Chỉ Nhất Tâm Nhãn
Mười cây độc châm Bạch Cốt xé gió lao thẳng vào ô cửa sổ phòng bệnh của Lam Phượng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tiếng rít buốt lạnh của kim độc dội thẳng vào màng nhĩ Lam Phong, bén nhọn và tàn nhẫn như muốn đâm xuyên qua cả linh hồn hắn. Ở gian phòng bên cạnh, em gái hắn – Lam Phượng – vẫn đang nằm hôn mê, đôi chân bại liệt quấn chặt lớp vải lanh xám hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Chiếc trâm ngọc trừ tà của mẹ đặt trên bàn gỗ khẽ rung lên bần bật, luồng sáng lục nhạt tỏa ra yếu ớt như một ngọn nến sắp tàn trước cơn bão dữ.
“Không... Ta tuyệt đối không để ngươi chạm vào Phượng nhi!”
Lam Phong gào lên một tiếng khàn đục. Cơn giận dữ và oán hận tột cùng thiêu đốt đan điền hắn, khiến dòng kiếm khí Thanh Phong ôn hòa trong người đột ngột sôi trào dữ dội. Hắn muốn dùng mắt thường để nhìn, nhưng thị lực suy giảm vĩnh viễn năm mươi phần trăm chỉ mang lại một màn sương mờ mịt, nhạt nhòa. Bàn tay trái quấn băng gạc dày cộp vì vết bỏng lò rèn đau rát như bị lửa đốt, rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải trắng. Bả vai trái bị liệt nhẹ do kịch độc rết rừng của Tào Nhị co rút đau đớn, khiến nửa thân người hắn run rẩy dữ dội.
*“Nhỏ máu vào đi, tiểu tử! Hãy dâng hiến khứu giác cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để nghiền nát mười cây kim độc kia!”* Giọng nói kiêu ngạo, tham lam của kiếm linh U Minh lại gầm rú trong đại não Lam Phong, thôi thúc hắn cắn rách đầu ngón tay để giải phóng phong ấn cổ kiếm.
Nhưng ngay khi răng hắn sắp chạm vào da thịt, dải băng vải xám ngâm dược quấn quanh trán hắn chợt tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thanh mát. Những đường chỉ thêu bùa chú tịnh hóa ngầm do Thẩm Dao âm thầm thêu ở mặt trong dải băng khẽ phát sáng ấm áp, áp chế luồng oán khí đang điên cuồng đòi bộc phát của U Minh. Đầu óc Lam Phong bỗng chốc tỉnh táo lại. Hắn nhớ đến lời dạy của Thẩm Dao dưới đáy thung lũng sương mù: *“Khi mắt không thấy, tai không nghe, hãy để tâm cảnh của huynh hòa cùng tiếng gió. Kiếm đạo chân chính nằm ở kiếm tâm, không phụ thuộc vào đôi mắt vật lý.”*
“Ta không cần dâng hiến thêm giác quan nào nữa... Chỉ một Tâm Nhãn là đủ!”
Lam Phong nhắm nghiền đôi mắt mờ mịt dưới dải băng xám. Hắn hoàn toàn từ bỏ việc nhìn bằng mắt thường, kích hoạt Tâm Nhãn Sơ Bộ Cảm Ứng.
Trong tích tắc, thế giới xám xịt của Tâm Nhãn mở ra trong tâm thức hắn. Mọi cảnh vật xung quanh không còn là những hình ảnh nhạt nhòa, mà biến thành những dòng chảy năng lượng dao động nhịp nhàng. Hắn “nhìn” thấy luồng tà khí màu đỏ đen của Bạch Sát lơ lửng trên mái nhà tranh, thấy luồng khí dũng mãnh màu lam nhạt của Sở Cuồng đang giằng co với Hắc Sát giữa sân. Và rõ ràng nhất, là mười vệt sáng xám tro nhọn hoắt, rạch rách các dòng khí lưu, đang lao thẳng về phía ô cửa sổ phòng bệnh của Lam Phượng với tốc độ kinh hoàng.
