Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Vô Sắc Nhất Chém

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vực Thẳm Oán Linh, mang theo tiếng khóc than u uất của hàng vạn vong hồn tích tụ ngàn năm dưới đáy sâu hoắm. Sương mù xám xịt trộn lẫn với tà khí đỏ thẫm bốc lên từ pháo đài đổ nát, biến phiến đá hẹp nhô ra sát rìa vực thành một tử địa biệt lập hoàn toàn. Bầu không khí nơi đây đông cứng lại, ngột ngạt và nồng nặc sát khí lạnh buốt đến gai người.


Lam Phong đứng sừng sững giữa phiến đá đổ nát, toàn thân bao phủ bởi luồng oán khí màu lam xám tro cuồn cuộn như bão tố ma thần thức tỉnh. Hắn khẽ liếm môi, nhưng đầu lưỡi nhợt nhạt chỉ đón nhận một sự tê dại trống rỗng, không một vị giác. Hắn cố hít một hơi thật sâu để tìm kiếm mùi sương muối lạnh buốt hay mùi máu tanh nồng đang rỉ ra từ vết thương bả vai phải của mình, nhưng khoang mũi hắn im lìm như một cái hang đá chết. Tịch diệt vị giác và khứu giác vĩnh viễn—cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác với kiếm linh U Minh—đã tước đoạt đi những sợi dây liên kết vật lý cuối cùng của hắn với thế giới sống, dìm hắn vào một khoảng không câm lặng vô vị.


Không chỉ có vậy, nửa thân người bên trái của hắn đã hoàn toàn hóa đá xám xịt, cứng ngắc và lạnh ngắt như một phiến đá sông. Cánh tay trái rách nát chảy máu đen xám nhưng không hề cảm thấy đau đớn, chân trái tê liệt hoàn toàn mất đi xúc giác và khả năng vận động, buộc hắn phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chân phải. Thế nhưng, khớp gối phải bị rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối mỗi khi hắn cử động, và kinh mạch tay phải—nơi đang siết chặt chuôi thanh Cổ Kiếm U Minh rỉ sét—đang rạn nứt dữ dội, rỉ ra những vệt máu tía li ti dưới lớp băng gạc dán chặt.


Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, Lam Phong không nhìn thấy ánh sáng rực rỡ của bình minh, nhưng hắn “nhìn” thấy rõ ràng hai luồng năng lượng xám tro lạnh buốt, câm lặng và sắc bén vô cùng của Sát thủ Vô Danh 01 và Sát thủ Vô Danh 02 đang bao vây chặt chẽ xung quanh. Phía sau lưng hắn, Sở Cuồng đang quỳ gục trên phiến đá nứt nẻ rỉ máu nặng, lồng ngực rách toạc chảy máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm vạt áo phong trần do đỡ đòn chí mạng bảo vệ Lục Bình. Cậu bé mười hai tuổi Lục Bình ôm chặt lấy gã, khóc nghẹn ngào trong bất lực.


“Sở... Sở đại ca... Xin anh đừng chết...” Tiếng khóc của Lục Bình dội thẳng vào màng nhĩ Lam Phong, khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ tột cùng trong lồng ngực thiếu niên.


Sát thủ Vô Danh 01 nhìn luồng oán khí lam xám bùng nổ quanh Lam Phong, đôi mắt dưới mũ trùm đầu xám không một chút gợn sóng, lạnh lùng khẽ quát:


“Chỉ là sự giãy dụa vô ích của một phế nhân hóa ma. Hoán vị cấm thuật, kết trận diệt khẩu!”


Ngay lập tức, thân ảnh của hai tên sát thủ áo xám mờ nhạt đi, đan chéo vào nhau với tốc độ kinh hoàng. Trận pháp hoán vị quỷ dị được kích hoạt, tạo ra hàng chục tàn ảnh xám tro lướt đi không tiếng động trong sương mù. Hai gã đồng loạt kết ấn, vung thanh kiếm mỏng gần như trong suốt lên, phóng ra cấm thuật Vô Ảnh Kiếm Khí.


*Vút! Vút! Vút!*


Một cơn bão kiếm khí vô hình khổng lồ đột ngột hình thành, quét sạch màn sương đỏ tà tàn bạo. Những luồng kiếm khí sắc bén vô cùng đan chéo khắp phiến đá hẹp, chém nứt toác những tảng đá lớn, nghiền nát mặt đá rào rào thành bột mịn, ép Lam Phong lùi sát rìa vách đá sụp đổ.


