Huyết Ma Cuồng Kiếm
Luồng oán khí đỏ máu từ Quỷ Kiếm khẽ va chạm vào lưỡi kiếm U Minh đang nằm trong vỏ đồng, phát ra tiếng rít chói tai dội thẳng vào thần trí Lam Phong. Cơn chấn động âm u ấy như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy đan điền của hắn, khiến luồng kiếm khí Thanh Phong vừa mới khôi phục nhờ Kiếm Nguyên Thạch bỗng chốc sôi trào dữ dội.
Hẻm đá chật hẹp ở lối ra Chợ đen Biên Thùy lúc này lạnh buốt như hầm băng. Sương mù dày đặc cuộn tròn quanh chân ba người. Quỷ Kiếm Ma đứng đó, thân hình gầy gò nhếch nhác khẽ đung đưa theo nhịp thở đứt quãng. Những hình xăm bùa chú màu đỏ máu trên mặt gã phát ra luồng sáng đỏ tà dị, chiếu rõ đôi mắt đỏ ngầu không còn chút thần trí phàm nhân. Thanh Quỷ Kiếm rỉ sét trên tay gã rít lên những tiếng thèm khát, lưỡi kiếm không ngừng rỉ ra những giọt nước đen kịt, tanh nồng mùi xác chết.
Lam Phong đứng sau lưng Sở Cuồng, tay phải hắn siết chặt chuôi kiếm U Minh, trong khi bả vai trái hoàn toàn im lìm, không có chút cảm giác nào. Di chứng của Sự hóa đá xương khớp đang phong tỏa nửa thân người bên trái của hắn, biến mảng da thịt ở vai thành một phiến đá xám tro lạnh ngắt. Hắn khẽ liếm môi, nhưng đầu lưỡi nhợt nhạt chỉ đón nhận một sự tê dại vô vị. Ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác. Hắn không ngửi thấy gì, không nếm thấy gì, thế giới xung quanh hắn chỉ còn là một bức tranh xám xịt của Tâm Nhãn và những cơn đau buốt rát từ bàn tay trái quấn băng gạc bị bỏng lò rèn.
“Tiểu tử, lùi lại phía sau.” Sở Cuồng trầm giọng nói, bắp tay cuồn cuộn siết chặt chuôi Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ. Gã không quay đầu lại, nhưng luồng hộ thể cương khí nóng rực tỏa ra từ cơ thể gã đã che chở cho Lam Phong khỏi luồng oán khí áp chế tinh thần của đối thủ. “Tên điên này đã hoàn toàn hóa ma rồi. Để ta thử sức nặng của thanh Quỷ Kiếm kia trước.”
“Sở huynh, cẩn thận. Hắn sử dụng Huyết Ma Kiếm Quyết, kiếm chiêu tự hại để tăng sát thương cực hạn,” Lam Phong khàn giọng nhắc nhở. Dù không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng qua Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, hắn có thể ‘nhìn’ thấy luồng năng lượng màu đỏ đen của Quỷ Kiếm Ma đang không ngừng phình to, tỏa ra những tia sét oán khí sắc bén.
*“Ha ha ha... Chém... Giết... Lấy đầu... Đổi đan...”* Quỷ Kiếm Ma rú lên một tiếng điên cuồng. Gã đột ngột vung tay trái, móng vuốt sắc nhọn cào rách một đường dài trên cánh tay phải của chính mình. Máu tươi phun xối xả, nhưng kỳ lạ thay, toàn bộ lượng máu đó không rơi xuống đất mà bị thanh Quỷ Kiếm rỉ sét hút sạch vẽ nên những đường vân đỏ rực rỡ trên lưỡi kiếm.
“Vút!”
Thân ảnh của Quỷ Kiếm Ma biến mất trong màn sương. Tốc độ của gã nhanh đến mức để lại một vệt sáng đỏ tà dị trong hẻm đá. Ngay lập tức, gã xuất hiện phía trên đầu Sở Cuồng, vung kiếm chém xuống một nhát chém mang theo luồng huyết sát khí nặng nề.
“Keng!”
Sở Cuồng không hề né tránh, gã vung Trọng Kiếm Vô Phong đón đỡ trực diện. Tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai như sấm truyền giữa đêm muộn, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ đen. Sức nặng khủng khiếp từ trọng kiếm không lưỡi ép thẳng xuống, khiến mặt đất dưới chân Quỷ Kiếm Ma nứt toác thành trăm mảnh. Tuy nhiên, Quỷ Kiếm Ma không hề lùi bước. Gã cười man rợ, mặc cho vết thương trên cánh tay phải tiếp tục rách toạc vì phản lực, gã vặn mình vung thêm ba đường kiếm nhanh như chớp nhắm vào yết hầu của Sở Cuồng.
