Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bình Minh Sau Giông Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng đổ nát kinh hoàng của pháo đài đá đen Hắc Kiếm Đường dội thẳng vào màng nhĩ Sở Cuồng, kéo theo những trận mưa bụi đất cát mù mịt che khuất cả bầu trời biên thùy vừa hé rạng. Những vách đá khổng lồ của Vực Thẳm Oán Linh sạt lở dữ dội, từng mảng đá nặng hàng ngàn cân rơi rầm rầm xuống vực sâu không đáy, nuốt chửng hoàn toàn tàn tích của một thế lực tà bang từng xưng hùng xưng bá một phương.


"Lam Phong! Tỉnh lại đi tiểu tử thối!"


Sở Cuồng khàn giọng gầm lên, lồng ngực rách sâu rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả vạt áo khoác da thú phong trần. Gã gồng mình, dùng chút tàn lực cuối cùng để cõng Lam Phong trên lưng, từng bước chân loạng choạng giẫm lên đất đá gồ ghề đang rung chuyển dữ dội. Bả vai trái bị đâm xuyên rỉ máu xối xả khiến mỗi bước đi của gã như có hàng ngàn cây kim châm chọc thẳng vào xương tủy. Phía sau gã, Lục Bình – tiểu đệ tử mười hai tuổi của Thanh Phong Kiếm Các – đang vừa chạy vừa khóc, đôi bàn chân nhỏ bé rách nát rỉ máu đỏ tươi nhưng vẫn kiên cường bám chặt lấy gạt áo của Sở Cuồng để không bị bỏ lại phía sau.


Trên lưng Sở Cuồng, Lam Phong nằm bất tỉnh nhân sự. Thân thể hắn lạnh ngắt như một xác chết, nhưng từ sâu trong đan điền, luồng oán khí xám tro của Cổ Kiếm U Minh vẫn đang điên cuồng dao động, chực chờ bộc phát dữ dội qua vết nứt rộng thêm một phân ở góc chuôi Vỏ Kiếm Thanh Đồng đeo sau lưng hắn. Bàn tay phải rạn nứt kinh mạch rỉ máu nặng rát bỏng của Lam Phong vẫn siết chặt lấy cuộn giấy da thú loang lổ máu tươi của Độc Cô Bá – bức Mật lệnh của Lãnh Vô Song vạch trần bộ mặt thật của liên minh chính đạo.


"Sở đại ca... Sư huynh... Sư huynh có chết không?" Lục Bình vừa chạy vừa khóc nấc lên, giọng nói run rẩy chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ vừa trải qua đêm thảm sát diệt môn.


"Câm miệng! Sư huynh của đệ là mạng đá, không dễ chết thế đâu!" Sở Cuồng khằn giọng quát, nhưng trong lòng gã cũng đang dâng lên một nỗi hoảng sợ vô hạn. Gã cảm nhận được luồng khí lạnh buốt tột cùng từ cơ thể Lam Phong đang truyền qua lưng gã, lạnh đến mức đóng băng cả máu tươi đang chảy ra từ vết thương của chính gã. Đó không phải là cái lạnh của gió tuyết biên cương, mà là cái lạnh của sự tịch diệt giác quan, cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác.


Băng qua hẻm đá sạt lở, tránh thoát khỏi cơn bão đất cát của pháo đài đang sụp đổ, Sở Cuồng cắn răng phi thân xuống thung lũng sương mù dày đặc phía dưới. Nơi đó, khuất sau những trận pháp sương mù mê cung bảo vệ, chính là Y quán Thẩm Dao – nơi trú ẩn an toàn duy nhất còn sót lại ở vùng biên viễn này.


***


Y quán Thẩm Dao tĩnh mịch nằm sâu dưới đáy thung lũng, quanh năm sương mù trắng xóa bao phủ như một cõi biệt lập với giang hồ đầy máu tanh. Hương thảo dược thanh mát, dịu nhẹ tỏa ra từ những vại thuốc sắc ngún khói, hòa quyện với tiếng suối chảy róc rách qua khe đá tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ kỳ.


Trong gian phòng gỗ nhỏ, Thẩm Dao – nữ y sĩ mù xinh đẹp – đang ngồi xếp bằng bên bàn gỗ, đôi tai thon thả khẽ động đậy dưới dải băng lụa xám che khuất đôi mắt mù bẩm sinh. Nàng đột ngột đứng bật dậy, chiếc hộp kim châm ngọc bảo trên tay khẽ run lên phát ra tiếng lách cách.


