Đao Thép Và Gió Buốt
Bức tường oán khí đen kịt khép chặt sau lưng Lam Phong, dìm hắn vào khoảng tối tăm câm lặng vô vị của trận pháp tà dị.
Mọi âm thanh gầm rú của cuộc chiến ngoài cổng thành đá bỗng chốc bị dập tắt, chỉ còn lại tiếng u uất trầm đục của luồng khí tà đang luồn lách qua lớp kiếm phục lam xám sờn rách. Lam Phong đứng lặng đi trong bóng tối. Hắn cố hít một hơi thật sâu để tìm kiếm mùi ẩm ướt của đất sương hay mùi máu tanh nồng quen thuộc của chiến trường, nhưng khoang mũi hắn im lìm như một cái hang đá chết. Tịch diệt khứu giác vĩnh viễn. Hắn khẽ liếm vệt máu rỉ ra từ khóe môi do đan điền chấn động, đầu lưỡi nhợt nhạt cũng chỉ đón nhận một sự tê dại trống rỗng. Tịch diệt vị giác vĩnh viễn. Thế giới vật lý xung quanh thiếu niên mười bảy tuổi đang bị tước đoạt đi từng mảng cảm giác, biến hắn thành một bóng ma đơn độc bước đi giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Bả vai trái của hắn lạnh ngắt, một mảng da thịt xám tro của di chứng hóa đá xương khớp đã lan rộng xuống gần khuỷu tay, khiến cánh tay trái buông thõng nặng nề như một khúc gỗ khô mục, mất đi toàn bộ xúc giác. Ở phía bên kia, kinh mạch tay phải bỏng rát như bị lửa đốt, những vệt máu tía liên tục rỉ ra dưới lớp băng gạc dán chặt, thấm đỏ một mảng vải trắng. Sức nặng khủng khiếp của thanh Cổ Kiếm U Minh nằm trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng bị rạn nứt đeo sau lưng đè nặng lên nửa thân người bên phải, ép vào đan điền đang tổn thương của hắn từng cơn đau thắt.
*“Ha ha ha... Ngươi thấy thế nào, tiểu tử?”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh gầm rú trong đại não hắn, trầm đục và đầy chế giễu. *“Trận pháp oán khí này là món quà tuyệt hảo dành cho ta. Hãy nhỏ máu vào chuôi kiếm, dâng hiến thính giác cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để nghiền nát toàn bộ lũ kiến hôi trong pháo đài này!”*
Ngay trên trán hắn, dải băng vải xám ngâm dược bỗng tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thanh mát. Những đường chỉ thêu bùa chú tịnh hóa ngầm do Thẩm Dao âm thầm thêu ở mặt trong dải băng khẽ phát sáng ấm áp, áp chế luồng oán khí đang điên cuồng đòi bộc phát của U Minh. Đầu óc Lam Phong bỗng chốc tỉnh táo lại. Hắn siết chặt vỏ kiếm đồng bằng bàn tay phải rỉ máu, khàn giọng lầm bầm: “Câm miệng. Ta tự có cách của ta.”
Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng xám, kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Trong thế giới ý niệm xám xịt của hắn, những sợi kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp phát tán ra xung quanh như những sợi tơ nhện vô hình. Hắn không cần tai nghe, không cần mắt thấy, vẫn “nhìn” thấy rõ ràng những rung động nhỏ nhất của gió đập vào vách đá pháo đài. Hắn cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của các toán tuần tra ma khôi đang di chuyển không tiếng động trong các góc khuất nội viện.
***
Cùng lúc đó, bên ngoài cổng đá đang sụp đổ của pháo đài, cuộc kịch chiến giữa Sở Cuồng và Độc Cô Hổ đã bùng nổ đến mức nghẹt thở.
“Chết đi, tên lãng tử kiêu ngạo!”
Độc Cô Hổ gầm lên một tiếng đầy hung hãn. Dù bả vai trái của gã đã bị Sở Cuồng đập gãy xương trong đợt công kích trước, gã vẫn dùng sức mạnh cơ bắp kinh người để bỏ qua nỗi đau. Gã vận hành Bá Vương Khí Công cực hạn, luồng khí kình màu đỏ thẫm cuồn cuộn bốc lên quanh thân thể hộ pháp cao chín thước, khiến những thớ cơ bắp trên cánh tay phải của gã phồng to như những rễ cây cổ thụ. Gã vung mạnh thanh đại đao Phá Thiên nặng trăm cân, chém ra những nhát đao quét liên hoàn rách nát không khí.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Những luồng đao khí màu đỏ thẫm hung bạo liên tục chém xuống mặt đất, đập nát những tảng đá xanh khổng lồ xung quanh cổng thành thành những mảnh vụn bay tứ tán. Sức gió từ những cú vung đao mạnh mẽ đến mức tạo thành một cơn bão cát bụi mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Sở Cuồng đứng sừng sững giữa cơn bão cát bụi, vai khoác hồ lô rượu lớn, vạt áo gấm xám sờn bay phần phật. Vết thương cũ trên ngực gã lại rách miệng, máu đỏ tươi thấm đẫm một mảng áo, nhưng ánh mắt gã vẫn rực cháy chiến ý dũng mãnh. Gã không hề lùi bước, hai tay siết chặt chuôi Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì không lưỡi sắc, vận hành Cuồng Phong Trọng Kiếm pháp.
