Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Động Sương Mù Nguy Hiểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt ập đến như một trận hỏa hoạn thiêu rụi từ tận sâu trong đan điền. Lam Phong nằm trên giường tre của y quán, toàn thân run rẩy dữ dội dưới lớp chăn mỏng. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, nhưng da thịt hắn lại nóng rực như một thanh sắt vừa rút ra khỏi lò nung. Độc tố quặng sắt cổ từ hầm mỏ Hắc Sơn, sau trận chiến kinh hoàng ở tập trước, đã hoàn toàn bùng phát, clashing dữ dội với luồng oán khí âm hàn của Cổ Kiếm U Minh đang ký sinh trong kinh mạch hắn.


Hắn cố gắng nuốt nước bọt, nhưng đầu lưỡi hoàn toàn tê dại, trống rỗng và lạnh ngắt. Đúng vậy, đây là ngày thứ nhất của sự tịch diệt vị giác. Hắn không thể nếm được vị ngọt của nước, vị tanh của máu, hay bất kỳ hương vị nào của trần thế. Thế giới đối với hắn lúc này chỉ còn là một khoảng không vô vị, được lấp đầy bởi những cơn đau buốt rát thực tế.


“Đừng cử động! Huynh càng vận khí, độc tố càng chạy nhanh vào tim phế!”


Một bàn tay mềm mại, mát lạnh khẽ áp lên trán Lam Phong, xoa dịu phần nào cơn nóng hỏa thiêu. Trong thế giới nhạt nhòa của hắn, bóng dáng thanh khiết của Thẩm Dao hiện lên. Nàng quỳ bên giường bệnh, đôi mắt mù phủ dải băng lụa xám khẽ hướng về phía hắn, những ngón tay thon dài run rẩy khi bắt mạch cho hắn. Sắc mặt nàng nhợt nhạt hơn cả thường ngày.


“Kinh mạch của huynh... đang bị oán hỏa tự thiêu,” Thẩm Dao khẽ cắn môi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ hoảng sợ. “Độc tố quặng sắt cổ đã ăn mòn đến phế phủ. Bả vai trái của huynh đã bắt đầu hóa đá nhẹ, nếu không kịp thời dập tắt ngọn lửa này, khớp xương vai sẽ hoàn toàn hóa thành đá xám, và kinh mạch của huynh sẽ vỡ vụn trong vòng ba canh giờ nữa.”


Sở Cuồng đứng bên cạnh vách gỗ, vai khoác hồ lô rượu lớn, lưng đeo thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì. Gã chau mày, giọng nói trầm hùng mất đi vẻ hào sảng thường ngày: “Thẩm cô nương, y quán của cô có sẵn thuốc giải không? Nhìn tiểu tử này sắp biến thành một pho tượng đá đến nơi rồi.”


Thẩm Dao lắc đầu, tiếng thở dài của nàng u uất như sương mù ngoài thung lũng: “Thuốc giải cốt lõi là Băng Hàn Thảo, loại thảo dược mang tính hàn cực mạnh chỉ mọc ở vách đá sâu nhất trong Động Sương Mù. Nhưng... lối vào thung lũng sương mù đã bị phong tỏa hoàn toàn.”


“Phong tỏa? Kẻ nào gan lớn như vậy?” Sở Cuồng nheo mắt, sát khí khẽ rò rỉ từ thanh trọng kiếm sau lưng.


“Là Huyết Lang Băng,” Thẩm Dao khẽ cúi đầu, bàn tay siết chặt hộp kim châm ngọc bảo. “Băng cướp khét tiếng tàn bạo ở biên thùy. Chúng nhận tiền từ Hắc Kiếm Đường để bao vây cô lập y quán, chặn đứng mọi nguồn dược liệu có thể cứu mạng Các chủ. Chúng biết huynh đang bị trọng thương, và chỉ cần kéo dài thời gian, huynh sẽ tự diệt vong.”


“Hắc Kiếm Đường...” Lam Phong khàn giọng lầm bầm, hàm răng siết chặt đến mức rỉ máu. Hắn không nếm được vị máu tanh, nhưng nỗi hận diệt môn và sự tàn bạo của kẻ thù khiến đan điền hắn một lần nữa sôi trào. Hắn không thể nằm đây chờ chết. Em gái hắn, Lam Phượng, vẫn đang nằm hôn mê ở gian phòng bên cạnh, chiếc trâm ngọc trừ tà của mẹ đặt bên gối nàng đã xuất hiện vết nứt nhẹ. Hắn là chỗ dựa duy nhất của nàng.


