Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lưỡi Kiếm Oán Hận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió buốt rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vực Thẳm Oán Linh, mang theo hơi lạnh thấu xương tủy dội thẳng vào cơ thể đang kiệt quệ của Lam Phong. Trên phiến đá nhô ra chông chênh sát mép vực sâu không đáy, thiếu niên mười bảy tuổi quỳ gục một gối, tay phải siết chặt lấy chuôi Cổ Kiếm U Minh để giữ cho thân mình không ngã quỵ.


Máu tươi từ hai hốc mắt và cánh mũi hắn vẫn liên tục rỉ ra, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đá đen lạnh ngắt. Dưới lớp băng vải xám quấn chặt quanh trán, thế giới của Lam Phong giờ đây chỉ còn là một khoảng không xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Hắn không thể nhìn thấy màu đỏ của máu mình, cũng không thể ngửi thấy mùi tanh nồng của nó. Khoang mũi hắn im lìm, trống rỗng hoàn toàn. Khế ước Đoạt Giác đã tước đi khứu giác của hắn vĩnh viễn, ném hắn vào một thế giới tịch diệt hoàn toàn về mùi hương. Hắn khẽ liếm vệt máu ấm nóng chảy qua khóe môi, nhưng đầu lưỡi nhợt nhạt chỉ đón nhận một cảm giác tê dại, lạnh ngắt. Vị giác cũng đã mất. Thế giới vật lý đang dần tan rã xung quanh hắn, chỉ còn lại những cơn đau buốt rát từ xương tủy là chân thực đến tột cùng.


“Sư... sư huynh! Mặt của anh... anh đang chảy máu nhiều quá!”


Tiếng khóc nghẹn ngào của Lục Bình vang lên bên tai hắn. Đứa trẻ mười hai tuổi co rúm người bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bám chặt lấy vạt áo lam xám rách nát của Lam Phong. Lục Bình đã an toàn sau cú rơi tự do nghẹt thở nhờ Thanh Phong Tụ Khí Trận giảm chấn, nhưng nỗi sợ hãi tột độ vẫn bao trùm lấy thần trí nhỏ bé của cậu bé khi nhìn thấy người anh trai của mình đang rỉ máu khắp gương mặt.


“Đứng... đứng ra sau ta.”


Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói của hắn không còn chút âm điệu nào của con người, trầm đục và khô khốc như tiếng hai phiến đá cọ xát vào nhau. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng ngay khi chân phải vừa chịu lực, một tiếng “rắc” nhỏ nhưng giòn giã vang lên từ khớp gối phải. Cơn đau nhức nhối thấu xương dội ngược lên đại não. Khớp gối phải của hắn đã bị rạn nứt nhẹ sau phản lực tiếp đất quá lớn trên phiến đá.


Chưa dừng lại ở đó, bả vai trái của hắn—nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi di chứng Sự hóa đá xương khớp—bắt đầu cứng ngắc. Một mảng da thịt lớn ở vai trái đã hoàn toàn xám xịt như đá hộc, lạnh ngắt và mất đi xúc giác. Cánh tay trái của hắn buông thõng vô lực, nặng nề như đeo một tảng đá nghìn cân.


“Ha ha ha! Khá khen cho tình huynh đệ sâu nặng! Nhưng một phế nhân tàn phế ngũ quan, gân cốt rách nát như ngươi thì lấy gì để bảo vệ nó?”


Một tiếng cười trầm hùng, điên cuồng vang dội từ trên đỉnh vách đá cao trượng.


Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, Lam Phong cảm nhận được một luồng năng lượng tà dị màu đỏ thẫm khổng lồ đang lao xuống từ không trung như một con chim ưng khát máu. Đó là Độc Cô Bá. Dù Hồ Máu đã bị Lam Phong thiêu rụi hoàn toàn, làm suy giảm đến năm mươi phần trăm tu vi của lão, nhưng sát ý và oán khí tích tụ trong thanh Đoạt Hồn Kiếm của kẻ thù diệt môn vẫn đủ sức bóp nghẹt không gian xung quanh.


“ẦM!”


Độc Cô Bá đáp mạnh xuống phiến đá hẹp. Lực va chạm mạnh đến mức khiến phiến đá chông chênh khẽ nghiêng đi, đá vụn rào rào rơi xuống vực thẳm oán linh sâu hoắm phía dưới. Lão giả lực lưỡng đứng sừng sững, râu tóc hung dữ đỏ quạnh bay ngược trong gió buốt. Trên tay phải của lão, thanh Đoạt Hồn Kiếm mỏng manh nhưng răng cưa rực lửa tà sắc đỏ đang không ngừng phát ra những tiếng rít chói tai, thèm khát huyết dịch.


