Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Giao Dịch Đêm Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm biên thùy như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương độc và tro than, phủ rạp xuống những mái nhà tranh lụp xụp của Biên Thùy Trấn. Gió rít qua khe đá, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng hoang dã cằn cỗi. Dưới lòng đất của thị trấn nghèo nàn này, một thế giới khác đang thở—nhộn nhịp, nhớp nhúa và đầy rẫy hiểm nguy. Đó là Chợ đen Biên Thùy.


Lam Phong kéo sụp chiếc nón lá rách xuống sát trán, che đi khuôn mặt tái nhợt và dải băng vải xám ngâm dược quấn chặt quanh đôi mắt. Dưới vành nón sờn rách, vài sợi tóc bạc trắng tinh khiết ở hai bên thái dương khẽ bay trong gió lạnh. Đó là dấu vết tàn nhẫn của Sự hóa đá xương khớp—cái giá vật lý thực tế mà kiếm linh U Minh đã rút cạn từ thọ nguyên của hắn sau những lần bộc phát sát chiêu. Bả vai trái của hắn cứng ngắc, hoàn toàn mất đi xúc giác, tựa như một tảng đá hộc đè nặng lên nửa thân người. Hắn bước đi khập khiễng, bàn tay trái quấn băng gạc dày cộp vì vết bỏng lò rèn khẽ tì vào chuôi kiếm đeo sau lưng.


Hắn cố gắng nuốt một ngụm nước bọt, nhưng đầu lưỡi hoàn toàn im lìm. Không có vị chát của bụi than, không có vị tanh của máu bầm ứ nghẹn nơi cổ họng. Đây là ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác. Khế ước Đoạt Giác tàn nhẫn vẫn đang vận hành, biến thế giới của thiếu niên mười bảy tuổi thành một khoảng không câm lặng vô vị.


“Tiểu tử, đi chậm thôi. Vai trái của đệ cứng như đá thế kia, lỡ đụng trúng mấy tên giang hồ liều mạng ở đây thì phiền phức lắm.”


Sở Cuồng đi ngay bên cạnh hắn, khẽ lầm bầm. Gã kiếm khách phong trần vẫn khoác chiếc hồ lô rượu lớn trước ngực, vai vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì không lưỡi sắc. Đôi mắt sắc bén của gã không ngừng đảo qua đám đông đeo mặt nạ xung quanh, tay phải hờ hững đặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng bộc phát kình lực bất cứ lúc nào.


Họ len lỏi qua những sạp hàng tạm bợ dựng bằng xương thú và gỗ mục dưới lòng đất. Nơi đây ngập tràn mùi ẩm mốc của đất, mùi gỉ sét của phế kiếm và tiếng lách cách khô khốc của Kiếm Khí Thạch rỉ sét—loại tiền tệ giao dịch phổ biến nhất ở vùng biên viễn này. Những kẻ đào tẩu, phu mỏ trốn trại, và gián điệp của các thế lực ngầm đi lại như những bóng ma dưới ánh đuốc mỡ thú chập chờn.


Mục tiêu của họ là Vạn Bảo Các Biên Thùy—tòa nhà gạch đỏ kiên cố duy nhất nằm sâu trong lòng chợ đen, chi nhánh của thương hội lớn nhất đại lục. Lam Phong cần Kiếm Nguyên Thạch, loại đá thô chứa kiếm ý tự nhiên thuần khiết để nhanh chóng khôi phục luồng kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp, chuẩn bị đối phó với sát thủ khát máu Quỷ Kiếm Ma đang lùng sục ngoài kia.


Bước qua cánh cửa gỗ lim dày cộp của Vạn Bảo Các, bầu không khí ồn ào bên ngoài lập tức bị cách ly. Gian phòng rộng lớn được thắp sáng bởi những viên dạ minh châu xa xỉ, tỏa ra luồng linh khí ấm áp dịu nhẹ. Ngồi phía sau chiếc bàn tính bằng vàng ròng là Chưởng quầy Lý—lão già mập mạp mặc áo gấm thêu chữ thọ màu vàng kim, tay phải đang vân vê chuỗi hạt ngọc trai lớn.


