Tiếng Hát Trong Bóng Tối
Ánh đèn neon xanh lam và đỏ tía của hành lang hậu trường Nhà thi đấu Phú Thọ quét qua gương mặt nhợt nhạt của Hà Phương Chi, để lại những vệt sáng lạnh lẽo, giả tạo. Cơn sốt hầm hập từ chiều vẫn chưa có dấu hiệu lui. Nó như một ngọn lửa âm ỉ đốt cháy dọc sống lưng cô, khiến từng thớ cơ run lên bần bật sau mỗi bước đi. Cổ họng Chi đau rát, khô khốc như có hàng ngàn mảnh thủy tinh găm vào, di chứng của trận sốt nặng và những đêm mất ngủ kinh niên rình rập. Cô khẽ nuốt nước bọt, cảm nhận vị tanh nồng của máu ứ nơi cuống họng.
"Chị Chi... chị ổn không? Tay chị lạnh quá."
Nguyễn Bảo Ngọc lo lắng siết chặt lấy bàn tay trái của Chi. Cô bé mười tám tuổi, mặc bộ trang phục biểu diễn màu trắng tinh khôi, mái tóc buộc đuôi ngựa năng động khẽ đung đưa. Đôi mắt Ngọc to tròn, trong sáng, chứa đầy sự lo âu thuần khiết dành cho người chị mà cô thần tượng.
Chi khẽ điều chỉnh lại chiếc kính gọng kim loại mỏng trên sống mũi, ép hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của mình đi vào Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) hoàn hảo. Cô mỉm cười nhẹ, giọng nói khàn đặc nhưng vô cùng trầm ổn:
"Chị ổn. Ngọc, nghe chị nói này. Lát nữa lên sân khấu, bất kể có chuyện gì xảy ra, em cũng phải giữ vững vị trí Center của mình. Bài 'Khúc Biệt Ly' này là của em. Hãy hát bằng tất cả bản năng của mình. Đừng để tâm đến bất kỳ điều gì khác."
Bảo Ngọc gật đầu mạnh mẽ, chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào trên đầu khẽ rung rinh. Cô bé không hề biết rằng, chỉ cách đây hai tiếng, Chi đã phải quỳ gối dưới chân Giám đốc sản xuất Trịnh Mỹ Hạnh để đổi lấy nguồn thuốc hóa trị đặc trị cho người mẹ đang nằm tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Ngọc càng không biết, theo bản hợp đồng nô lệ mới mà Chi vừa ký dưới áp lực tống tiền, Chi buộc phải đóng vai một 'ác nữ' ích kỷ, chèn ép Ngọc ngay trên sóng trực tiếp tối nay.
Từ phía xa đầu hành lang, Triệu Vy Vy đứng khoanh tay, chiếc áo khoác sequin lấp lánh của Hạng A kiêu hãnh phản chiếu ánh đèn stage. Ánh mắt Vy Vy nhìn Chi đầy sự khinh miệt và đắc ý. Vy Vy đã được dọn đường sẵn để tỏa sáng, và cô ta đang chờ đợi màn tự hủy nhục nhã của Hà Phương Chi – kẻ tội đồ dối trá của showbiz dưới bàn tay nhào nặn của nhà đài.
"Thực tập sinh nhóm 'Khúc Biệt Ly' chuẩn bị ra sân khấu! Ba mươi giây nữa lên sóng trực tiếp!"
Tiếng loa bộ đàm của trợ lý đạo diễn vang lên dồn dập, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt của hậu trường. Chi hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ chạm vào chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi trên cổ tay trái. Kim loại lạnh ngắt áp vào làn da nóng đỏ như một lời cảnh tỉnh đanh thép. Cô bước đi, giữ khoảng cách raccord hoàn hảo với Bảo Ngọc, tiến thẳng về phía luồng sáng rực rỡ của Sân khấu công diễn Đường Tới Hào Quang.
***
Khán phòng Nhà thi đấu Phú Thọ bùng nổ trong tiếng hò reo của hàng ngàn khán giả trực tiếp. Ánh sáng từ hàng trăm chiếc đèn led công suất lớn quét qua không gian, tạo nên một biển hào quang lộng lẫy nhưng đầy áp lực.
