Đêm Mưa Biên Thùy Đẫm Máu
Tiếng sấm rền rĩ lăn dài trên những rặng núi đá vôi cằn cỗi của vùng Biên Thùy Hoang Dã. Mưa như trút nước, từng hạt nặng trĩu quất thẳng vào mái ngói rêu phong của Thanh Phong Kiếm Các, tạo nên những âm thanh lộp bộp liên hồi dồn dập.
Trong sân luyện võ lầy lội, thiếu niên mười bảy tuổi Lam Phong vẫn đang miệt mài vung kiếm. Y phục lam xám sờn rách của anh đã ướt đẫm, dán chặt vào khuôn mặt gầy guộc nhưng săn chắc. Đôi mắt anh kiên định dõi theo từng đường kiếm vẽ vào không trung, cố gắng nắm bắt chút kiếm ý nhu hòa cuối cùng của sư môn. Sau lưng anh, một thanh cổ kiếm rỉ sét quấn chặt trong lớp vải đen cũ nát im lìm bất động, tựa như một khúc gỗ mục vô hại. Đó là di vật duy nhất mà cha anh để lại trước khi qua đời, một thứ mà anh chưa bao giờ dám tùy tiện tháo vải quấn.
"Phong nhi, dừng tay đi."
Một giọng nói trầm ấm nhưng mệt mỏi vang lên từ phía hiên nhà. Các chủ Nhạc Vô Nhai bước ra, mái tóc dài xám bạc của ông bay nhẹ trong gió lạnh. Ông nhìn đệ tử duy nhất còn lại của mình với ánh mắt vừa tự hào vừa lo âu. Thanh Phong Kiếm Các vốn là một môn phái nhỏ bảo hộ biên cương nghèo khó này, nhưng dạo gần đây, bầu không khí xung quanh Kiếm Các ngày càng trở nên ngột ngạt. Hắc Kiếm Đường tà phái đang ráo riết bành trướng thế lực, lùng sục khắp nơi để độc chiếm các mỏ quặng sắt cổ mang tà tính dưới lòng đất.
Lam Phong thu kiếm, cung kính hành lễ: "Sư phụ, con cảm giác Thanh Phong Kiếm Chiêu của mình vẫn thiếu đi một chút linh động. Gió của con quá cứng nhắc."
Nhạc Vô Nhai mỉm cười nhẹ, vuốt râu: "Gió không có hình thù cố định, Phong nhi. Khi con cố gắng ép nó vào một khuôn mẫu, nó sẽ biến thành bức tường đá. Hãy để tâm cảnh của con hòa cùng tiếng mưa bên ngoài..."
Lời chưa dứt, một tiếng rít xé gió kinh hoàng đột ngột cắt ngang không gian.
Từ trên bầu trời đêm đen kịt, hàng vạn vệt sáng đỏ rực như những con rắn lửa lao xuống. Đó là bão hỏa tiễn tẩm độc của Hắc Kiếm Đường. Chúng xé rách màn mưa, mang theo mùi lưu huỳnh và độc dược nồng nặc, cắm phập vào các gian nhà gỗ của Kiếm Các. Tiếng la hét thảm thiết của các đệ tử nhỏ tuổi vang lên khắp nơi khi ngọn lửa tà tính màu đỏ thẫm bùng cháy dữ dội, bất chấp cơn mưa tầm tã bên ngoài.
"Địch đột kích!" Lam Phong biến sắc, lập tức nắm chặt chuôi kiếm gỗ định lao đi cứu viện.
"Đứng lại!" Nhạc Vô Nhai quát lớn, phong thái tiên phong đạo cốt thường ngày biến mất, thay vào đó là sự uy nghiêm tột độ của một bậc đại sư. Ông vung tay phải, thanh kiếm bản mệnh Thanh Phong lập tức xuất vỏ, tỏa ra luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt ôn hòa nhưng mạnh mẽ vô song.
Nhạc Vô Nhai bước tới trước sân, vung một đường kiếm hình vòng cung hướng lên trời. Luồng kiếm khí Thanh Phong bùng nổ, hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ chém tan bão hỏa tiễn tẩm độc đang lao xuống, cứu sống hàng chục đệ tử nhỏ đang hoảng loạn phía dưới.
Tuy nhiên, niềm hy vọng vừa nhen nhóm đã lập tức bị dập tắt.
Từ trong màn sương mù và khói đen ngùn ngụt ngoài cổng Các, một bóng người lực lưỡng lững thững bước vào. Lão giả mặc giáp sắt đen gai góc, râu tóc hung dữ đỏ quạnh như máu, đôi mắt rực lửa tà sắc đỏ đầy sát khí. Trên tay gã cầm thanh Đoạt Hồn Kiếm khổng lồ rực lửa tà. Kẻ đó không ai khác chính là Độc Cô Bá, Hộ pháp Hắc Kiếm Đường.