“Ồ, quý khách phương nào?” Chưởng quầy Lý khẽ híp đôi mắt ti hí sắc sảo, ngước nhìn hai vị khách cải trang. Ánh mắt lão dừng lại ở dải băng vải xám che mắt của Lam Phong và thanh kiếm quấn vải đen sau lưng hắn. Lão khẽ nhếch môi, nụ cười mang đậm vẻ khôn ngoan của một thương nhân lão luyện. “Nhìn khí tức này... chắc hẳn là vị ‘Ma kiếm đồ tể’ đang làm náo loạn cáo thị truy nã của quan phủ gần đây?”


Sở Cuồng bước lên trước, đặt mạnh thanh trọng kiếm xuống sàn gỗ phát ra tiếng *uỳnh* trầm đục: “Lão Lý, bớt lời vô ích đi. Chúng ta đến đây để giao dịch sòng phẳng, không phải để tán gẫu về mấy tờ cáo thị rách nát của tên quan thối nát Triệu Cao.”


“Ha ha, Sở lão đệ vẫn nóng tính như ngày nào,” Chưởng quầy Lý cười xòa, bàn tay mập mạp khẽ gạt chiếc bàn tính vàng phát ra những tiếng *lách cách* giòn giã. “Vạn Bảo Các chỉ luận tiền tài và lợi ích, tuyệt đối trung lập trước mọi ân oán giang hồ. Quý khách muốn mua thứ gì?”


“Kiếm Nguyên Thạch. Loại thô chưa qua mài giũa, chứa kiếm ý tự nhiên thuần khiết nhất,” Lam Phong khàn giọng nói. Giọng nói của hắn khô khốc, thiếu đi sinh khí do phế phủ bị tà độc ăn mòn nhẹ.


Chưởng quầy Lý khựng lại, đôi mắt ti hí híp chặt hơn: “Kiếm Nguyên Thạch? Thứ đó cực kỳ quý hiếm ở vùng biên thùy hoang sơ này. Hiện tại trong kho của ta chỉ còn đúng một viên duy nhất, vốn để dành cho Đại hội đấu giá Vạn Bảo Các sắp tới. Giá trị của nó không hề rẻ đâu.”


“Bao nhiêu?” Lam Phong hỏi trực diện.


“Ba trăm viên Kiếm Khí Thạch rỉ sét chất lượng cao, hoặc... một món bảo vật có giá trị tương đương,” Chưởng quầy Lý gõ nhẹ ngón tay lên bàn tính.


Lam Phong không nói một lời, hắn đưa bàn tay trái quấn băng gạc, lôi từ trong ngực áo ra một chiếc túi da thú loang lổ máu khô. Hắn mở túi, đổ thẳng lên bàn gỗ ba viên quặng màu đen xám tỏa ra luồng oán khí màu đỏ đen nhạt nhòa, cùng một xấp Kiếm Khí Thạch rỉ sét cướp được từ các toán tuần tra của Hắc Kiếm Đường.


“Hắc Sắt Quặng cực phẩm sâu dưới hầm mỏ Hắc Sơn, cộng thêm hai trăm viên thạch rỉ sét này. Đủ chưa?” Lam Phong nhìn thẳng vào Chưởng quầy Lý dưới vành nón lá.


Chưởng quầy Lý đưa bàn tay mập mạp cầm viên quặng đen lên, đưa sát mắt giám định. Luồng oán khí tà dị từ viên quặng khẽ chạm vào tay lão liền bị linh lực Kim Tiền Khí Công trung hòa nhẹ. Ánh mắt lão rực lên sự kinh ngạc: “Hắc Sắt Quặng mang độc tính oán khí cực hạn... Thứ này là nguyên liệu cốt lõi để Độc Cô Kính rèn đúc ma kiếm. Ngươi vậy mà dám cướp đoạt mạch máu kinh tế của tà giáo?”


Lão đặt viên quặng xuống, thở dài lắc đầu: “Giao dịch này cực kỳ mạo hiểm đối với Vạn Bảo Các. Nhưng... ta thích sự sòng phẳng của ngươi. Được, thỏa thuận thành công.”