“Đao pháp của ngươi chỉ có lực mà thiếu ý, Độc Cô Hổ!”
Sở Cuồng cười lớn, tiếng cười vang dội át cả tiếng gió bão. Gã vung trọng kiếm chém ngang một đường bán nguyệt cực đại. Luồng kình lực cuồng bạo từ thanh sắt đen đập thẳng vào lưỡi đại đao đang lao tới, tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai “OÀNG” như sét đánh ngang tai. Sóng xung kích từ cú va chạm hất văng toàn bộ giáo chúng tà giáo đang định áp sát, tạo thành một khoảng trống rộng lớn giữa đống đổ nát.
Độc Cô Hổ bị chấn động mạnh, hai chân lùi lại một bước, mặt đất dưới gót chân gã nứt toác. Nhưng gã lập tức gầm lên, kích hoạt Thiết Giáp Hộ Thể. Bộ giáp sắt đen dày cộm đầy gai nhọn trên người gã bỗng phát sáng tà dị, tạo thành một lớp màn bảo hộ bằng thép tinh luyện dày đặc, trực diện đón đỡ sức nặng khủng khiếp từ những nhát chém tiếp theo của Sở Cuồng.
“Binh! Binh! Binh!”
Sở Cuồng vung trọng kiếm nện liên tiếp ba cú trời giáng vào giáp vai của Độc Cô Hổ. Mỗi cú nện đều mang theo trọng lực cực đại, khiến Độc Cô Hổ phải quỳ rạp một chân xuống đất, mặt đất dưới gối gã sụt lún xuống nửa thước. Tuy nhiên, lớp giáp sắt dày cộm kết hợp với Thiết Giáp Hộ Thể vẫn giúp gã chống đỡ được sức nặng, không bị đè bẹp hoàn toàn. Gã cười gằn, từ thế quỳ vung đại đao chém ngược từ dưới lên nhắm thẳng vào hông Sở Cuồng.
Sở Cuồng nhận ra giáp sắt của Độc Cô Hổ quá dày, nếu cứ tiếp tục chém trực diện vào những tấm giáp ngực hay giáp vai, gã sẽ tự tiêu hao hết thể lực của mình trước khi phá vỡ được phòng ngự của đối thủ. Trong chiến đấu phong trần, kinh nghiệm thực chiến đã dạy gã rằng mọi bộ giáp đều có điểm yếu ở các khớp nối cơ thể, đặc biệt là vùng mạn sườn dưới cánh tay.
Gã lập tức đổi chiêu. Thay vì vung kiếm chém xuống, Sở Cuồng xoay người lách nhẹ qua lưỡi đao đang chém tới, nương theo lực cản của gió để giảm thiểu chấn động. Gã bước sải chân dài áp sát vào sát thân người Độc Cô Hổ, dùng chuôi Trọng Kiếm Vô Phong tì chặt vào lưỡi đao của đối thủ để khóa chặt hướng di chuyển. Ngay trong khoảnh khắc cận chiến cực gần, Sở Cuồng dùng bắp tay phải cuồn cuộn lực lượng, xoay ngược chuôi kiếm, dùng cán kiếm bằng thép đen ròng nện mạnh một cú chí mạng trực diện vào vùng mạn sườn phải của Độc Cô Hổ—nơi lớp giáp sắt mỏng nhất để lộ các khớp nối xương sườn.
“RẮC!”
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên rõ mồn một giữa tiếng gió bão. Cú nện bằng cán kiếm cực nặng của Sở Cuồng đập vỡ vụn mảng giáp sườn, bẻ gãy ba xương sườn của Độc Cô Hổ, đâm thẳng vào phế phủ của gã.
“PHỤT!”
Độc Cô Hổ phun ra một ngụm máu đen đậm đặc, toàn thân co rúm lại vì đau đớn, đại đao Phá Thiên tuột khỏi tay cắm phập xuống đất. Gã khổng lồ lùi lại năm bước, loạng choạng muốn ngã quỵ. Nhưng trong cơn giãy chết điên cuồng, Độc Cô Hổ gầm lên một tiếng đầy oán hận, dùng chút tàn lực cuối cùng vung cánh tay trái còn lại chém một đường đao khí sấm sét nhẹ sượt qua bả vai phải của Sở Cuồng.
“VÚT!”