“Lam Phong! Hôm nay ta sẽ dùng máu của ngươi và đứa trẻ này để tế luyện lại Đoạt Hồn Kiếm!”


Độc Cô Bá gầm lên, không một lời thừa thãi, lão vung mạnh thanh ma kiếm. Luồng huyết sát khí cuồn cuộn đỏ thẫm bộc phát, hóa thành một cơn bão kiếm khí răng cưa quét ngang phiến đá hẹp, nhắm thẳng vào cổ họng Lam Phong.


Trong bóng tối câm lặng của khứu giác và vị giác, Lam Phong hoàn toàn dựa vào Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Hắn cảm nhận được luồng huyết sát khí đang xé rách không khí lao đến nhờ tần số dao động cực mạnh của nó. Hắn nghiến răng, cố nén cơn đau buốt từ khớp gối phải bị rạn, uốn lượn thân người nương theo lực cản của gió. Thân Pháp Nghịch Phong được vận hành đến cực hạn, giúp hắn lách người né tránh luồng sát khí đỏ thẫm trong gang tấc.


“Bùm!”


Nhát chém huyết sát sượt qua dải băng vải xám che mắt hắn, chém sạt một mảng đá lớn phía sau lưng, bụi đá tung bay mù mịt.


“Tốc độ nhanh đấy! Nhưng để xem ngươi né được bao nhiêu chiêu với cái chân tàn phế đó!”


Độc Cô Bá nhãn quang sắc bén, lập tức nhận ra bước chân của Lam Phong bị khập khiễng do vết rạn khớp gối phải. Lão cười man rợ, áp sát cận chiến với tốc độ kinh người. Đoạt Hồn Kiếm trong tay lão hóa thành những vệt sáng đỏ liên hoàn, chém xối xả nhắm thẳng vào các khớp vai trái đang hóa đá và khớp gối phải của thiếu niên.


Lam Phong đứng trước áp lực cận chiến điên cuồng, không thể dùng khứu giác để ngửi thấy hướng gió độc hay mùi sát khí, hắn buộc phải tập trung toàn bộ tinh thần lực vào tai và Tâm Nhãn. Hắn vung vỏ kiếm Thanh Đồng nứt nẻ lên chống đỡ.


“Keng! Keng! Keng!”


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp thung lũng. Mỗi lần Đoạt Hồn Kiếm đập vào vỏ kiếm đồng, luồng huyết sát khí nóng rực rỉ ra từ lưỡi kiếm răng cưa lại truyền qua lớp đồng thau, dội thẳng vào bàn tay trái quấn gạc bị bỏng lò rèn của Lam Phong. Vết thương bỏng rách da thịt rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải trắng, đau rát như bị ngâm vào dầu sôi.


*“Nhỏ máu vào đi, tiểu tử thối... Hãy dâng hiến thính giác cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh bẻ gãy thanh ma kiếm kia!”*


Giọng nói kiêu ngạo, tham lam của kiếm linh U Minh lại gầm rú dữ dội trong đại não Lam Phong. Luồng oán khí đen kịt từ thanh cổ kiếm sau lưng rò rỉ xối xả qua những vết nứt rộng thêm một phân của Vỏ Kiếm Thanh Đồng, kích thích dây thần kinh não bộ của hắn.


“Câm miệng!”


Lam Phong gầm lên trong lòng. Hắn quyết không dâng hiến thêm một giác quan nào nữa khi trận chiến chưa đến mức tuyệt vọng. Hắn cố gắng kích hoạt Khứu Giác Tịch Diệt Bộ để bộc phá tốc độ di chuyển ra sau lưng Độc Cô Bá, hòng tìm kiếm một góc chết để phản công.


Thế nhưng, ngay khi chân phải hắn vừa đạp mạnh xuống phiến đá để mượn lực xoay người, khớp gối phải bị rạn nứt đột ngột vang lên một tiếng “rắc” khô khốc. Cơn đau nhức nhối tột độ khiến toàn bộ cơ đùi phải của hắn co rút dữ dội. Cùng lúc đó, bả vai trái hóa đá xám hoàn toàn cứng đờ, mất đi khả năng thăng bằng.


Thân pháp né tránh bị gãy nhịp giữa chừng. Lam Phong loạng choạng, cơ thể khựng lại ngay trước mũi kiếm của Độc Cô Bá.


“Chết đi!”