Chưởng quầy Lý khẽ vỗ tay. Một nữ tỳ trẻ tuổi nhanh nhẹn bưng ra một chiếc hộp gỗ sồi cổ kính. Khi nắp hộp mở ra, một luồng kiếm ý tự nhiên ôn hòa, mát rượi lập tức lan tỏa khắp gian phòng. Bên trong là một viên đá thô màu xanh xám nhạt, lấp lánh những đường vân kiếm khí tự nhiên tựa như những dải lụa mỏng.


Lam Phong đưa tay phải đón lấy viên Kiếm Nguyên Thạch. Ngay khi các ngón tay hắn chạm vào bề mặt mát lạnh của viên đá, luồng kiếm khí ôn hòa chính tông lập tức thẩm thấu qua da thịt, chảy vào kinh mạch rách nát của hắn. Cơn nóng hỏa thiêu trong đan điền dịu đi rõ rệt, bả vai trái đang hóa đá của hắn cũng giảm bớt phần nào sự đau nhức.


“Đa tạ,” Lam Phong khẽ gật đầu, tra viên đá vào túi áo.


Chưởng quầy Lý thu hồi số quặng và thạch rỉ sét, khẽ vân vê chuỗi hạt ngọc trai, trầm giọng cảnh báo: “Lam tiểu tử, tiền trao cháo múc, giao dịch đã xong. Nhưng với tư cách là một người quen cũ của sư phụ ngươi, ta khuyên ngươi một câu: Hãy rời khỏi chợ đen bằng đường cống ngầm ngay lập tức. Ngoài kia, tai mắt của tên huyện quan thối nát Triệu Cao đang hoạt động rất gắt gao. Hắn đã nhận một lượng hối lộ khổng lồ từ Độc Cô Bá để lấy đầu ngươi lấp liếm các vụ bắt cóc phu mỏ.”


“Triệu Cao?” Sở Cuồng cười lạnh, vác trọng kiếm lên vai. “Tên quan phàm trần nhát gan đó chỉ biết dựa vào quan binh phàm tục, có gì đáng sợ?”


“Hắn không đáng sợ, nhưng sát thủ hắn chỉ điểm mới đáng sợ,” Chưởng quầy Lý nhìn Lam Phong bằng ánh mắt thâm trầm. “Quỷ Kiếm Ma đã nhận được tin báo. Hắn đang ở rất gần đây.”


Lam Phong siết chặt chuôi kiếm sau lưng, dải băng vải xám che mắt khẽ động: “Chúng ta đi đường cống ngầm.”


Họ nhanh chóng rời khỏi Vạn Bảo Các, rẽ vào một ngách nhỏ tối tăm dẫn xuống hệ thống thoát nước ngầm dưới lòng chợ đen. Lối đi ngập tràn nước bẩn hôi thối, tối tăm và ngột ngạt. Lam Phong nhắm nghiền đôi mắt, vận dụng Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng để định vị không gian xung quanh. Thế giới xám xịt hiện lên trong tâm thức hắn dưới dạng các dòng năng lượng dao động nhẹ nhàng.


Nhưng ngay khi họ tiến sát đến lối ra của cống ngầm—nơi dẫn thẳng ra rừng thông ngoại ô Biên Thùy Trấn—Tâm Nhãn của Lam Phong đột ngột phát hiện một sự bất thường.


“Dừng lại,” Lam Phong khàn giọng ra lệnh, giơ tay phải ngăn Sở Cuồng.


“Có chuyện gì?” Sở Cuồng trầm giọng hỏi, tay siết chặt trọng kiếm.


“Lối ra đã bị chặn vĩnh viễn,” Lam Phong dùng Tâm Nhãn ‘nhìn’ thấy một khối năng lượng xám khổng lồ, cứng đặc chắn ngang lối đi phía trước. “Đó là hàng chục tảng đá granite lớn xếp chồng lên nhau. Có kẻ đã cố ý phong tỏa con đường này từ trước.”


