Nước Mắt Trên Lưỡi Kiếm
Dưới đáy thung lũng sâu hoắm của Hang ổ Ma Khôi, không khí đặc quánh oán khí và mùi máu tanh tưởi dâng lên ngột ngạt. Lam Phong đứng sát rìa bệ đá, đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng vải xám ngâm dược. Hắn không ngửi thấy mùi hôi thối của xác chết, cũng không nếm được vị đắng chát của làn khói độc đang cuồn cuộn bốc lên từ các bể máu bên dưới. Khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn đã tước đi khứu giác và vị giác của hắn, biến thế giới sống động này thành một cõi hư vô câm lặng. Nhưng trong bóng tối của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, vạn vật lại hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng xám tro dao động nhịp nhàng.
“Gào... gào...”
Tiếng gầm rú nghẹn ngào, u uất từ hàng trăm cái đầu phẳng lỳ vẽ bùa chú đỏ dội thẳng vào vách đá. Đội quân Vô Diện Kiếm Nô dưới đáy vực đã phát hiện ra kẻ xâm nhập. Chúng đồng loạt ngẩng những khuôn mặt không mắt không mũi về phía bệ đá nhô ra, những sợi xích sắt rỉ sét khóa chặt cổ chân chúng khua lên lách cách, tạo nên một bản nhạc tang tóc rợn người.
“Tiểu tử, bám chắc lấy ta!”
Sở Cuồng gầm lên một tiếng hùng dũng. Vết thương cũ ở ngực gã lại rách miệng, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo phong trần, nhưng ánh mắt gã vẫn rực lửa chiến ý. Gã vung mạnh thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì, dẫn đầu luồng kình lực cuồng bạo lao thẳng từ bệ đá xuống đáy hang sâu. Lam Phong nén cơn đau buốt rát từ bả vai trái đang bị hóa đá xương khớp, tay phải siết chặt Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng, lướt theo sau tàn ảnh của Sở Cuồng.
“Rầm!”
Sức nặng nghìn cân từ cú nện của Trọng Kiếm Vô Phong tạo ra một luồng sóng xung kích dữ dội, hất văng hàng chục Vô Diện Kiếm Nô đang lao tới cổng ngục. Mặt đất đá đen rạn nứt, khói bụi tung bay mù mịt. Sở Cuồng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, vung kiếm quét ngang một vòng lớn, ngăn chặn làn sóng ma khôi khát máu đang tràn lên như triều cường.
“Đoạt! Đoạt! Đoạt!”
Những tiếng xích sắt xé gió lao thẳng về phía Lam Phong. Nhờ có Tâm Nhãn, hắn cảm nhận được quỹ đạo của ba sợi xích sắt đang nhắm vào tử huyệt của mình. Lam Phong uốn người né tránh bằng Nghịch Phong Bộ Pháp. Tuy nhiên, bả vai trái cứng ngắc như đá xám của hắn đột ngột co rút đau đớn, khiến thân hình hắn hơi khựng lại. Một sợi xích sượt qua hông, chém rách tà áo xám sờn cũ.
“Sư huynh... cứu... cứu đệ...”
Một tiếng rên rỉ khàn đặc, quen thuộc đột ngột lọt vào tai Lam Phong giữa tiếng hỗn loạn.
Hắn khựng lại. Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, Lam Phong “nhìn” thấy một luồng năng lượng kiếm khí Thanh Phong ôn hòa đang bị oán khí đỏ đen của Oán Linh Đan gặm nhấm dữ dội. Luồng năng lượng ấy phát ra từ một kiếm nô đang đứng sâu trong phòng giam đặc biệt.
Là Diệp Phi!
Lam Phong gạt phăng một tên kiếm nô cản đường, điên cuồng lao về phía phòng giam đá. Sở Cuồng vung trọng kiếm chặn hậu, hét lớn: “Tiểu tử! Đừng có bốc đồng! Trận địa nơi này có bẫy!”
Nhưng Lam Phong không thể dừng lại. Hắn đã đến trước song sắt của phòng giam đặc biệt. Bên trong, một thiếu niên mặc bộ kiếm phục lam xám rách nát của Thanh Phong Kiếm Các đang quỳ gối. Khuôn mặt của đệ ấy... đã hoàn toàn biến mất. Nơi từng là đôi mắt sáng trong và nụ cười rạng rỡ của người sư đệ thuở nhỏ, giờ đây chỉ còn là một lớp da phẳng lỳ, nhẵn nhụi, trên đó vẽ một lá bùa chú màu đỏ máu đang phát ra ánh sáng tà dị. Trên cổ tay đệ ấy, hai thanh kiếm rỉ sét bị khâu chặt bằng xích sắt xuyên qua xương thịt, máu đen chảy ròng ròng.
“Phi đệ...” Giọng Lam Phong nghẹn lại nơi cổ họng. Khóe mắt hắn nóng hổi, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm dải băng vải xám che mắt.
Nghe thấy tiếng người, Diệp Phi đột ngột ngẩng cái đầu không mặt lên. Bùa chú trên mặt đệ ấy rực sáng đỏ ngầu. Viên Oán Linh Đan trong cơ thể đệ ấy phát nổ oán khí cuồn cuộn. Đệ ấy không còn thần trí, không còn nhận ra vị sư huynh từng chia đôi củ khoai nướng trong đêm đông lạnh giá. Diệp Phi gầm lên một tiếng quái dị, vung song kiếm rỉ sét chém điên cuồng phá vỡ song sắt phòng giam, lao thẳng vào Lam Phong.
“Vút! Vút!”