Tại khu vực kỹ thuật ánh sáng phía trên cao, Bùi Tiến Đạt đeo tai nghe bộ đàm, gương mặt trung niên sạm sương gió căng thẳng nhìn chăm chằm vào sơ đồ đèn stage trên màn hình điều khiển. Ánh mắt ông lướt qua Hà Phương Chi đang đứng ở góc tối phía sau đội hình. Mang món nợ ân tình với người cha quá cố của Chi, Đạt khẽ thở dài, tay đặt lên cần gạt đèn spotlight phụ. Ông tự nhủ bằng mọi giá phải giữ cho Chi một góc sáng tự nhiên nhất, bất chấp lệnh dìm hàng ngầm từ cấp trên.
Nhưng ngay bên cạnh ông, Đạo diễn hình ảnh Vương Chí Nam đang khoanh tay lạnh lùng giám sát. Chí Nam liếc nhìn Đạt, giọng nói đầy cảnh cáo:
"Anh Đạt, nhớ kỹ sơ đồ ánh sáng đã được duyệt. Đèn spotlight chính chỉ tập trung vào Bảo Ngọc. Đừng có đi chệch kịch bản."
Trong phòng điều khiển trung tâm (Control Room), Đạo diễn Trần Lập ngồi trước bàn dựng phim trực tiếp, gương mặt vặn vẹo dưới ánh sáng đỏ của các màn hình giám sát. Gã ngậm điếu thuốc chưa châm, đôi mắt một mí gian xảo híp lại khi nhìn thấy Chi trên màn hình số 7.
"Hà Phương Chi, để xem tối nay mày diễn vai ác nữ thế nào khi tao tước đi vũ khí mạnh nhất của mày," Trần Lập cười khẩy, tay gõ nhịp lên bàn điều khiển âm thanh. Gã đã chuẩn bị sẵn một kịch bản tàn nhẫn nhất để bóp nghẹt tiếng hát của cô ngay trên sóng trực tiếp.
Nhạc nền của ca khúc ballad "Khúc Biệt Ly" vang lên. Giai điệu piano trầm buồn, da diết bắt đầu len lỏi vào từng góc của nhà thi đấu. Bảo Ngọc bước lên vị trí Center dưới luồng sáng spotlight rực rỡ nhất. Cô bé cất giọng soprano cao vút, trong trẻo tự nhiên như một thiên thần. Khán giả bên dưới vỡ òa, những chiếc lightstick vẫy lên nhịp nhàng.
Hà Phương Chi đứng ở hàng sau, mặc chiếc áo đồng phục Hạng F màu xám nhạt rộng thùng thình. Dù cơ thể đang run lên vì sốt cao, cô vẫn sử dụng Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ một cách hoàn hảo. Từng chuyển động cơ thể, từng bước chân dịch chuyển raccord của cô đều chính xác đến từng mili giây, không hề lệch một nhịp so với đội hình của Ngọc. Chi biết, chỉ cần cô sơ hở một nhịp, tổ hậu kỳ của Trần Lập sẽ lập tức cắt ghép phân cảnh đó để biến cô thành kẻ lười biếng, phá hoại đội hình nhóm.
Bài hát trôi dần đến phân đoạn solo quan trọng của Chi – đoạn chuyển tiếp cao trào đầy kịch tính trước khi Bảo Ngọc lên nốt cao kết bài. Đây là phân đoạn quyết định Thời lượng Lên hình (Screen Time) thực tế của Chi.
Chi bước lên hàng trước, đứng song song với Bảo Ngọc. Cô đưa chiếc micro đeo người sát môi, chuẩn bị cất giọng.
"Tắt mic số 07! Ngay lập tức!"
Tiếng lệnh lạnh lùng của Trần Lập vang lên trong tai nghe của tổ kỹ thuật âm thanh.
Một kỹ thuật viên do dự một giây, nhưng trước ánh mắt hung bạo của đạo diễn, gã đành gạt cần điều khiển xuống.
Ngay lập tức, âm thanh từ micro của Chi tắt lịm.
Chi vừa mở miệng hát câu đầu tiên, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào phát ra từ hệ thống loa khổng lồ của nhà thi đấu. Trên màn hình phát sóng trực tiếp, hình ảnh Chi đang hát nhưng hoàn toàn câm lặng, tạo ra một cảm giác hụt hẫng, bất tài tột độ.
