Sát Ý Trước Bình Minh
Tiếng nổ ầm oàng dội thẳng vào màng nhĩ. Trần đá của mật thất Hồ Máu rạn nứt, từng mảng đá lớn như những thớt cối xay đổ sụp xuống, kéo theo những tia lửa tà dị màu đỏ và lam xám bùng lên ngùn ngụt. Khói độc từ tà chất Huyết Mặc Tà Chế cuồn cuộn dâng cao, nóng rực và khét lẹt.
“Tiểu tử! Đi mau!”
Tiếng gầm của Sở Cuồng vang lên bên tai Lam Phong. Một bàn tay hộ pháp to lớn, thô ráp chộp chặt lấy bả vai phải của hắn, xốc ngược cơ thể đang lảo đảo lên. Vết thương cũ trên ngực Sở Cuồng lại rách miệng, máu đỏ tươi thấm đẫm vạt trường bào xám phong trần, nhưng sải chân của gã vẫn vững vàng như bàn thạch. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ bằng tay còn lại, dạt phăng những tảng đá đang rơi rụng, che chở cho Lam Phong lao thẳng ra phía lối đi ngầm đang sụp đổ.
Lam Phong cắn chặt răng, cố chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy đang tàn phá đan điền. Hắn liếm môi, cảm nhận chất lỏng nóng hổi rỉ ra từ khóe miệng, nhưng đầu lưỡi hắn hoàn toàn im lìm, trống rỗng. Đúng vậy, đây là ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác—cái giá tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác với kiếm linh U Minh. Hắn có thể cảm thấy máu nóng, có thể thấy đau đớn, nhưng tuyệt nhiên không biết máu có vị tanh nồng ra sao. Thế giới xung quanh hắn đang mất đi từng mảnh kết nối vật lý, chỉ còn lại sự buốt lạnh câm lặng.
Không chỉ có vị giác, bả vai trái của hắn lúc này tê dại hoàn toàn. Dưới lớp kiếm phục lam xám sờn rách, một mảng da thịt xám tro lạnh ngắt như đá sông đã lan rộng. Di chứng hóa đá xương khớp đang âm thầm gặm nhấm thể xác hắn, biến cánh tay trái thành một khúc gỗ khô khốc, nặng nề. Mỗi nhịp thở của Lam Phong đều kéo theo những vệt máu tía rỉ ra dưới da tay phải—nơi kinh mạch bị rạn nứt dữ dội do quá tải oán khí từ trận chiến trước.
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn cuối cùng vang lên phía sau. Lối vào mật thất Hồ Máu hoàn toàn bị đất đá lấp phẳng, chặn đứng ngọn lửa đang thiêu rụi phòng thí nghiệm tà ác của Độc Cô Kính. Sở Cuồng cõng Lam Phong băng qua những lối mòn tối tăm dưới lòng đất, lách qua màn sương mù dày đặc của thung lũng, cuối cùng cũng trở về được y quán ẩn dật của Thẩm Dao.
Bầu không khí trong y quán thoang thoảng mùi thuốc bắc thanh mát. Lam Phong ngửi thấy mùi đắng của thảo dược nung đỏ, mùi ẩm ướt của đất sương—khứu giác của hắn vẫn còn hoạt động, và đó là thứ duy nhất giúp hắn nhận biết mình đã trở về nơi an toàn. Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài được lâu.
Ngay khi Thẩm Dao vừa đặt Lam Phong nằm xuống giường tre, một bóng đen gầy gò, dong dỏng lướt vào phòng như một ngọn gió câm lặng.
Mặc Kỷ quỳ một gối xuống đất, y phục dạ hành màu đen tuyền của gã loang lổ những vệt máu khô và sương đêm. Khuôn mặt che kín chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh đang run rẩy nhẹ:
“Các chủ... Thuộc hạ vừa từ pháo đài trở về. Độc Cô Bá đã phát điên.”
Lam Phong gượng ngồi dậy, bàn tay phải siết chặt chuôi Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng. Vết nứt trên Vỏ Kiếm Thanh Đồng đã rộng thêm một phân, liên tục phát ra những luồng oán khí lạnh buốt rò rỉ. Hắn khàn giọng hỏi:
“Có chuyện gì? Lục Bình đâu?”
“Tiểu đệ tử Lục Bình... đã bị Độc Cô Bá bắt giữ.” Mặc Kỷ cúi đầu, giọng gã nghẹn lại. “Mất đi Hồ Máu, Độc Cô Bá biết mình đã đại bại. Hắn điên cuồng gom hết giáo chúng còn lại, bắt Lục Bình đưa lên vách đá cao nhất của Pháo đài Hắc Kiếm Đường. Hắn tuyên bố... trước khi bình minh lên, nếu Các chủ không mang Cổ Kiếm U Minh đến nộp mạng, hắn sẽ tự tay kề kiếm Đoạt Hồn cắt họng thằng bé, rồi ném xác nó xuống Vực Thẳm Oán Linh.”