"Nhạc Vô Nhai, Thanh Phong Kiếm Các của ngươi ngoan cố quá lâu rồi," Độc Cô Bá cười lớn, giọng nói ồm ồm như sấm truyền, chấn động màng nhĩ của Lam Phong đến rỉ máu. "Giao ra Cổ Kiếm U Minh và mỏ quặng cổ biên thùy, ta sẽ cho lũ chuột nhắt này một con đường sống!"
"Hắc Kiếm Đường các ngươi đừng hòng gieo rắc tà độc lên vùng đất này!" Nhạc Vô Nhai lạnh lùng đáp trả.
Độc Cô Bá không thèm nói nhảm, gã vung Đoạt Hồn Kiếm chém ra một luồng huyết sát đỏ thẫm khổng lồ ăn mòn không gian. Luồng huyết sát mang theo tiếng khóc than oán hận của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm, lao thẳng về phía Nhạc Vô Nhai.
Nhạc Vô Nhai lập tức vận hành Thanh Phong Kiếm Điển, kiếm khí ôn hòa hóa thành một bức tường gió chặn đứng đòn đánh. Nhưng luồng huyết sát tà dị của Đoạt Hồn Kiếm cực kỳ tàn bạo, nó bắt đầu ăn mòn gió kiếm của Nhạc Vô Nhai với tốc độ chóng mặt. Nhận thấy gió kiếm đang tan rã, Nhạc Vô Nhai cắn răng kích hoạt Hóa Đá Hộ Thể, biến làn da toàn thân thành màu xám đá để chống đỡ sát chiêu trong gang tấc.
*Ầm!*
Một tiếng nổ kinh hoàng hất văng Lam Phong ra xa. Khi anh lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, anh bàng hoàng thấy sư phụ mình đang quỳ một gối dưới đất, khóe miệng rỉ ra dòng máu đen đậm. Tà khí tàn độc của Độc Cô Bá đã xâm nhập và tàn phá kinh mạch của ông.
"Sư phụ!" Lam Phong gào lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ. Anh không màng đến sự chênh lệch thực lực, điên cuồng lao vào trợ chiến, vung kiếm chém về phía Độc Cô Bá.
"Tránh ra!" Nhạc Vô Nhai quát lớn. Ông vung tay trái, một luồng kiếm khí ôn hòa dịu nhẹ nhưng không thể kháng cự lập tức bao bọc lấy Lam Phong, đẩy anh lùi lại hàng chục trượng, thoát khỏi phạm vi sát thương của Độc Cô Bá.
Nhạc Vô Nhai nhìn Lam Phong bằng ánh mắt quyết tuyệt cuối cùng. Ông gượng dậy, tháo thanh cổ kiếm rỉ sét quấn vải đen sau lưng Lam Phong ra và nhét chặt vào tay anh: "Phong nhi... mang theo Cổ Kiếm U Minh... chạy mau! Đi tìm Hang động ẩn dật phía sau thác nước khô cạn! Bằng mọi giá phải sống sót!"
"Không! Con không đi! Con muốn chiến đấu cùng sư phụ!" Nước mắt Lam Phong hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt thiếu niên.
"Chạy đi!"
Nhạc Vô Nhai gầm lên. Để ngăn cản Độc Cô Bá đang vung kiếm lao tới, ông quyết định đưa ra lựa chọn bi tráng nhất. Ông tự bạo một phần kinh mạch chính tông của mình. Luồng nội lực ôn hòa bùng nổ dữ dội, hóa thành một bức tường gió bão khổng lồ, ngăn cách hoàn toàn Độc Cô Bá và đám giáo chúng tà giáo ở phía bên kia.
"Sư phụ!!!"
Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lam Phong bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của gió bão và tiếng cười man rợ của Độc Cô Bá phía sau bức tường gió. Lam Phong biết mình không thể lãng phí sự hy sinh của sư phụ. Anh ôm chặt thanh cổ kiếm quấn vải đen vào ngực, quay đầu lao thẳng vào màn đêm mưa bão mịt mù.
Anh chạy điên cuồng qua những bụi gai rách nát da thịt, nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào những vết thương rỉ máu. Phía sau anh, ngọn lửa tà tính màu đỏ thẫm đã thiêu rụi hoàn toàn Thanh Phong Kiếm Các, biến ngôi nhà mười bảy năm qua của anh thành một đống tro tàn đổ nát.
Tiếng chân truy binh dồn dập vang lên ngay sát nút. Độc Cô Bá đã phá vỡ bức tường gió và phái sát thủ đuổi theo diệt khẩu.
Trước mặt Lam Phong lúc này là vách đá sâu thẳm của Hang động ẩn dật hoang vắng. Tiếng mưa rơi xối xả vang vọng từ vực sâu tối tăm, tiếng chân truy binh tà giáo gầm rú áp sát phía sau. Lam Phong đứng ở rìa vách đá sạt lở, tay siết chặt thanh cổ kiếm rỉ sét quấn vải đen, hơi thở dồn dập trong sự cô độc và bất lực tột cùng trước tử cảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!