Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tro Tàn Và Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm biên thùy hoang dã dày đặc như một tấm lụa xám tro, quấn chặt lấy những rặng thông cằn cỗi và những vách đá dựng đứng. Lam Phong lê từng bước chân nặng nề trên con đường mòn dẫn về Thanh Phong Kiếm Các. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau nhói từ lồng ngực—di chứng của những vết thương chằng chịt sau đêm thảm sát và trận chiến sinh tử tại Hang động ẩn dật vẫn chưa hề thuyên giảm.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự trống rỗng lạnh buốt đang ngự trị trong khoang miệng anh. Lam Phong dừng lại bên một khe suối nhỏ rỉ ra từ kẽ đá. Anh cúi người, múc một vốc nước suối đưa lên miệng. Nước lạnh buốt tràn qua môi, thấm vào đầu lưỡi, nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được chút thanh mát hay vị ngọt dịu đặc trưng của nguồn nước ngọt biên thùy. Nó giống như anh đang nuốt một ngụm khí không hình không dạng, vô vị đến đáng sợ.


Anh nhặt một chiếc lá dâu rừng bên cạnh, đưa lên miệng nhai thử. Chiếc lá nát vụn dưới kẽ răng, nhựa lá chát chúa chảy ra, nhưng đầu lưỡi anh vẫn im lìm như một phiến đá lạnh ngắt. Khế ước Đoạt Giác với kiếm linh U Minh... vị giác của anh đã thực sự bị tước đoạt. Cái giá đầu tiên để đổi lấy nhát chém diệt thần Vị Giác Tiêu Biến Trảm là sự cô độc vật lý thực tế, bắt đầu từ việc mất đi kết nối cơ bản nhất với hương vị của thế giới sống.


*"Ha ha ha... Ngươi đang hối hận sao, tiểu tử?"* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh đột ngột vang lên trong đại não anh, trầm đục và đầy chế giễu. *"Đây mới chỉ là khởi đầu. Khi ngươi dâng hiến toàn bộ ngũ quan cho ta, ngươi sẽ thấy thế giới này thực chất chỉ là một khoảng hư vô câm lặng. Nhưng đổi lại, ngươi sẽ có sức mạnh của một vị thần!"*


"Câm miệng." Lam Phong khàn giọng lầm bầm. Anh siết chặt chuôi thanh cổ kiếm rỉ sét đeo sau lưng, dùng ý chí sắt đá dập tắt lời thì thầm của kiếm linh. Anh không hối hận. Để báo thù cho sư môn, để bắt những kẻ nợ máu phải đền tội, dù có phải biến thành một pho tượng đá vô tri vô giác, anh cũng quyết không chùn bước.


Đi thêm nửa dặm, phế tích của Thanh Phong Kiếm Các hiện ra trước mắt anh. Lam Phong đứng lặng người ở cổng tam quan đổ nát, tim anh thắt lại như bị một bàn tay bóp nghẹt. Ngôi nhà chung của hàng chục sư huynh đệ, nơi từng vang vọng tiếng cười nói và tiếng luyện kiếm vang dội mỗi buổi bình minh, giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa đen ngòm.


Những cột gỗ lim hàng trăm năm tuổi bị lửa tà tính thiêu rụi hoàn toàn, đổ sụp ngang dọc thành những khúc than đen đục. Khói xám vẫn âm ỉ bốc lên từ những đống tro tàn gặp mưa đêm. Trên thềm đá lạnh ngắt, xác của các sư huynh đệ nằm rải rác, y phục lam xám của họ loang lổ những vệt máu đen sẫm đã khô cứng. Gió biên thùy rít qua các kẽ đá, mang theo mùi tro tàn và mùi máu tanh nồng nặc.


Lam Phong bước qua những thi thể quen thuộc. Anh quỳ xuống bên cạnh xác của một tiểu đệ tử ngoại môn, nhẹ nhàng vuốt mắt cho cậu bé. Đôi bàn tay gầy guộc của anh run rẩy dữ dội. Oán hận trong lòng anh bùng lên như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Anh đứng dậy, bước về phía phế tích của thư viện Kiếm Các—nơi lưu giữ các điển tịch kiếm pháp và sơ đồ phòng ngự của môn phái. Anh cần tìm kiếm bất kỳ manh mối nào giải thích tại sao một kiếm phái có hệ thống phòng thủ kiên cố như Kiếm Các lại bị tiêu diệt dễ dàng chỉ trong một đêm.


