Sát Ám Vạn Kiếm
Gió buốt từ Vực Thẳm Oán Linh rít gào liên hồi, thổi tung dải băng vải xám quấn quanh trán Lam Phong. Máu từ vết chém sâu hoắm trên bả vai phải của hắn vẫn rỉ ra xối xả, nhuốm đỏ cả vạt áo kiếm phục lam xám sờn rách. Thế nhưng, trong khoang mũi và đầu lưỡi của thiếu niên mười bảy tuổi lúc này chỉ là một khoảng không tịch diệt. Hắn không ngửi thấy mùi lưu huỳnh khét lẹt của tà hỏa, không ngửi thấy mùi máu tanh nồng của chính mình, cũng chẳng nếm được vị mặn chát của những giọt mồ hôi lạnh đang lăn dài xuống cằm. Khứu giác và vị giác đã vĩnh viễn bị tước đoạt bởi khế ước tàn nhẫn của kiếm linh U Minh.
Trước mặt hắn, Độc Cô Bá sừng sững như một tòa tháp sắt đen gớm ghiếc, thanh Đoạt Hồn Kiếm răng cưa rực lửa tà đỏ thẫm đang giơ cao, sẵn sàng hạ xuống nhát chém kết liễu. Nửa thân người bên trái của Lam Phong—từ bả vai xuống đến gót chân—đã hoàn toàn hóa đá xám xịt, cứng ngắc và mất đi xúc giác. Khớp gối phải rạn nứt đau buốt nhức nhối mỗi khi hắn cố mượn lực gượng dậy. Trận chiến dường như đã đi vào ngõ cụt tuyệt vọng.
“Chết đi, tiểu tử!” Độc Cô Bá gầm lên, thanh ma kiếm xé rách không khí giáng xuống.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc lưỡi kiếm răng cưa chỉ còn cách đỉnh đầu Lam Phong ba tấc, một biến động quỷ dị đột ngột xảy ra.
Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, Lam Phong không nhìn thấy ánh lửa đỏ của Đoạt Hồn Kiếm, nhưng hắn đột ngột “nhìn” thấy một đường vân năng lượng mỏng như sợi tơ, hoàn toàn không có màu sắc, đang xé rách sương mù lao đến với tốc độ kinh hoàng từ vách đá phía sau Độc Cô Bá. Đường vân ấy không mang oán khí tà dị, cũng chẳng mang kiếm ý ôn hòa của Thanh Phong Kiếm Các, mà lạnh buốt, sắc bén và câm lặng đến rợn người.
Đó là kiếm khí vô hình!
*Vút! rắc!*
Một tiếng rít gió cực nhỏ vang lên. Độc Cô Bá vốn là cao thủ Kiếm Sư hậu kỳ, bản năng chiến đấu sinh tử trăm trận lập tức cảnh báo nguy hiểm tột độ. Lão giả gầm lên một tiếng kinh hoàng, cưỡng ép thu hồi Đoạt Hồn Kiếm đang chém dở, xoay ngang thân mình vung kiếm cản phá luồng kiếm khí vô hình quỷ dị kia.
“KENG!”
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên giữa khoảng không. Lưỡi kiếm Đoạt Hồn răng cưa bắn ra những tia lửa đỏ tà dữ dội, nhưng luồng kiếm khí vô hình kia quá sắc bén và quỷ quyệt. Nó không bị đánh tan mà trượt dọc theo lưỡi kiếm, hóa thành một mũi tên khí vô hình đâm thẳng vào bả vai phải của Độc Cô Bá.
“PHẬP!”
Máu tươi từ vai phải Độc Cô Bá phun ra xối xả. Lão giả lực lưỡng loạng choạng lùi lại ba bước, gương mặt hung tợn đỏ quạnh tràn đầy sự kinh hoàng và ngỡ ngàng. Thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ suýt chút nữa rơi khỏi bàn tay đang run rẩy của lão.
“Kẻ nào?! Bước ra đây!” Độc Cô Bá gào rú điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào màn sương mù xám xịt đang cuộn xoắn trên vách đá.
Từ trong sương mù dày đặc của Vực Thẳm Oán Linh, hai bóng xám nhẹ nhàng đáp xuống phiến đá hẹp không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Họ mặc trường bào xám tro rộng thùng thình che kín hoàn toàn vóc dáng, khuôn mặt khuất sau chiếc mũ trùm đầu rộng bản, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng như giếng cổ chết chóc. Trên tay mỗi người cầm một thanh kiếm mỏng không có chuôi kiếm cầu kỳ, lưỡi kiếm trong suốt đến mức gần như hòa tan vào không khí.
Đó là Sát thủ Vô Danh 01 và Sát thủ Vô Danh 02 của Vạn Kiếm Minh.
Lam Phong quỳ trên phiến đá nứt nẻ, Tâm Nhãn của hắn khóa chặt vào hai luồng năng lượng xám tro lạnh buốt vừa xuất hiện. Hắn cảm nhận được sát ý của họ không chỉ hướng về phía Độc Cô Bá, mà còn khóa chặt lấy toàn thân hắn. Họ đến đây không phải để cứu viện, mà là để tàn sát sạch sẽ mọi sinh vật sống trên đỉnh vực này.