“Rầm!”
Sở Cuồng phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn gỗ, khiến chiếc chén trà nảy lên, nước trà đổ lê láng: “Tên súc sinh tàn bạo! Hắn lại dùng một đứa trẻ mười hai tuổi để uy hiếp chúng ta! Lam Phong, vết thương của đệ chưa lành, để ta vác trọng kiếm đột kích ngầm vào pháo đài đêm nay. Ta sẽ xé xác hắn trước khi hắn kịp chạm vào một sợi tóc của Lục Bình!”
“Không được, Sở huynh.” Lam Phong lắc đầu, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ dưới dải băng vải xám che mắt. “Mặc Kỷ, pháo đài hiện tại phòng ngự thế nào?”
“Canh phòng nghiêm ngặt một trăm phần trăm, Các chủ.” Mặc Kỷ trầm giọng báo cáo. “Độc Cô Bá đã cho rải toàn bộ kiếm nô và giáo chúng quanh vách đá pháo đài. Bất kỳ một tiếng động nhỏ nào ở lối đi ngầm cũng sẽ khiến hắn ra tay sát hại Lục Bình ngay lập tức. Hắn không còn đường lui, hắn chỉ muốn đồng quy vu tận với ngài.”
Căn phòng rơi vào một khoảng câm lặng ngột ngạt. Sở Cuồng nghiến răng, vết thương trên ngực gã lại rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng gã bất lực trước tình thế hiểm nghèo này. Đột kích ngầm đã hoàn toàn vô dụng. Độc Cô Bá là một kẻ cáo già tàn nhẫn, hắn sẽ không cho họ bất kỳ cơ hội thương lượng hay dùng mưu mẹo nào.
“Cách duy nhất...” Lam Phong chậm rãi đứng dậy, sức nặng của Vỏ Kiếm Thanh Đồng đè nặng lên bả vai trái hóa đá của hắn. “...là dùng sức mạnh tuyệt đối, phá vỡ mọi phòng ngự của hắn trong nháy mắt, trước khi hắn kịp nhận ra ta đã đến.”
“Nhưng đệ định dùng sức mạnh nào?” Sở Cuồng chau mày. “Kiếm khí của đệ đang suy kiệt, kinh mạch tay phải rạn nứt. Nếu đệ rút cổ kiếm ra chiến đấu trực diện, đệ sẽ bị kiếm linh cắn nuốt hoàn toàn!”
Lam Phong không trả lời. Hắn biết mình còn một bài bài tẩy cuối cùng—Kiếm Hồn Dung Hợp Quyết. Đó là công pháp điều chỉnh nhịp tim trùng khớp với tần số rung động của lưỡi kiếm U Minh để bộc phát sức mạnh tối thượng của Ngưỡng cuối của Cấp độ 1. Nhưng cái giá của nó là tàn khốc. Kiếm linh U Minh đã ra điều kiện trong tâm thức hắn: để đổi lấy nhát chém diệt thần tiêu diệt Độc Cô Bá, hắn phải dâng hiến vĩnh viễn khứu giác của mình.
Mất đi vị giác, giờ đây là khứu giác. Hắn sẽ không còn ngửi thấy mùi sương mai biên thùy, không còn ngửi thấy hương thảo dược dịu nhẹ từ y quán của Thẩm Dao. Hắn sẽ bước thêm một bước dài vào khoảng hư vô câm lặng của một pho tượng đá.
“Huynh định dùng Đoạt Giác sát chiêu nữa sao?”
Một giọng nói run rẩy, nghẹn ngào vang lên từ phía cửa phòng.
Thẩm Dao đứng đó, đôi mắt mù phủ dải băng lụa xám hướng về phía Lam Phong. Nàng bước vào, những ngón tay thon dài run rẩy chạm vào bả vai trái cứng ngắc như đá của hắn. Nước mắt nàng không kìm được, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt:
“Lam Phong... ta xin huynh. Đừng dùng nó nữa. Huynh đã mất đi vị giác, vai trái đã hóa đá. Nếu huynh tiếp tục kích hoạt khế ước nguyền rủa đó, tà khí của kiếm linh sẽ phá hủy hoàn toàn não bộ của huynh. Huynh sẽ mù vĩnh viễn... huynh sẽ không còn cảm nhận được bất kỳ điều gì trên thế gian này nữa! Huynh sẽ trở thành một pho tượng vô tri vô giác!”