Giữa đống đổ nát của thư viện, gạch đá và những trang sách cháy dở bay lác đác trong gió. Lam Phong dùng thanh cổ kiếm gạt đi những mảng tường sụp đổ. Đột nhiên, tai anh giật mạnh. Một tiếng động cực nhỏ—tiếng sỏi đá va chạm dưới lòng đất—vang lên từ phía sau bục thờ Các chủ đã bị vỡ đôi.


Lam Phong lập tức cảnh giác. Anh lùi lại nửa bước, cơ thể hơi khom xuống nương theo chiều gió, bàn tay phải đặt lên chuôi Cổ Kiếm U Minh rỉ sét. Kiếm linh cảm nhận được sát ý của chủ nhân, khẽ ngân lên một tiếng o o lạnh gáy trong tâm trí anh, sẵn sàng bộc phát oán khí.


"Ai? Bước ra!" Lam Phong trầm giọng quát, thanh âm lạnh lùng như băng.


Một viên gạch vỡ xê dịch. Nắp hầm ngầm bí mật—nơi vốn chỉ dành cho Các chủ trú ẩn khi có đại nạn—từ từ được đẩy lên từ bên dưới. Một cái đầu nhỏ lấm lem than củi và bụi đất ló ra. Khi đôi mắt to tròn, đầy hoảng sợ của đứa trẻ nhìn thấy thanh cổ kiếm rỉ sét và bộ kiếm phục lam xám sờn rách quen thuộc của Lam Phong, nước mắt nó lập tức trào ra.


"Sư... Sư huynh! Lam Phong sư huynh! Anh vẫn còn sống!"


Đó là Lục Bình, tiểu đệ tử 12 tuổi của Kiếm Các. Cậu bé mặc bộ kiếm phục quá khổ vá chằng chịt, lưng vẫn đeo thanh kiếm gỗ nhỏ ngâm nước tỏi trừ tà. Theo sau Lục Bình, một bóng dáng già nua, lưng còng rạp khập khiễng bước lên. Đó là lão bộc A Phúc, gia nhân trung thành duy nhất còn sống sót của tông môn.


Lam Phong vội vàng buông chuôi kiếm, lao đến ôm chặt lấy Lục Bình. Cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ run rẩy dữ dội trong vòng tay anh, nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Lão bộc A Phúc quỳ sụp xuống thềm đá đổ nát, hai bàn tay nứt nẻ bám vào chân Lam Phong, khóc không thành tiếng:


"Trời Phật phù hộ... Các chủ linh thiêng... Thiếu gia vẫn còn sống! Thanh Phong Kiếm Các vẫn chưa tuyệt diệt!"


Lam Phong đỡ lão Phúc đứng dậy, giọng anh khàn đặc vì xúc động: "Lão Phúc, Lục Bình... Mọi người đều ổn cả chứ? Những người khác... còn ai sống sót không?"


Lão Phúc gạt nước mắt, lắc đầu đầy cay đắng: "Đêm đó... tà giáo tấn công quá bất ngờ. Trận pháp phòng ngự bên ngoài hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Lão và Lục Bình nhờ trốn sâu dưới hầm ngầm của Các chủ mới thoát được kiếp nạn này. Những sư huynh đệ khác... đều đã..."


Lục Bình bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe chứa đựng một sự căm hận tột cùng vượt quá tuổi tác của một đứa trẻ. Cậu bé bấu chặt lấy vạt áo rách của Lam Phong, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ:


"Sư huynh! Không phải tà giáo tự tìm được lối vào! Có kẻ phản bội! Chính là Chu Vân!"


