Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Vết Nứt Trên Vách Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió ở Vực Thẳm Oán Linh không giống gió của thế gian phàm trần. Nó không mang theo hơi ẩm của sương mai, cũng chẳng có mùi cỏ dại hoang dã của vùng biên thùy cằn cỗi. Đối với Lam Phong, kẻ đã vĩnh viễn dâng hiến khứu giác và vị giác cho khế ước cổ xưa, luồng gió ấy chỉ là một thực thể câm lặng, buốt giá và thô bạo. Nó quật vào da thịt hắn, mang theo những tiếng u uất nghẹn ngào của vạn linh hồn chết oan dưới đáy vực sâu, rít lên qua từng kẽ đá rạn nứt như muốn kéo tuột kẻ sống xuống địa ngục.


Hắn bước đi từng bước nặng nề trên đường dốc đá dẫn lên đỉnh vực. Nửa thân người bên trái của hắn trĩu xuống, cứng ngắc như một phiến đá hộc lạnh lẽo. Di chứng Sự hóa đá xương khớp đã lan rộng từ bả vai trái xuống gần khuỷu tay, tước đoạt hoàn toàn xúc giác của hắn ở vùng da thịt này. Cánh tay trái buông thõng, nặng nề như một khúc gỗ mục khố khốc. Ở phía bên kia, kinh mạch tay phải bỏng rát như bị lửa đốt, những vệt máu tía liên tục rỉ ra dưới lớp băng gạc dán chặt, thấm đỏ một mảng vải trắng quấn quanh cổ tay. Sức nặng khủng khiếp của thanh Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng đè nặng lên nửa thân người bên phải, ép vào đan điền đang tổn thương từng cơn đau thắt.


Nhưng Lam Phong không dừng lại. Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám ngâm dược. Thế giới trong Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng của hắn hiện lên dưới dạng những đường vân năng lượng màu xám tro dao động nhịp nhàng. Hắn “nhìn” thấy những luồng tà khí màu đỏ thẫm của pháo đài đang cuộn xoắn dữ dội phía trên đỉnh vực, và cả nhịp tim hỗn loạn, yếu ớt của một đứa trẻ mười hai tuổi đang treo lơ lửng giữa lăng ranh sinh tử.


“Phong... Phong sư huynh...”


Tiếng kêu yếu ớt của Lục Bình dội thẳng vào màng nhĩ Lam Phong qua tiếng gió rít. Giọng nói của tiểu đệ tử nhỏ tuổi nhất còn sống của Thanh Phong Kiếm Các run rẩy, chứa đựng sự sợ hãi tột độ của một đứa trẻ nhưng vẫn cố giữ lấy một chút kiên cường cuối cùng.


Lam Phong đặt chân lên đỉnh vách đá.


Trước mặt hắn, vách đá của Vực Thẳm Oán Linh rạn nứt chằng chịt như một chiếc mai rùa khổng lồ bị nung đỏ rồi dội nước lạnh. Những làn khói đen oán khí nhạt nhòa bốc lên từ các kẽ nứt sâu hoắm, che phủ nửa người của Độc Cô Bá. Kẻ thù diệt môn lớn nhất của hắn đang đứng sừng sững ngay sát rìa vách đá. Gương mặt lão giả lực lưỡng lộ ra vẻ withered, xám xịt do Hồ Máu bị hủy hoại đã làm suy giảm năm mươi phần trăm sức mạnh tà dị của lão, nhưng đôi mắt đỏ quạnh dưới hàng lông mày hung dữ vẫn rực lên sát ý tàn bạo. Bàn tay gân guốc của lão đang siết chặt chuôi thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ rực lửa tà sắc đỏ, lưỡi kiếm răng cưa sắc bén kề sát vào cổ họng nhỏ bé của Lục Bình.


Lục Bình bị trói chặt bằng những sợi xích sắt rỉ sét, cơ thể gầy gò mặc bộ kiếm phục Kiếm Các quá khổ vá chằng chịt quỳ rạp trên nền đá lạnh. Khuôn mặt cậu bé lấm lem bùn đất và nước mắt, nhưng đôi mắt to tròn vẫn nhìn chăm chằm vào dải băng xám trên mặt Lam Phong.