Sở Cuồng gầm lên một tiếng, vận hành Cuồng Kiếm Quyết, xoay tròn trọng kiếm tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh đánh bật ba đường kiếm của đối thủ. Nhưng luồng huyết sát khí từ Quỷ Kiếm vẫn len lỏi qua rìa gió, chém rách một vệt nhỏ trên ngực áo Sở Cuồng, khiến máu đỏ rỉ ra.
“Tên điên này không biết đau đớn sao?” Sở Cuồng lẩm bẩm, gã cảm nhận được lực chém của Quỷ Kiếm Ma đang tăng lên gấp đôi sau mỗi lần gã tự làm bản thân bị thương.
Nhìn thấy Sở Cuồng bắt đầu bị dồn vào thế phòng ngự chật hẹp, Lam Phong biết mình không thể đứng yên. Hắn cố gắng vận hành Thanh Phong Tâm Pháp để điều hòa luồng kiếm khí ôn hòa trong đan điền, định dùng Thanh Phong Nhất Kiếm để ngầm hỗ trợ. Nhưng ngay khi hắn vận khí, luồng huyết sát khí đỏ thẫm của Quỷ Kiếm Ma như ngửi thấy mùi kiếm khí chính tông ôn hòa, lập tức bùng phát dữ dội, dập tắt hoàn toàn luồng sương mờ màu xanh nhạt mà hắn vừa ngưng tụ.
*“Chính đạo... Thanh Phong... Chết đi!”* Quỷ Kiếm Ma gầm rú điên cuồng khi cảm nhận được hơi thở của Kiếm Các. Gã đột ngột lùi lại ba bước, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng lên đầy oán hận. Gã không màng đến sự can thiệp của Sở Cuồng, trực tiếp đưa lưỡi thanh Quỷ Kiếm đâm thẳng vào ngực trái của mình.
“Phập!”
Lưỡi kiếm xuyên thấu lồng ngực gã. Máu tươi tuôn ra xối xả, nhuốm đỏ toàn bộ trận pháp bùa chú trên người gã. Đó chính là tà thuật tự sát Huyết Kiếm Bạo Kích. Luồng oán khí và huyết dịch của Quỷ Kiếm Ma đồng bộ hoàn toàn, tạo ra một cơn bão kiếm khí màu đỏ máu khổng lồ, quét sạch toàn bộ vách đá hai bên hẻm ngõ, đá tảng sụp đổ rào rào.
“Nguy rồi! Tránh ra!” Sở Cuồng hét lớn, gã vội vàng vung Trọng Kiếm Vô Phong tạo màng chắn gió bảo vệ, nhưng luồng bão huyết sát quá mạnh mẽ, trực tiếp thổi bay gã lùi lại mười thước, vết thương cũ trên ngực gã rách miệng chảy máu đỏ tươi.
Cơn bão huyết sát đỏ thẫm như một con quái vật khổng lồ đang há miệng, lao thẳng về phía Lam Phong với sức tàn phá hủy diệt. Không gian hẻm đá bị bóp méo, mặt đất bị cày xới nát bét.
Đứng trước tử lộ, Lam Phong không còn lựa chọn nào khác. Để bảo toàn mạng sống của chính mình và Sở Cuồng, hắn buộc phải rút Cổ Kiếm U Minh.
“Xoạt!”
Thanh cổ kiếm rỉ sét được rút ra khỏi Vỏ Kiếm Thanh Đồng. Ngay lập tức, một luồng oán khí màu lam xám tro u ám bùng phát dữ dội, đóng băng toàn bộ sương mù xung quanh thành những sợi băng đen kịt.
*“Ha ha ha! Cuối cùng ngươi cũng rút ta ra, tiểu tử!”* Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh vang dội trong đại não Lam Phong, khiến hắn đau đầu như búa bổ. *“Hãy dâng hiến khứu giác cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để nghiền nát tên kiến hôi này!”*
“Câm miệng! Sức mạnh của ta... do ta làm chủ!” Lam Phong thầm gầm lên trong tâm thức. Hắn dùng ý chí sắt đá trấn áp lời dụ dỗ, tay phải siết chặt chuôi kiếm, vung lên một nhát chém mang theo toàn bộ oán khí tích tụ.
“U Minh Trảm Kích!”
Một lưỡi hái kiếm khí khổng lồ màu lam xám tro lao vút ra, va chạm trực diện với cơn bão huyết sát đỏ thẫm của Quỷ Kiếm Ma.
“ẦM!!!”