Nàng cảm nhận được rồi.


Trong làn sương mù dày đặc ngoài hàng rào y quán, có hai nhịp tim đang đập loạn xạ, yếu ớt và mang theo hơi thở tử vong nồng nặc. Đặc biệt là nhịp tim thứ nhất – chậm rãi, nặng nề và bị bao bọc bởi một luồng oán khí lạnh buốt rợn người. Đó là nhịp tim của Lam Phong.


"A Mỹ! Chuẩn bị nước nóng và linh dịch Băng Hàn Thảo gấp!" Thẩm Dao khẽ quát, thân hình mảnh mai nhanh chóng lướt ra cửa y quán.


Cửa gỗ vừa mở ra, Sở Cuồng đã loạng choạng lao vào sân, gã quỵ gối xuống thềm đá, đặt Lam Phong nằm xuống rồi gục đầu thở hồng hộc. Lục Bình cũng kiệt sức ngã nhào bên cạnh, đôi mắt sưng húp vì khóc rấm rứt nhìn Thẩm Dao.


"Thẩm cô nương... Cứu... cứu hắn..." Sở Cuồng khàn giọng nói, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen tà dị.


Thẩm Dao không đáp, nàng quỳ xuống bên cạnh Lam Phong, những ngón tay thon dài run rẩy áp chặt lên mạch cổ của hắn. Sắc mặt nàng lập tức trở nên nhợt nhạt. Kinh mạch trong người Lam Phong đang rạn nứt dữ dội như một mảnh đất khô cằn bị nứt nẻ sau trận hạn hán kéo dài, oán hỏa từ Cổ Kiếm U Minh đang thiêu đốt phế phủ hắn. Đáng sợ hơn, bả vai trái và toàn bộ chân trái của hắn đã hóa đá xám xịt hoàn toàn, cứng ngắc và mất đi mọi cảm giác xúc giác vận động. Những vết rạn nứt sẫm màu đang có xu hướng lan rộng lên phía cổ và khớp vai phải.


"Huynh ấy dâng hiến khứu giác vĩnh viễn rồi sao?" Giọng nói của Thẩm Dao run rẩy, chứa đựng một sự xót xa tột cùng.


"Phải... Để chém nhát chém cuối cùng tiêu diệt Độc Cô Bá cứu Lục Bình, hắn đã chấp nhận cái giá tàn khốc đó." Sở Cuồng thở dài, ánh mắt đượm buồn nhìn thiếu niên mười bảy tuổi đang nằm bất động.


Thẩm Dao khẽ cắn môi đến rỉ máu. Nàng biết, nếu không lập tức tịnh hóa dòng oán khí đang bạo bùng trong đan điền Lam Phong, gã sẽ hóa ma hoàn toàn hoặc kinh mạch vỡ vụn mà chết trong vòng một canh giờ nữa. Nàng đứng dậy, ra lệnh đầy quyết đoán: "Sở đại ca, huynh mau vào trong dưỡng thương. A Mỹ, giúp ta đưa Lam Phong vào mật thất sắc thuốc!"


Trong mật thất y quán, làn sương trắng từ linh dịch Băng Hàn Thảo bốc lên nghi ngút, tỏa ra hơi lạnh thấu xương để làm dịu đi oán hỏa trong cơ thể Lam Phong. Thẩm Dao hít một hơi thật sâu, lấy ra chùm kim châm ngọc bảo. Nàng nhắm mắt, vận hành Tâm Nhãn Thiền Pháp cực hạn. Trong thế giới vô sắc của nàng, những đường kinh mạch rách nát và những khớp xương hóa đá của Lam Phong hiện lên như những vệt sáng xám xịt, hỗn loạn.


"Thính Châm Định Huyệt!"


Thẩm Dao khẽ quát, ngón tay thon dài lướt nhanh như gió. Mỗi tiếng *vút* nhẹ nhàng của kim châm xé gió vang lên là một cây kim ngọc được cắm chính xác vào các huyệt đạo trọng yếu trên bả vai trái và chân trái đang hóa đá của Lam Phong.


*Rắc! Rắc!*


Khi kim châm đâm sâu vào các huyệt đạo, cơ thể Lam Phong đột ngột co giật dữ dội. Những vết hóa đá xám xịt trên vai trái khẽ rạn nứt nhẹ, tỏa ra những luồng khói xám nhạt buốt lạnh qua lỗ chân lông – đó là tà khí rò rỉ đang bị trục xuất ra ngoài nhờ bí thuật Kiếm Khí Thấu Thể Quyết kết hợp với dược lực của Băng Hàn Thảo. Lam Phong dù đang hôn mê sâu vẫn nhíu chặt đôi lông mày, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, khóe miệng rỉ ra từng vệt máu tía rát bỏng.