Xung quanh vách đá, bốn con Ma Khôi khổng lồ đứng bất động như những pho tượng đá đen gớm ghiếc. Khuôn mặt phẳng lỳ không có ngũ quan của chúng vẽ đầy những đường bùa chú màu đỏ máu bằng Huyết Mặc Tà Chế, tỏa ra luồng tà khí lạnh ngắt, sẵn sàng hành động theo mệnh lệnh khống chế của Độc Cô Bá.


“Tiểu tử thối, cuối cùng ngươi cũng dám vác xác lên đây.” Giọng nói của Độc Cô Bá khàn đục, vang lên giữa tiếng gió hú của vực sâu như tiếng đá mài vào sắt rỉ. Lão khẽ nhếch mép, lưỡi kiếm Đoạt Hồn nhích thêm một phân, ấn nhẹ vào làn da cổ mỏng manh của Lục Bình, khiến một vệt máu đỏ tươi rỉ ra rành rọt. “Nhìn xem, truyền thừa cuối cùng của Thanh Phong Kiếm Các các ngươi đang nằm trong tay ta. Chỉ cần ta khẽ run tay, cái đầu nhỏ bé này sẽ rơi thẳng xuống Vực Thẳm Oán Linh.”


Lam Phong đứng lặng yên trong gió buốt. Hắn không thể ngửi thấy mùi máu tươi của đệ tử, cũng không thể nếm được vị mặn chát của mồ hôi lạnh đang chảy xuống môi mình. Nhưng Tâm Nhãn của hắn ghi nhận rõ ràng từng dao động sát khí nhỏ nhất từ thanh Đoạt Hồn Kiếm. Hắn siết chặt bàn tay phải rỉ máu vào chuôi Vỏ Kiếm Thanh Đồng đeo sau lưng, khàn giọng đáp:


“Độc Cô Bá. Ngươi muốn Cổ Kiếm U Minh. Thả Lục Bình ra, ta sẽ giao kiếm cho ngươi.”


“Ha ha ha! Giao kiếm?” Độc Cô Bá cười lớn đầy điên cuồng, tiếng cười khàn đặc chứa đựng sự oán hận tột cùng khi pháo đài và xưởng luyện kiếm của lão bị phá hủy. “Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Khế ước Đoạt Giác đã trói buộc sinh mệnh của ngươi với thanh cổ kiếm đó. Ngươi chết, kiếm linh bị giam cầm; ngươi sống, kiếm linh ban sức mạnh. Nếu ta thả đứa nhỏ này, ngươi lập tức sẽ dùng nhát chém tà dị kia để tiễn ta xuống vực!”


Lưỡi kiếm răng cưa đỏ máu khẽ run lên, Độc Cô Bá trợn mắt, gầm lên:


“Buông Cổ Kiếm U Minh xuống vách đá trước mặt ngươi! Sau đó, tự phế cánh tay phải của ngươi bằng kiếm khí Thanh Phong! Ta muốn nhìn thấy ngươi tự chặt đứt đường sống của chính mình, dập tắt mọi hy vọng báo thù của Kiếm Các, lúc đó ta mới xem xét mạng sống của tiểu súc sinh này!”


“Sư huynh! Đừng nghe hắn!” Lục Bình gào lên dũng mãnh, giọng nói của cậu bé khản đặc vì gió lạnh và khói độc. “Sư phụ đã hy sinh để bảo vệ cổ kiếm! Toàn bộ sư huynh đệ đã chết dưới lưỡi kiếm của tà giáo! Đệ chỉ là một đứa trẻ phế nhân, không đáng để huynh phải buông kiếm! Hãy dùng kiếm chiêu Thanh Phong tiêu diệt hắn, báo thù cho sư môn!”


“Câm miệng, tiểu súc sinh!”


Độc Cô Bá nổi giận lôi đình. Lão vung mạnh tay trái, chém ra một nhát kiếm khí đỏ máu hung bạo từ Đoạt Hồn Kiếm. Nhát chém sượt qua bắp chân của Lục Bình, xé rách lớp vải lanh xám, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi. Lục Bình đau đớn co rúm người lại, nhưng cậu bé nghiến chặt răng, không thốt ra một tiếng rên rỉ nào, đôi mắt rực lửa oán hận nhìn thẳng vào Độc Cô Bá.


