Ngọn Lửa Thanh Tẩy
Bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất pháo đài Hắc Kiếm Đường rên rỉ dưới sức ép của luồng oán khí cuồn cuộn. Lam Phong quỳ rạp trên nền đá đen buốt lạnh, hai tay bấm chặt vào đất đá rạn nứt. Phía sau lưng hắn, thanh Cổ Kiếm U Minh liên tục rung lên những tiếng o o u uất. Luồng oán khí màu lam xám đậm đặc như mực đổ xé rách một góc Vỏ Kiếm Thanh Đồng, hóa thành những sợi khói đen kịt quấn chặt lấy hai cánh tay hắn, len lỏi qua lớp y phục sờn rách để tìm đường xâm nhập vào đan điền.
Trong tâm thức của Lam Phong, tiếng cười man rợ, kiêu ngạo của kiếm linh U Minh lại vang lên đầy cám dỗ:
*“Ngươi đang đau đớn sao, tiểu tử? Sư đệ của ngươi đã giải thoát rồi, nhưng nợ máu của Kiếm Các vẫn còn đó. Hãy buông bỏ chút nhân tính yếu ớt cuối cùng kia đi, dâng hiến thính giác cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để tàn sát toàn bộ pháo đài này!”*
“Câm... miệng...”
Lam Phong khàn giọng gầm lên. Hắn cắn chặt môi đến mức rách da, máu tươi rỉ ra nóng hổi chảy xuống cằm. Nhưng đầu lưỡi hắn hoàn toàn im lìm, không một vị giác. Ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác biến mọi cảm giác nếm trải thành một khoảng không câm lặng vô vị. Hắn chỉ có thể cảm nhận được độ nóng của dòng máu chảy qua làn da, nhưng tuyệt nhiên không biết nó có vị tanh nồng như thế nào. Nỗi đau thể xác lúc này bị áp chế bởi ý chí sắt đá.
Ngay trên trán hắn, dải băng vải xám ngâm dược bắt đầu phát sáng dịu nhẹ. Những đường chỉ thêu bùa chú tịnh hóa ngầm do Thẩm Dao âm thầm thêu ở mặt trong dải băng tỏa ra một luồng hơi lạnh thanh mát, thấm sâu vào não bộ, kéo giật thần trí hắn ra khỏi vực thẳm điên loạn của kiếm linh.
“Tiểu tử, giữ vững tâm thần!”
Một bàn tay to lớn, thô ráp áp mạnh lên vai phải của Lam Phong. Sở Cuồng trầm giọng quát, luồng hộ thể cương khí nóng rực từ lòng bàn tay gã truyền vào cơ thể Lam Phong, hỗ trợ hắn trấn áp luồng oán khí đang bạo tẩu. Vết thương cũ ở ngực của Sở Cuồng lại rách miệng, máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo phong trần, nhưng ánh mắt gã vẫn kiên định như núi đá.
Lam Phong vận hành Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn. Luồng nội lực ôn hòa chậm rãi chạy khắp mười hai đường kinh mạch chính, điều hòa dòng kiếm khí tà dị của U Minh. Kinh mạch tay phải của hắn rạn nứt dữ dội, máu rỉ ra dưới da tạo thành những vệt đỏ tía đau đớn như bị hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào. Bả vai trái của hắn vẫn cứng đờ, một mảng da thịt xám tro lạnh ngắt hoàn toàn mất đi xúc giác do di chứng hóa đá xương khớp.
Hắn gượng dậy, dùng tay phải siết chặt vỏ kiếm đồng đã bị nứt một góc. Đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng xám hướng về phía hành lang tối tăm dẫn sâu vào lòng đất pháo đài.
“Ta ổn, Sở huynh.” Lam Phong khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. “Độc Cô Kính... lão già luyện đan tà ác kia đang ở ngay bên dưới. Hắn là kẻ đã chế ra Oán Linh Đan, biến Diệp Phi và các đệ tử Kiếm Các thành những kiếm nô vô diện. Ta phải bắt hắn đền tội.”