“Sở huynh... giúp ta gượng dậy,” Lam Phong khàn giọng nói, bàn tay phải run rẩy tìm kiếm Ngọc bài Thanh Phong trong ngực áo.


“Tiểu tử thối, ngươi điên rồi sao?” Sở Cuồng bước tới, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định bất khuất dưới dải băng xám của Lam Phong, gã im lặng. Gã hiểu, một kiếm sĩ thà chết trên đường kiếm còn hơn nằm chờ chết trên giường bệnh.


Thẩm Dao biết không thể ngăn cản hắn. Nàng thở dài, lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa dịch chiết màu xám: “Đây là Cổ Bản Thảo Dịch, có tác dụng gây tê liệt thần kinh tạm thời. Huynh hãy bôi lên bả vai trái để giảm bớt cơn đau buốt khi di chuyển. Nhưng nhớ kỹ, đây chỉ là thuốc tạm thời, nếu lạm dụng, quá trình hóa đá khớp xương sẽ đẩy nhanh hơn.”


Lam Phong gật đầu. Hắn tự tay bôi thứ dịch chiết lạnh ngắt lên bả vai trái đang cứng đờ của mình. Cảm giác đau đớn dịu đi phần nào, nhưng bả vai vẫn nặng nề như đeo một tảng đá ngàn cân. Hắn quấn chặt dải băng vải xám ngâm dược lên mắt. Bùa chú tịnh hóa ngầm do Thẩm Dao thêu ở mặt trong dải băng khẽ phát sáng ấm áp, giữ cho đầu óc hắn tỉnh táo trước lời thì thầm dụ dỗ của kiếm linh U Minh đang gào rú đòi dâng hiến khứu giác.


“Ta đi cùng ngươi,” Sở Cuồng vỗ mạnh vào bả vai phải của Lam Phong, cười hắc hắc. “Trọng kiếm của ta cũng đang thèm uống máu lũ sói hoang kia rồi.”


Hai người bước ra khỏi y quán Thẩm Dao khi bình minh vẫn chưa lên, thung lũng sương mù bao phủ một màu xám xịt, lạnh lẽo và đầy rẫy tử khí. Lam Phong bước đi đơn độc, Cổ Kiếm U Minh không vỏ phong ấn đeo sau lưng hắn khẽ rung lên, liên tục rò rỉ oán khí nhẹ đóng băng những giọt sương mai trên cỏ dại thành những sợi băng đen kịt.


Họ tiến sâu vào thung lũng hoang dã. Sương mù ở đây không phải sương mù thông thường, mà là độc sương dày đặc do tà khí quặng sắt rò rỉ, ăn mòn da thịt và làm mờ mịt mọi tầm nhìn. Lam Phong hoàn toàn mất đi vị giác, khứu giác của hắn cũng bị dải băng ngâm dược hạn chế để bảo vệ não bộ. Thế giới của hắn lúc này chỉ còn là những tiếng động cực nhỏ và dòng chảy năng lượng xám xịt của Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng.


“Vút! Vút! Vút!”


Tiếng xé gió sắc nhọn đột ngột vang lên từ các vách đá cao phía trên.


“Cẩn thận! Tiễn độc!” Sở Cuồng hét lớn.


Từ trong sương mù mờ mịt, hàng chục mũi tên đen tẩm kịch độc quặng sắt lao thẳng về phía hai người với tốc độ kinh hoàng. Chúng được bắn ra bởi các xạ thủ ẩn nấp của Huyết Lang Băng, những kẻ đã thông thạo địa hình thung lũng sương mù và chiếm ưu thế tuyệt đối về tầm nhìn.


Sở Cuồng không hề nao núng. Gã bước lên một bước chắn trước mặt Lam Phong, vung thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ vẽ nên một vòng tròn cuồng bạo giữa không trung.


“Cuồng Phong Trọng Kiếm!”


Một luồng gió xoáy cực mạnh bùng phát từ lưỡi kiếm không cạnh, tạo thành một bức tường gió xám xịt đánh bật toàn bộ tiễn độc đang lao tới. Tiếng kim loại va chạm “keng keng” vang dội, những mũi tên độc bị bẻ gãy văng ra ngoài, cắm phập vào vách đá xung quanh, ăn mòn đá hộc thành những vũng nước đen sủi bọt.


“Lũ chuột nhắt! Có giỏi thì bước ra đây đấu tay đôi với ta!” Sở Cuồng gầm lên, gã vung trọng kiếm chém mạnh một nhát hướng về phía vách đá để mở đường.