Lồng ngực Lam Phong phập phồng dữ dội. Trong thế giới Tâm Nhãn xám xịt của hắn, luồng năng lượng đỏ máu vừa chém ra đã làm rách một mảng lớn những sợi kiếm khí ôn hòa xung quanh vách đá. Kinh mạch tay phải của hắn bỏng rát dữ dội, máu tươi rỉ ra dưới lớp gạc quấn chặt thấm đỏ rành rọt. Sự hóa đá xương khớp ở bả vai trái đột ngột co rút đau buốt, khiến nửa thân người trái của hắn run rẩy nhẹ. Hắn biết mình đang bị dồn vào thế bị động hoàn toàn. Nếu hắn manh động rút cổ kiếm, Độc Cô Bá sẽ lập tức sát hại Lục Bình trước khi kiếm khí của hắn kịp áp sát.


*“Tiểu tử thối... ngươi thấy chưa?”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh lại thì thầm điên cuồng trong đại não Lam Phong, trầm đục và đầy chế giễu. *“Kẻ yếu chỉ có thể bị chà đạp. Hãy dâng hiến thính giác cho ta! Chỉ cần một giác quan nữa thôi, ta sẽ ban cho ngươi tốc độ vượt qua giới hạn của gió, chém bay đầu tên kiến hôi kia trước khi hắn kịp chớp mắt!”*


“Câm miệng!” Lam Phong khàn giọng gầm lên trong tâm thức. Dải băng vải xám trên trán hắn khẽ tỏa ra luồng khí lạnh buốt thanh mát của linh dược Băng Hàn Thảo, áp chế luồng oán khí đang điên cuồng đòi bộc phát của U Minh. Đầu óc hắn bỗng chốc tỉnh táo trở lại. Hắn không thể tiếp tục hiến tế giác quan khi chưa tìm ra sơ hở của kẻ thù. Hắn cần thời gian. Hắn cần một cơ hội.


Hắn bắt đầu vận hành Thanh Phong Tâm Pháp một cách âm thầm. Luồng nội lực ôn hòa chậm rãi chạy khắp mười hai đường kinh mạch chính, điều hòa dòng kiếm khí tà dị đang sôi trào trong đan điền. Hắn hít thở thật chậm, nhịp thở đồng bộ với tiếng rít của gió đập vào vách đá. Thông qua Tâm Nhãn, hắn định vị chính xác vị trí của bốn con Ma Khôi khổng lồ đang đứng bao vây xung quanh Lục Bình. Chúng đứng cách rìa vực thẳm chưa đầy ba bước chân, trọng tâm cơ thể dồn về phía trước.


Lam Phong khẽ nhích bàn chân phải, tạo ra một góc đứng vững chắc. Hắn bắt đầu ngầm ngưng tụ kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Kiếm Các xuống lòng bàn chân, truyền thẳng vào nền đá rạn nứt bên dưới. Hắn đang âm thầm thiết lập Thanh Phong Tụ Khí Trận—kỹ thuật quay tròn cổ kiếm tạo gió xoáy phòng ngự—nhưng lần này, hắn không dùng kiếm để quay tròn, mà dùng chính đan điền làm tâm trận, mượn sức gió tự nhiên cuồn cuộn của Vực Thẳm Oán Linh để ngưng tụ một túi khí gió vô hình ngay phía dưới rìa vách đá nơi Lục Bình đang quỳ.


Hắn cần một luồng gió nâng đỡ đủ mạnh để phòng hờ trường hợp xấu nhất.


“Độc Cô Bá,” Lam Phong lên tiếng, giọng nói chậm rãi để kéo dài thời gian, thu hút sự chú ý của đối thủ. “Ngươi nói Hồ Máu đã bị thiêu rụi, nhưng ngươi vẫn còn giữ được mười hai đệ tử Kiếm Các làm kiếm nô. Sứ giả của Vạn Kiếm Minh đang giám sát pháo đài này. Nếu ngươi giết ta và Lục Bình, Lãnh Vô Song sẽ không để ngươi yên ổn rời khỏi biên cương với thanh cổ kiếm này.”


