Cái Chết Của Kẻ Cai Trị
Bình minh nhuốm màu máu rỉ. Trên rìa phiến đá sụp đổ của Vực Thẳm Oán Linh, cái lạnh buốt của sương mai không thể xua đi tử khí nồng nặc đang sôi trào từ pháo đài đá đen đổ nát. Những vách đá rạn nứt rung lên bần bật dưới từng nhịp thở hồng hộc của Độc Cô Bá. Lúc này, gã không còn là một kiếm giả nhân loại. Cơ thể gã phình to gấp đôi, các thớ cơ bắp cuồn cuộn nứt rách, lộ ra những thớ thịt đen tà dị rỉ máu đen xì. Đôi mắt lão giả đỏ ngầu như hai giếng máu không đáy, mất hoàn toàn thần trí, chỉ còn lại sát ý điên cuồng muốn kéo cả thế giới này xuống địa ngục cùng mình.
Phía sau Lam Phong, Sở Cuồng đang quỳ gục trên vũng máu, lồng ngực rách toạc chảy máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm vạt áo phong trần. Gã kiếm khách hào sảng ngày nào giờ đây ngay cả việc nhấc thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ cũng là một điều bất khả thi. Lục Bình ôm chặt lấy gã, tiếng khóc nghẹn ngào của đứa trẻ mười hai tuổi dội vào màng nhĩ Lam Phong, như một chiếc búa tạ nện liên tiếp vào đan điền đang rạn nứt của hắn.
Lam Phong muốn hít một hơi thật sâu để bình ổn khí huyết, nhưng khoang mũi hắn im lìm, trống rỗng. Không có mùi đất ẩm, không có mùi lưu huỳnh khét lẹt của đá lửa, cũng chẳng có mùi máu tanh nồng đang phun trào khắp nơi. Đúng vậy, khứu giác của hắn đang bị tước đoạt tạm thời, và vị giác cũng đã tịch diệt từ ngày thứ nhất của khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn. Hắn liếm môi, đầu lưỡi lạnh ngắt như một phiến đá sông vô tri. Thế giới xung quanh hắn chỉ còn là một khoảng không câm lặng, vô vị, nơi chỉ có nỗi đau thể xác gầm rú và thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng định vị vạn vật.
“Lam Phong... tiểu tử thối...” Độc Cô Bá khàn giọng gầm lên, giọng nói không còn âm điệu con người mà rền rĩ như tiếng đá cọ xát dưới lòng đất. “Các ngươi đã phá hủy Hồ Máu, đã thiêu rụi xưởng luyện kiếm của ta... Nhưng oán khí của hàng vạn vong hồn dưới Vực Thẳm Oán Linh này là vô tận! Ta sẽ dùng mạng sống này để tế kiếm, biến tất cả các ngươi thành tro bụi!”
*“GÀO!”*
Độc Cô Bá rống lên một tiếng kinh thiên động địa. Gã đột ngột lật ngược thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ răng cưa rực lửa tà đỏ máu, đâm thẳng vào lồng ngực trái của chính mình.
*Phập!*
Máu tà đen kịt phun ra xối xả, nhuộm đen lưỡi kiếm răng cưa. Thế nhưng Độc Cô Bá không ngã xuống. Trái lại, luồng oán khí đỏ máu từ tim gã bùng phát dữ dội, cộng hưởng với oán niệm ngàn năm của vực sâu tạo thành một cơn bão năng lượng đỏ thẫm khổng lồ xoáy tròn quanh người gã. Mặt đất đá đen rạn nứt rầm rầm, từng mảng đá lớn sạt lở rơi xuống vực thẳm. Đây chính là Huyết Kiếm Bạo Kích—cấm thuật tự sát tàn độc nhất của Huyết Sát Tà Công, thiêu rụi hoàn toàn thọ nguyên và huyết dịch để bộc phát kình lực hủy diệt diện rộng trong phạm vi mười trượng.
