Hang Ổ Ma Khôi
Căn phòng nhỏ của y quán Thung Lũng Sương Mù chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ngoài kia, sương mù trắng xóa vẫn cuồn cuộn bao phủ khắp các khe núi, cô lập nơi này khỏi sự tàn bạo của Biên Thùy Trấn. Lam Phong ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre đơn sơ, cố gắng vận chuyển một luồng nội lực Thanh Phong ôn hòa chạy dọc theo kinh mạch.
Nhưng ngay khi khí cơ vừa chuyển động, một cơn đau buốt rát như hàng ngàn cây kim châm đột ngột bùng phát từ tay phải, lan thẳng lên ngực. Hắn khẽ rên rỉ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết rạn kinh mạch tay phải từ trận chiến khốc liệt với Quỷ Kiếm Ma đêm qua vẫn chưa khép miệng, mỗi lần vận khí đều giống như đang tự xé rách da thịt mình từ bên trong.
Hắn khẽ liếm môi, định tìm kiếm một chút vị đắng của ngụm trà thảo mộc đặt bên cạnh, nhưng đầu lưỡi nhợt nhạt chỉ đón nhận một sự tê dại trống rỗng. Ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác. Khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn của kiếm linh U Minh đang vận hành chuẩn xác từng khắc, tước đoạt đi khả năng cảm nhận hương vị của thiếu niên mười bảy tuổi. Không chỉ có vậy, bả vai trái của hắn cũng cứng đờ, một mảng da thịt lớn đã chuyển sang màu xám tro nhạt, mất hoàn toàn xúc giác do di chứng Sự hóa đá xương khớp. Ở hai bên thái dương, những sợi tóc bạc đầu tiên đã xuất hiện, minh chứng cho việc thọ nguyên sinh mệnh đang bị bào mòn không thể đảo ngược.
“Xoạt.”
Một bóng đen gầy gò dong dỏng lướt qua cửa sổ gỗ, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Mặc Kỷ xuất hiện trong gian phòng, y phục dạ hành đen tuyền bó sát của gã vẫn còn vương lại hơi ẩm lạnh ngắt của sương đêm. Gã lầm lì quỳ một gối xuống đất, khẽ cúi đầu:
“Các chủ. Thuộc hạ đã thâm nhập sâu vào pháo đài tà giáo và lấy được sơ đồ chi tiết. Thông tin của Quỷ Kiếm Ma hoàn toàn chính xác. Hắc Kiếm Đường đang giam giữ mười hai đệ tử Thanh Phong Kiếm Các còn sống sót tại Hang ổ Ma Khôi sâu dưới lòng đất.”
Bàn tay phải quấn băng gạc của Lam Phong đột ngột siết chặt chuôi cổ kiếm U Minh đeo sau lưng. Oán khí từ thanh kiếm rỉ sét khẽ rung lên một tiếng *keng* nhỏ tà dị bên trong Vỏ Kiếm Thanh Đồng cực nặng.
“Diệp Phi... đệ ấy thế nào?” Lam Phong khàn giọng hỏi, giọng nói của hắn run rẩy nhẹ nhưng ẩn chứa sát ý lạnh buốt.
Mặc Kỷ im lặng một thoáng, đôi mắt sắc lạnh dưới lớp vải đen che mặt khẽ dao động:
“Diệp Phi sư đệ... tình trạng vô cùng nguy kịch. Độc Cô Kính đang ép đệ ấy và các đệ tử khác uống Oán Linh Đan mỗi ngày để tẩy não, chuẩn bị thực hiện nghi lễ hiến tế cuối cùng biến họ thành Vô Diện Kiếm Nô. Khuôn mặt của họ... đã bắt đầu bị tà thuật ăn mòn phẳng lỳ. Nếu không đột kích giải cứu trong vòng ba ngày tới, linh hồn của họ sẽ vĩnh viễn tan biến, trở thành những cỗ máy giết người không biết đau đớn.”
“Ầm!”
Cánh cửa phòng y quán đột ngột bị đẩy mạnh ra. Thẩm Dao bước vào, dải băng lụa xám che kín đôi mắt mù bẩm sinh của nàng khẽ lay động theo gió. Nàng mặc y phục màu trắng thanh khiết tỏa ra hương thảo dược dịu mát, nhưng sắc mặt nàng lúc này vô cùng nghiêm nghị và lo âu. Trên tay nàng nâng một bát thuốc màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi lạnh buốt sương mù—linh dịch bào chế từ Băng Hàn Thảo quý hiếm.
“Huynh không được đi!” Thẩm Dao trầm giọng nói, giọng nói dịu dàng thường ngày của nàng nay đầy vẻ quyết tuyệt. Nàng tiến lại gần giường bệnh, đặt mạnh bát thuốc xuống bàn gỗ. “Lam Phong, huynh có biết kinh mạch tay phải của huynh đã rạn nứt đến mức nào không? Đan điền của huynh đang rò rỉ kiếm khí, vai trái thì đang hóa đá nhẹ. Nếu huynh còn cố tình vận khí chiến đấu cường độ cao tại một nơi đầy tà khí như Hang ổ Ma Khôi, đan điền của huynh sẽ vỡ vụn vĩnh viễn! Huynh sẽ biến thành một phế nhân trước khi kịp chạm vào một sợi tóc của kẻ thù!”