Lam Phong nín thở lắng nghe tiếng rít gió cực nhỏ của kiếm khí vô hình. Hắn biết, bả vai trái và chân trái đã phế liệt, hắn không thể sử dụng Nghịch Phong Bộ Pháp để né tránh đòn tấn công diện rộng này. Hắn buộc phải chiến đấu trực diện.


“GÀO!”


Tiếng gầm rú kiêu ngạo của kiếm linh U Minh vang vọng trong đại não Lam Phong, thôi thúc hắn giải phóng toàn bộ sát ý tàn bạo để hủy diệt kẻ thù. Lam Phong vận khí tay phải rạn nứt rỉ máu, vung Cổ Kiếm U Minh chém ra luồng oán khí lam xám khổng lồ—U Minh Trảm Kích—để chặn đứng cơn bão kiếm khí vô hình.


*ẦM! CRẮC!*


Một tiếng nổ trầm hùng vang lên giữa không trung. Thế nhưng, luồng oán khí hỗn tạp của U Minh vừa tiếp xúc với cơn bão kiếm khí vô hình đã lập tức bị xé rách dễ dàng. Kiếm khí vô hình của sát thủ thực chất là sự ngưng tụ cao độ của gió hệ biến dị, sắc bén và tinh khiết vô cùng, hoàn toàn khắc chế luồng oán khí hỗn loạn chưa qua thối luyện của Lam Phong.


Dư chấn kình lực dữ dội đánh thẳng vào ngực Lam Phong, đẩy hắn lùi lại ba bước sát rìa vách đá sạt lở. Kinh mạch tay phải của hắn bị rạn nứt nặng hơn, máu tươi phun ra thấm đỏ cả lớp băng gạc quấn quanh cổ tay, bả vai phải nhói đau dữ dội như bị hàng ngàn cây kim châm đâm vào da thịt.


“Hộc!” Lam Phong thổ ra một ngụm máu bầm đen xám. Hắn quỳ gục một gối xuống đất, dùng kiếm cắm chặt vào phiến đá để giữ thăng bằng.


*“Ha ha ha! Đồ ngu xuẩn! Bản thể của ta mang oán khí ngàn năm, nhưng ngươi lại dùng nội lực rác rưởi của Thanh Phong Kiếm Các để vận hành nó! Sức mạnh của ta đang bị cái đan điền rách nát của ngươi kìm hãm!”* Kiếm linh U Minh điên cuồng gào rú, dụ dỗ tâm trí hắn. *“Hãy dâng hiến thính giác cho ta! Hãy để ta nuốt chửng linh hồn ngươi, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh diệt thần thực sự để nghiền nát lũ kiến hôi này!”*


Lam Phong cắn chặt răng đến rách cả môi, máu tươi rỉ ra rát bỏng, nhưng đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lạ thường nhờ luồng khí lạnh buốt thanh mát phát ra từ dải băng vải xám ngâm dược quấn quanh trán. Hắn nhắm nghiền mắt, dùng Tâm Nhãn lắng nghe tiếng gió rít của cơn bão kiếm khí vô hình đang tiếp tục cuộn xoắn dữ dội lao tới.


Hắn chợt nhận ra một quy luật: Kiếm khí vô hình của sát thủ dù tàn bạo nhưng bản chất vẫn là gió. Gió của Vạn Kiếm Minh sắc bén, lạnh lùng và mang sát ý diệt khẩu tàn nhẫn. Còn gió của Thanh Phong Kiếm Các ôn hòa, tự do và bảo hộ kẻ yếu. Nếu hắn chỉ dùng oán khí hỗn tạp để đối chọi, sẽ bị gió sắc bén xé rách. Nhưng nếu hắn dùng chính gió ôn hòa chính tông của sư môn để trung hòa và dẫn dắt oán khí U Minh, hắn có thể triệt tiêu hoàn toàn thuộc tính của đòn đánh.


*“Sư phụ... Thanh Phong Kiếm Chiêu không có hình thù cố định... Hãy để tâm cảnh hòa cùng gió...”* Lời dạy của Nhạc Vô Nhai mười năm trước đột ngột vang vọng trong tâm thức Lam Phong.