Sở Cuồng nhìn vết nứt trên Vỏ Kiếm Thanh Đồng, khẽ thở dài, vai vác Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ: “Được, ta đi cùng đệ. Nhưng nhớ kỹ, nếu kiếm linh của đệ có dấu hiệu bạo tẩu một lần nữa, ta sẽ dùng trọng kiếm gõ tỉnh đệ.”
Hai bóng người dứt khoát bước đi, bỏ lại sau lưng đống tro tàn của phòng giam đặc biệt.
Họ đi xuống theo một cầu thang đá xoắn ốc dốc đứng, ẩm ướt và trơn trượt. Lam Phong không cần dùng mắt, thế giới xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng hiển thị rõ ràng từng bậc đá rạn nứt và những luồng năng lượng tà dị đang bốc lên từ lòng đất. Khứu giác của hắn vẫn còn hoạt động, ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc xen lẫn mùi máu tanh rợn người tỏa ra từ bên dưới. Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng tăng cao, nóng bức và ngột ngạt như đang tiến thẳng vào miệng núi lửa.
Khi bước qua khúc quanh cuối cùng, một không gian khổng lồ hiện ra trước mắt họ.
Đó là một mật thất đá rộng lớn, trung tâm là một hồ nước ngầm khổng lồ màu đỏ sẫm đang sôi sùng sục—Hồ Máu. Những bong bóng máu lớn vỡ ra, giải phóng những luồng oán khí màu đỏ đen đậm đặc rít lên chói tai như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Quanh hồ, hàng chục vỉa quặng Hắc Sắt Quặng rực lửa đỏ tà dị, tỏa ra thứ ánh sáng u ám chiếu lên những bức tường đá chằng chịt bùa chú vẽ bằng Huyết Mặc Tà Chế.
Trên một bệ đá nhô ra sát rìa Hồ Máu, một lão già gầy gò nhăn nheo như xác ướp đang đứng điên cuồng lẩm bẩm. Lão mặc chiếc áo choàng đỏ máu sờn rách, tay phải cầm một chén máu người, tay trái cầm cây bút lông lớn liên tục nhúng vào bể mực Huyết Mặc Tà Chế để vẽ bùa chú lên một thanh kiếm phôi rỉ sét.
Độc Cô Kính!
Nghe thấy tiếng bước chân, lão già xác ướp đột ngột quay đầu lại. Đôi mắt ti hí của lão rực lên tia sáng tà ác khi nhận ra Lam Phong:
“Ha ha ha! Lũ chuột nhắt biên thùy! Các ngươi dám giết chết Diệp Phi và phá hủy phòng giam của ta? Các ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu máu người mới luyện thành một ma khôi hoàn hảo như thế không?”
“Độc Cô Kính, mạng sống của đồng môn ta không phải là thứ để ngươi thí nghiệm luyện kiếm tà!” Lam Phong gầm lên, sát ý ngút trời bùng phát.
Lão già cười sằng sặc, vung chén máu người lên không trung: “Mạng sống của lũ kiến cỏ các ngươi chỉ đáng làm vật tế cho thần binh của ta! Ma Khôi đâu! Giết chết chúng cho ta!”
Lão vừa dứt lời, năm lá bùa chú vẽ bằng Huyết Mặc Tà Chế trên vách đá phát sáng đỏ ngầu. Từ dưới lòng Hồ Máu sôi sùng sục, năm cái bóng khổng lồ lừng lững trồi lên. Đó là năm Ma Khôi khổng lồ—xác chết của các kiếm sĩ mạnh mẽ bị tà khí xâm nhập, da thịt xám xịt nứt nẻ, đôi mắt rực lửa đỏ tà, di chuyển không tiếng động trong làn sương máu.
“Gào!”
Năm con Ma Khôi đồng loạt lao lên bệ đá, móng vuốt sắc nhọn mang theo độc tố oán khí chém xé không khí hướng về phía Lam Phong.
“Sở huynh, dọn dẹp trận pháp xung quanh hồ! Để ta lo lũ Ma Khôi này!”
Lam Phong quát lớn, tay phải dứt khoát rút Cổ Kiếm U Minh ra khỏi vỏ đồng thau rạn nứt.
“Keng!”