Cú va chạm kinh hoàng tạo ra một vụ nổ oán khí khổng lồ giữa hẻm đá. Luồng khói đen ăn mòn và huyết sát đỏ thẫm cắn nuốt lẫn nhau, phát ra những tiếng kêu khóc u uất của hàng vạn linh hồn oán hận. Sóng xung kích hất tung gạch đá, bụi trần mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Tuy nhiên, sức mạnh của Huyết Kiếm Bạo Kích tự sát quá hung hãn. Luồng oán khí đỏ máu bắt đầu lấn lướt, đẩy lùi gió kiếm của Lam Phong. Cổ Kiếm U Minh trên tay hắn khẽ rung lên bần bật, tần số rung động của lưỡi kiếm bắt đầu truyền dẫn ngược vào tim hắn.
“Thịch! Thịch! Thịch!”
Nhịp tim của Lam Phong đột ngột tăng tốc, đồng bộ hoàn toàn với tần số tà dị của cổ kiếm. Mắt hắn rực lên ngọn lửa màu đỏ đen cuồn cuộn, toàn thân tỏa ra luồng oán khí ma thần thức tỉnh. Hắn đang rơi vào Trạng thái quá tải (Kiếm Oán Cộng Sinh) cực kỳ nguy hiểm. Thần trí hắn mờ nhạt dần, chỉ còn lại một khao khát duy nhất: Chém giết vạn vật, dâng hiến linh hồn để đổi lấy sức mạnh hủy diệt.
*“Đúng thế... Hãy hòa làm một với ta... Hãy để ta nuốt chửng ngươi...”* Kiếm linh U Minh cười man rợ trong đầu hắn.
“Lam tiểu tử! Tỉnh lại cho ta!”
Một tiếng thét trầm hùng như tiếng sấm nổ vang bên tai Lam Phong, cắt đứt lời thì thầm của kiếm linh.
Từ trong bụi trần mịt mù, Sở Cuồng xuất hiện như một vị thần hộ pháp. Bất chấp vết thương ngực đang chảy máu, gã dồn toàn bộ kình lực vào hai tay, vung Trọng Kiếm Vô Phong giáng xuống một đòn chí mạng trực diện vào điểm va chạm giữa hai luồng kiếm khí.
“Bá Vương Kích!”
Sức nặng khủng khiếp từ thanh trọng kiếm không lưỡi như một quả núi đổ ập xuống, đập vỡ vụn toàn bộ cấu trúc năng lượng của cơn bão huyết sát và luồng oán khí U Minh.
“OÀNG!”
Cú đập bạo liệt phá vỡ hoàn toàn tà thuật của cả hai bên. Quỷ Kiếm Ma thổ huyết xối xả, thanh Quỷ Kiếm rỉ sét trên tay gã rạn nứt thành trăm mảnh rồi vỡ vụn hoàn toàn. Gã bị hất văng vào vách đá, lồng ngực lõm xuống, kinh mạch hoàn toàn đứt gãy.
Lam Phong cũng bị dư chấn hất lùi lại ba bước, Cổ Kiếm U Minh tự động tra vào Vỏ Kiếm Thanh Đồng phát ra tiếng *keng* lạnh lùng. Thần trí hắn tỉnh táo lại, mắt bớt đỏ, nhưng đan điền bị chấn động mạnh khiến hắn quỵ gối xuống đất, ho ra một ngụm máu đen xám kịch độc. Kinh mạch tay phải của hắn xuất hiện những vết rạn nứt rỉ máu li ti dưới lớp da.
Quỷ Kiếm Ma gượng dậy từ đống đổ nát, cơ thể gã tàn tạ, máu tươi nhuốm đỏ toàn thân. Biết mình đã đại bại và không thể lấy đầu Lam Phong, gã run rẩy lùi lại vào màn sương mù dày đặc đầu hẻm đá.
Nhưng trước khi biến mất, gã đột ngột ngửa cổ lên trời cười man rợ, tiếng cười điên loạn rít qua kẽ răng rỉ máu dội thẳng vào màng nhĩ của Lam Phong:
*“Ha ha ha... Lam Phong... Ngươi thắng ta thì sao chứ? Sư đệ Diệp Phi kính yêu của ngươi... thiên tài Kiếm Các cũ... đã bị biến thành Vô Diện Kiếm Nô dưới Hang ổ Ma Khôi rồi! Hắn không còn mặt... không còn hồn... chỉ là một cỗ máy chém giết... Ha ha ha! Ngươi có giỏi thì đến mà cứu hắn... Ha ha ha!”*
Tiếng cười man rợ của Quỷ Kiếm Ma tan dần vào màn sương độc, để lại Lam Phong đứng chết lặng giữa hẻm đá, lồng ngực phập phồng và đôi tai ù đi vì hung tin kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!