Lam Phong im lặng nhìn bát thuốc đang bốc hơi lạnh. Hắn khẽ thở dài, đưa bàn tay quấn băng gạc định nâng bát thuốc lên uống. Nhưng qua Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, hắn chợt cảm nhận được một luồng năng lượng thảo dược cực kỳ nặng nề, có tác dụng ức chế thần kinh mạnh mẽ ẩn giấu bên trong bát linh dịch. Nhịp tim của Thẩm Dao bên cạnh cũng đập loạn nhịp bất thường vì căng thẳng.
Hắn khẽ đặt bát thuốc xuống, lắc đầu nhẹ:
“Thẩm cô nương... trong thuốc này có thêm ‘Thần Trầm Hương’ đúng không? Cô muốn dùng thuốc gây mê để giữ ta lại y quán.”
Thẩm Dao khựng lại, đôi vai mảnh dẻ của nàng run nhẹ. Nàng khẽ cắn môi, không phủ nhận:
“Đúng thế! Ta là y sĩ, ta không thể giương mắt nhìn bệnh nhân của mình tự tìm đến cái chết! Huynh là Các chủ của Thanh Phong Kiếm Các, huynh mang trên mình trách nhiệm chấn hưng môn phái, huynh không được phép bốc đồng!”
“Bốc đồng?” Lam Phong khàn giọng cười thảm, hắn gượng đứng dậy, dù khớp gối và vai trái đau đớn co rút. Hắn bước đến trước mặt Thẩm Dao, đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng xám hướng thẳng về phía nàng. “Thẩm cô nương, mười hai đệ tử Kiếm Các đang bị giam cầm dưới hầm ngục tối tăm kia là những người đã cùng ta tập kiếm từ thuở nhỏ. Diệp Phi là sư đệ từng chia nửa củ khoai nướng với ta trong những đêm mùa đông biên thùy lạnh giá. Nếu ta vì bảo toàn cái mạng tàn phế này mà trơ mắt nhìn họ bị tước đoạt khuôn mặt, biến thành những quái vật vô diện không hồn... thì cái danh Các chủ này, sự sống sót của ta, và cả mối thù diệt môn này... còn có ý nghĩa gì nữa?”
Lời nói của hắn không lớn, nhưng từng chữ đều nặng nề như ngọn núi đá, găm thẳng vào tâm thức của Thẩm Dao. Sự kiên định sắt đá, oán hận ngút trời pha trộn với tình nghĩa đồng môn sâu sắc của thiếu niên kiếm sĩ khiến nàng hoàn toàn câm lặng.
Sở Cuồng từ ngoài hiên bước vào, vai vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì. Gã kiếm khách phong trần khẽ tặc lưỡi, vết thương cũ trên ngực gã vẫn còn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi dưới lớp áo rách, nhưng ánh mắt gã vẫn hào sảng và quyết tuyệt:
“Thẩm cô nương, tiểu tử này nói đúng đấy. Giang hồ kiếm sĩ tụi ta sống bằng một ngụm khí chính trực, nếu ngay cả huynh đệ ruột thịt cũng bỏ mặc không cứu, thì kiếm đạo có mạnh đến đâu cũng chỉ là một đống sắt vụn vô tri. Trận này, ta đi cùng đệ ấy.”
Thẩm Dao đứng lặng người giữa gian phòng ngập sương mù. Nàng biết mình không thể xoay chuyển được ý chí của hai gã điên này. Nàng khẽ thở dài một tiếng đầy xót xa, mối quan hệ giữa nàng và Lam Phong dường như xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ do sự bướng bỉnh bất chấp sinh mạng của hắn, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng chỉ cảm thấy một nỗi thấu cảm lo lắng tột cùng.
Nàng chậm rãi tháo dải băng vải xám dài màu tro đang cầm trên tay—đây là dải băng được nàng tự tay dệt bằng sợi bông tự nhiên, ngâm trong linh dịch Băng Hàn Thảo cực hạn và đặc biệt thêu ngầm các đường bùa chú phong ấn tịnh hóa nhỏ màu bạc ở mặt trong. Nàng bước lại gần, tự tay quấn chặt dải băng lên trán và che kín đôi mắt của Lam Phong:
“Dải băng này đã được ta gia cố thêm bùa chú tịnh hóa ngầm hoạt động. Nó sẽ giúp giữ cho thần kinh não bộ của huynh mát mẻ, ngăn chặn oán khí của kiếm linh U Minh xâm nhập phá hủy dây thần kinh thị giác khi huynh vận khí chiến đấu. Hãy nhớ kỹ... huynh chỉ có tối đa một canh giờ trước khi kinh mạch tay phải hoàn toàn đứt gãy.”
Lam Phong cảm nhận được luồng khí lạnh buốt thanh mát từ dải băng thấm sâu vào da thịt, làm dịu đi cơn đau buốt ở thái dương. Hắn cúi đầu hành lễ:
“Đa tạ Thẩm cô nương. Ơn đức này, Lam Phong khắc cốt ghi tâm.”
