Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Linh Dược Thanh Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm lững lờ trôi qua những khe lá của thung lũng sương mù, bao phủ lấy mái nhà tranh của Y quán Thẩm Dao một lớp màng ẩm ướt và lạnh lẽo. Bên trong gian phòng nhỏ nồng đượm hương thảo dược, Lam Phong đang nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp. Cơ thể hắn nóng rực như một thanh sắt nung vừa rút ra khỏi lò hỏa thiêu. Từng luồng oán khí màu đỏ đen từ viên Oán Linh Đan đặt trên chiếc bàn gỗ gần đó vẫn âm thầm rò rỉ, tựa như những con rắn độc vô hình lượn lờ trong không khí, cố gắng tìm đường chui tạt vào đan điền đang rách nát của hắn.


Hắn cố gắng nuốt một ngụm nước bọt để làm dịu cơn bỏng rát nơi cổ họng, nhưng đầu lưỡi hoàn toàn im lìm, không một chút cảm giác. Đúng vậy, đây là ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác—cái giá tàn nhẫn đầu tiên của khế ước Đoạt Giác để đổi lấy nhát chém diệt thần dưới hầm mỏ cổ. Hắn không thể nếm được vị đắng chát của dịch thảo dược bám trên môi, cũng chẳng cảm nhận được vị tanh nồng của máu bầm đang ứ nghẹn. Thế giới đối với hắn lúc này chỉ là một khoảng không vô vị, nhạt nhẽo đến đáng sợ.


Không chỉ có vị giác, bả vai trái của Lam Phong lúc này cũng đang truyền đến một cảm giác đáng sợ hơn gấp bội. Dưới lớp y phục rách nát, một mảng da thịt lớn ở vai trái đã chuyển sang màu xám tro nhạt, cứng ngắc và lạnh ngắt như một tảng đá hộc. Dấu hiệu hóa đá vai trái—di chứng tàn nhẫn của Sự hóa đá xương khớp do oán khí ăn mòn kinh mạch—đang lan rộng. Hắn hoàn toàn mất đi xúc giác ở bả vai trái, cánh tay trái buông thõng, run rẩy nhẹ dưới lớp băng gạc quấn chặt bàn tay bị bỏng nhiệt rách da từ lò rèn. Mọi cử động nhỏ nhất của vai trái đều giống như việc cố gắng bẻ gãy một khúc gỗ mục khô khốc.


“Đừng cử động. Kinh mạch của huynh đang rạn nứt, nếu cố vận khí, đan điền sẽ vỡ vụn.”


Một giọng nói dịu dàng, thanh khiết như tiếng nước chảy qua khe đá vang lên bên tai Lam Phong. Thẩm Dao bước vào gian phòng, đôi mắt mù phủ dải băng lụa xám khẽ hướng về phía hắn. Nàng bưng một bát sứ đựng làn nước thuốc màu xanh lam nhạt, tỏa ra hơi lạnh buốt sương mù thanh mát. Đó chính là linh dịch được bào chế từ Băng Hàn Thảo—loại thần dược bảo mệnh duy nhất có khả năng khắc chế tính hỏa oán khí của kiếm linh U Minh mà hắn và Sở Cuồng vừa liều mạng đoạt được từ Động Sương Mù.


Thẩm Dao đặt bát thuốc xuống cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lam Phong. Nàng áp dụng Dược Thảo Thanh Kinh Pháp, một quy trình bào chế tỉ mỉ đòi hỏi phải sắc Băng Hàn Thảo bằng lửa than thông biên thùy trong suốt sáu canh giờ không ngắt quãng. Nàng dùng những ngón tay thon dài, nhẹ nhàng thấm linh dịch màu xanh lam lên bả vai trái đang hóa đá và bàn tay trái bị bỏng nhiệt của hắn.


Ngay khi linh dịch chạm vào da thịt, Lam Phong khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Một cảm giác đau đớn dữ dội như hàng ngàn cây kim châm đâm thẳng vào cốt tủy bùng phát. Luồng dược lực mang tính hàn cực mạnh của Băng Hàn Thảo va chạm kịch liệt với luồng oán hỏa nóng rực đang thiêu đốt kinh mạch hắn. Hai luồng năng lượng đối nghịch điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau, tạo ra những làn khói xám nhạt tỏa ra từ các lỗ chân lông trên da thịt hắn như hơi nước bốc lên từ đe sắt nóng.