Cơn bão huyết kiếm rít gào, những lưỡi dao khí đỏ máu chém nát không gian, lao thẳng về phía Lam Phong, Sở Cuồng và Lục Bình. Sức tàn phá của nó quá lớn, nếu để nó bùng nổ hoàn toàn, cả phiến đá hẹp này sẽ sụp đổ, chôn sống tất cả bọn họ.
Lam Phong biết mình không thể lùi. Chân trái và bả vai trái của hắn đã hóa đá xám hoàn toàn, cứng ngắc và mất đi xúc giác vận động. Khớp gối phải rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối. Hắn buộc phải đứng vững tại chỗ để che chở cho Sở Cuồng và Lục Bình phía sau.
“Không được rút kiếm! Tiểu tử, đan điền của đệ sẽ vỡ vụn!” Sở Cuồng khàn giọng hét lên, cố gắng vươn tay trái chụp lấy vạt áo Lam Phong nhưng gã đã quá kiệt sức.
Lam Phong không nghe. Hắn nhắm nghiền mắt dưới dải băng vải xám ngâm dược. Trong thế giới Tâm Nhãn, cơn bão huyết kiếm của Độc Cô Bá hiện lên như một quả cầu lửa đỏ thẫm khổng lồ đang phình to, sẵn sàng nuốt chửng mọi đường sống. Hắn cố gắng giơ tay phải, nhấc Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng lên để ngưng tụ Thanh Phong Tụ Khí Trận làm khiên chắn chắn đòn.
*KENG! CRẮC!*
Ngay khi luồng đao khí huyết sắc đầu tiên va chạm với vỏ kiếm đồng, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Lực bộc phát tự sát của Độc Cô Bá quá mạnh mẽ, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của một kiếm sĩ cực cảnh thông thường. Khiên gió gió ôn hòa bị xé rách trong nháy mắt. Chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng—vật bảo mệnh duy nhất ngăn chặn tà khí rò rỉ—bị chấn động mạnh, xuất hiện một vết rạn nứt dài thêm một phân ở góc chuôi. Kình lực dội ngược khiến kinh mạch tay phải của Lam Phong rạn nứt dữ dội, máu tía rỉ ra xối xả dưới lớp băng gạc dán chặt cổ tay.
*“Ha ha ha! Vô ích thôi tiểu tử thối! Ngươi chỉ là một phế nhân hóa đá nửa người! Hãy dâng hiến thính giác cho ta, hoặc chết chôn cùng lũ kiến hôi kia!”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh lại gầm rú dữ dội trong đại não Lam Phong, cố gắng cắn nuốt tia lý trí cuối cùng của hắn.
Lam Phong cắn chặt răng đến rách da môi, máu nóng chảy xuống cằm nhưng đầu lưỡi hắn im lìm vô vị. Hắn biết, nếu dùng oán khí hỗn tạp thông thường, hắn sẽ bị cơn bão huyết kiếm nghiền nát. Hắn cần sức mạnh tối thượng của Ngưỡng cuối của Cấp độ 1 để chém rách lõi năng lượng của Độc Cô Bá. Và cái giá phải trả... là khứu giác vĩnh viễn.
“U Minh... Ta chấp nhận khế ước.” Lam Phong thầm ra lệnh trong tâm thức.
*“Hắc hắc... Giao dịch thành công!”*
Ngay lập tức, một luồng luồng khí lạnh buốt tột cùng từ thanh Cổ Kiếm U Minh rỉ sét đeo sau lưng phóng thẳng vào não bộ Lam Phong. Hắn cảm thấy dây thần kinh khứu giác sâu trong khoang mũi bị một bàn tay vô hình bóp nát, lạnh buốt và đau đớn thấu xương tủy. Cảm giác trống rỗng câm lặng vĩnh viễn bao trùm lấy khoang mũi. Từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ còn ngửi thấy bất kỳ mùi vị nào của thế gian này nữa. Khứu giác của hắn đã bị kiếm linh nuốt chửng hoàn toàn.