Cái tên "Chu Vân" vang lên như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lam Phong, khiến toàn thân anh đông cứng. Chu Vân—nhị sư huynh của anh, người từng cùng anh chia sẻ từng bầu nước, từng miếng lương khô trong những đêm tuần tra biên giới lạnh giá, người từng thề trước vong linh tổ tiên sẽ dùng mạng sống để bảo vệ Kiếm Các.


"Em nói gì? Chu Vân phản bội?" Lam Phong siết chặt vai Lục Bình, ánh mắt rực lên tia sáng lạnh lẽo.


Lục Bình thọc tay vào ngực áo, run rẩy rút ra một cuộn da thú rách nát, loang lổ vết máu khô và nhọ nồi đen kịt: "Đêm đó, em trốn sát cửa hầm ngầm. Em nghe thấy tiếng Chu Vân nói chuyện với người của Hắc Kiếm Đường. Hắn đã bán đứng sơ đồ canh gác của Kiếm Các để đổi lấy vinh hoa phú quý! Đây... đây là Bản đồ phòng ngự rách nát mà em nhặt được từ xác một tên lính tuần tra tà giáo bị sư phụ chém chết ngay trước cửa hầm trước khi người hy sinh. Trên đó... có nét chữ chỉ dẫn mật lộ của Chu Vân!"


Lam Phong nhận lấy cuộn da thú, mở ra dưới ánh sáng nhợt nhạt của bình minh biên thùy. Những đường nét vẽ sơ đồ phòng thủ của Kiếm Các hiện ra rõ ràng, nhưng ở các góc khuất, có những dòng chú thích nhỏ bằng mực đỏ ghi rõ: *"Giờ Hợi thay ca, phong trận hướng Tây Bắc suy yếu, có thể đột kích."*


Nét chữ sắc mảnh, hơi nghiêng về phía bên phải, với thói quen viết nét móc ngược ở cuối các chữ "Phong"—đây chính là chữ viết tay của Chu Vân, người huynh đệ đồng môn thân thiết nhất của anh. Không thể sai lệch vào đâu được.


Hắn đã bán đứng mạng sống của hàng chục sư huynh đệ, bán đứng Các chủ Nhạc Vô Nhai, chỉ để đổi lấy sự sống hèn nhát và một vị trí hộ pháp nhỏ nhoi trong Hắc Kiếm Đường tà phái.


*"Ha ha ha! Phẫn nộ đi! Oán hận đi!"* Tiếng cười điên dại của kiếm linh U Minh lại bùng lên trong đầu Lam Phong. *"Ngươi thấy chưa? Lòng người chính đạo mà ngươi hằng bảo vệ thực chất còn thối nát hơn cả oán khí của ta! Hãy để ta nuốt chửng oán hận này, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để phanh thây xẻ xác tên phản đồ đó!"*


Theo sự phẫn nộ tột cùng của Lam Phong, Cổ Kiếm U Minh sau lưng anh bắt đầu rung lên bần bật. Một luồng oán khí màu lam xám tro u ám rò rỉ ra ngoài qua kẽ hở của lớp vải đen quấn chuôi kiếm. Luồng khí lạnh buốt ấy lan tỏa xuống mặt đất, khiến những giọt nước mưa đọng trên gạch vỡ xung quanh lập tức đóng băng thành những tinh thể muối xám xịt, tỏa ra sát ý ngút trời.


A Phúc kinh hoàng lùi lại, run rẩy chỉ vào thanh kiếm: "Thiếu... Thiếu gia! Thanh kiếm đó... oán khí thật đáng sợ! Cậu đang bị nó ăn mòn!"


Lam Phong cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, trán nổi đầy gân xanh. Anh đang cố gắng dùng chút nội lực Thanh Phong Tâm Pháp ít ỏi để trấn áp sự nổi loạn của kiếm linh, nhưng oán hận quá lớn khiến đan điền anh nóng rực như lửa đốt, kinh mạch tay phải bắt đầu run rẩy.


Đúng lúc hiểm nghèo ấy, Lục Bình vội vàng thọc tay vào ngực áo một lần nữa, lấy ra một miếng ngọc thạch màu lam nhạt có khắc hình ngọn gió uốn lượn—Ngọc bài Thanh Phong của Các chủ Nhạc Vô Nhai.