*“Ha ha ha... Kế hoạch chạy trốn của ngươi thất bại rồi, tiểu tử!”* Kiếm linh U Minh lại gầm rú trong đầu hắn, giọng nói đầy sự kích động sát ý. *“Rút ta ra đi! Dâng hiến khứu giác cho ta, ta sẽ giúp ngươi chém nát đống đá kia và giết sạch lũ kiến hôi ngoài kia!”*


“Câm miệng!” Lam Phong thầm quát trong đại não, dùng ý chí sắt đá dập tắt lời dụ dỗ của kiếm linh. Hắn biết, nếu rút cổ kiếm U Minh ở đây, oán khí rò rỉ sẽ lập tức thu hút toàn bộ truy binh tà giáo, phá hỏng mọi nỗ lực ẩn mình của hắn.


“Là quan binh của Triệu Cao,” Sở Cuồng khẽ nhổ bọt, ánh mắt rực lên sát ý dũng mãnh. “Tên khốn đó đã phong tỏa lối thoát hiểm này để dồn chúng ta quay lại lối ra chính của chợ đen.”


“Không còn đường lui nữa,” Lam Phong trầm giọng nói, bàn tay trái quấn băng gạc của hắn khẽ luồn vào túi áo, siết chặt lấy viên Kiếm Nguyên Thạch vừa giao dịch được. Hắn vận hành Thanh Phong Tâm Pháp, ép buộc đan điền hấp thụ nhanh chóng luồng kiếm khí ôn hòa từ viên đá thô.


Một cảm giác mát lạnh như sương mai tràn ngập kinh mạch, làm dịu đi cơn sốt oán hỏa, khôi phục luồng kiếm khí hao hụt của hắn lên mức tối đa. Nhưng cái giá phải trả là đan điền của hắn khẽ chấn động nhẹ, khiến lồng ngực hắn đau thắt lại, máu tươi rỉ ra nơi khóe môi.


Hắn lau đi vệt máu, xoay người bước ngược trở lại lối đi chính của chợ đen: “Chúng ta đi cửa chính. Trực diện phá vây.”


Khi Lam Phong và Sở Cuồng bước ra khỏi lối thoát hiểm chính của Chợ đen Biên Thùy, đặt chân lên con hẻm đá tối tăm dẫn ra rìa thị trấn, bầu không khí xung quanh đột ngột thay đổi.


Gió bão biên thùy dường như ngừng thổi. Không gian chìm vào một khoảng câm lặng rợn người. Mùi sương đêm ẩm ướt bỗng chốc biến mất, thay thế vào đó là một luồng tà khí lạnh buốt, tanh nồng mùi máu khô xộc thẳng vào tâm thức Lam Phong thông qua Tâm Nhãn.


“Nhiệt độ đang giảm xuống,” Sở Cuồng bước lên một bước, vác Trọng Kiếm Vô Phong chắn trước người Lam Phong. Gương mặt phong trần của gã kiếm khách mất đi vẻ hào sảng thường ngày, thay vào đó là sự cẩn trọng cực hạn. “Luồng sát khí này... rất mạnh. Hơn nữa, nó mang theo oán niệm tự hại của tà công.”


Từ trong màn sương mù xám xịt đầu hẻm đá, một bóng người gầy gò nhếch nhác chậm rãi bước ra.


Hắn mặc một bộ áo vải rách nát loang lổ vết máu khô, khuôn mặt nhợt nhạt chằng chịt những hình xăm bùa chú màu đỏ rực như máu tươi đang phát sáng nhấp nháy. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, mất hoàn toàn thần trí phàm nhân, chỉ còn lại sự điên loạn và khát máu tột độ. Trên tay phải của hắn, thanh kiếm rỉ sét Quỷ Kiếm khẽ rung lên những tiếng *o o* u uất, tỏa ra luồng oán khí màu đỏ đen ngút trời, đóng băng toàn bộ những vũng nước bẩn dưới thềm đá thành những phiến băng đen kịt.


Đó là Quỷ Kiếm Ma.


*“Lam... Phong...”* Quỷ Kiếm Ma khàn giọng gầm gừ, giọng nói của hắn như tiếng kim loại rỉ sét cào vào vách đá, phát ra luồng sóng âm oán khí áp chế tinh thần cực mạnh từ xa. *“Đầu của ngươi... máu của ngươi... sẽ nuôi dưỡng kiếm của ta...”*


Thanh Quỷ Kiếm vung lên, vẽ một đường cong tà dị trong bóng tối, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của Lam Phong và Sở Cuồng ngay tại lối ra chợ đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!