Thế nhưng, đổi lại, một nguồn năng lượng oán khí xám tro tinh khiết, khổng lồ chưa từng có từ cổ kiếm bùng nổ, chạy dọc theo cánh tay phải rạn nứt của hắn. Lam Phong gầm lên một tiếng trầm đục, bả vai phải bị chém sâu rỉ máu đột ngột bộc phát kình lực cực đại. Hắn rút phăng thanh Cổ Kiếm U Minh ra khỏi vỏ đồng nứt nẻ. Lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ bốc lên làn khói xám tro câm lặng, không màu sắc, không âm thanh nhưng uy áp lại nặng nề đến mức ép thẳng xuống vách đá.
Hắn dồn toàn bộ kiếm khí Thanh Phong ôn hòa chính tông của sư môn vào lưỡi kiếm, điều hòa và tịnh hóa luồng oán khí cuồng bạo của U Minh thành một thể thống nhất. Đây chính là cảnh giới Kiếm Tông - Sơ ngộ cực hạn.
Lam Phong bước lên một bước, chân phải đạp mạnh xuống phiến đá nứt nẻ, khớp gối phải vang lên tiếng rắc đau buốt nhói nhưng ý chí sắt đá đã đè bẹp đau đớn. Hắn vung một nhát chém tối giản, rạch rách không gian:
“Vô Sắc Trảm Sơ Khai!”
Một vệt gợn sóng mờ ảo, hoàn toàn không có màu sắc lướt nhanh qua không trung câm lặng. Nó không rầm rộ như cơn bão huyết kiếm, nhưng đi đến đâu, không khí xung quanh đều bị hút cạn, tạo ra một dải chân không câm lặng tuyệt đối.
*XOẸT!*
Ngay khi vệt gợn sóng không màu va chạm với cơn bão Huyết Kiếm Bạo Kích đỏ thẫm của Độc Cô Bá, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ luồng oán khí đỏ máu khổng lồ đang cuồn cuộn dâng cao bỗng chốc bị nhát chém vô sắc cắt đôi dễ dàng như cắt một tờ giấy mỏng. Lực tự sát tàn bạo bị triệt tiêu thuộc tính, hóa thành những đốm lửa tàn lụi dần vào sương mù.
Nhát chém vô sắc tiếp tục lướt qua, chém thẳng vào ngực Độc Cô Bá.
*RẮC! XOẸT!*
Thanh ma kiếm Đoạt Hồn khổng lồ răng cưa của Độc Cô Bá đột ngột đứt lìa làm đôi, mảnh vỡ lưỡi kiếm bay ngược ra sau rơi xuống vực sâu. Vết chém vô sắc đánh thẳng vào ngực Độc Cô Bá, chém rách chiến giáp sắt đen dày cộp, cắt sâu vào da thịt gã rỉ máu đen xối xả. Sức mạnh kình lực khổng lồ đẩy lùi thân hình khổng lồ biến dị của gã ngược ra sau rìa phiến đá sụp đổ.
“A... Không thể nào... Ta đã có oán khí vực sâu...” Độc Cô Bá gầm rú thảm thiết, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên sự kinh hoàng tột độ khi thấy cơ thể ma hóa của mình đang rã rời ra từng mảng.
Thân hình khổng lồ của Độc Cô Bá loạng choạng rơi tự do xuống khoảng không tối tăm, câm lặng của Vực Thẳm Oán Linh dưới sự bất lực tột cùng.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một tia thần trí nhân loại đột ngột quay trở lại trong đôi mắt của lão giả. Độc Cô Bá nhìn Lam Phong đang quỳ gục một chân rỉ máu trên phiến đá, khóe miệng gã khẽ nhếch lên thành một nụ cười man rợ, điên loạn tột cùng.
“Lam Phong... ngươi nghĩ... ngươi đã báo được thù sao?” Độc Cô Bá khàn giọng gào lên qua tiếng gió rít của vực sâu. “Ngươi chỉ là một con cờ đáng thương... Thanh Phong Kiếm Các... bị diệt môn... là do chính đạo hạ lệnh! Ha ha ha!”