"Sư huynh! Trước khi sư phụ bị tà giáo bao vây, người đã dùng tàn lực ném miếng ngọc bài này vào hầm ngầm cho em! Người dặn em phải trao tận tay cho anh! Người nói anh là niềm hy vọng cuối cùng của Kiếm Các!"


Ngay khi Lục Bình đặt miếng Ngọc bài Thanh Phong vào bàn tay đang run rẩy của Lam Phong, một luồng ánh sáng ôn hòa, ấm áp màu xanh lục nhạt từ miếng ngọc bùng lên. Luồng linh khí dịu nhẹ này nương theo lòng bàn tay anh, chạy thẳng vào mười hai đường kinh mạch chính, cộng hưởng với Thanh Phong Tâm Pháp trong đan điền.


Cảm giác ấm áp như gió xuân thổi qua tâm thức, lập tức xua tan tiếng cười man rợ của U Minh. Làn khói đen rò rỉ từ cổ kiếm lập tức co rụt lại, lưỡi kiếm trở nên im lìm trong vỏ. Lam Phong thở phào một hơi dài, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Miếng ngọc bài của sư phụ... chính là ngọn hải đăng giúp anh giữ vững lý trí, ngăn chặn sự bạo tẩu của kiếm linh tà dị.


Lam Phong nhìn Lục Bình, phát hiện sắc mặt cậu bé nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng do phải chịu đựng uy áp oán khí vừa rồi. Anh đỡ cậu bé ngồi xuống một tảng đá vỡ, đặt lòng bàn tay phải lên lưng cậu. Lam Phong vận hành Thanh Phong Tâm Pháp ôn hòa, dẫn dắt luồng nội lực ấm áp từ miếng ngọc bài truyền vào cơ thể đứa trẻ, nhẹ nhàng khai thông các đường kinh mạch bị tắc nghẽn và xoa dịu những vết bầm tím do gạch đá va đập đêm thảm sát. Sắc mặt Lục Bình dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng trở nên đều đặn.


"Cảm ơn sư huynh..." Lục Bình khẽ nói, ánh mắt lộ ra sự sùng bái dành cho Lam Phong.


Lão bộc A Phúc đứng bên cạnh, nhìn Lam Phong với ánh mắt lo âu sâu sắc. Lão mở chiếc túi vải thô đeo bên hông, rút ra một tờ giấy cáo thị bị vo tròn, nhăn nhúm đầy vết bẩn, run rẩy đưa cho anh:


"Thiếu gia... Cậu không thể đi Biên Thùy Trấn lúc này được. Lão già Triệu Cao—đội trưởng đội chấp pháp của trấn—đã nhận một lượng lớn Kiếm Khí Thạch rỉ sét hối lộ từ Hắc Kiếm Đường. Hắn đã cho quan binh dán cáo thị truy nã khắp nơi, vu khống cậu là 'Ma kiếm đồ tể', kẻ đã cấu kết với ma đạo tàn sát toàn bộ đồng môn Thanh Phong Kiếm Các để cướp đoạt cổ kiếm gia bảo."


Lam Phong nhận lấy tờ cáo thị, mở ra. Trên mặt giấy tuyên thô ráp vẽ hình ảnh một thiếu niên mặc kiếm phục lam xám, sau lưng đeo cổ kiếm quấn vải đen, bên dưới là những dòng chữ đen mực đậm đầy tàn nhẫn: *"Truy nã trọng phạm Lam Phong—đồ tể diệt môn Kiếm Các. Kẻ nào bắt được hoặc cung cấp tin tức sẽ được thưởng trăm viên Kiếm Khí Thạch rỉ sét. Quan phủ cho phép chém chết tại chỗ nếu phản kháng."*


Lòng bàn tay Lam Phong siết chặt tờ giấy cáo thị đến mức nó nát vụn thành những mảnh nhỏ. Một cảm giác cay đắng tột cùng dâng lên trong lòng anh. Sư môn bị tàn sát, sư phụ hy sinh, bản thân anh phải chấp nhận đánh đổi vị giác vĩnh viễn để lấy sức mạnh sống sót báo thù, vậy mà giờ đây, dưới ngòi bút của quan phủ thối nát và tà giáo bạo ngược, anh lại trở thành kẻ thủ ác tàn sát chính gia đình mình.


