Bước Vào Tử Địa
Bình minh biên thùy không có ánh thái dương rực rỡ, chỉ có một dải sáng màu xám tro nhạt nhòa lờ lững nhô lên sau những rặng núi đá nhọn hoắt. Sương mù lạnh buốt như những dải lụa câm lặng bao phủ khắp lối đi, nuốt chửng vạn vật vào một khoảng không gian mờ mịt.
Dưới chân dốc dẫn lên Pháo đài Hắc Kiếm Đường, Lam Phong bước đi từng bước chậm rãi nhưng vững chãi. Gió bão gào rú cắt qua da thịt hắn, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng biên viễn hoang dã. Hắn khẽ liếm môi. Đầu lưỡi hắn lạnh ngắt, nhạt nhẽo và hoàn toàn trống rỗng. Hắn biết môi mình đang nứt nẻ, biết có một vệt máu tươi vừa rỉ ra từ khóe miệng do đan điền chấn động, nhưng hắn hoàn toàn không nếm được vị tanh nồng của máu.
Tịch diệt vị giác.
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh qua khe hở của dải băng vải xám ngâm dược đang quấn chặt quanh trán và đôi mắt. Màn sương mù dày đặc trước mặt hiện lên trong tầm mắt suy giảm năm mươi phần trăm của hắn thành những mảng xám xịt nhạt nhòa. Hắn cố hít một hơi thật sâu để tìm kiếm mùi ẩm ướt của đất sương hay mùi lá thông mục nát quen thuộc của núi rừng. Nhưng khoang mũi hắn im lìm như một cái hang đá chết.
Tịch diệt khứu giác.
Khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn của kiếm linh U Minh đang vận hành một cách hoàn hảo và chuẩn xác. Thế giới vật lý xung quanh thiếu niên mười bảy tuổi đang bị tước đoạt đi từng mảnh cảm giác, biến hắn thành một kẻ cô độc câm lặng bước đi giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Không chỉ có vị giác và khứu giác vĩnh viễn mất đi, bả vai trái của Lam Phong lúc này tê dại hoàn toàn. Dưới lớp kiếm phục lam xám sờn rách, mảng da thịt xám tro lạnh ngắt của di chứng hóa đá xương khớp đã lan rộng xuống gần khuỷu tay. Cánh tay trái của hắn buông thõng, nặng nề như một khúc gỗ khô mục, mất đi toàn bộ xúc giác. Ở phía bên kia, kinh mạch tay phải của hắn bỏng rát như bị lửa đốt, những vệt máu tía liên tục rỉ ra dưới lớp băng gạc dán chặt, thấm đỏ một mảng vải trắng. Sức nặng khủng khiếp của thanh Cổ Kiếm U Minh nằm trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng bị rạn nứt đeo sau lưng đè nặng lên nửa thân người bên phải, ép vào đan điền đang tổn thương của hắn từng cơn đau thắt.
“Tiểu tử, đệ có nghe thấy tiếng đập của cổng thành không?”
Giọng nói trầm hùng của Sở Cuồng vang lên ngay bên cạnh. Gã kiếm khách phong trần vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên vai, bước đi nghênh ngang không chút sợ hãi. Vết thương cũ trên ngực gã do trận chiến trước lại rách miệng, một vệt máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo gấm xám sờn, nhưng ánh mắt gã vẫn rực cháy chiến ý dũng mãnh.
Lam Phong không trả lời bằng lời nói. Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng xám, kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Trong thế giới ý niệm xám xịt của hắn, những sợi kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp phát tán ra xung quanh như những sợi tơ nhện vô hình. Hắn không cần tai nghe, không cần mắt thấy, vẫn “nhìn” thấy rõ ràng những rung động nhỏ nhất của gió đập vào vách đá pháo đài cách đó trăm trượng. Hắn cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của hàng trăm giáo chúng tà giáo đang mai phục trên tường thành, và cả nhịp đập cuồng bạo, nặng nề như tiếng trống trận của một kẻ khổng lồ đang đứng chặn ngay trước cổng đá.
“Độc Cô Hổ.” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói của hắn không mang theo một chút hơi ấm nào.
“Ha ha! Đúng là gã khổng lồ sử dụng đại đao của Hắc Kiếm Đường!” Sở Cuồng cười lớn, tiếng cười vang dội xua tan một góc sương mù lạnh buốt. Gã siết chặt chuôi Trọng Kiếm Vô Phong, bắp tay cuồn cuộn căng lên đầy uy lực. “Độc Cô Bá biết đệ sẽ đến, nên đã phái đứa em trai mạnh nhất của hắn ra chặn cửa. Để ta xem, thanh Phá Thiên Đại Đao của hắn có chịu nổi một cú đập của thanh trọng kiếm không lưỡi này của ta không!”