Bằng chút tàn lực cuối cùng trước khi rơi xuống bóng tối vĩnh viễn, Độc Cô Bá vung tay trái, ném mạnh một cuộn giấy da thú cũ nát loang lổ vết máu đen về phía phiến đá.
*Vút!*
Cuộn giấy da thú bay lướt qua sương mù, cắm chặt vào kẽ đá nứt nẻ ngay trước mũi giày của Lam Phong. Trên mặt giấy da thú cũ nát lộ ra những dòng chữ viết tay sắc lạnh bằng mực đen, đóng dấu sáp đỏ thẫm hình thanh kiếm gãy của liên minh chính đạo—ấn ký độc bản của Minh chủ Lãnh Vô Song.
Đó chính là Mật lệnh của Lãnh Vô Song!
“Nhìn đi... Nhìn xem kẻ thù thực sự của ngươi là ai... Lãnh Vô Song... đã hạ mật lệnh... tiêu diệt toàn bộ Kiếm Các để bịt đầu mối mỏ quặng... Ha ha ha! Giang hồ chính đạo... thực chất chỉ là một bãi phân hôi thối!”
Tiếng cười man rợ, điên loạn của Độc Cô Bá lịm dần rồi tắt lịm hoàn toàn dưới đáy vực sâu không đáy đầy oán khí đen kịt. Kẻ cai trị tàn bạo của biên thùy hoang dã cuối cùng đã tử nạn, giải hận nợ máu diệt môn cho Thanh Phong Kiếm Các.
Lam Phong đứng chết lặng giữa rìa vách đá sụp đổ. Đôi tai hắn ù đi vì hung tin kinh hoàng vừa nghe được. Đầu óc hắn đau buốt như muốn nứt ra làm đôi, dải băng vải xám quấn quanh trán nóng rực lên. Hắn run rẩy vươn bàn tay phải rạn nứt rỉ máu, nhặt cuộn giấy da thú loang lổ máu lên.
Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, dòng chữ viết tay chứa kiếm ý sắc bén của Lãnh Vô Song hiện lên rõ mồn một: *“Tiêu diệt Thanh Phong Kiếm Các, thu hồi cổ kiếm, phong tỏa mỏ sắt cổ biên thùy.”*
“Sư phụ... Các sư huynh đệ...” Lam Phong khàn giọng lầm bầm, một giọt nước mắt câm lặng rỉ ra dưới dải băng vải xám, lăn dài trên khuôn mặt đầy máu tươi và mồ hôi lạnh.
Hóa ra, Hắc Kiếm Đường chỉ là một con dao hành quyết tầm thường. Kẻ chủ mưu thực sự đứng sau cuộc thảm sát đẫm máu thiêu rụi sư môn của hắn lại chính là Minh chủ của liên minh chính đạo Vạn Kiếm Minh—người mà giang hồ luôn tôn sùng là ngọn hải đăng của công lý.
Cơn chấn động tinh thần tột độ kết hợp với phản phệ tàn nhẫn của kiếm linh U Minh khiến Lam Phong không thể chịu đựng thêm được nữa. Bả vai trái, chân trái và bả vai phải của hắn cứng đờ hoàn toàn do di chứng Sự hóa đá xương khớp lan rộng. Tim mạch hắn thắt chặt đau đớn, kinh mạch toàn thân rạn nứt rỉ máu xối xả.
*Hộc!*
Lam Phong thổ ra một ngụm máu đen lớn, thân hình loạng choạng rồi ngã quỵ xuống phiến đá nứt nẻ bên cạnh Sở Cuồng và Lục Bình, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Cuộn mật thư nhuốm máu vẫn được hắn siết chặt trong bàn tay phải rỉ máu.
Cùng lúc đó, pháo đài đá đen khổng lồ của Hắc Kiếm Đường bắt đầu rầm rầm sụp đổ do dư chấn năng lượng oán khí từ Vực Thẳm Oán Linh nổ tung, đất đá rơi rụng rào rào che khuất cả bầu trời bình minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!