Lam Phong hít một hơi thật sâu. Hắn không màng đến tiếng gào rú của kiếm linh, không màng đến những vết nứt kinh mạch đang rỉ máu dữ dội. Hắn vận hành Thanh Phong Tâm Pháp trong đan điền rách nát. Dòng nội lực ôn hòa, nhu nhã của sư môn bắt đầu len lỏi qua mười hai đường kinh mạch chính, chạy dọc cánh tay phải và truyền vào lưỡi kiếm U Minh.


Ngay lập tức, luồng oán khí lam xám cuồng bạo đang gào rú quanh lưỡi kiếm bỗng chốc dịu xuống. Làn khói đen hỗn loạn biến mất, thay vào đó, lưỡi kiếm U Minh bốc lên một làn khói xám tro tinh khiết, câm lặng và không còn một chút tạp chất nào. Đây là sự dung hợp hoàn hảo giữa oán hận tột cùng và tâm cảnh tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng của cảnh giới Kiếm Tông - Cực cảnh (Ngưỡng cuối của Cấp độ 1).


“Cái gì?!” Sát thủ Vô Danh 01 đang hoán vị đột ngột khựng lại, đôi mắt dưới mũ trùm xám hiện lên sự kinh ngạc tột độ. Gã cảm nhận được luồng kiếm ý phát ra từ Lam Phong lúc này hoàn toàn trống rỗng, không màu sắc, không âm thanh, nhưng uy áp lại nặng nề đến mức khiến đan điền gã run rẩy.


“Không thể để hắn ra chiêu! Giết!” Vô Danh 01 gầm lên quát lạnh.


Hai tên sát thủ đồng loạt dốc toàn lực đẩy cấm thuật lên đỉnh điểm. Cơn bão kiếm khí vô hình khổng lồ bao phủ phạm vi mười trượng pháo đài rít lên chói tai, chém rách không gian lao thẳng về phía Lam Phong, Sở Cuồng và Lục Bình như một con dã thú khổng lồ muốn nuốt chửng tất cả.


Lam Phong sừng sững đứng vững giữa rìa vách đá sụp đổ. Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám, tay phải từ từ nâng thanh Cổ Kiếm U Minh lên ngang ngực. Hắn vung một nhát chém tối giản, chậm rãi và câm lặng vô cùng:


“Vô Sắc Trảm Sơ Khai.”


Nhát chém hoàn toàn không mang theo luồng kiếm khí lam xám rực rỡ, không có tiếng nổ vang dội hay tiếng rít gió chói tai. Đó chỉ là một vệt gợn sóng mờ ảo, không màu sắc, lướt nhanh qua không gian câm lặng. Vẻ đẹp tối giản, tĩnh mịch của nhát chém đối lập hoàn toàn với sự gào rú hỗn loạn của oán khí xung quanh vách đá.


Thế nhưng, ngay khi vệt gợn sóng không màu va chạm với cơn bão kiếm khí vô hình khổng lồ của sát thủ, một biến động quỷ dị xảy ra.


*Xèo...*


Không có tiếng nổ lớn, không có vụ nổ năng lượng tàn phá. Toàn bộ cơn bão kiếm khí vô hình khổng lồ rít gào dữ dội bỗng chốc tan biến hoàn toàn vào hư không như bọt xà phòng chạm vào nước ấm. Luồng gió sắc bén, tàn bạo của sát thủ bị kiếm khí ôn hòa dung hợp oán khí của Lam Phong triệt tiêu hoàn toàn thuộc tính, hóa thành một luồng gió mát tự nhiên thổi qua vách đá.


“Cái... cái gì?!” Sát thủ Vô Danh 01 và Vô Danh 02 kinh hoàng tột độ. Gia sản kiếm đạo cả đời của chúng, cấm thuật vô địch của Vạn Kiếm Minh lại bị triệt tiêu một cách câm lặng và dễ dàng đến thế sao?


Vệt gợn sóng không màu sắc không dừng lại ở đó. Nó tiếp tục lướt qua không gian, chém thẳng vào người hai tên sát thủ áo xám.


*RẮC! RẮC!*


Thanh kiếm mỏng trong suốt của Vô Danh 01 và Vô Danh 02 đột ngột nứt vỡ thành trăm mảnh vụn rơi rào rào xuống đất. Cả hai gã sát thủ phun ra một ngụm máu tươi lớn, lồng ngực bị rách toạc một đường sâu hoắm rỉ máu tươi xối xả dưới lớp trường bào xám rách nát.