Thẩm Dao không dừng lại, nàng tiếp tục châm cứu vào cánh tay phải đang bị rạn nứt kinh mạch nặng nề của hắn. Từng đường châm nhẹ nhàng, ôn hòa như dòng nước suối ấm áp chảy qua, cố gắng vá víu lại những tổn thương rách nát do quá tải kình lực. Nàng quấn lại dải băng vải xám ngâm dược mới quanh trán và mắt hắn, bùa chú tịnh hóa ngầm được thêu tỉ mỉ ở mặt trong dải băng khẽ phát sáng dịu nhẹ, bảo vệ hoàn toàn thần kinh não bộ của hắn khỏi sự cắn nuốt của kiếm linh.


Sau ba canh giờ châm cứu liên tục không ngơi nghỉ, Thẩm Dao rốt cuộc cũng kiệt sức ngã ngồi trên thềm đá, mồ hôi đẫm sũng vạt áo trắng thêu hoa mai nhỏ. Nhưng đôi môi nàng khẽ mỉm cười nhẹ. Nhịp tim của Lam Phong đã bắt đầu bình ổn trở lại, dù yếu ớt nhưng đã mất đi sự cuồng bạo oán hận của kiếm linh.


***


Khi Lam Phong mở mắt ra, thế giới xung quanh hắn chỉ còn là một khoảng không vô sắc, xám xịt nhạt nhòa của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Hắn không nhìn thấy ánh nắng ấm áp của buổi trưa chiếu qua khe cửa gỗ y quán, cũng chẳng thấy được màu xanh ngọc bích của những vò thuốc xếp quanh phòng.


Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu. Khoang mũi hắn im lìm, trống rỗng, không một chút mùi vị. Không có mùi thơm dịu của thảo dược Băng Hàn Thảo, không có mùi sương mai lạnh buốt của thung lũng, cũng chẳng có mùi máu tanh nồng bám trên da thịt hắn.


Tịch diệt khứu giác vĩnh viễn.


Hắn khẽ liếm môi, đầu lưỡi lạnh ngắt như một phiến đá vô hồn. Vị giác cũng đã mất vĩnh viễn từ ngày thứ nhất của khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn. Thế giới vật lý đối với thiếu niên mười bảy tuổi lúc này đã mất đi hai mảnh kết nối cơ bản nhất, dìm hắn vào một khoảng không câm lặng, vô vị và cô độc thực tế tột cùng.


"Huynh tỉnh rồi sao?"


Một giọng nói dịu dàng, thanh khiết vang lên bên cạnh giường bệnh. Thẩm Dao bước lại gần, tay bưng một bát thuốc đen sẫm còn bốc khói nghi ngút.


Lam Phong gượng dậy, nửa thân người bên trái của hắn—bả vai trái và chân trái—cứng ngắc như đá, mất hoàn toàn xúc giác vận động. Hắn phải dùng cánh tay phải rạn nứt kinh mạch vẫn còn râm ran đau buốt để chống đỡ cơ thể ngồi dậy. Hắn nhận lấy bát thuốc từ tay Thẩm Dao, đưa lên miệng uống cạn.


Nước thuốc nóng rực chảy qua cổ họng, sưởi ấm đan điền đang suy kiệt của hắn, nhưng đầu lưỡi hắn không hề cảm nhận được vị đắng chát của thảo dược rừng sâu hay vị ngọt của cam thảo. Nó giống như một luồng chất lỏng vô vị, trống rỗng chảy vào cơ thể một pho tượng đá.


"Cảm ơn cô, Thẩm cô nương," Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói của hắn khô khốc, thiếu đi âm điệu ấm áp của con người.


"Huynh không cần khách khí. Kinh mạch của huynh tạm thời đã được ổn định nhờ linh dược Băng Hàn Thảo, nhưng di chứng hóa đá ở vai trái và chân trái sẽ không thể phục hồi trong một sớm một chiều. Huynh phải tuyệt đối hạn chế vận khí chiến đấu," Thẩm Dao thở dài, đôi bàn tay thon dài khẽ chỉnh lại dải băng vải xám che mắt cho hắn.


