Kiếm Ảnh Trong Sương
Đôi rìu ngắn của Huyết Lang khẽ va chạm vào nhau phát ra tiếng rít buốt tai, gieo rắc nỗi tuyệt vọng tột cùng vào không gian câm lặng. Luồng sương độc màu xanh tím từ đầm lầy phía dưới vẫn không ngừng cuồn cuộn dâng cao, liếm láp lấy gấu áo lam xám sờn rách của Lam Phong. Dưới chân hắn, những cọng cỏ dại bị oán khí lạnh buốt rò rỉ từ thanh Cổ Kiếm U Minh đeo sau lưng đóng băng tức thì, hóa thành những sợi băng đen kịt, giòn vụn dưới sức ép của bầu không khí căng thẳng.
Lam Phong đứng đó, tựa lưng vào Sở Cuồng. Hắn khẽ mím môi. Đầu lưỡi của hắn hoàn toàn trống rỗng, không một chút cảm giác. Ngày thứ nhất của khế ước tịch diệt vị giác tàn nhẫn vẫn đang vận hành hoàn hảo, tước đoạt đi mọi hương vị của thế gian. Hắn không thể nếm được vị mặn chát của mồ hôi đang lăn dài trên má, cũng chẳng cảm nhận được vị tanh nồng của ngụm máu bầm đang ứ nghẹn nơi cổ họng. Thế giới đối với hắn lúc này chỉ là một khoảng không vô vị, nhạt nhẽo đến đáng sợ.
Không chỉ có vị giác, bả vai trái của Lam Phong lúc này cũng đang truyền đến một cảm giác đáng sợ hơn gấp bội. Dưới lớp y phục rách nát, một mảng da thịt lớn ở vai trái đã chuyển sang màu xám tro nhạt, cứng ngắc và lạnh ngắt như một tảng đá hộc. Dấu hiệu hóa đá vai trái—di chứng tàn nhẫn của Sự hóa đá xương khớp do oán khí ăn mòn kinh mạch—đang lan rộng. Hắn hoàn toàn mất đi xúc giác ở bả vai trái, cánh tay trái buông thõng, run rẩy nhẹ dưới lớp băng gạc quấn chặt bàn tay bị bỏng nhiệt rách da từ lò rèn. Mọi cử động nhỏ nhất của vai trái đều giống như việc cố gắng bẻ gãy một khúc gỗ mục khô khốc.
“Tiểu tử thối, chịu đựng được không?” Giọng nói trầm hùng của Sở Cuồng vang lên ngay phía sau lưng hắn, mang theo hơi thở nồng nặc mùi rượu mạnh. Gã vác thanh Trọng Kiếm Vô Phong đen xì khổng lồ trên vai, bắp cơ cuồn cuộn căng lên dưới lớp áo da thú phong trần.
“Được.” Lam Phong khàn giọng đáp. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng dải băng vải xám ngâm dược quấn chặt quanh trán và mắt hắn đã ngăn chặn mọi mùi vị của sương độc. Mặt trong của dải băng, những đường chỉ thêu bùa chú tịnh hóa ngầm do Thẩm Dao âm thầm thêu dệt khẽ phát ra một luồng khí lạnh buốt thanh mát, dập tắt tiếng cười chế giễu ranh mãnh của kiếm linh U Minh đang không ngừng gào rú đòi hắn dâng hiến khứu giác vĩnh viễn trong đại não.
“Hắc hắc! Hai con chuột nhắt sắp chết đến nơi mà còn rỉ tai nhau cơ mật gì đó?” Huyết Lang đứng đối diện cười man rợ. Gã khoác chiếc áo choàng da sói đỏ thẫm bay phần phật trong gió độc, gương mặt rỗ chằng chịt vết sẹo co rúm lại đầy tàn ác. Đôi rìu ngắn rỉ sét gắn xích sắt trên tay gã khẽ quay tròn, tạo ra những luồng khí lưu màu đỏ tà dị. “Hôm nay, không có con mụ y sĩ mù kia cứu các ngươi đâu! Động Sương Mù này sẽ là mồ chôn của các ngươi, và thanh cổ kiếm kia sẽ thuộc về Hắc Kiếm Đường!”
