Lời Thì Thầm Của U Minh
Tiếng gió rít gào qua khe đá như tiếng khóc than của ngàn vạn vong hồn tử nạn trong đêm diệt môn. Lam Phong buông mình khỏi rìa vách đá sạt lở, để mặc cơ thể rơi tự do vào khoảng không đen tối của vực sâu. Gió mưa quất liên hồi vào da thịt anh, lạnh buốt và rát buốt như hàng ngàn nhát dao cạo. Dưới đáy vực, tiếng gầm vang của thác nước khô cạn—nơi chỉ còn trơ lại những tảng đá nhọn hoắt và dòng suối bùn lầy lội—đang cận kề trong gang tấc.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Lam Phong xoay người giữa không trung, vận chút nội lực Thanh Phong ít ỏi còn sót lại trong đan điền để giảm bớt đà rơi. Anh va mạnh vào một tán cây thông già mọc chìa ra từ vách đá. Tiếng cành cây gãy răng rắc vang lên cùng nỗi đau nhói truyền từ xương sườn lên đại não. Cơ thể anh lăn mấy vòng trên thềm đá trơn trượt của lòng thác cạn, trước khi va mạnh vào cửa một hang động khuất nẻo sau lớp dây leo chằng chịt.
Đây chính là Hang động ẩn dật mà sư phụ Nhạc Vô Nhai đã dặn dò trước khi hy sinh.
Lam Phong lồm cồm bò dậy, hơi thở dồn dập, máu từ trán chảy xuống nhòe nhoẹt một bên mắt. Bộ kiếm phục lam xám sờn rách giờ đây đã loang lổ bùn đất và máu đỏ. Anh không màng đến những vết thương chằng chịt trên da thịt, tay vẫn siết chặt thanh cổ kiếm rỉ sét quấn vải đen trước ngực. Khắp người anh run rẩy, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của cơn bão biên thùy, mà còn vì ngọn lửa phẫn nộ và oán hận đang thiêu đốt tâm can. Thanh Phong Kiếm Các trăm năm danh tiếng, hàng chục sư huynh đệ đồng môn gắn bó từ thuở nhỏ, tất cả đã hóa thành tro bụi chỉ trong một đêm dưới bàn tay tàn bạo của Hắc Kiếm Đường.
"Sư phụ..." Lam Phong nghẹn ngào, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Nhưng số phận không cho anh thời gian để gặm nhấm nỗi đau. Từ phía ngoài cửa hang, tiếng bước chân dồn dập giẫm lên sỏi đá ướt át vang lên, kèm theo ánh đuốc lập lòe sắc đỏ tà dị vượt qua màn mưa.
"Vết máu dừng ở đây! Tên rác rưởi của Kiếm Các chắc chắn đã trốn vào trong hang này!"
"Lục soát kỹ cho ta! Hộ pháp Độc Cô Bá đã hạ lệnh, phải mang bằng được cái đầu của gã và thanh cổ kiếm quấn vải đen về lĩnh thưởng!"
Toán truy binh của Hắc Kiếm Đường đã đuổi tới. Dẫn đầu là một tên đội trưởng lực lưỡng, gã vung thanh đại đao rực lửa tà khí màu đỏ máu, dẫn theo năm tên giáo chúng tinh nhuệ áp sát cửa hang. Không gian Hang động ẩn dật vốn chật hẹp, giờ đây bị luồng sát khí hắc ám của tà giáo bao phủ, ép Lam Phong lùi dần vào góc sâu nhất, nơi vách đá lạnh ngắt chặn đứng đường lui.
"Hết đường chạy rồi, tiểu tử!" Tên đội trưởng tà giáo cười man rợ, lưỡi đao của gã chỉ thẳng vào mặt Lam Phong. "Khôn hồn thì quỳ xuống dâng kiếm, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Lam Phong không nói một lời, ánh mắt lạnh lùng như băng quét qua lũ sát thủ. Anh gượng dậy, vận hành Thanh Phong Kiếm Chiêu ôn hòa của sư môn. Thanh kiếm gỗ tập luyện đeo bên hông—vũ khí duy nhất anh có thể sử dụng lúc này—được rút ra, tỏa ra luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt yếu ớt.
"Ngoan cố!"