"Anh trai!"


Một tiếng gọi trong trẻo, nghẹn ngào đột ngột vang lên từ phía cửa phòng. Lam Phượng – em gái duy nhất của Lam Phong – đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ thô sơ do A Mỹ đẩy vào. Đôi chân cô bé phủ một lớp vải lanh xám, quấn chặt để che giấu những đường gân đen do tà độc ăn mòn. Sắc mặt cô bé nhợt nhạt, nước mắt loang lổ trên đôi gò má gầy gò khi nhìn thấy anh trai mình đang quấn băng gạc khắp người, đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng xám.


"Phượng nhi..."


Lam Phong khẽ gọi, hắn vươn cánh tay phải rạn nứt run rẩy ôm lấy em gái vào lòng. Lam Phượng ôm chặt lấy cổ anh trai, khóc nức nở như muốn trút sạch mọi nỗi sợ hãi, lo âu trong suốt những ngày qua.


"Anh trai... Em biết anh sẽ sống sót trở về mà... Em sợ lắm... Em sợ anh sẽ bỏ lại em như cha mẹ và sư phụ..." cô bé nghẹn ngào nói, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy áo lam xám sờn rách của hắn.


Lam Phong khẽ vuốt mái tóc dài của em gái, bàn tay thô ráp xoa dịu những cơn run rẩy của cô bé. Hắn không ngửi được mùi hương tóc của em gái, không nếm được vị mặn chát của nước mắt cô bé rơi trên vai mình, nhưng hắn cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, ấm áp của cô bé áp sát lồng ngực mình. Đó chính là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho hắn không bị oán khí của kiếm linh U Minh nuốt chửng hoàn toàn trong bóng tối.


"Đừng sợ, Phượng nhi. Anh trai đã hứa sẽ luôn bảo vệ em, anh tuyệt đối không nuốt lời," Lam Phong dịu dàng nói, ánh mắt nhắm nghiền dưới dải băng xám rực lên một ý chí sắt đá.


Sau khi dỗ dành Lam Phượng ngủ thiếp đi vì kiệt sức, Lam Phong bảo A Mỹ đưa cô bé về phòng nghỉ ngơi. Gian phòng gỗ lúc này chỉ còn lại Lam Phong, Thẩm Dao và Sở Cuồng vừa bước vào từ gian ngoài.


***


Sở Cuồng vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai, bả vai trái đã được quấn băng gạc kỹ lưỡng nhưng sắc mặt gã vẫn còn lưu lại vẻ mệt mỏi sau đại chiến. Gã ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh giường bệnh, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lam Phong.


"Tiểu tử thối, mạng đệ lớn thật đấy. Nếu không có y thuật của Thẩm cô nương, đệ đã sớm hóa thành một pho tượng đá vô tri ngoài kia rồi," Sở Cuồng khẽ cười, cố gắng giữ vẻ hào sảng thường ngày.


Lam Phong không đáp, hắn đưa bàn tay phải rỉ máu nhẹ dưới da vào ngực áo, lấy ra cuộn giấy da thú loang lổ vết máu đen của Độc Cô Bá dâng lên trước mặt Sở Cuồng.


"Sở huynh, huynh mau xem bức mật thư này đi," Lam Phong trầm giọng nói, sát khí ôn hòa của Thanh Phong Kiếm Các khẽ dao động xung quanh cơ thể hắn.


Sở Cuồng nhíu mày, gã nhận lấy cuộn giấy da thú, mở ra xem trực tiếp. Khi ánh mắt gã lướt qua những dòng chữ viết tay sắc lạnh và dấu sáp đỏ thẫm hình thanh kiếm gãy của liên minh chính đạo, sắc mặt gã lập tức biến đổi kinh hoàng. Đôi mắt sắc bén của gã co rụt lại, bắp tay cuồn cuộn siết chặt cuộn giấy đến mức móng tay găm sâu vào da thịt.


"Mật lệnh của Lãnh Vô Song?!" Sở Cuồng khàn giọng thốt lên, giọng nói chứa đựng một sự chấn động tâm lý tột cùng.


"Đúng vậy. Độc Cô Bá trước khi rơi xuống vực thẳm oán linh đã ném bức mật thư này cho đệ. Lãnh Vô Song – Minh chủ của liên minh chính đạo Vạn Kiếm Minh – chính là kẻ đứng sau hạ mật lệnh diệt môn Thanh Phong Kiếm Các để độc chiếm mỏ quặng sắt cổ biên thùy," Lam Phong khàn giọng giải thích, mỗi chữ nói ra đều mang theo nỗi oán hận ngút trời.