Nhưng sương mù quá dày đặc, luồng kiếm khí cuồng bạo của gã chỉ chém sập một góc đá hộc, hoàn toàn mất phương hướng và không thể chạm tới kẻ thù ẩn nấp. Tiếng cười chế giễu của bọn cướp vang lên từ bốn phương tám hướng, lẫn trong tiếng sói tru rợn người.


Cùng lúc đó, làn sương độc màu xanh tím từ đầm lầy phía dưới bắt đầu dâng cao, bao phủ chân hai người. Chất độc axit bắt đầu ăn mòn giày da và đốt cháy kinh mạch của Lam Phong. Cơn sốt oán hỏa trong đan điền hắn bùng lên dữ dội, bả vai trái hóa đá nhẹ bắt đầu co rút đau đớn.


“Khụ!” Lam Phong ho nhẹ, một ngụm máu tươi trào ra khóe miệng, nhưng đầu lưỡi hắn vẫn lạnh ngắt, không nếm được vị tanh nồng. Kinh mạch của hắn đang bị tàn phá thêm do vận khí di chuyển nhanh trong sương độc.


“Tiểu tử, đầm lầy này có độc! Chúng ta không thể đứng im chịu trận!” Sở Cuồng hét lên, gã cố gắng dìu Lam Phong tránh các vũng bùn lún.


“Để ta dẫn đường... Hãy đi theo bước chân của ta,” Lam Phong khàn giọng nói.


Hắn nhắm nghiền đôi mắt dưới dải băng xám, hoàn toàn từ bỏ việc nhìn bằng mắt thường. Hắn kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng. Trong thế giới xám xịt của tâm thức, những dòng chảy năng lượng của độc sương và tiếng rít gió của tiễn độc hiện lên rõ ràng như những đường vân chỉ. Hắn nghe thấy tiếng gió thổi qua khe đá hẹp phía trước—đó chính là lối vào Động Sương Mù.


“Thân Pháp Nghịch Phong!”


Lam Phong gồng mình chịu đựng cơn đau buốt ở vai trái, uốn lượn cơ thể nương theo sức cản của gió độc. Thân ảnh hắn nhấp nhô mờ ảo như một ngọn gió lam nhạt lướt qua các kẽ đá hẹp, né tránh hoàn toàn các bẫy bùn lún và những mũi tên độc bắn lén từ góc khuất. Sở Cuồng vác trọng kiếm bám sát phía sau, dùng sức mạnh thô sơ đập tan những tảng đá cản đường.


Nhờ sự định vị chính xác của Tâm Nhãn, hai người đã vượt qua được vùng đầm lầy kịch độc, áp sát lối vào Động Sương Mù. Cửa động ẩm ướt hiện ra trước mắt, tỏa ra luồng khí lạnh buốt thanh mát của Băng Hàn Thảo. Hy vọng cứu mạng đã ở ngay trước mắt.


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước vào hang động, sương mù xung quanh đột ngột ngưng tụ dữ dội.


Từ trong bóng tối của các khe đá, hàng chục bóng đen mặc chiến giáp da sói đỏ thẫm từ từ bước ra, khóa chặt mọi đường lui của hai người. Tiếng gầm gừ của bầy sói biến dị khổng lồ áp sát từ mọi phía, đôi mắt đỏ rực của chúng rực sáng trong đêm tối sương mù.


Từ giữa đám đông, một nam tử trung niên mặt rỗ, vai khoác áo choàng da sói đỏ, tay cầm đôi rìu ngắn gắn xích sắt bước ra. Gã nhìn Lam Phong với ánh mắt tàn nhẫn, dâm đãng và khát máu. Đó chính là Huyết Lang—thủ lĩnh của Huyết Lang Băng.


“Ha ha ha! Tiểu tử thối Thanh Phong Kiếm Các, ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi thung lũng sương mù này sao? Hôm nay, đầu của ngươi và thanh cổ kiếm kia sẽ là món quà tuyệt vời nhất để ta dâng lên Độc Cô Bá đại nhân!” Huyết Lang cười man rợ, đôi rìu ngắn trên tay gã khẽ va chạm vào nhau phát ra những tiếng rít buốt tai.


Sương độc bốc lên dày đặc che khuất hoàn toàn lối thoát, tiếng sói tru áp sát từ mọi phía gieo rắc nỗi tuyệt vọng tột cùng vào không gian câm lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!