“Muốn lấy kiếm của ta? Bước qua xác ta trước đã!” Sở Cuồng gầm lên một tiếng như sấm truyền biên thùy. Gã không đợi kẻ thù ra tay trước, lập tức dậm mạnh chân phải xuống đất, mượn lực nhảy vọt lên cao. Thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ vung lên, mang theo vạn cân trọng lực bổ thẳng xuống đầu Huyết Lang.
Nhưng sương độc trong thung lũng quá dày đặc. Làn sương trắng xóa kịch độc che khuất hoàn toàn tầm nhìn, biến mọi vật thể cách xa ba thước thành những cái bóng mờ ảo. Sở Cuồng tuy dũng mãnh nhưng trọng kiếm vốn không có lưỡi sắc bén, đòn đánh của gã dựa vào thanh thế và áp lực không khí. Giữa màn sương mù mịt, gã bị mất phương hướng trầm trọng. Nhát chém toàn lực của gã chém hụt vào một tảng đá hộc bên đường, tiếng “ầm” kinh hoàng vang lên, đá vụn bắn tung tóe nhưng không chạm được vào gấu áo của Huyết Lang.
“Sở huynh! Cẩn thận phía bên phải!” Lam Phong hét lớn.
Nhưng đã muộn. Huyết Lang là kẻ đã sống nửa đời người trong thung lũng sương mù hoang dã này, gã thông thạo địa hình đến từng ngách đá. Thấy Sở Cuồng chém hụt, gã cười khẩy một tiếng, thân hình gầy gò linh hoạt nhảy vọt, né tránh luồng gió kiếm của Sở Cuồng dễ dàng. Ngay lập tức, gã vung song rìu chém quét mù quáng vào sương mù dày đặc hướng về phía Sở Cuồng. Đường rìu xé gió tạo ra những luồng đao khí màu đỏ máu, ép Sở Cuồng phải chật vật tháo lui, suýt chút nữa trượt chân ngã xuống đầm lầy bùn lún kịch độc phía sau.
“Khốn kiếp! Sương mù này dày quá, lão tử không nhìn thấy gì cả!” Sở Cuồng gầm gừ, gã cố gắng vung kiếm chém bừa một nhát để phòng ngự tầm xa, nhưng lưỡi trọng kiếm khổng lồ xé gió suýt chút nữa sượt qua bả vai phải của Lam Phong. “Tiểu tử thối, tránh ra! Ta suýt chém trúng ngươi rồi!”
“Sở huynh, đứng im đó! Nhắm mắt lại và để ta làm đôi mắt của huynh!” Lam Phong trầm giọng quát.
Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng vải xám. Hắn không dùng mắt thường để nhìn thế giới nữa. Hắn kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng và vận hành Tâm Nhãn Khởi Đầu Quy Tắc.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới sương mù trắng xóa, độc hại biến mất hoàn toàn trong tâm thức Lam Phong. Thay vào đó, một không gian xám xịt, tĩnh lặng hiện lên sinh động. Những luồng gió độc, những vách đá rạn nứt, và cả nhịp tim của từng sinh vật sống hiện lên dưới dạng các dòng năng lượng dao động nhịp nhàng.
Hắn nghe thấy nhịp tim của Sở Cuồng: *Thình thịch... thình thịch...* mạnh mẽ, dồn dập nhưng đang bị rối loạn do mất phương hướng.
Hắn nghe thấy nhịp tim của bầy sói biến dị khổng lồ đang rình rập xung quanh: *Thình thịch, thình thịch...* nhanh, nông và đầy khát máu.
