con sói lao trực diện vào Sở Cuồng, trong khi hai con còn lại nhắm thẳng vào bên hông trái yếu ớt của Lam Phong.


Do chân trái tê liệt hoàn toàn mất đi xúc giác, Lam Phong không cảm nhận được những rung động của mặt đất khi con thú áp sát. Hắn suýt chút nữa đã bị một con sói cắn trúng chân trái nếu không có phản xạ tự nhiên của một kiếm sĩ.


"Tránh ra!"


Sở Cuồng gầm lên một tiếng dũng mãnh. Gã vung mạnh thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì, tạo ra một luồng kình lực cuồng bạo xé rách màn sương độc. Nhát chém nặng nề đập thẳng vào đầu con sói tiên phong, phát ra một tiếng *bốp* khô khốc, hất văng con quái thú nặng hàng trăm cân đập mạnh vào thân cây cổ thụ sụp đổ.


Nhưng hai con sói còn lại đã áp sát Lam Phong từ góc khuất bên trái—nơi hắn hoàn toàn không có cảm giác vận động. Lam Phong loạng choạng, khớp gối phải rạn nứt đau buốt nhức nhối khi hắn cố gắng mượn lực nhảy lùi lại. Hắn theo thói quen cố gắng dùng khứu giác để ngửi mùi hôi của dã thú nhằm định hướng trong sương mù, nhưng hoàn toàn thất bại. Sự mất mát khứu giác khiến hắn phán đoán sai khoảng cách, một con sói biến dị đã sượt qua vai trái hắn, móng vuốt sắc nhọn suýt chút nữa đã cào rách cổ họng hắn.


*Nguy hiểm! Hắn không thể chiến đấu như một người bình thường được nữa!*


Lam Phong lập tức nhắm nghiền đôi mắt nhạt nhòa dưới dải băng vải xám. Hắn loại bỏ hoàn toàn ý định dùng mắt hay mũi để cảm nhận thế giới. Hắn hít một hơi thật sâu, vận hành đan điền, kích hoạt *Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng* cực hạn.


Trong thế giới xám xịt, câm lặng của Tâm Nhãn, sương mù dày đặc biến mất. Thế giới hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng dao động nhịp nhàng. Lam Phong không nhìn thấy hình dáng của bầy sói, nhưng hắn "nhìn" thấy rõ ràng hai luồng ánh sáng màu đỏ đen rực lửa—đó là nhịp tim đập dồn dập, điên cuồng và dòng sát khí tà dị đang sôi trào trong cơ thể hai con quái thú cách hắn năm thước.


*Bịch... bịch... bịch...*


Tiếng tim đập của con sói bên trái dội thẳng vào màng nhĩ Lam Phong qua tần số rung động của kiếm khí Thanh Phong ôn hòa phát tán ra xung quanh. Hắn cảm nhận được hướng di chuyển, góc vồ và cả lực cản của gió khi con thú nhảy vọt lên không trung.


"Nghịch Phong!"


Lam Phong khẽ quát. Hắn không rút Cổ Kiếm U Minh—oán khí từ vết nứt vỏ kiếm đang rung động dữ dội, nếu rút kiếm lúc này, tà khí rò rỉ sẽ lập tức thu hút thêm hàng trăm dã thú biến dị xung quanh. Hắn sử dụng chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng đeo sau lưng làm vũ khí phòng ngự.


Hắn nghiêng người, nương theo sức gió đầm lầy để uốn lượn cơ thể né đòn vồ của con sói thứ nhất. Con thú lao hụt qua bả vai phải của hắn. Ngay trong khoảnh khắc đó, Lam Phong siết chặt vỏ kiếm đồng bằng tay phải rạn nứt kinh mạch, vung mạnh một đòn đánh gạt cực nặng đập thẳng vào nanh vuốt của con sói thứ hai đang lao tới.


*Bốp! Rắc!*


Sức nặng khủng khiếp của Biên Thùy Thiết Tủy trong vỏ kiếm Thanh Đồng đập gãy nanh vuốt sắc nhọn của con sói biến dị, khiến nó rú lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào. Con thú bị chấn động mạnh dội ngược ra sau.


Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một, Lam Phong dồn toàn bộ kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp vào bàn tay phải, mượn lực gió đầm lầy phóng ra một đường kiếm tối giản, nhanh như chớp qua khe hở sương mù.


"Thanh Phong Nhất Kiếm!"


Một vệt sáng màu lam nhạt, mảnh như sợi chỉ xé rách màn sương độc, đâm thẳng và xuyên thấu yết hầu con sói biến dị trước khi nó kịp chạm đất. Con thú giãy giụa rồi đổ sụp xuống vũng bùn nhão, máu đen tà dị phun xối xả nhuộm đen một mảng bùn.


Tuy nhiên, ngay khi nhát chém kết thúc, bả vai trái của Lam Phong đột ngột co rút đau buốt dữ dội. Một lớp xám tro nhạt, cứng ngắc như đá bắt đầu lan rộng thêm nửa phân từ khớp vai xuống cánh tay trái của hắn. Di chứng hóa đá xương khớp tiến triển tàn nhẫn, khiến cánh tay trái của hắn hoàn toàn đông cứng, buông thõng vô tri dưới lớp y phục rách nát. Hắn quỵ gối xuống đất, thở dốc nặng nề, mũi rỉ ra từng vệt máu tía rát bỏng.


"Lam Phong! Đệ ổn chứ?" Sở Cuồng vội vàng vung trọng kiếm đập chết con sói cuối cùng, rồi phi thân đến đỡ lấy Lam Phong.


"Đan điền... rạn nứt... khớp vai bị cứng đờ..." Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói khô khốc thiếu đi âm điệu ấm áp.


Sở Cuồng đỡ hắn tựa vào một thân cây cổ thụ, gã lo lắng nhìn vết hóa đá xám xịt đang lan rộng trên vai hắn. Gã hiểu rằng, mỗi lần Lam Phong vận khí chiến đấu, cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác sẽ lại tiến triển thêm một bước, đẩy hắn gần hơn đến cái chết câm lặng.


***


Giữa lúc hai người đang tìm cách điều hòa kinh mạch giữa đầm lầy bùn độc, một tiếng sáo kỳ lạ, u uất đột ngột vang lên từ sâu trong màn sương mù dày đặc phía trước.


Tiếng sáo phát ra những âm thanh rít buốt tai, mang theo một luồng linh lực sắc bén xé rách không gian. Nghe thấy tiếng sáo này, bầy dã thú biến dị đang gầm gừ ẩn nấp trong bụi rậm xung quanh bỗng chốc im bặt, rồi đồng loạt cụp đuôi, lặng lẽ rút lui vào bóng tối sâu thẳm của khu rừng như thể gặp phải thiên địch tột cùng.


Lam Phong nhíu chặt lông mày dưới dải băng xám. Trong thế giới Tâm Nhãn của hắn, sương mù xám xịt bỗng chốc bị xé toạc bởi hàng chục đường vân năng lượng sắc bén, câm lặng đang áp sát từ mọi phía.


Họ đã bị bao vây.


Từ trong màn sương mù trắng xóa, mười mấy bóng người mặc giáp nhẹ màu xám tro, tay lăm lăm lưới thép nặng và xích sắt tẩm độc từ từ bước ra, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của Lam Phong và Sở Cuồng ngay tại đầm lầy.


Đó là nhóm thợ săn tiền thưởng biên giới—những kẻ hám lợi nhận lệnh truy nã từ Vạn Kiếm Minh để săn lùng "Ma kiếm đồ tể" Lam Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!