Lam Phong nín thở, lắng nghe tiếng rít của kim độc đập vào các luồng khí lưu trong gió. Hắn bước lên một bước, bàn tay trái bỏng rát siết chặt chiếc vỏ kiếm đồng cũ nát nhặt ngoài hiên. Dù bả vai trái đau đớn như bị hàng ngàn cây kim châm, hắn vẫn dồn toàn bộ nội lực ôn hòa của Thanh Phong Tâm Pháp vào vỏ kiếm đồng, vung một vòng tròn hoàn mỹ trước hiên nhà.
“Thanh Phong Tụ Khí Trận!”
Một luồng gió xoáy màu xanh lam nhạt lập tức cuộn lên từ mặt đất, quay tròn với tốc độ cực cao, tạo thành một bức tường gió xoáy hình khiên vững chắc chắn trước ô cửa sổ phòng bệnh.
“KENG! KENG! KENG! KENG!”
Mười tiếng va chạm kim loại giòn giã vang dội liên hồi giữa không trung. Mười cây độc châm Bạch Cốt kịch độc bắn trúng vào khiên gió xoáy, lập tức bị lực ly tâm cực đại đánh bật văng ra ngoài, cắm phập xuống đất đá xung quanh sân y quán. Những vệt khói đen xì bốc lên ngùn ngụt từ mặt đất bị ăn mòn, cỏ dại xung quanh héo rũ trong nháy mắt.
“Cái gì?! Tên phế nhân kia lại có thể chặn đứng độc châm của ta bằng một chiếc vỏ kiếm đồng cũ nát?” Bạch Sát trên mái nhà kinh hoàng hét lên, đôi mắt xảo quyệt đầy vẻ không tin nổi. Nàng ta không ngờ một kẻ mù, tàn phế một nửa cơ thể lại có thể định vị chính xác quỹ đạo của độc châm Bạch Cốt trong bóng tối sương mù.
Phía bên kia sân, Sở Cuồng thấy Lam Phong đã bảo vệ được em gái an toàn, gã cười vang dội như sấm truyền: “Ha ha ha! Khá lắm tiểu tử! Lũ chuột nhắt Hắc Kiếm Đường, nhìn đi đâu đấy!”
Sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn nổi lên trên hai cánh tay trần sạm đen của Sở Cuồng. Gã ngửa cổ uống cạn ngụm rượu mạnh cuối cùng từ hồ lô, vận chuyển Cuồng Kiếm Quyết đến cực hạn. Thanh Trọng Kiếm Vô Phong khổng lồ đen xì trên tay gã rung lên bần bật, tỏa ra luồng cuồng phong gào rú như mãnh thú thức tỉnh.
“Bá Vương Kích!”
Sở Cuồng gầm lên một tiếng sấm sét, vung thanh trọng kiếm không lưỡi đập mạnh xuống mặt đất. Một tiếng “ẦM” kinh thiên động địa nổ tung. Sức nặng khủng khiếp của trọng kiếm cộng hưởng với luồng chân nguyên cuồng bạo tạo thành một làn sóng chấn động mặt đất lan tỏa ra xung quanh.
Sợi xích sắt Hồn Xích ngâm độc vốn đang quấn chặt khóa lực lượng của Sở Cuồng bị làn sóng chấn động chấn vỡ hoàn toàn. Tiếng kim loại đứt gãy “xoảng xoảng” vang dội khắp sân y quán, những mắt xích sắt rỉ sét vỡ vụn bắn ra như mưa, găm sâu vào vách đất và hàng rào gỗ dâm bụt. Hắc Sát bị phản lực cực đại chấn động lùi lại hơn mười bước, lồng ngực gã phập phồng dữ dội, một ngụm máu đen tà tính trào ra khóe miệng dưới lớp băng vải đen che mặt.
“Sở Cuồng... Sức mạnh cơ bắp của ngươi lại có thể phá vỡ Hồn Xích của ta?” Hắc Sát khàn giọng rít lên, ánh mắt lộ ra sự kiêng dè tột độ.
Bạch Sát thấy Hắc Sát bị thương và đòn độc châm của mình bị cản phá hoàn toàn, nàng ta biết cục diện đã xoay chuyển bất lợi. Nếu tiếp tục chiến đấu với một Sở Cuồng dũng mãnh và một Lam Phong có Tâm Nhãn kỳ dị, chúng chắc chắn sẽ phải bỏ mạng tại đây.