Khi hai người bước ra khỏi màn sương mù dày đặc, Pháo đài Hắc Kiếm Đường hiện ra sừng sững trên vách đá dựng đứng như một con quái thú đá đen khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Cổng thành bằng đá tảng kiên cố được gia cố bằng những xích sắt rỉ sét lớn. Đứng trước cổng thành là Độc Cô Hổ—gã khổng lồ cao chín thước, bắp tay to như cột đình, toàn thân khoác giáp sắt dày cộm đầy gai góc. Gã vác thanh đại đao Phá Thiên nặng trăm cân trên vai, đôi mắt hung dữ rực lửa đỏ tà nhìn chằm chằm vào hai kẻ đơn độc đang tiến lại gần.
“Lam Phong! Tên ma đầu đồ tể!” Độc Cô Hổ gầm lên, tiếng gầm rú của gã làm rung chuyển cả những mảng đá rêu phong trên vách núi. “Ngươi đã phá hủy Hồ Máu, sát hại giáo chúng của ta! Hôm nay, trước khi bình minh lên hoàn toàn, ta sẽ dùng thanh đại đao này chém đôi cơ thể tàn phế của ngươi, dâng đầu ngươi lên cho đại ca ta để tế luyện ma kiếm!”
Nói đoạn, Độc Cô Hổ bước lên một bước, mặt đất dưới chân gã nứt toác. Gã vung mạnh thanh đại đao Phá Thiên, kích hoạt Bá Vương Khí Công cực hạn. Một luồng đao khí màu đỏ máu hung hãn xé rách không khí, chém đôi mặt đất đá đen thành một rãnh sâu hoắm kéo dài thẳng về phía Lam Phong và Sở Cuồng hòng ngăn cản lối vào.
“Đến đúng lúc lắm!”
Sở Cuồng gầm lên một tiếng đầy hào hùng. Gã không lùi mà tiến, vung thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đón đỡ trực diện nhát chém của Độc Cô Hổ.
“OÀNG!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang dội khắp hẻm núi biên thùy. Sự va chạm giữa đại đao trăm cân và trọng kiếm không lưỡi tạo ra một luồng dư chấn kình lực khủng khổng lồ, thổi bay toàn bộ sương mù xung quanh trong bán kính mười trượng. Mặt đất đá đen dưới chân hai người sụt lún xuống nửa thước, đất đá bắn tung tóe như mưa rào. Sở Cuồng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, hai chân cắm sâu vào lòng đất, dùng sức mạnh cơ bắp phi thường chặn đứng hoàn toàn thế đao hung bạo của Độc Cô Hổ. Vết thương trên ngực gã rách rộng thêm, máu đỏ tươi chảy dài xuống vạt áo, nhưng gã vẫn cười vang dội đầy sảng khoái.
“Vút! Vút! Vút!”
Ngay khi hai cao thủ cận chiến đang ghìm nhau ở cổng thành, từ trên tường thành đá đen cao vút, hàng loạt giáo chúng tà giáo đồng loạt bắn ra mưa tên tẩm độc kịch độc của Hắc Sắt Quặng. Những mũi tên đen tuyền xé gió lao đi vun vút, mang theo luồng tà khí màu xanh tím ăn mòn không khí, nhắm thẳng vào các điểm yếu trên cơ thể Lam Phong.
Trong thế giới Tâm Nhãn xám xịt, Lam Phong nhìn thấy hàng trăm vệt sáng rung động màu xanh lục đang lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Cánh tay trái hóa đá của hắn hoàn toàn không thể cử động để phối hợp phòng thủ, kinh mạch tay phải rạn nứt rỉ máu rát bỏng. Hắn nín thở, vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp nương theo lực cản của luồng gió xung kích vừa phát ra từ cú va chạm của Sở Cuồng.
Thân hình Lam Phong nhấp nhô mờ ảo như một ngọn gió thổi qua khe cửa hẹp, để lại ba tàn ảnh màu lam nhạt lướt đi uyển chuyển trên không trung. Hắn nghiêng người né tránh năm mũi tên độc trong gang tấc, đồng thời vung nhẹ Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng đeo sau lưng để gạt phăng ba mũi tên đang lao thẳng vào tim phế. Những mũi tên độc đập vào vỏ đồng phát ra tiếng keng keng chói tai, chất độc tà tính bốc khói xèo xèo nhưng không thể xuyên thấu lớp Biên Thùy Thiết Tủy gia cố bên ngoài vỏ kiếm.
