Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Khế Ước Thức Tỉnh: Tịch Diệt Khứu Giác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thân ảnh nhỏ bé của Lục Bình rơi tự do vào khoảng không vô tận. Gió rít gào luồn qua những sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh người cậu bé, phát ra những tiếng lách cách chói tai dội ngược lên từ lòng vực thẳm. Dưới Tâm Nhãn của Lam Phong, nhịp tim yếu ớt, dồn dập của tiểu đệ tử mười hai tuổi đang mờ nhạt dần, tựa như một đốm lửa tàn sắp sửa bị nuốt chửng bởi màn sương oán khí đen kịt của Vực Thẳm Oán Linh.


“Lục Bình!”


Một tiếng thét khàn đục nghẹn lại nơi cổ họng Lam Phong. Hắn không thể nếm được vị mặn chát của mồ hôi lạnh đang chảy xuống môi, đầu lưỡi vẫn hoàn toàn im lìm kể từ khi vị giác bị tước đoạt ở hang động ẩn dật. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi người đồng môn cuối cùng còn sống sót của Thanh Phong Kiếm Các đã biến thành một ngọn lửa cuồng bạo thiêu đốt toàn bộ đan điền đang tổn thương của hắn.


Lam Phong lập tức lao mình về phía rìa vách đá. Hắn vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp, cố gắng mượn sức cản của gió biên thùy để phóng thân mình xuống cứu đệ tử. Thế nhưng, ngay khi chân phải vừa đạp mạnh vào nền đá nứt nẻ, bả vai trái đã hóa đá xám hoàn toàn đột ngột co rút đau buốt. Sự mất mát xúc giác và khả năng vận động ở nửa thân người trái khiến cơ thể hắn mất đi thăng bằng nghiêm trọng. Hắn loạng choạng, suýt chút nữa ngã quỵ ngay trên mép vực.


Trọng lực không đợi một phế nhân. Tốc độ rơi của Lục Bình quá nhanh, Nghịch Phong Bộ Pháp thông thường hoàn toàn bất lực trước gia tốc tàn nhẫn của vực thẳm.


“Ha ha ha! Vô ích thôi, tiểu tử thối!” Tiếng cười của Độc Cô Bá vang dội trên đỉnh vách đá, khàn đặc và đầy khoái trá. Lưỡi kiếm Đoạt Hồn răng cưa rực lửa tà sắc đỏ gác trên vai lão khẽ rung lên. “Nhìn đứa trẻ đó chết đi, rồi ngoan ngoãn dâng hiến Cổ Kiếm U Minh cho ta!”


*“Chấp nhận đi, tiểu tử... Nhỏ máu vào chuôi kiếm! Hãy dâng hiến khứu giác cho ta!”*


Trong sâu thẳm tâm thức, tiếng cười man rợ, tham lam của kiếm linh U Minh đột ngột bùng phát dữ dội. Luồng oán khí đen kịt từ thanh cổ kiếm rỉ sét sau lưng Lam Phong rò rỉ xối xả qua những vết nứt rộng thêm một phân của Vỏ Kiếm Thanh Đồng, gặm nhấm kinh mạch tay phải vốn đang rạn nứt rỉ máu rát bỏng dưới lớp băng gạc dán chặt.


*“Ta sẽ ban cho ngươi tốc độ của bóng tối! Khứu Giác Tịch Diệt Bộ! Hãy dùng nó để xé rách khoảng không gian cản trở kia!”*


Lam Phong không còn sự lựa chọn. Nếu chần chừ thêm một hơi thở, Lục Bình sẽ tan xương nát thịt dưới đáy vực sâu đầy đá nhọn. Hắn nghiến chặt răng, dùng bàn tay phải đang rỉ máu tía siết chặt lấy chuôi Cổ Kiếm U Minh. Một luồng lực lượng lạnh buốt buốt thấu xương tủy từ chuôi kiếm lập tức đâm thẳng vào kinh mạch hắn.


“Đoạt Giác Khế Ước Pháp... Thức tỉnh!”


Lam Phong gầm lên trong tâm thức. Hắn chấp nhận lời đề nghị tàn nhẫn của kiếm linh.


Ngay lập tức, một vòng tròn trận pháp cổ xưa màu đỏ máu bùng lên dưới chân Lam Phong, những sợi xích oán khí đen kịt quấn chặt lấy hai cánh tay hắn. Cùng lúc đó, một cơn buốt lạnh thấu xương xộc thẳng vào khoang mũi hắn. Cảm giác ấy giống như có hàng ngàn cây kim băng tinh tế đang đâm xuyên qua dây thần kinh khứu giác, tàn nhẫn cào xé và gặm nhấm từng tế bào cảm giác.


Thế giới xung quanh Lam Phong bỗng chốc biến đổi. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng đất pháo đài, mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai phải bị chém sâu, mùi thông mục nát của rừng núi biên cương... tất cả đột ngột biến mất, giống như một bức tranh đầy màu sắc bị xóa nhòa chỉ bằng một nét bút mực đen. Khoang mũi hắn im lìm, trống rỗng và câm lặng hoàn toàn. Hắn vĩnh viễn không còn ngửi thấy bất kỳ mùi vị nào của thế gian sống nữa.


Nhưng đổi lại, Ngưỡng đột phá sinh tử trong đan điền hắn bị phá vỡ.