Tên đội trưởng gầm lên, vung đại đao chém ra một luồng đao khí hắc ám sắc bén. Lam Phong nghiêng người né tránh, vung kiếm gỗ đâm thẳng vào yết hầu đối thủ nương theo chiều gió thổi qua khe hang. Nhưng vết thương trên cơ thể và sự cạn kiệt nội lực khiến chiêu thức của anh mất đi sự linh động vốn có. Kiếm gỗ chưa kịp chạm tới mục tiêu đã bị luồng tà khí đỏ thẫm từ đại đao của tên đội trưởng đánh bạt.
*Rắc!*
Thanh kiếm gỗ tập luyện của Lam Phong vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức mạnh áp đảo của tà đao. Lực chấn động cực mạnh hất văng anh va vào vách đá, đan điền chấn động dữ dội khiến anh phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ.
"Ha ha ha! Kiếm pháp Thanh Phong chỉ là trò trẻ con trước Huyết Sát Tà Công của Hắc Kiếm Đường chúng ta!" Tên đội trưởng cười đắc ý, bước từng bước nặng nề áp sát, đại đao giơ cao chuẩn bị chém xuống bả vai Lam Phong.
Trong khoảnh khắc tử thần cận kề, thanh cổ kiếm rỉ sét quấn vải đen nằm dưới đất bất ngờ rung lên bần bật. Lớp vải đen cũ nát bọc quanh chuôi kiếm bắt đầu bốc lên một làn khói xám tro u ám, tỏa ra luồng oán khí lạnh buốt đến mức đóng băng cả những hạt nước mưa đang rò rỉ từ trần hang.
Một giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn và tràn đầy ma tính đột ngột vang lên trực tiếp trong đại não của Lam Phong, trầm hùng như vọng ra từ chín tầng địa ngục:
*"Kẻ yếu đuối... Ngươi muốn báo thù với chút kiếm pháp rác rưởi đó sao? Nhìn xem, sư môn của ngươi đã thành tro bụi, sư phụ ngươi đã chết, và giờ đến lượt ngươi quỳ gối chịu chết dưới chân lũ sâu bọ này... Thật thảm hại!"*
Lam Phong chấn động tâm thần: "Ngươi... ngươi là ai?"
*"Ta là U Minh. Kiếm linh cổ xưa ngự trị trong thanh kiếm này. Ta ngửi thấy mùi oán hận ngút trời trong máu của ngươi. Ngươi có muốn sức mạnh không? Sức mạnh để chém rách lũ tà giáo này, sức mạnh để bắt cả giang hồ ngụy tạo phải trả nợ máu?"*
Giọng nói của U Minh đầy cám dỗ, như một bàn tay vô hình bóp nghẹt linh hồn Lam Phong.
"Ta muốn... Ta muốn sức mạnh để diệt trừ tà giáo!" Lam Phong gào lên trong tâm thức.
*"Tốt! Nhưng sức mạnh của ta không phải là thứ miễn phí. Muốn mượn lực lượng của U Minh, ngươi phải chấp nhận Đoạt Giác Khế Ước Pháp. Mỗi lần bộc phát sát chiêu diệt thần, ngươi phải dâng hiến luân phiên một trong năm giác quan thể xác cho ta. Cái giá đầu tiên cho nhát chém này... là vị giác của ngươi! Ngươi có dám chấp nhận không?"*
Nhìn lưỡi đao rực lửa tà khí của tên đội trưởng đang bổ xuống đỉnh đầu, nhìn khuôn mặt khát máu của lũ truy binh, Lam Phong không còn lựa chọn nào khác. Ngọn lửa thù hận đã thiêu rụi mọi lý trí của anh.
"Ta chấp nhận! Chỉ cần giết được chúng, dâng hiến cả mạng sống này ta cũng không tiếc!"
*"Ha ha ha! Ký khế ước bằng máu của ngươi đi!"*
Lam Phong dùng hết tàn lực, bàn tay phải nắm chặt lấy lưỡi của Cổ Kiếm U Minh rỉ sét. Máu tươi từ lòng bàn tay anh tuôn ra, thấm đẫm qua lớp vải đen, nhuộm đỏ chuôi kiếm rỉ sét.