“Chịu đựng một chút, Lam đại ca,” Thẩm Dao khẽ cắn môi, sắc mặt nàng nhợt nhạt vì mệt mỏi sau sáu canh giờ sắc thuốc liên tục. “Dược lực đang tịnh hóa tà độc quặng sắt cổ trong phế phủ của huynh. Nếu huynh không giữ vững tâm trí, oán hỏa sẽ thiêu rụi tim mạch huynh vĩnh viễn.”


Lam Phong cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám ngâm dược, vận hành Thanh Phong Tâm Pháp đến cực hạn. Luồng nội lực ôn hòa, chính tông của sư môn Thanh Phong Kiếm Các từ đan điền chậm rãi lưu chuyển, phối hợp với dược lực của Băng Hàn Thảo để điều hòa và dập tắt luồng oán hỏa tà dị. Dần dần, cơn đau buốt rát dịu xuống, nhịp tim của hắn trở nên chậm rãi và đều đặn hơn. Cảm giác cứng ngắc ở khớp vai trái cũng được xoa dịu phần nào, dù mảng da thịt xám tro vẫn không thể biến mất.


Khi cơn sốt hoàn toàn lùi bước, Lam Phong gượng dậy bước xuống giường. Hắn đi đến góc phòng, nơi đặt một chiếc gương đồng cũ kỹ loang lổ vết rỉ sét. Hắn đưa tay phải lên, nhẹ nhàng vuốt ngược mái tóc dài xõa ngang vai.


Trong tấm gương đồng mờ ảo, Lam Phong bàng hoàng khựng lại. Ở hai bên thái dương của thiếu niên mười bảy tuổi, đã xuất hiện vài sợi tóc bạc trắng tinh khiết, nổi bật giữa mái tóc đen tuyền sờn rách.


“Tóc của huynh... đã bạc rồi phải không?” Thẩm Dao khẽ thở dài đứng phía sau lưng hắn. Dù không thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng Tâm Nhãn Thiền Pháp nhạy bén giúp nàng cảm nhận được sự dao động kinh ngạc trong nhịp tim của Lam Phong.


“Phải,” Lam Phong khàn giọng đáp, ánh mắt dán chặt vào những sợi tóc bạc. “Chỉ mới hiến tế một giác quan và bộc phát hai lần sát chiêu, thọ nguyên của ta đã bị bào mòn thế này sao?”


Thẩm Dao bước lại gần, rút ra một cây kim châm ngọc bảo từ chiếc hộp gỗ. Nàng nhẹ nhàng châm vào huyệt đạo sau gáy hắn, vận chuyển linh lực y thuật ấm áp để kiểm tra dây thần kinh não bộ. Nhưng sau một lúc, nàng đành bất lực rút kim ra, lắc đầu buồn bã: “Không thể đảo ngược được. Đây là quy luật sắt đá của khế ước Đoạt Giác. Kiếm linh U Minh đang trực tiếp rút cạn sinh mệnh lực của huynh để duy trì thần lực của nó. Mỗi sợi tóc bạc chính là một cái giá vật lý thực tế mà huynh phải trả.”


*“Ha ha ha... Ngươi sợ hãi sao, tiểu tử?”* Tiếng cười kiêu ngạo, tàn nhẫn của kiếm linh U Minh đột ngột vang dội trong tâm thức Lam Phong, đầy rẫy sự chế giễu. *“Sinh mệnh của phàm nhân ngắn ngủi như cỏ rác. Dâng hiến thọ nguyên cho ta, ngươi mới có thể chạm tới cảnh giới diệt thần để báo thù!”*


Lam Phong lạnh lùng dùng ý chí sắt đá dập tắt tiếng cười của kiếm linh. Hắn quay sang Thẩm Dao, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định: “Ta không hối hận. Chỉ cần diệt sạch Hắc Kiếm Đường, dẫu có hóa thành một pho tượng đá bạc đầu, ta cũng chấp nhận.”


Đúng lúc đó, một tiếng động cực nhỏ như tiếng lá rụng ngoài hiên nhà vang lên. Sở Cuồng đứng bên vách gỗ lập tức siết chặt chuôi Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ, ánh mắt rực lên sát khí dũng mãnh. Nhưng Lam Phong đã giơ tay ngăn gã lại. Qua Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng, hắn đã nhận ra nhịp tim quen thuộc, cẩn trọng và hoàn toàn không mang theo sát ý của kẻ vừa thâm nhập.


Một bóng đen dong dỏng cao gầy lướt qua khe cửa gỗ rách nát, quỳ sụp xuống trước mặt Lam Phong. Đó là Mặc Kỷ, cựu ám vệ phản tỉnh của Hắc Kiếm Đường hiện đang làm nội gián ngầm cho hắn.


“Các chủ!” Mặc Kỷ khàn giọng gọi, cung kính dâng lên hai vật phẩm bằng cả hai bàn tay.