Độc Cô Bá chớp thời cơ cực nhanh. Lão cười nham hiểm, Đoạt Hồn Kiếm vung lên một đường xéo tàn độc. Luồng huyết sát khí màu đỏ máu bùng phát dữ dội, cố ý kích thích trực tiếp vào vết thương độc tố quặng cũ trên vai trái của Lam Phong.


Lực lượng huyết sát tà dị như một chất xúc tác kinh hoàng. Lam Phong cảm nhận được mảng hóa đá xám tro lạnh ngắt ở vai trái đột ngột sôi trào, lan rộng với tốc độ chóng mặt xuống bắp tay và lan dần xuống khớp gối trái. Chân trái của hắn trong chớp mắt trở nên cứng đờ, nặng nề như một phiến đá hộc không còn chút cảm giác vận động.


“U Minh... Trảm Kích!”


Trong khoảnh khắc sinh tử, Lam Phong không còn đường lui. Hắn dồn toàn bộ kiếm khí Thanh Phong ôn hòa còn sót lại trong đan điền, cưỡng ép đồng bộ với oán khí của cổ kiếm U Minh. Hắn rút phăng thanh cổ kiếm rỉ sét khỏi vỏ đồng, vung một nhát chém oán khí màu lam xám khổng lồ đối chọi trực diện.


“OÀNG!”


Luồng oán khí lam xám u ám của U Minh Trảm Kích va chạm kịch liệt với luồng bão huyết sát đỏ thẫm của Đoạt Hồn Kiếm. Một vụ nổ kình lực kinh hoàng bùng phát ngay giữa phiến đá. Sóng xung kích cuồn cuộn hất văng Lục Bình lùi lại sát vách đá đá đen phía sau, khiến cậu bé phải bịt chặt tai vì tiếng nổ chói tai.


Phiến đá chông chênh rạn nứt chằng chịt, khói bụi đen đỏ cuộn xoắn vào nhau che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Lam Phong cảm nhận được kinh mạch tay phải của mình rạn nứt dữ dội, những vệt máu tía rỉ ra xối xả dưới lớp da, rát bỏng như bị hàng ngàn cây kim châm đốt.


“Khà khà... Kiếm chiêu mạnh đấy. Nhưng cơ thể của ngươi đã hóa đá đến giới hạn rồi!”


Giọng nói tàn bạo của Độc Cô Bá vang lên ngay sát bên tai Lam Phong.


Trong thế giới Tâm Nhãn, Lam Phong “nhìn” thấy Độc Cô Bá đã áp sát từ góc khuất phía bên trái—phía nửa thân người đang bị hóa đá hoàn toàn của hắn. Chân trái cứng đờ như đá hộc khiến Lam Phong không thể xoay người hay lùi lại để phòng thủ.


“Huyết Sát Thiên Quân!”


Độc Cô Bá vung Đoạt Hồn Kiếm rực lửa tà đỏ thẫm, chém ra đòn quyết định cực mạnh nhắm thẳng vào bả vai phải của Lam Phong.


“PHẬP!”


Lưỡi kiếm răng cưa tàn bạo chém sâu vào bả vai phải của Lam Phong, cắt rách da thịt và găm chặt vào xương quai xanh. Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe lên phiến đá đen. Cơn đau buốt thấu tim gan khiến Lam Phong khuỵu hẳn chân phải xuống đất, cổ họng nghẹn lại không thể phát ra tiếng hét.


Nhưng điều kinh hoàng nhất mới chỉ bắt đầu.


Từ vết chém sâu ở bả vai phải, luồng oán khí đen kịt từ Vực Thẳm Oán Linh bên dưới, bị kích thích bởi huyết sát tà dị, bắt đầu cuồn cuộn dâng trào xối xả ngược lên vách đá. Luồng oán khí đen đậm đặc như những sợi xích vô hình, điên cuồng bao phủ lấy toàn thân Lam Phong, len lỏi qua vết thương rách nát đâm thẳng vào mười hai đường kinh mạch chính của hắn.


*“Dâng hiến đi... Hãy dâng hiến toàn bộ linh hồn cho ta... Ngươi sẽ không còn đau đớn nữa...”*


Tiếng cười điên cuồng, ma mị của kiếm linh U Minh vang dội khắp đại não Lam Phong, lấn át mọi âm thanh của thế giới thực. Đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng vải xám của hắn đột ngột mở trừng trừng, tròng mắt xám xịt nay bị nhuốm một màu đỏ đen tà dị của ma quỷ. Sát khí cuồng bạo bùng phát dữ dội quanh người hắn, đẩy thiếu niên mười bảy tuổi sát mép vực thẳm của sự hóa ma hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!