Sự ngụy tạo của giới kiếm đạo biên thùy, sự bẩn thỉu của chính quyền phàm tục đã dồn anh vào đường cùng, biến anh thành một kẻ đào tẩu bị cả giang hồ chính đạo lẫn tà phái săn lùng. Danh tiếng của anh đã bị vấy bẩn hoàn toàn trước khi anh kịp rửa hận.


"Thiếu gia!" Lão Phúc quỳ xuống, khóc cầu xin. "Lão cầu xin cậu! Hãy mang theo Lục Bình và tiểu thư Lam Phượng trốn đi thật xa! Giang hồ này đã mục nát rồi, quan phủ và tà giáo cấu kết với nhau, chúng ta không thể đấu lại chúng đâu!"


Lam Phong nhìn lão bộc trung thành, rồi nhìn về phía những ngôi mộ vô danh của các sư huynh đệ nằm khuất sau đống tro tàn. Ánh mắt anh dần mất đi sự dao động, trở nên lạnh lùng và kiên định như một phiến đá tảng dưới thác nước:


"Trốn? Nếu ta trốn, ai sẽ đòi lại công lý cho sư phụ? Ai sẽ rửa sạch nợ máu cho hàng chục đồng môn nằm dưới lòng đất lạnh lẽo này? Nếu ta trốn, Chu Vân sẽ tiếp tục sống trong vinh hoa phú quý xây trên xương máu của Kiếm Các. Ta không trốn. Dù cả giang hồ có coi ta là ma đầu, ta cũng phải dùng thanh kiếm này chém rách sự ngụy tạo của chúng!"


Anh nhìn Lục Bình, giọng nói dịu đi nhưng đầy quyết đoán: "Nhưng lão Phúc nói đúng. Quan phủ đã dán cáo thị, ta không thể đường hoàng bước vào Biên Thùy Trấn để săn lùng Chu Vân. Ta sẽ hành động trong bóng tối, biến mình thành một bóng ma rình rập kẻ thù."


Lục Bình đứng phắt dậy, đôi mắt to tròn rực lên ý chí kiên cường vượt tuổi: "Sư huynh! Em biết Chu Vân đang trốn ở đâu! Đêm đó, em nghe thấy tên lính tà giáo nói Chu Vân đã nhận một vị trí hộ pháp nhỏ trong Hắc Kiếm Đường và thường xuyên lui tới Chợ đen Biên Thùy để giao dịch quặng sắt cổ. Em nhỏ người, lanh lợi, lại biết Thanh Phong Tật Bộ, em có thể lẻn vào trấn mà không ai chú ý! Em sẽ làm tai mắt cho anh, dùng Thuật Nghe Trộm Gió để thu thập tin tức của tên phản đồ đó!"


Lam Phong nhìn đứa trẻ 12 tuổi trước mặt. Lục Bình tuy còn nhỏ nhưng đôi mắt chứa đầy sự kiên định và trung thành tuyệt đối của một đệ tử Kiếm Các chân chính. Anh biết, để đứa trẻ dấn thân vào hiểm cảnh là vô cùng tàn nhẫn, nhưng trong cuộc chiến đơn độc chống lại cả giang hồ này, anh thực sự cần một tai mắt đáng tin cậy.


Lục Bình quỳ sụp xuống thềm đá, hai tay nâng cao miếng Ngọc bài Thanh Phong tỏa ánh sáng lam sắc ấm áp, dâng lên trước mặt Lam Phong, giọng nói vang dội khắp phế tích hoang tàn:


"Sư huynh, xin anh hãy nhận lấy ngọc bài của Các chủ! Từ nay về sau, Lục Bình nguyện làm đôi mắt, đôi tai của anh trong bóng tối, thề cùng anh lùng sục tên phản đồ Chu Vân khắp Biên Thùy Trấn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!