And most importantly, hắn định vị được nhịp tim của Huyết Lang cách đó mười lăm thước: *Thình thịch... thình thịch...* nặng nề, mang theo tần số tà dị của oán khí tích tụ. Gã đang âm thầm luồn lách qua các khe đá hộc phía bên sườn trái của Sở Cuồng, đôi rìu ngắn giấu sau lưng sẵn sàng tung đòn ám toán chí mạng.
“Huyết Lang! Ngươi trốn không thoát đâu!” Lam Phong khẽ lầm bầm.
Hắn vận hành Thân Pháp Nghịch Phong, uốn lượn cơ thể nương theo lực cản của luồng gió sương độc. Dù bả vai trái đã hóa đá nhẹ và hoàn toàn mất cảm giác, tay trái run rẩy không thể cử động, nhưng nửa thân người bên phải của hắn vẫn di chuyển vô cùng linh hoạt. Thân ảnh hắn nhấp nhô mờ ảo như một ngọn gió xám lướt đi trên vách đá trơn trượt, nhẹ nhàng tránh khỏi tầm kiểm soát của bầy sói biến dị đang chực chờ lao tới.
Huyết Lang từ trong sương mù áp sát Sở Cuồng, gã giơ cao đôi rìu ngắn rỉ máu, chuẩn bị chém đứt cổ họng của gã lãng tử kiếm sĩ. Nhưng ngay khi gã chuẩn bị ra đòn, gã bỗng cảm thấy một luồng sát khí buốt lạnh ập đến từ phía sau lưng.
“Kẻ nào?” Huyết Lang kinh hãi quay đầu lại, vung rìu chém quét một đường xé gió để phòng ngự.
Nhưng Lam Phong đã sớm đoán trước được đường rìu của gã qua sự dao động kiếm khí của Tâm Nhãn. Hắn dùng Nghịch Phong Bộ Pháp nhẹ nhàng lách người qua một bên, lưỡi rìu tàn độc sượt qua dải áo lam xám của hắn chỉ trong gang tấc, chém sập một mảng đá hộc phía sau.
“Sở huynh! Ngay bây giờ! Quét mạnh một kiếm xuống đất hướng ba giờ, dùng cuồng phong xua bớt sương mù quanh gã!” Lam Phong hét lớn, giọng nói đanh thép vang dội khắp thung lũng.
Sở Cuồng nghe thấy mệnh lệnh, không một chút do dự. Gã xoay người nửa vòng, dồn toàn bộ nội lực kiêu hùng vào hai cánh tay, vung thanh Trọng Kiếm Vô Phong đập mạnh xuống mặt đất đá cứng ngắc trước mặt.
“BÁ VƯƠNG KÍCH!”
*ẦM!*
Một tiếng nổ kinh hoàng như sấm sét nổ tung ngay dưới lòng đất thung lũng. Sức nặng của trọng kiếm kết hợp với nội lực cuồng bạo tạo ra một luồng sóng xung kích khổng lồ, quét sạch cát đá và tạo ra một luồng gió xoáy mãnh liệt thổi bùng ra xung quanh. Luồng gió bão tạm thời thổi bay làn sương độc dày đặc trong phạm vi mười trượng, để lộ thân hình gầy gò của Huyết Lang đang đứng chơi vơi giữa khoảng không trống trải, đôi mắt gã trợn ngược vì kinh ngạc khi thấy Lam Phong đã áp sát hắn từ bao giờ.
Lối đánh du kích ẩn nấp trong sương mù của Huyết Lang hoàn toàn bị phá vỡ. Gã bị luồng gió xoáy của Sở Cuồng làm mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại.
Lam Phong không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Hắn dồn toàn bộ kiếm khí Thanh Phong ôn hòa còn sót lại trong đan điền vào cánh tay phải cầm kiếm. Thanh cổ kiếm rỉ sét U Minh đeo sau lưng khẽ reo lên một tiếng o o u uất, sẵn sàng giải phóng oán lực hủy diệt.
Nhưng Lam Phong biết, nếu hắn rút cổ kiếm ra lúc này, oán khí rò rỉ sẽ lập tức cắn nuốt khứu giác của hắn vĩnh viễn. Hắn phải kiềm chế. Hắn dùng chính vỏ kiếm Thanh Đồng cũ nát đang đeo để dẫn truyền kiếm khí ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp.