Một luồng thần lực u tối cuồn cuộn dâng trào từ cổ kiếm, tràn ngập mười hai đường kinh mạch chính. Lam Phong nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám ngâm dược, cảm nhận cơ thể mình nhẹ bẫng đi. Sức cản của gió vực sâu không còn là một vật cản, mà đã biến thành những nấc thang nâng đỡ bước chân hắn.


“Khứu Giác Tịch Diệt Bộ!”


Thân ảnh Lam Phong biến mất khỏi rìa vách đá, hóa thành một tàn ảnh xám tro mờ ảo lướt đi với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường. Hắn lao thẳng xuống lòng vực thẳm Vực Thẳm Oán Linh, xé rách màn sương đen kịt bao phủ xung quanh. Tốc độ kinh hoàng tạo ra những tiếng nổ không khí trầm đục, để lại ba tàn ảnh xám tro liên tiếp lơ lửng giữa khoảng không vách đá.


Lục Bình đang rơi tự do ở khoảng cách năm mươi trượng dưới vách đá. Cậu bé nhắm chặt mắt, chờ đợi cái chết ập đến. Thế nhưng, một bàn tay gầy gò, lạnh ngắt nhưng vô cùng rắn chắc đột ngột vươn ra từ màn sương đen, tóm chặt lấy sợi xích sắt quấn quanh eo cậu.


Lam Phong vung tay kéo mạnh, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Lục Bình vào lòng ngực mình. Cánh tay trái đang bị hóa đá xương khớp của hắn gồng lên cứng ngắc, cố gắng dùng xương vai hóa xám làm lá chắn chắn gió buốt cho đệ tử.


“Sư... sư huynh?” Lục Bình mở to mắt, bàng hoàng nhìn dải băng xám quen thuộc trước mặt.


“Bám chặt lấy ta!” Lam Phong khàn giọng quát.


Lúc này, gia tốc rơi tự do của cả hai người đã đạt đến mức cực hạn. Phía dưới họ mười trượng là những rặng đá nhọn hoắt rỉ sét nhô ra từ vách vực tối tăm. Lam Phong không thể dùng khứu giác để định vị hướng sương độc đang phun trào, nhưng Tâm Nhãn của hắn đã ghi nhận rõ ràng sự hiện diện của luồng gió xoáy ôn hòa mà hắn đã ngầm tích tụ từ trước.


“Thanh Phong Tụ Khí Trận... Khởi động!”


Lam Phong dùng chân phải đạp mạnh vào khoảng không. Luồng kiếm khí ôn hòa chính tông ngầm truyền dưới rìa vách đá lập tức bộc phát, tạo ra một túi khí gió vô hình khổng lồ ngay phía trên rặng đá nhọn. Túi khí gió quay tròn với tốc độ cao, tạo ra một lực cản ngược chiều cực mạnh nâng đỡ cơ thể hai người.


“ẦM!”


Cơ thể Lam Phong slam mạnh vào túi khí gió giảm chấn. Tiếng nổ kình lực vang dội, luồng gió xoáy Thanh Phong nổ tung thành những làn sương mờ màu xanh nhạt, triệt tiêu đến tám mươi phần trăm terminal velocity. Lam Phong dùng toàn bộ kình lực còn lại, ôm chặt Lục Bình nhào lộn hai vòng trên không trung, rồi đáp mạnh xuống một phiến đá nhô ra sát rìa vực thẳm.


“Rắc!”


Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ khớp gối phải của Lam Phong do lực chấn động quá lớn. Hắn quỵ gối xuống nền đá lạnh, tim mạch co bóp dữ dội gây đau thắt ngực. Từ dưới dải băng vải xám che mắt, hai dòng máu tươi ròng ròng chảy xuống khóe mắt, trong khi hai lỗ mũi hắn liên tục rỉ ra những giọt máu độc đen xám bám chặt trên cằm.


Lam Phong đặt Lục Bình nằm xuống phiến đá an toàn. Cậu bé chỉ bị trầy xước nhẹ ở chân, sợi xích sắt trói chặt đã bị gió kiếm Thanh Phong chém đứt hoàn toàn.


“Sư huynh... mũi của anh... mắt của anh đang chảy máu!” Lục Bình khóc nấc lên, bàn tay nhỏ bé run rẩy lau đi những vệt máu đen trên mặt Lam Phong. “Mùi máu... mùi lưu huỳnh xung quanh nồng nặc quá, sư huynh có ngửi thấy không?”


Lam Phong im lặng. Hắn cố gắng hít thở một hơi thật sâu qua khoang mũi đang rát bỏng.


Không có gì cả.


Không có mùi lưu huỳnh của tà khí pháo đài, không có mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương bả vai, cũng không có mùi ẩm ướt lạnh buốt của sương đêm thung lũng. Khứu giác của hắn đã hoàn toàn tịch diệt, biến thế giới xung quanh thành một khoảng không câm lặng vô vị về mùi hương. Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm thức hắn, một mùi máu tanh nồng nặc, nhớp nháp và kinh tởm—mùi hương của đêm thảm sát Thanh Phong Kiếm Các—vẫn bám chặt lấy ký ức, không cách nào xua tan.


Đó là mùi hương duy nhất còn sót lại trong tâm trí của một kẻ đã hiến tế khứu giác cho tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!