“Xuất phát thôi, thuộc hạ sẽ dẫn đường qua lối ngầm khai thác quặng cũ khuất sau thác nước khô,” Mặc Kỷ trầm giọng nói, thân ảnh gã lập tức mờ nhạt rồi biến mất vào bóng tối ngoài cửa sổ.
Lam Phong siết chặt Vỏ Kiếm Thanh Đồng sau lưng, cùng Sở Cuồng bước nhanh ra khỏi y quán, dấn thân vào màn sương mù dày đặc của rừng đêm hoang dã.
Hành trình đột kích Hang ổ Ma Khôi bắt đầu dưới sự dẫn đường ngầm của Mặc Kỷ. Họ di chuyển lặng lẽ qua những vách đá dựng đứng của hẻm núi biên thùy, tránh xa các tuyến đường tuần tra chính của Hắc Kiếm Đường. Không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo khi họ tiến gần đến khu vực pháo đài tà giáo.
Mặc dù Lam Phong hoàn toàn mất đi vị giác và khứu giác, không thể ngửi thấy mùi bùn đất ẩm ướt hay mùi máu tanh rỉ ra từ các hầm ngục, nhưng qua Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, hắn có thể cảm nhận được một luồng áp lực oán khí khổng lồ, nặng nề đang sôi trào dưới lòng đất sâu. Luồng oán khí ấy phát ra từ hàng vạn viên Oán Linh Đan và quặng sắt tà dị, không ngừng va đập vào màng nhĩ hắn như những tiếng khóc than u uất của người chết.
“Các chủ, lối này,” tiếng thì thầm của Mặc Kỷ vang lên từ một khe đá hẹp khuất sau bụi gai rậm rạp.
Đó là một đường hầm khai thác quặng bỏ hoang, tối tăm và ẩm ướt, dẫn thẳng xuống lòng đất sâu phía dưới pháo đài. Càng đi xuống sâu, không gian càng trở nên ngột ngạt. Những vỉa Hắc Sắt Quặng rỉ sét loang lổ bám trên vách đá tỏa ra ánh sáng đỏ tà dị mờ nhạt, chiếu rõ những vết xích sắt rỉ sét khóa chặt vào đá hộc.
Sở Cuồng khẽ nhíu mày, tay siết chặt Trọng Kiếm Vô Phong, bước đi cẩn trọng để tránh tạo ra tiếng động lớn. Lam Phong nhắm nghiền mắt dưới dải băng xám, tay trái giữ chặt vỏ kiếm đồng để ngăn chặn cổ kiếm U Minh tự ý phát tán sát ý. Hắn có thể cảm nhận được kinh mạch tay phải của mình đang âm thầm rỉ máu li ti dưới lớp da, nhưng ý chí báo thù và tình nghĩa sư môn đã giúp hắn đè nén mọi cơn đau thể xác.
Họ luồn lách qua các ngách hầm chật hẹp, bypass thành công toàn bộ hệ thống bẫy rập và lính canh tuần tra ngoại vi nhờ sơ đồ chi tiết của Mặc Kỷ. Cuối cùng, sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở, họ đặt chân lên một bệ đá phẳng nhô ra giữa một hang động khổng lồ sâu dưới lòng đất.
“Chúng ta đã đến Hang ổ Ma Khôi,” Mặc Kỷ khẽ dừng bước, chỉ tay xuống khoảng không tối tăm phía dưới.
Lam Phong đứng sát rìa bệ đá, tập trung tinh thần lực cực hạn vào Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng để dò xét không gian phía dưới. Trong thế giới xám xịt của tâm thức hắn, những dòng năng lượng tà dị màu đỏ đen cuồn cuộn dâng cao như một biển lửa âm ty, tỏa ra một luồng uy áp tinh thần cực kỳ khủng khiếp.
Và rồi, cảnh tượng hiện lên trong tâm nhãn khiến toàn thân Lam Phong run rẩy dữ dội vì kinh hoàng và phẫn nộ tột độ.
Dưới đáy hang động khổng lồ, được chiếu sáng bởi những bể máu luyện kiếm rực lửa đỏ tà, là hàng trăm thực thể không mặt—các Vô Diện Kiếm Nô. Họ mặc những bộ kiếm phục rách nát, trong đó có cả màu áo lam xám sờn rách của Thanh Phong Kiếm Các. Khuôn mặt của họ chỉ là một lớp da phẳng lỳ, không có mắt, không có mũi, không có miệng, chỉ có những đường bùa chú màu đỏ máu vẽ đầy trên mặt. Cơ thể họ bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt rỉ sét nối liền với các bệ đá cổ, đang đứng xếp hàng ngay ngắn như một đội quân câm lặng.
Từ những cái đầu phẳng lỳ vẽ bùa chú ấy, đột ngột phát ra những tiếng gầm rú nghẹn ngào, u uất dội thẳng vào vách đá, tạo nên một bản nhạc tang tóc rợn người vang vọng khắp không gian tối tăm của ngục tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!