Vật thứ nhất là một thanh kiếm nặng nề, thô kệch bằng đồng thau khắc đầy bùa chú phong ấn—chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng mà Lam Phong đã làm thất lạc dưới hầm ngục mỏ quặng Hắc Sơn trong trận chiến giải phóng phu mỏ.


“Thuộc hạ đã lén quay lại phế tích hầm ngục mỏ quặng và tìm thấy chiếc vỏ kiếm này trước khi quân của quan phủ Triệu Cao phong tỏa hoàn toàn lối vào,” Mặc Kỷ giải thích. “Có chiếc vỏ kiếm này gia cố bằng Thiết Tủy, tà khí của cổ kiếm U Minh mới được kiềm chế hoàn toàn.”


Lam Phong đón lấy chiếc vỏ kiếm đồng nặng trịch, tra thanh cổ kiếm U Minh rỉ sét vào trong. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, các đường bùa chú trên vỏ kiếm khẽ phát sáng xám bạc rồi tắt lịm, khóa chặt hoàn toàn luồng oán khí lạnh buốt đang rò rỉ ra xung quanh. Cảm giác nóng rực trong đan điền hắn lập tức dịu đi rất nhiều.


“Vật thứ hai là gì?” Sở Cuồng bước tới, trầm giọng hỏi.


Mặc Kỷ dâng lên một cuộn da thú loang lổ vết dầu mỡ, mở ra lộ rõ sơ đồ các tuyến đường hành quân biên cương: “Đây là sơ đồ vận chuyển của Hắc Kiếm Đường. Độc Cô Bá đang chuẩn bị vận chuyển một chuyến hàng Hắc Sắt Quặng khổng lồ từ mỏ quặng cổ biên thùy tiến về phía Trung Nguyên để dâng hiến cho Thiên Kiếm Giáo. Chuyến hàng này chính là mạch máu kinh tế lớn nhất của chúng.”


Lam Phong nhận lấy cuộn sơ đồ, dùng Tâm Nhãn để ‘nhìn’ rõ các nét vẽ mực đen. Ánh mắt hắn dừng lại ở một ký hiệu hình đầu sói đỏ thẫm ở rìa bản đồ: “Độc Cô Bá canh phòng chuyến hàng này thế nào?”


“Hắn biết Các chủ vẫn còn sống và đang lùng sục khắp nơi,” giọng Mặc Kỷ run lên nhẹ vì lo sợ. “Độc Cô Bá đã dùng một lượng lớn Kiếm Khí Thạch rỉ sét để thuê Quỷ Kiếm Ma—sát thủ khát máu nổi danh biên thùy sử dụng Huyết Ma Kiếm Quyết tàn độc tự hại bản thân để tăng sát thương. Tên điên đó đang dẫn theo bầy chó săn tiến sát thung lũng sương mù, tàn sát các làng mạc xung quanh Biên Thùy Trấn để ép huynh phải lộ diện.”


Gian phòng rơi vào một khoảng câm lặng ngột ngạt. Sở Cuồng vung nhẹ trọng kiếm, cười lạnh: “Quỷ Kiếm Ma sao? Lão tử đã nghe danh tên điên này từ lâu. Hắn thích uống máu kẻ bại trận để nuôi dưỡng thanh kiếm rỉ sét của mình.”


Lam Phong đứng sừng sững bên cửa sổ. Hắn biết, nếu hắn tiếp tục ẩn nấp tại y quán để dưỡng thương, bầy chó săn của Quỷ Kiếm Ma sẽ sớm tìm ra nơi này, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Thẩm Dao và em gái Lam Phượng đang hôn mê ở gian phòng bên cạnh. Hắn không thể trốn tránh mãi trong bóng tối.


Hắn đưa bàn tay phải sần sùi chai sạn, siết chặt lấy chiếc Vỏ Kiếm Thanh Đồng thô kệch đeo sau lưng. Tiếng kim loại đồng thau va chạm vào chuôi kiếm rỉ sét phát ra một âm thanh đanh thép, lạnh lùng dội thẳng vào màn sương mù ngoài cửa sổ.


“Chúng ta không đợi hắn tìm đến,” Lam Phong khàn giọng nói, ánh mắt rực lên sát ý lạnh buốt dưới dải băng vải xám. “Ta sẽ chặn đứng chuyến hàng Hắc Sắt Quặng của chúng ngay trên đường vận chuyển, triệt tiêu nguồn tài nguyên luyện ma kiếm của kẻ thù, và lấy đầu Quỷ Kiếm Ma để tế vong hồn sư môn!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!