Đao khí tà dị sượt qua, chém rách mảng áo gấm xám, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi trên bả vai phải của Sở Cuồng. Sở Cuồng nghiến răng chịu đau, không thốt ra một tiếng nào, nhưng cơ thể gã khẽ loạng choạng, phải chống thanh trọng kiếm xuống đất để giữ thăng bằng. Thể lực của gã đã tiêu hao cực lớn, vết thương cũ trên ngực và vết thương mới trên vai liên tục rỉ máu, khiến gã không thể lập tức bước tiếp vào nội viện.
Độc Cô Hổ đổ sập xuống đất như một bức tường đá đổ nát, bất tỉnh nhân sự. Sở Cuồng thở dốc, nhìn về phía bức tường oán khí đen kịt đang khép chặt phía sau cổng thành, khàn giọng lầm bầm: “Tiểu tử... phần còn lại... phải trông cậy vào đệ rồi...”
***
Bên trong nội viện, Lam Phong bước đi cẩn trọng giữa màn sương đen dày đặc của trận pháp oán khí.
Thế giới trong Tâm Nhãn của hắn hiện lên dưới dạng các dòng năng lượng màu xám tro dao động nhịp nhàng. Hắn không thể ngửi thấy mùi thối rữa của xác chết, cũng không cảm nhận được hơi lạnh buốt của gió tà bám trên da thịt vai trái đang hóa đá. Nhưng thông qua sự rung động của các sợi kiếm khí ôn hòa phát tán ra xung quanh, hắn “nhìn” thấy rõ ràng ba bóng dáng cao gầy đang di chuyển tuần tra cách đó mười trượng.
Đó là các Vô Diện Kiếm Nô—những đệ tử trẻ bị tà giáo tước đi khuôn mặt và linh hồn, di chuyển không tiếng động như những cỗ máy giết chóc. Chúng cầm những thanh kiếm rỉ sét, đôi tai nhạy bén không ngừng lắng nghe mọi tiếng động nhỏ nhất của mặt đất.
Lam Phong biết kinh mạch tay phải của hắn đang rạn nứt rỉ máu nặng hơn dưới băng gạc, nếu rút Cổ Kiếm U Minh ra chiến đấu ở đây, oán khí của cổ kiếm sẽ cộng hưởng với trận pháp oán khí xung quanh, lập tức kích hoạt sự bạo tẩu cắn nuốt đan điền của hắn. Hắn buộc phải ẩn nhẫn, sử dụng Nghịch Phong Bộ Pháp để di chuyển.
Hắn bước đi nhẹ nhàng, bước chân đặt xuống đất đúng vào khoảnh khắc những luồng gió tà rít qua các khe đá pháo đài để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động bước chân. Bả vai trái hóa đá xám hoàn toàn mất cảm giác xúc giác khiến hắn bị mất thăng bằng nhẹ ở nửa thân người bên trái, nhưng hắn khéo léo dịch chuyển trọng tâm cơ thể sang hông phải, bước những bước ngắn và uyển chuyển.
Hắn lách qua khe hở giữa hai cột đá rêu phong ngay khi một toán Vô Diện Kiếm Nô vừa đi qua. Lưỡi kiếm rỉ sét của tên kiếm nô đi đầu chỉ cách ngực hắn chưa đầy một gang tấc, nhưng nhờ dải băng vải xám ngâm dược thêu bùa chú tịnh hóa ngầm của Thẩm Dao tỏa ra khí lạnh áp chế sát ý, tên kiếm nô hoàn toàn không phát hiện ra sự hiện diện của hắn.
Cứ thế, Lam Phong như một bóng ma vô hình, lách qua ba toán tuần tra ma khôi canh gác nghiêm ngặt, tiến thẳng về phía con đường đá dốc dẫn lên đỉnh vách đá Vực Thẳm Oán Linh.
Nhưng ngay khi hắn vừa đặt chân lên bậc đá đầu tiên của con đường dốc, một tiếng khóc thét xé lòng bỗng chốc dội thẳng vào màng nhĩ hắn qua tiếng gió rít.
“PHONG SƯ HUYNH! CỨU ĐỆ!”
Tiếng kêu gào thảm thiết của Lục Bình vang lên từ đỉnh vách đá cao nhất, mang theo sự sợ hãi tột độ của một đứa trẻ mười hai tuổi đang đối mặt với tử thần.
Lam Phong bỗng chốc đứng khựng lại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong thế giới Tâm Nhãn xám xịt của hắn, luồng năng lượng tà dị màu đỏ máu của Độc Cô Bá đang đứng sừng sững trên đỉnh vách đá, tay cầm thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ kề sát vào cổ Lục Bình ngay sát rìa vực thẳm sâu hoắm.
Áp lực nghẹt thở ập đến, trận quyết chiến sinh tử cứu vớt truyền thừa cuối cùng của Kiếm Các đã bắt đầu đếm ngược từng khắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!