*Uỳnh!*
Một vòng tròn trận pháp màu đỏ máu khổng lồ đột ngột hiện lên dưới chân Lam Phong, quấn quanh cánh tay anh những sợi xích oán khí đen kịt. Lớp vải đen quấn quanh cổ kiếm vỡ tung thành trăm mảnh bay tứ tán. Thanh Cổ Kiếm U Minh lộ ra lưỡi kiếm loang lổ rỉ sét nhưng tỏa ra luồng quang mang lam xám u ám tột độ.
Cùng lúc đó, một cơn đau buốt thấu xương tủy đột ngột bùng phát từ cổ họng Lam Phong lan tỏa lên đầu lưỡi. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim băng đang đâm xuyên qua từng dây thần kinh vị giác, hút cạn mọi cảm nhận ấm áp của cơ thể anh. Miệng anh khô khốc, lưỡi tê dại hoàn toàn, một cảm giác trống rỗng lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm chiếm trọn khoang miệng.
Sức mạnh khế ước đã thành công kích hoạt.
Luồng oán khí lam xám khổng lồ từ thanh kiếm bùng nổ, đóng băng mặt đất xung quanh trong bán kính mười trượng. Luồng kiếm khí tà giáo đỏ thẫm của tên đội trưởng lập tức bị dập tắt hoàn toàn, cơ thể gã và đồng bọn bị áp lực kiếm ý đè nặng đến mức quỳ sụp xuống đất, xương khớp kêu răng rắc.
"Cái... cái gì thế này? Sức mạnh này từ đâu ra?!" Tên đội trưởng tà giáo hoảng sợ tột độ, đôi mắt trợn trừng nhìn thiếu niên đang từ từ đứng dậy giữa làn khói đen u ám.
Đôi mắt Lam Phong rực lên tia sáng lam xám đầy sát khí. Anh siết chặt chuôi Cổ Kiếm U Minh, cảm nhận luồng thần lực tàn bạo đang cuộn trào trong kinh mạch. Anh vung kiếm, vận hành Đoạt Giác sát chiêu đầu tiên:
"Vị Giác Tiêu Biến Trảm!"
Lam Phong vung một nhát chém tối giản từ dưới lên. Một lưỡi hái kiếm khí khổng lồ màu lam xám tro u ám bùng nổ, xé rách không gian hang động hoang vắng, lướt qua cơ thể toán truy binh tà giáo với tốc độ không thể mắt thường nhìn thấy.
Không có tiếng nổ lớn, chỉ có tiếng rạn nứt của băng giá và tiếng rên rỉ câm lặng của không khí bị xé rách.
Nhát chém đi qua, toàn bộ giáp sắt và vũ khí của toán truy binh Hắc Kiếm Đường nứt toác thành từng mảnh vụn. Cả tên đội trưởng lẫn năm tên giáo chúng đứng chết trân tại chỗ, cơ thể chúng nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp sương muối màu xám tro, trước khi đổ rạp xuống đất như những pho tượng đá bị đập vỡ, linh hồn và sinh mệnh lực hoàn toàn bị nuốt chửng bởi cổ kiếm.
Không gian Hang động ẩn dật trở lại sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa hang.
Lam Phong đứng lặng giữa những mảnh vụn đóng băng của kẻ thù, ngực phập phồng dữ dội. Thanh Cổ Kiếm U Minh trên tay anh thu hồi oán khí, trở lại hình dạng rỉ sét vô hại nhưng chuôi kiếm vẫn còn vương những vệt máu tươi của anh.
Lam Phong khụy gối xuống đất, dùng thanh kiếm chống đỡ cơ thể đang suy kiệt do phản phệ lạnh buốt xương tủy. Anh đưa tay lên quệt dòng máu tươi đang chảy ra từ vết rách trên môi do va đập lúc nãy. Theo bản năng, anh đưa đầu lưỡi liếm nhẹ vệt máu trên ngón tay.
Nhưng... không có gì cả.
Không có vị tanh nồng của sắt, không có vị ấm nóng quen thuộc của huyết dịch dòng họ Lam. Đầu lưỡi anh hoàn toàn mất đi mọi cảm giác cảm nhận, chỉ còn lại một khoảng không câm lặng, trống rỗng và lạnh buốt đến rợn người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!