“Vạn Kiếm Minh... Chấp pháp sứ?” Độc Cô Bá nhìn chằm chằm vào biểu tượng kiếm gãy thêu bằng chỉ xám mờ nhạt trên ngực áo của hai sát thủ, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ tột độ. “Lãnh Vô Song! Các ngươi dám phản bội ta?! Giao dịch Hắc Sắt Quặng của chúng ta vẫn chưa hoàn thành!”
Sát thủ Vô Danh 01 không hề đáp lời. Đôi mắt gã dưới mũ trùm đầu không một chút gợn sóng, gã khẽ vung tay trái. Thanh kiếm mỏng trong suốt lập tức rung lên, phóng ra ba luồng kiếm tiễn vô hình nhắm thẳng vào các tử huyệt trên ngực Độc Cô Bá để diệt khẩu.
“Lũ ngụy quân tử các ngươi!” Độc Cô Bá điên cuồng gào thét. Lão vung Đoạt Hồn Kiếm chém ra đòn Huyết Sát Thiên Quân hòng quét sạch kiếm tiễn. Tuy nhiên, bả vai phải đang bị thương chảy máu xối xả khiến lực vung kiếm của lão bị giảm đi năm mươi phần trăm. Luồng huyết sát khí đỏ thẫm vừa bộc phát đã bị kiếm tiễn vô hình xé rách dễ dàng. Độc Cô Bá buộc phải dùng thân pháp tháo chạy chật vật, lăn lộn trên phiến đá đầy mảnh vụn để tránh né.
Cùng lúc đó, Sát thủ Vô Danh 02 khẽ nhấc chân, thân ảnh gã mờ nhạt đi rồi biến mất vào làn sương mù như một bóng ma.
Trong khoảng không câm lặng, Lam Phong nín thở. Khứu giác bị mất khiến hắn không thể ngửi thấy mùi bụi than hay mùi sương lạnh di chuyển, thính giác cũng bị tiếng gió rít gào của vực thẳm làm nhiễu loạn. Nhưng hắn vẫn giữ vững một tia lý trí cuối cùng nhờ dải băng vải xám ngâm dược của Thẩm Dao đang tỏa ra luồng khí mát lành áp chế oán khí não bộ.
Hắn vận dụng Tâm Nhãn Khởi Đầu Quy Tắc đến cực hạn.
*Sát... sát...*
Tiếng rít gió cực nhỏ của một đường kiếm mỏng xé gió lao thẳng vào đầu hắn từ phía bên trái—phía nửa thân người đang bị hóa đá hoàn toàn của hắn. Kẻ thù biết hắn bị khuyết tật vận động trái nên đã chọn góc chết này để ra đòn chí mạng.
Không thể di chuyển chân trái cứng ngắc, Lam Phong gầm lên một tiếng khô khốc. Hắn dùng tay phải—nơi kinh mạch đang rạn nứt rỉ máu rát bỏng dưới băng gạc—vung mạnh chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng đang nằm cách đó vài thước lên chắn trước mặt.
“BÙNG!”
Thanh kiếm mỏng vô hình của Vô Danh 02 chém mạnh vào vỏ kiếm đồng. Một luồng sóng xung kích kình lực vô hình bùng nổ, tạo ra những tia lửa xám bạc chói mắt. Lực chém khủng khiếp truyền qua vỏ kiếm đồng, dội thẳng vào kinh mạch tay phải của Lam Phong, khiến những vết rạn nứt dưới da thịt hắn rách thêm một phân, máu tươi thấm đẫm lớp băng gạc trắng dán chặt quanh cổ tay.
Lam Phong bị chấn động mạnh, cơ thể bị đẩy lùi sát rìa phiến đá chênh vênh. Khớp gối phải bị rạn nứt nhói lên một cơn đau buốt rách thịt, khiến hắn suýt chút nữa ngã quỵ xuống vực thẳm sâu hoắm phía dưới.
Vô Danh 02 khẽ ồ lên một tiếng ngạc nhiên dưới mũ trùm đầu khi thấy một thiếu niên tàn phế gân cốt lại có thể dùng vỏ kiếm đồng chặn đứng đòn ám sát vô hình của mình. Nhưng gã không dừng lại, cổ tay gã xoay nhẹ, thanh kiếm mỏng lại biến mất vào không khí, chuẩn bị cho nhát đâm tiếp theo.
“Vô Danh hoán vị trận!” Sát thủ Vô Danh 01 đột ngột quát lạnh.
Hai tên sát thủ mặc áo xám di chuyển với tốc độ cực nhanh, thân ảnh của họ đan chéo vào nhau tạo thành một trận pháp hoán vị quỷ dị. Những luồng kiếm khí vô hình đan xen chằng chịt khắp phiến đá hẹp, bao vây chặt chẽ cả Lam Phong lẫn Độc Cô Bá vào giữa trận địa. Đá tảng xung quanh bị chém nứt toác, đổ sụp rào rào xuống Vực Thẳm Oán Linh.
Độc Cô Bá bị thương nặng ở vai phải, không thể dùng tà lực tối đa để phá trận, liên tục bị kiếm khí vô hình chém rách giáp sắt đen, máu nhuốm đỏ thân người. Lão nhìn về phía Lam Phong đang chật vật chống đỡ bằng vỏ kiếm đồng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia điên cuồng tột độ.
Trận chiến sinh tử ba phe đã rơi vào cục diện bế tắc nghẹt thở. Cả hai kẻ thù biên cương nghèo đói giờ đây đều phải đối mặt với tử thần vô hình đến từ thánh điện ngụy tạo của danh môn chính phái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!