Lam Phong lặng người nhìn thiếu nữ mù đang khóc trước mặt mình. Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, hắn nhìn thấy nhịp tim của nàng đang đập loạn nhịp vì lo lắng, nhìn thấy luồng sinh mệnh lực ấm áp của nàng đang bao bọc lấy hắn. Hắn đưa bàn tay phải chằng chịt vết rạn nứt rỉ máu lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt câm lặng trên má nàng. Giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định như núi đá:
“Thẩm cô nương... Thanh Phong Kiếm Các trăm mạng người đang nằm dưới đất lạnh. Lục Bình là truyền nhân duy nhất còn lại của sư môn. Ta đã hứa với sư phụ trước khi người hy sinh... ta phải bảo vệ thằng bé, bảo vệ biên thùy này. Dù có phải hóa thành đá xám, ta cũng quyết không lùi bước.”
Hắn lấy từ trong ngực áo ra dải băng vải xám ngâm dược dài màu tro, nhẹ nhàng đặt vào tay Thẩm Dao:
“Xin cô... hãy quấn chặt dải băng này lên mắt ta một lần cuối. Hãy giúp ta giữ vững một tia lý trí cuối cùng.”
Thẩm Dao nghẹn ngào. Nàng biết mình không thể xoay chuyển được ý chí sắt đá của vị kiếm sĩ trẻ tuổi này. Nàng run rẩy cầm lấy dải băng, từng vòng, từng vòng quấn chặt quanh trán và đôi mắt nhắm nghiền của Lam Phong. Linh dịch Băng Hàn Thảo và những đường chỉ thêu bùa chú tịnh hóa ngầm bên trong dải băng tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt thanh mát, thấm sâu vào não bộ hắn, tạm thời đóng băng cơn sốt oán hỏa đang sôi trào.
“Sở huynh, giúp ta canh gác bên ngoài.” Lam Phong ngồi xếp bằng xuống giường tre, đặt Cổ Kiếm U Minh nằm ngang trên đùi.
Sở Cuồng khẽ thở dài, vai vác Trọng Kiếm Vô Phong bước ra cửa, đứng sừng sững như một hộ pháp trung thành dưới trời đêm sương mù. Mặc Kỷ cũng biến mất vào bóng tối để tiếp tục thám thính.
Trong căn phòng yên tĩnh, Lam Phong hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt, bắt đầu vận hành Kiếm Hồn Dung Hợp Quyết.
Hắn tập trung toàn bộ ý niệm vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Đồng thời, hắn truyền một luồng kiếm khí Thanh Phong ôn hòa vào chuôi Cổ Kiếm U Minh. Lưỡi kiếm rỉ sét bên trong vỏ đồng bắt đầu rung động liên tục, phát ra những tiếng o o u uất, trầm đục.
Tần số rung động của kiếm linh rất nhanh, sắc bén và tàn bạo. Lam Phong gồng mình, ép buộc nhịp tim của mình đập nhanh hơn, mạnh hơn để trùng khớp hoàn toàn với tần số của cổ kiếm.
“Thịch... Thịch... Thịch...”
Mạch máu trên thái dương hắn phồng lên, nổi rõ những đường gân xanh tía. Kinh mạch tay phải rạn nứt dữ dội, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc trắng dán trên da. Cơn đau buốt rát như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào tim khiến Lam Phong mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục đồng bộ.
*“Ha ha ha... Đúng thế, tiểu tử thối! Hãy đồng bộ với ta! Hãy dâng hiến khứu giác vĩnh viễn của ngươi cho ta, ta sẽ ban cho ngươi nhát chém chém đôi pháo đài kia!”*
Tiếng gầm rú tham lam của kiếm linh U Minh vang vọng khắp tâm thức Lam Phong. Hắn cảm nhận được một luồng oán khí màu đỏ đen khổng lồ từ lưỡi kiếm đang chậm rãi tràn vào mũi mình, bắt đầu gặm nhấm và đóng băng các dây thần kinh khứu giác. Mùi thảo dược đắng ngắt trong phòng nhạt dần, nhạt dần... rồi hoàn toàn biến mất.
Bình minh sắp sửa lên.
Lam Phong mở mắt dưới dải băng xám. Thế giới của hắn giờ đây đã mất đi vị giác và khứu giác vĩnh viễn, chỉ còn lại bóng tối câm lặng vô vị. Nhưng bù lại, một luồng kiếm khí lam xám khổng lồ, tinh khiết và sắc bén chưa từng có đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch hắn, sẵn sàng bộc phát hủy diệt vạn vật.
Hắn đứng dậy, siết chặt chuôi kiếm U Minh, dứt khoát bước ra cửa y quán.
Trời rạng sáng, sương mù biên thùy lạnh buốt bao phủ khắp không gian. Lam Phong bước đi đơn độc trong màn sương lạnh hướng về phía Pháo đài Hắc Kiếm Đường đá đen sừng sững phía xa.
Phía sau lưng hắn, Thẩm Dao đứng lặng người trên thềm đá y quán, đôi mắt mù hướng theo bóng lưng đơn độc của hắn, giọt nước mắt câm lặng khẽ rơi xuống thềm đá lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!