Sở Cuồng sững sờ đứng bật dậy, gã đi qua đi lại trong gian phòng gỗ, hơi thở dồn dập dập tắt hoàn toàn vẻ phóng khoáng thường ngày. Gã cười thảm một tiếng, giọng nói đầy chua chát:


"Lãnh Vô Song... kẻ ngụy quân tử đứng đầu chính đạo võ lâm! Giang hồ luôn tôn sùng gã là ngọn hải đăng của công lý, là người thủ hộ cho sự tự do của kiếm giả. Hóa ra gã lại ngầm liên kết với tà giáo Hắc Kiếm Đường để bóc lột phu mỏ, tàn sát chính đồng môn của mình chỉ vì lòng tham quặng sắt cổ! Thật là một bãi phân hôi thối giả tạo!"


Thẩm Dao quỳ bên cạnh giường bệnh, đôi tai thon thả khẽ động đậy khi nghe được bí mật kinh hoàng này. Nàng khẽ cắn môi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định: "Giang hồ chính đạo ngụy tạo này đã thối nát từ tận gốc rễ. Sự diệt vong của Kiếm Các không phải là một tai nạn, mà là một âm mưu bẩn thỉu đã được sắp đặt sẵn để lấp liếm các giao dịch đen tối của giới thượng tầng."


Lam Phong siết chặt bàn tay phải rạn nứt kinh mạch, khớp xương tay kêu lên tiếng rắc đau nhức. Hắn nhắm chặt đôi mắt dưới dải băng xám, thế giới Tâm Nhãn của hắn hiện lên một màu xám xịt, u uất. Sư phụ Nhạc Vô Nhai hy sinh chặn cửa, các sư huynh đệ đồng môn ngã xuống trong đêm mưa bão đẫm máu... tất cả nợ máu này, hắn bắt buộc phải đòi lại bằng mọi giá.


"Đệ sẽ tiến về Trung Nguyên," Lam Phong dứt khoát nói, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết biên thùy. "Đệ phải thâm nhập vào Vạn Kiếm Minh, tìm kiếm bằng chứng vạch trần bộ mặt thật của Lãnh Vô Song trước toàn võ lâm, đòi lại công lý cho sư môn."


Sở Cuồng dừng bước, gã nhìn thiếu niên mười bảy tuổi đang tàn phế nửa người nhưng ánh mắt rực lửa chiến ý sắt đá. Gã khẽ cười, vỗ mạnh vào bả vai phải lành lặn của Lam Phong:


"Được! Tiểu tử thối có khí phách! Sở Cuồng ta nguyện đồng hành cùng đệ tiến về Trung Nguyên, chém rách cái mặt nạ giả tạo của liên minh chính đạo kia!"


***


"Sư huynh! Cho đệ đi theo với! Đệ muốn cùng anh báo thù cho sư phụ!"


Lục Bình từ ngoài cửa phòng bất ngờ lao vào, quỳ sụp xuống trước giường bệnh của Lam Phong. Đứa trẻ mười hai tuổi khóc nức nở, đôi bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy chăn giường, ánh mắt rực lên sự sùng bái và quyết tâm non nớt.


Lam Phong cúi đầu nhìn tiểu đệ tử nhỏ tuổi nhất còn sống của Kiếm Các. Hắn vươn bàn tay phải rạn nứt vuốt nhẹ mái tóc rối của cậu bé, nhưng giọng nói của hắn lại vô cùng nghiêm khắc và dứt khoát:


"Không được. Lục Bình, đệ phải ở lại đây."


"Tại sao chứ sư huynh?! Đệ đã học được Thanh Phong Tật Bộ, đệ có thể làm tai mắt cho anh trong bóng tối! Đệ không muốn làm kẻ hèn nhát trốn tránh!" Lục Bình khóc lớn, cố chấp đòi đi theo.


"Trung Nguyên là chiến trường chính trị tàn tạ, đầy rẫy những cạm bẫy bẩn thỉu của Vạn Kiếm Minh - Chấp pháp sứ. Đệ đi theo chỉ làm tăng thêm hiểm nguy và gánh nặng cho đệ," Lam Phong nghiêm nghị quát, giọng nói không một chút dao động. "Nhiệm vụ của đệ lúc này là ở lại y quán, bảo vệ an toàn cho Lam Phượng, và rèn luyện thật tốt những kiếm pháp cơ bản của Thanh Phong Kiếm Các dưới sự che chở của Thẩm cô nương. Một ngày nào đó, khi đệ đủ mạnh mẽ, đệ sẽ là người chấn hưng lại sư môn của chúng ta. Đệ có hiểu không?"