“Thanh Phong Nhất Kiếm!”
Lam Phong đâm thẳng một kiếm nhanh như gió thổi qua khe cửa. Nhát chém tối giản, không một chút động tác thừa thãi, nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Một vệt sáng màu lam nhạt lướt nhanh qua khoảng không vừa được dọn sạch sương mù, đâm thẳng vào bả vai phải của Huyết Lang.
*PHẬP!*
Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe. Đường kiếm chính xác xuyên thủng bả vai phải của Huyết Lang, chặt đứt hoàn toàn gân tay của gã. Đôi rìu ngắn gắn xích sắt tuột khỏi tay gã, rơi keng keng xuống đất đá lạnh ngắt. Huyết Lang gào thét đau đớn, gã quỵ gối xuống đất, một tay ôm chặt lấy bả vai đang phun máu xối xả, ánh mắt nhìn Lam Phong đầy vẻ sợ hãi tột cùng.
“Ngươi... ngươi không phải là một phế nhân mù... Ngươi là quỷ dữ!” Huyết Lang khàn giọng rên rỉ, cơ thể gã run lên bần bật.
Trận quyết chiến kết thúc. Lam Phong thu kiếm, đứng sừng sững giữa làn sương mù đang bắt đầu khép lại. Nhưng ngay lập tức, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ập đến đại não hắn. Việc duy trì Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng trong tình trạng kinh mạch bị tàn phá và vai trái hóa đá đã tiêu hao một lượng tinh thần lực cực hạn của hắn. Đầu óc hắn quay cuồng, mắt tối sầm lại dưới dải băng xám, hắn phải chống kiếm xuống đất để giữ cho cơ thể không quỵ ngã.
“Tiểu tử, giỏi lắm!” Sở Cuồng bước tới, đỡ lấy bả vai phải của Lam Phong, cười lớn. “Một kiếm vừa rồi thật sự quá nhanh, ngay cả lão tử cũng không nhìn rõ!”
Lam Phong khẽ lắc đầu để tìm lại sự tỉnh táo. Hắn không nói gì, lẳng lặng bước lại gần thân hình đang run rẩy của Huyết Lang. Hắn dùng Tâm Nhãn để cảm nhận dòng chảy năng lượng trên người gã bandit leader. Hắn muốn tìm kiếm Băng Hàn Thảo để cứu mạng mình, nhưng khi tay hắn lướt qua ngực áo rách nát của Huyết Lang, hắn bỗng chạm phải một vật thể nhỏ, tròn và lạnh ngắt.
Lam Phong thò tay vào ngực áo gã, rút ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu đen tuyền. Khi hắn mở nắp lọ, một luồng oán khí màu đỏ đen đậm đặc lập tức bốc lên, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc bám chặt vào không gian xung quanh.
Nằm sâu trong lọ là một viên đan dược màu đen xộc mùi máu, bề mặt loang lổ những đường vân đỏ rực như mạch máu đang đập nhẹ.
*Oán Linh Đan.*
Đầu óc Lam Phong chấn động kịch liệt. Hắn nhận ra thứ tà dược này. Đây là loại tà đan cực độc chuyên dùng để kích thích oán khí biến kiếm sĩ sống thành kiếm nô mất trí, thứ chỉ có thể được luyện chế từ bể máu tà tính trong xưởng luyện của Độc Cô Kính—trưởng lão tà luyện của Hắc Kiếm Đường.
Huyết Lang sử dụng thứ này để tăng cường sức mạnh dã man tạm thời cho bản thân và bầy sói biến dị. Điều này chứng minh tà giáo đang ngầm cung cấp tà dược cho các băng nhóm biên thùy để cô lập y quán Thẩm Dao, và âm mưu tàn bạo của chúng đã lan rộng khắp vùng biên viễn nghèo đói này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!