Những đường kiếm tàn tạ nhưng mang theo kình lực điên cuồng của tà dược chém tới tấp. Lam Phong chỉ biết né tránh bằng Nghịch Phong Bộ Pháp. Hắn không nỡ ra tay. Cánh tay phải quấn băng gạc của hắn run rẩy dữ dội, kinh mạch tay phải rỉ máu nhẹ dưới da gây đau đớn như bị thiêu đốt.
“Phi đệ! Nhìn ta! Ta là Phong sư huynh của đệ đây!” Lam Phong gào lên, cố gắng dùng Thanh Phong Tâm Pháp để truyền dẫn một luồng kiếm khí ôn hòa chính tông vào đại não Diệp Phi, hy vọng đánh thức một tia thần trí cuối cùng của đệ ấy.
Nhưng tà thuật tẩy não của Độc Cô Kính quá sâu, Oán Linh Đan đã ăn mòn toàn bộ linh hồn của Diệp Phi. Luồng kiếm khí ôn hòa vừa chạm vào bùa chú liền bị oán khí đỏ đen nuốt chửng hoàn toàn. Diệp Phi càng trở nên cuồng bạo hơn, đệ ấy gầm rú, song kiếm rỉ sét chém rách bả vai phải của Lam Phong, máu tươi phun ra xối xả.
Lam Phong khẽ liếm vệt máu nóng rỉ ra từ khóe môi. Tuyệt nhiên không có một vị gì. Chỉ có một sự trống rỗng câm lặng tàn nhẫn của khế ước Đoạt Giác. Nỗi đau thể xác lúc này không thấm thía gì so với nỗi đau đớn tột cùng trong tim hắn.
“Tiểu tử! Tránh ra!” Sở Cuồng vác Trọng Kiếm Vô Phong lao tới, định vung kiếm đập nát song kiếm của Diệp Phi để giải nguy.
“Sở huynh! Đừng! Đừng giết đệ ấy!” Lam Phong khóc hét lên, vội vã vung vỏ kiếm đồng ngăn cản đường kiếm của Sở Cuồng. Sức va chạm mạnh khiến kinh mạch tay phải của hắn chấn động, phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Phi thừa cơ lao lên, đè nghiến Lam Phong xuống đất, lưỡi kiếm rỉ sét găm chặt vào vai hắn, oán khí từ bùa chú đỏ rực bắt đầu ăn mòn da thịt Lam Phong.
Trong khoảng cách gang tấc, qua dải băng vải xám, Lam Phong nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng không mặt của Diệp Phi. Đệ ấy đang đau đớn. Linh hồn đệ ấy đang bị tà dược thiêu đốt vĩnh viễn trong địa ngục câm lặng này. Sống như thế này... còn đáng sợ hơn cả cái chết.
*“Ha ha ha... Giải thoát cho đệ ấy đi, tiểu tử!”* Giọng nói tàn nhẫn của kiếm linh U Minh vang dội trong đầu Lam Phong. *“Ngươi không thể cứu được đệ ấy đâu. Hãy dùng kiếm của ta, đưa đệ ấy vào cõi vĩnh hằng câm lặng!”*
Lam Phong cắn chặt răng đến mức bật máu. Đúng vậy, để đệ ấy tiếp tục sống thế này là một tội ác. Hắn phải giải thoát cho đệ ấy.
Lam Phong nhắm mắt, kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng đến cực hạn. Trong thế giới xám xịt, hắn định vị được điểm yếu duy nhất của bùa chú khống chế—một lá bùa màu đỏ máu đang nhấp nháy oán khí ngay trên ngực trái, nơi đan điền chứa Oán Linh Đan của Diệp Phi.
“Phi đệ... xin lỗi đệ...”
Lam Phong khàn giọng thì thầm. Hắn vận hành luồng kiếm khí Thanh Phong ôn hòa chính tông cuối cùng vào tay phải. Không cần rút Cổ Kiếm U Minh khỏi vỏ đồng, hắn vung tay phóng ra chiêu Thanh Phong Nhất Kiếm—chiêu thức nhanh nhất, sạch sẽ nhất của sư môn.
Lưỡi kiếm ôn hòa mỏng như gió thổi qua khe cửa, đâm xuyên qua bùa chú đỏ máu trên ngực Diệp Phi trong gang tấc.
“Phụt.”
Diệp Phi khựng lại. Song kiếm rỉ sét rơi leng keng xuống đất đá đen.
Lá bùa chú màu đỏ máu trên mặt và ngực đệ ấy đột ngột bốc cháy, hóa thành tro bụi xám tro. Lớp da phẳng lỳ trên khuôn mặt đệ ấy rạn nứt ra, để lộ khuôn mặt thanh tú, quen thuộc của người sư đệ ngày nào. Trên khóe môi Diệp Phi, một nụ cười giải thoát nhẹ nhõm, bình yên xuất hiện. Đệ ấy khẽ mấp máy môi, phát ra một âm thanh câm lặng cuối cùng:
“Đa... tạ... sư... huynh...”
Thân thể Diệp Phi dần rã ra, hóa thành những hạt bụi xám tro bay lượn trong không trung rồi tan biến vào bóng tối sâu thẳm của ngục tối.
Lam Phong quỳ rạp dưới đất, hai bàn tay cào rách đất đá đen, gào rú đau đớn trong sự tuyệt vọng tột cùng. Nỗi đau mất đi sư đệ ruột thịt do chính tay mình kết liễu khiến ý chí hắn lung lay dữ dội.
Cảm nhận được oán uất ngút trời của chủ nhân, thanh Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng đột ngột rung lên điên cuồng. Luồng oán khí đen kịt bùng phát dữ dội, xé rách một góc Vỏ Kiếm Thanh Đồng, cuồn cuộn bao phủ lấy toàn thân Lam Phong như một ma thần thức tỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!