Sức mạnh kình lực vô hình đánh thẳng vào đan điền, phế hoàn toàn kinh mạch của hai gã. Thân hình của Vô Danh 01 và Vô Danh 02 loạng choạng bay ngược ra sau, ngã nhào khỏi rìa phiến đá sụp đổ, rơi tự do xuống đáy vực sâu thẳm tối tăm của Vực Thẳm Oán Linh dưới sự kinh hoàng tột độ.


“A...” Tiếng gào rú thảm thiết của hai tên sát thủ lịm dần rồi tắt lịm dưới đáy vực sâu không đáy.


Lam Phong đứng sừng sững giữa rìa vách đá, nhưng ngay sau đó, cơ thể hắn run rẩy dữ dội. Cái giá phải trả cho đòn Vô Sắc Trảm Sơ Khai cực hạn là quá lớn. Tinh thần lực của hắn bị tiêu hao sạch sành sanh, đầu óc đau buốt như muốn nứt ra làm đôi. Bả vai phải của hắn bị rách nứt da thịt chảy máu dữ dội, máu tươi thấm đẫm vạt áo lam xám sờn rách do gánh chịu phản lực chém cực đại của cổ kiếm không vỏ phong ấn.


“Hộc... hộc...” Lam Phong thở dốc nặng nề. Hắn loạng choạng quỳ gục một chân xuống đất, dùng kiếm chống đỡ cơ thể đang run rẩy bên cạnh Sở Cuồng.


“Sư... sư huynh!” Lục Bình hoảng sợ lao tới đỡ lấy bả vai phải rỉ máu của Lam Phong, nước mắt giàn giụa.


Sở Cuồng khẽ mở mắt, hơi thở yếu ớt vô cùng, nhưng nụ cười hào sảng vẫn nở trên môi râu quai nón nhuốm máu:


“Tiểu tử... Đòn kiếm vừa rồi... thật sự rất đẹp... Gió của Kiếm Các... không ai có thể trói buộc...”


Lam Phong không thể đáp lời, cổ họng hắn khô khốc và tê dại hoàn toàn. Hắn dùng Tâm Nhãn cảm nhận luồng sinh mệnh lực yếu ớt của Sở Cuồng, lòng thầm cầu nguyện Thẩm Dao có thể cứu mạng gã.


Đúng lúc tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc trong sự tĩnh lặng của bình minh, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Những vết rạn nứt khổng lồ bắt đầu lan rộng khắp phiến đá hẹp. Từ sâu trong lòng tối tăm, câm lặng của Vực Thẳm Oán Linh phía sau họ, luồng oán khí màu đỏ thẫm cuồn cuộn dâng lên như một cột khói khổng lồ che khuất cả bầu trời bình minh vừa hé rạng.


Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, Lam Phong bàng hoàng “nhìn” thấy một luồng năng lượng tà tính đỏ quạnh khổng lồ đang thức tỉnh và phình to với tốc độ kinh hoàng dưới lòng vực sâu.


Từ một mỏm đá nhô ra dưới rìa vực thẳm sương mù, thân ảnh lực lưỡng của Độc Cô Bá đột ngột hiện ra. Lão giả râu tóc đỏ quạnh không hề tháo chạy, mà đang đứng sừng sững giữa cột khói oán khí đỏ thẫm. Gương mặt lão vặn vẹo điên cuồng, ngửa mặt lên trời cười man rợ:


“Ha ha ha! Lũ chó săn Vạn Kiếm Minh đã chết! Lam Phong! Ngươi nghĩ phá hủy Hồ Máu là có thể tiêu diệt được ta sao?! Vực Thẳm Oán Linh này chính là nơi chôn cất hàng vạn vật tế cạn kiệt linh hồn của Hắc Kiếm Đường suốt mười năm qua! Oán khí nơi đây là của ta!”


Độc Cô Bá điên cuồng vung thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ rách nát lên, há miệng hút cạn toàn bộ luồng oán khí đỏ thẫm cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất. Cơ thể lão phình to ra gấp đôi, các thớ cơ bắp nứt rách rỉ máu đen tà dị, đôi mắt rực lên ngọn lửa đỏ máu mất hoàn toàn thần trí nhân loại.


Lão đã hoàn toàn hóa ma, chuẩn bị bộc phát tà thuật tự sát Huyết Kiếm Bạo Kích để kéo toàn bộ thung lũng biên thùy này chôn cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!