“Hôm nay mạng các ngươi lớn! Nhưng Độc Cô Bá đại nhân sẽ không để các ngươi sống sót rời khỏi thung lũng này đâu!” Bạch Sát rít lên tàn ác.
Nàng ta vung tay ném xuống đất một viên tà khôi độc. Một luồng khói đen kịt, hôi thối bùng phát dữ dội, che khuất toàn bộ tầm nhìn của y quán chỉ trong chớp mắt. Khi Sở Cuồng vung trọng kiếm quét tan màn khói độc, bóng dáng của Hắc Sát và Bạch Sát đã hoàn toàn biến mất vào rừng sâu thung lũng sương mù dày đặc.
“Khụ... Khụ...”
Lam Phong đứng ngoài hiên, chiếc vỏ kiếm đồng cũ nát trên tay trái khẽ rơi xuống thềm đá, phát ra tiếng động khô khốc. Hắn cố gắng vận hành nội lực để lao theo hướng sương mù truy kích kẻ thù, nhưng vừa bước được hai bước, bả vai trái của hắn đột ngột cứng đờ.
Một cơn đau buốt lạnh, tê dại thấu tận xương tủy dội thẳng vào tim hắn. Lam Phong quỵ gối xuống đất, đan điền sôi trào dữ dội, một ngụm máu tươi trào ra khóe miệng.
Trong thế giới xám xịt của Tâm Nhãn, Lam Phong bàng hoàng “nhìn thấy” một lớp màu xám tro nhạt, cứng ngắc như đá đang âm thầm lan rộng từ bả vai trái xuống khớp khuỷu tay của mình. Di chứng Sự hóa đá xương khớp—cái giá tàn nhẫn của việc ép tim và vận khí quá mức khi cơ thể chưa hồi phục độc rết—đang bắt đầu gặm nhấm thể xác hắn.
“Các chủ!”
Từ trong gian phòng thuốc, Thẩm Dao vội vã lao ra. Dù hai mắt bị che bởi dải băng lụa xám, nàng vẫn di chuyển cực kỳ chính xác nhờ thính giác nhạy bén. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lam Phong, những ngón tay thon thả run rẩy chạm vào bả vai trái đang cứng đờ như đá của hắn, sắc mặt nàng lập tức trở nên nhợt nhạt.
“Kinh mạch của huynh... độc tố quặng sắt cổ đang bùng phát dữ dội, xương khớp vai trái của huynh đã bắt đầu hóa đá nhẹ rồi!” Thẩm Dao lo lắng nói, giọng nói dịu dàng thường ngày giờ đây tràn đầy sự hoảng sợ.
Sở Cuồng vác trọng kiếm bước lại gần, nhìn vết thương bốc khói đen trên vai Lam Phong, gã thở dài, hớp một ngụm rượu: “Tiểu tử thối, ngươi quá liều mạng rồi. Độc tính bùng phát thế này, đan điền của ngươi sẽ vỡ vụn trước khi kịp báo thù đấy.”
Lam Phong cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau buốt rát đang lan tỏa khắp nửa thân người trái. Hắn không ngửi thấy mùi máu tanh trên khóe miệng, cũng không cảm nhận được vị đắng của ngụm máu vừa phun ra. Vị giác của hắn đã mất ngày thứ nhất, và giờ đây, cả xúc giác của bả vai trái cũng đang dần biến mất dưới lớp đá xám lạnh lẽo.
Nỗi sợ hãi mơ hồ về việc trở thành một pho tượng vô tri vô giác, câm lặng vĩnh viễn lại trỗi dậy trong tâm thức hắn. Nhưng nhìn vào gian phòng bệnh nơi Lam Phượng đang nằm, ánh mắt Lam Phong dưới dải băng xám lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
“Ta... ta vẫn chưa giết được Độc Cô Bá... Ta tuyệt đối không thể ngã xuống ở đây.” Lam Phong khàn giọng lầm bầm, bàn tay phải siết chặt Ngọc bài Thanh Phong trong ngực áo để tìm kiếm một chút ấm áp ôn hòa cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!