Lục Bình sững sờ nhìn sư huynh Lam Phong. Nhìn dải băng xám che kín đôi mắt rỉ máu của hắn, nhìn bả vai trái đã hóa đá xám xịt lạnh ngắt, đứa trẻ mười hai tuổi rốt cuộc cũng hiểu được gánh nặng đau đớn tột cùng mà sư huynh đang phải gánh chịu một mình. Cậu bé khóc nấc lên một tiếng, cúi đầu dập mạnh xuống thềm đá:


"Đệ... đệ hiểu rồi... Sư huynh! Đệ hứa sẽ ở lại bảo vệ tốt cho Phượng nhi tỷ tỷ, rèn luyện kiếm pháp thật tốt chờ ngày anh trở về chấn hưng Kiếm Các!"


Thẩm Dao bước lại gần, nàng nhẹ nhàng nâng Lục Bình dậy, hướng đôi mắt mù hiền từ về phía Lam Phong:


"Lam Phong huynh hãy yên tâm dấn thân vào hành trình. Ta thề sẽ dùng cả tính mạng này để bảo vệ an toàn cho Lam Phượng và nuôi dưỡng Lục Bình trưởng thành tại y quán này. Đây là lời hứa danh dự của truyền nhân Tần Môn."


"Đa tạ Thẩm cô nương," Lam Phong khẽ cúi đầu hành lễ, một sự đồng điệu tâm linh sâu sắc, thầm lặng lan tỏa giữa hai linh hồn khuyết tật vật lý nhưng vẹn tròn tình nghĩa.


***


Bình minh ngày hôm sau rạng rỡ chiếu rọi thung lũng sương mù, xua đi phần nào cái lạnh buốt của đêm đông biên viễn. Lam Phong và Sở Cuồng đã chuẩn bị đầy đủ hành trang tinh thần để lên đường.


Lam Phong khoác chiếc trường bào xám tro sờn rách, lưng đeo thanh Cổ Kiếm U Minh tra chặt trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng bị nứt nẻ. Dải băng vải xám thêu bùa chú tịnh hóa ngầm quấn chặt quanh trán che kín đôi mắt nhắm nghiền vĩnh viễn của hắn. Thân thể hắn tàn phế vật lý—mất hoàn toàn vị giác và khứu giác vĩnh viễn, vai trái và chân trái hóa đá xám cứng ngắc—khiến hắn phải di chuyển loạng choạng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chân phải đang bị rạn nứt khớp gối đau nhức nhối.


Nhưng bóng lưng hắn đứng sừng sững trước cửa y quán vẫn kiên định, ngạo nghễ như một ngọn núi đá biên cương không thể bị gió bão quật ngã.


Sở Cuồng vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong đen xì khổng lồ đi bên cạnh hắn, phong thái phóng khoáng, dũng mãnh thường ngày đã trở lại, sẵn sàng làm lá chắn phía sau cho huynh đệ sinh tử.


Lam Phong khẽ quay đầu lại hướng về phía hiên nhà y quán, nơi Thẩm Dao đang dắt tay Lam Phượng và Lục Bình đứng tiễn biệt. Hắn không ngửi thấy mùi gió xuân ấm áp đang thổi tới, không nếm được vị ngọt của ngụm nước suối chia ly, nhưng trong thế giới Tâm Nhãn xám xịt của hắn, nụ cười hiền hậu của Thẩm Dao và những giọt nước mắt kiên cường của em gái hiện lên rõ mồn một, sưởi ấm linh hồn cô độc của hắn.


"Sở huynh, chúng ta đi thôi," Lam Phong trầm giọng nói.


Hai thân ảnh một cao một thấp loạng choạng bước đi dứt khoát, tiến thẳng về phía cửa thung lũng mù sương.


Phía trước họ, ranh giới tự nhiên ngăn cách biên thùy hoang dã với Trung Nguyên phồn hoa nhưng đầy rẫy âm mưu tàn độc đang chờ đón. Sương mù dày đặc cuồn cuộn dâng cao, bao phủ lấy lối vào hiểm trở của Rừng Hắc Ám như một cái miệng thú khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mọi sinh mệnh bước vào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!