Tiếng rít chói tai của cổ kiếm vang dội khắp mật thất. Lưỡi kiếm loang lổ rỉ sét bùng phát luồng oán khí màu lam xám khổng lồ. Lam Phong nén cơn đau buốt rát từ kinh mạch tay phải đang rỉ máu, vung kiếm chém mạnh ra phía trước:
“U Minh Trảm Kích!”
Một nhát chém oán khí khổng lồ hình lưỡi hái màu lam xám tro bay lướt qua không trung. Uy lực tàn phá của chiêu thức ăn mòn sinh mệnh lực cực mạnh, chém đôi hai con Ma Khôi tiên phong ngay lập tức. Thân thể chúng bị chém đứt lìa, hóa thành những làn khói đen kịt tan biến vào Hồ Máu.
“Cái gì? Kiếm khí của ngươi lại mang tà tính mạnh mẽ đến thế?” Độc Cô Kính kinh hoàng hét lên. Lão vội vàng nhúng bút vào bể Huyết Mặc Tà Chế, vung tay vẽ một đường bùa chú khổng lồ trên không trung: “Độc Khí Phun Trào!”
Một luồng khói độc màu xanh tím đậm đặc từ bể mực phun trào xối xả về phía Lam Phong. Luồng khói độc mang tính ăn mòn cực mạnh, hít vào sẽ đốt cháy kinh mạch, thậm chí có thể ăn mòn cả kim loại.
Lam Phong dùng Nghịch Phong Bộ Pháp lướt tránh, nhưng luồng sương độc quá rộng. Hắn vội vàng đưa Vỏ Kiếm Thanh Đồng lên chặn đỡ. Luồng khói độc chạm vào vỏ đồng thau phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng, ăn mòn lớp phù chú bên ngoài vỏ kiếm, làm vết nứt cũ rộng thêm một phân.
Cùng lúc đó, ba con Ma Khôi còn lại đã áp sát Lam Phong từ ba phía. Khớp gối trái của hắn đột ngột hóa đá cứng đờ do phản phệ di chứng, khiến hắn không thể di chuyển linh hoạt.
“Đoạt!”
Một con Ma Khôi vung móng vuốt chém rách tà áo Lam Phong, để lại ba vết cào rỉ máu đen trên sườn hắn.
“Tiểu tử! Đỡ lấy tháp đá!”
Sở Cuồng gầm lên một tiếng dũng mãnh. Gã vung Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì, nện mạnh một cú nghìn cân xuống bệ đá trận pháp của Độc Cô Kính.
“Rầm!”
Cột đá trận pháp bị đập nát vụn thành trăm mảnh. Dòng năng lượng rực điện cung cấp cho bùa chú khống chế Ma Khôi bị gián đoạn đột ngột. Ba con Ma Khôi đang tấn công Lam Phong khựng lại trong chớp mắt.
Lam Phong không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Hắn nén cơn sốt cao đang thiêu đốt đan điền, vận hành Thanh Phong Tâm Pháp để ngưng tụ luồng kiếm khí ôn hòa chính tông vào tay phải, cố gắng tịnh hóa Hồ Máu bằng kiếm khí ôn hòa để cắt đứt nguồn cung oán khí của kẻ thù.
Nhưng lượng tà chất và oán khí tích tụ trong Hồ Máu suốt mười năm qua quá khổng lồ. Khi kiếm khí ôn hòa của Lam Phong vừa chạm vào mặt nước đỏ sẫm, luồng oán khí phản phệ cực mạnh lập tức dội ngược lại đan điền hắn.
“Phụt!”
Lam Phong lùi lại ba bước, phun ra một ngụm máu tà tính màu đen xám. Đan điền hắn chấn động dữ dội, đau đớn như bị xé rách.
“Vô ích thôi, tiểu tử thối!” Độc Cô Kính cười man rợ, đứng trên bệ đá cao. “Hồ Máu này được nuôi dưỡng bằng máu của hàng ngàn phu mỏ chết oan! Kiếm khí chính tông của ngươi không thể tịnh hóa nổi nó đâu!”
Lam Phong gạt vệt máu đen bên khóe môi. Ánh mắt hắn dưới dải băng xám rực lên một quyết tâm quyết liệt. Nếu không thể tịnh hóa bằng kiếm khí ôn hòa... hắn sẽ dùng ngọn lửa phẫn nộ để thiêu rụi tất cả!