Độc Cô Bá khẽ biến sắc, vết withered trên mặt lão giật mạnh. Lời nói của Lam Phong đã đánh trúng vào nỗi lo sợ lớn nhất của lão sau khi mất đi Hồ Máu tài nguyên đúc kiếm. Lão gầm gừ:


“Lãnh Vô Song? Tên ngụy quân tử đó chỉ quan tâm đến quặng sắt tà dị! Chỉ cần ta dâng thanh Cổ Kiếm U Minh này cho Thiên Kiếm Giáo, giáo hoàng sẽ ban cho ta thần dược hồi sinh kinh mạch, lúc đó cả liên minh chính đạo cũng phải quỳ gối dưới chân ta! Đừng hòng dùng lời thoại trì hoãn thời gian!”


Lão trợn mắt nhìn vào bàn chân đang khẽ di chuyển của Lam Phong, phát hiện ra luồng kiếm khí ôn hòa đang âm thầm truyền vào đất đá. Sự nhạy bén của một Kiếm Sư hậu kỳ dù bị suy giảm vẫn giúp lão nhận diện được mưu đồ ngầm.


“Tiểu tử xảo quyệt! Ngươi dám giở trò!”


Độc Cô Bá gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Lão vung Đoạt Hồn Kiếm chém ra một luồng đao khí màu đỏ thẫm hung bạo đánh thẳng vào nền đá trước mặt Lam Phong để cắt đứt dòng truyền khí. Mặt đất nứt toác, đá vụn bắn tung tóe.


Lam Phong không thể tiếp tục ẩn nhẫn. Hắn vận hành kình lực, phóng ra một luồng gió kiếm Thanh Phong mỏng như sợi chỉ từ ngón tay phải, lướt nhanh trong không khí nhắm thẳng vào sợi xích sắt đang trói chặt Lục Bình, hòng cắt đứt dây trói từ xa.


“Trò vặt!”


Độc Cô Bá cười gằn đầy khinh bỉ. Lão không cần nhìn, chỉ vung nhẹ lưỡi kiếm Đoạt Hồn răng cưa, một luồng huyết sát khí đỏ máu bùng phát, dễ dàng gạt phăng luồng gió kiếm mỏng manh của Lam Phong ra ngoài vách đá. Sức mạnh va chạm tạo ra một tiếng nổ nhẹ, chấn động kình lực dội ngược khiến Lam Phong phải lùi lại một bước, kinh mạch tay phải rạn nứt dữ dội rỉ máu đen xám dưới băng gạc.


“Kiên nhẫn của ta đã cạn, tiểu tử thối!”


Gương mặt Độc Cô Bá vặn vẹo vì giận dữ và điên cuồng. Lão nhận ra Lam Phong sẽ không bao giờ tự phế cánh tay phải nếu không bị dồn vào bước đường cùng thực sự. Lão không muốn tiếp tục đàm phán kéo dài, khi oán khí dưới Vực Thẳm Oán Linh đang bắt đầu dao động dữ dội báo hiệu trận pháp phòng ngự pháo đài sắp sụp đổ hoàn toàn.


Lão quay sang con Ma Khôi khổng lồ đứng bên cạnh Lục Bình, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn tột độ:


“Đẩy nó xuống vực cho ta!”


Con Ma Khôi khổng lồ không mặt lập tức chuyển động. Cánh tay đá xám xịt của nó vươn ra, tóm chặt lấy bả vai gầy gò của Lục Bình.


Lục Bình không hề khóc lóc van xin. Cậu bé chỉ ngoảnh đầu lại nhìn dải băng xám của Lam Phong, hét lớn một tiếng cuối cùng:


“Sư huynh! Báo thù cho Kiếm Các!”


“BẰNG!”


Một cú đẩy thô bạo từ bàn tay đá xám của Ma Khôi hất văng cơ thể nhỏ bé của Lục Bình ra khỏi rìa vách đá rạn nứt.


Sợi xích sắt rỉ sét khua lên lách cách chói tai trong không trung. Thân ảnh nhỏ bé của tiểu đệ tử mười hai tuổi rơi tự do, lao thẳng xuống khoảng không tối tăm, câm lặng của Vực Thẳm Oán Linh đầy oán khí đen kịt dưới sự bất lực tột cùng của Lam Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!