Từ một góc khuất trên tháp canh cao nhất của pháo đài, một ánh mắt lạnh lùng, to tròn rực lửa đỏ đang âm thầm quan sát từng chuyển động của Lam Phong. Đó là Ma Nhãn—gián điệp ngầm của Thiên Kiếm Giáo. Gã lầm lì cầm cuộn da thú cổ, tay cầm bút lông xương thú nhanh chóng ghi chép lại quỹ đạo né tránh và tần số kiếm khí ôn hòa của Lam Phong. Gã đang thu thập mọi dữ liệu chiến đấu của truyền nhân Kiếm Các để gửi về Trung Nguyên, chuẩn bị cho những âm mưu lớn hơn ở các cấp độ sau.
Lam Phong nhạy bén cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo đang dõi theo mình từ bóng tối của tháp canh qua Tâm Nhãn, nhưng áp lực trước mặt không cho phép hắn phân tâm. Bầy linh thú săn đuổi và giáo chúng từ trong pháo đài bắt đầu tràn ra cổng thành như nước lũ.
“Lam Phong! Đi mau! Đừng để phí hoài kình lực ở đây!”
Sở Cuồng gầm lên, gã vận toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào hai cánh tay, vung Trọng Kiếm Vô Phong đập mạnh một cú trời giáng vào tấm khiên sắt dày cộm của Độc Cô Hổ.
“RẮC!”
Sức nặng khổng lồ từ cú nện của trọng kiếm đập vỡ vụn tấm khiên sắt gai góc, đánh gãy cả xương vai trái của Độc Cô Hổ, khiến gã khổng lồ thổ huyết lùi lại ba bước, để lộ ra một khe hở nhỏ rộng chừng hai thước ngay giữa cổng thành đá đang sụp đổ.
Lam Phong không một chút do dự. Hắn vận hành Nghịch Phong Bộ Pháp đến cực hạn, thân ảnh hóa thành một vệt sáng màu lam nhạt lách qua khe hở trong gang tấc, vượt qua phòng tuyến của Độc Cô Hổ để thâm nhập sâu vào nội viện pháo đài.
“Sở huynh, cẩn thận!” Lam Phong khàn giọng truyền âm.
“Ha ha! Đệ cứ lo việc bên trong đi! Gã khổng lồ này để ta giải quyết!” Tiếng cười của Sở Cuồng vang vọng phía sau cổng thành đá khi gã vung trọng kiếm chặn đứng toàn bộ giáo chúng đang định đuổi theo Lam Phong.
Nhưng ngay khi bước chân của Lam Phong vừa đặt lên thềm đá xanh của nội viện pháo đài, một cảm giác lạnh buốt thấu xương tủy đột ngột ập đến.
“U u u...”
Một tiếng rít u uất, trầm đục vang lên từ lòng đất sâu. Toàn bộ không gian nội viện rộng lớn bỗng chốc tối sầm lại. Từ bốn vách tường đá đen của pháo đài, những luồng oán khí màu đen kịt, đặc quánh như mực tà rò rỉ ra xối xả, cuồn cuộn dâng cao tạo thành một bức tường sương mù tà tính khổng lồ bao phủ toàn bộ nội viện.
Trận pháp oán khí đen kịt!
Đây là tà trận do Độc Cô Bá chuẩn bị sẵn từ trước để cô lập Lam Phong, ép hắn phải chiến đấu đơn độc trong bóng tối hoàn toàn mà không có sự trợ giúp từ bên ngoài.
Phía sau bức tường oán khí đen kịt, Sở Cuồng nhận ra sự bất thường. Gã gầm lên, vận toàn lực vung Trọng Kiếm Vô Phong tạo ra một luồng cuồng phong cực mạnh hòng thổi bay làn sương mù đen kịt để mở đường máu cứu viện. Nhưng luồng oán khí kia quá đặc, chứa đựng oán niệm tích tụ ngàn năm của hàng vạn phu mỏ chết oan dưới hầm ngục, vừa bị gió thổi dạt ra liền lập tức khép lại một cách hoàn hảo, cô lập Lam Phong hoàn toàn bên trong trận pháp.
Lam Phong đứng cô độc giữa trung tâm của trận pháp oán khí đen kịt. Luồng tà khí lạnh buốt bắt đầu ăn mòn da thịt hắn, len lỏi qua các kẽ nứt rộng thêm một phân của Vỏ Kiếm Thanh Đồng đeo sau lưng.
“Cạch... Cạch...”
Thanh Cổ Kiếm U Minh cảm nhận được nguồn oán khí dồi dào xung quanh, bắt đầu rung động dữ dội bên trong vỏ đồng, phát ra những tiếng o o u uất đầy phấn khích. Kiếm linh U Minh cười man rợ trong đại não Lam Phong, kích thích sát ý cuồng bạo trong đan điền hắn trỗi dậy mạnh mẽ, đe dọa nuốt chửng hoàn toàn một tia lý trí cuối cùng dưới dải băng vải xám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!