Hắn định vị được các bể chứa tà chất Huyết Mặc Tà Chế dễ cháy xung quanh mật thất.
“Sở huynh! Tránh ra!”
Lam Phong gầm lên, dồn toàn bộ oán khí kiếm linh U Minh vào lưỡi kiếm rỉ sét. Hắn vung một nhát chém oán khí khổng lồ chém thẳng vào bể chứa tà chất chính bên cạnh Hồ Máu.
“U Minh Trảm Kích!”
Bể chứa tà chất bằng đá đen nổ tung dữ dội. Chất dịch Huyết Mặc Tà Chế đen đặc, dễ cháy tràn xối xả vào Hồ Máu sôi sùng sục. Lam Phong vung kiếm chém mạnh xuống nền đá đen, tạo ra một luồng lửa kiếm khí nóng rực châm ngòi cho đống tà chất.
“BÙM!”
Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ mật thất ngầm sâu dưới lòng đất.
Ngọn lửa khổng lồ màu đỏ và lam xám bùng phát dữ dội, cuồn cuộn dâng cao như một con hỏa long khổng lồ thiêu rụi toàn bộ Hồ Máu. Sức nóng kinh hoàng từ trận hỏa hoạn thanh tẩy thiêu rụi các vỉa quặng Hắc Sắt Quặng rực lửa, biến ba con Ma Khôi còn lại thành những đống tro tàn xám xịt. Những tiếng gào rú oán hận của các linh hồn bị giam cầm trong Hồ Máu giờ đây hóa thành những tiếng thở phào nhẹ nhõm, bay lượn trong ngọn lửa rồi tan biến vào hư không.
Khói độc tà tính bùng phát dữ dội từ vụ nổ pháo đài khiến Lam Phong bị ho ra máu tà tính liên tục, cơ thể kiệt sức ngã quỵ xuống thềm đá nóng bỏng.
“A! Hồ Máu của ta! Công sức mười năm của ta!” Độc Cô Kính điên cuồng gào khóc khi thấy toàn bộ phòng thí nghiệm bị thiêu rụi hoàn toàn. Lão nhìn Lam Phong với ánh mắt căm thù tột độ, nhưng không dám chiến đấu tiếp, vội vã ôm lấy cuốn sổ tay rèn kiếm rách nát nhảy vào một mật đạo ngầm tháo chạy.
“Độc Cô Kính! Đứng lại!” Sở Cuồng định đuổi theo nhưng trần đá mật thất bắt đầu sụp đổ dữ dội, gạch đá rơi rụng đầy trời buộc gã phải quay lại che chở cho Lam Phong.
Giữa làn khói lửa ngùn ngụt và đất đá sụp đổ, Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng của Lam Phong đột ngột bắt được một rung động quỷ quái từ góc tối của mật thất.
Hắn nhắm nghiền mắt hướng về phía góc tối. Ở đó, ẩn sâu trong bóng tối của một hốc đá rạn nứt, một bóng người nhỏ thó mặc áo choàng rộng màu xám tro đang âm thầm quan sát.
Ma Nhãn!
Kẻ do thám ngầm của Thiên Kiếm Giáo - Thánh Sứ Ngoại Môn đang cầm một cuộn da thú cổ, tay phải di chuyển cực nhanh, ghi chép lại chi tiết từng quỹ đạo kiếm chiêu, tần số dao động kiếm khí và nhược điểm di chứng hóa đá của Lam Phong trong trận chiến vừa qua.
“Kẻ nào?”
Lam Phong vung kiếm phóng ra một luồng kiếm khí mỏng nhắm thẳng vào hốc đá.
Nhưng Ma Nhãn vô cùng cẩn trọng. Gã lách mình né tránh luồng kiếm khí một cách hoàn hảo bằng Ma Nhãn Pháp Quyết, nở một nụ cười ranh mãnh, u tối dưới lớp áo choàng rộng. Gã nhanh chóng cuộn bức da thú lại, lướt đi câm lặng như một bóng ma biến mất vào đường hầm sụp đổ, mang theo toàn bộ thông tin tình báo vô giá về kiếm pháp của Lam Phong gửi về Trung Nguyên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!