Khán phòng xôn xao. Những tiếng xì xào nghi ngờ bắt đầu rộ lên từ các hàng ghế khán giả:
"Sao thế? Cô ta quên lời à?"
"Hát nhép bị lộ rồi sao? Đúng là bất tài mà!"
Ở phía rìa sân khấu, Triệu Vy Vy mỉm cười đắc ý, ánh mắt lộ rõ sự thỏa mãn khi chứng kiến sự thất bại nhục nhã được dàn dựng sẵn của đối thủ. Bảo Ngọc hoang mang tột độ, giọng hát khẽ run lên, suýt nữa thì quên mất nhịp nhảy tiếp theo.
Trên cao, Bùi Tiến Đạt nghiến răng. Ông lập tức đẩy cần gạt, bật chiếc đèn spotlight phụ cực mạnh chiếu thẳng vào vị trí của Chi để báo hiệu hỗ trợ kỹ thuật và kéo sự chú ý của khán giả về phía thực tế sân khấu.
"Mẹ kiếp! Ai cho phép bật đèn phụ!" Vương Chí Nam gầm lên trong tai nghe bộ đàm. Gã bước tới, dứt khoát giật phích cắm nguồn của hệ thống đèn chiếu của Đạt.
Spotlight phụ vụt tắt. Hà Phương Chi bị dìm vào bóng tối mờ nhạt của góc sân khấu, không âm thanh, không ánh sáng.
Trần Lập trong phòng điều khiển cười lớn, gã tự đắc nghĩ mình đã hoàn toàn chiến thắng. Chỉ cần Chi dừng biểu diễn hoặc lúng túng cầu cứu kỹ thuật, gã sẽ lập tức cắt sóng, dán nhãn cô là kẻ thiếu chuyên nghiệp, phá hỏng đêm công diễn trực tiếp và dùng bản hợp đồng tự thú để phong sát cô vĩnh viễn.
Nhưng Hà Phương Chi không dừng lại.
Trong khoảnh khắc âm thanh tắt lịm và bóng tối bao trùm, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng của cô khẽ híp lại. Sự nhạy bén của một cựu biên kịch giúp cô đọc vị trò bẩn của Trần Lập chỉ trong vòng một giây. Cô biết, đây là Đêm công diễn 1: Âm thanh bị bóp nghẹt – cái bẫy sinh tử mà nhà đài dành cho cô. Nếu cô hoảng loạn, cô sẽ chết.
Chi không hề biến đổi sắc mặt. Sử dụng Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ, cô giữ nguyên biên độ vũ đạo, chuyển động cơ thể raccord một cách nhịp nhàng cùng cả nhóm để không làm hỏng khung hình chung. Cô chậm rãi bước lên hàng trước, vượt qua vệt sáng spotlight của Ngọc, tiến sát về phía rìa sân khấu – nơi gần với hàng ghế khán giả nhất.
Cô biết cấu trúc vật lý của nhà thi đấu Phú Thọ: trần nhà cao bằng vòm sắt và vách tường thạch cao phía sau sẽ tạo ra một độ vang tự nhiên cực tốt nếu âm thanh được phát ra từ rìa sân khấu hướng thẳng về phía khán phòng.
Chi hít một hơi thật sâu. Cơn sốt hầm hập và cổ họng đau rát như lửa đốt đang tàn phá thể xác cô, nhưng lý trí thép buộc cô phải vượt qua giới hạn vật lý của bản thân. Cô dồn toàn bộ lực từ cơ hoành, nén hơi thở nóng rực xuống sâu dưới lồng ngực, rồi cất tiếng hát.
Không cần micro.
Giọng hát belting mộc mạc, đầy nội lực tự nhiên của Hà Phương Chi bùng nổ, vang vọng khắp không gian nhà thi đấu.
*"Dù ngàn khơi xa... sóng gió cuốn trôi bóng hình..."*
Âm thanh mộc mạc, không qua chỉnh sửa, không có hiệu ứng vang của máy móc, nhưng lại mang một sức nặng tinh thần khủng khiếp. Nó sắc bén, chân thực và tràn đầy nỗi đau u uất, át đi cả tiếng nhạc nền đang cố tình bị tổ kỹ thuật tăng âm lượng để dìm cô.
Khán phòng đang xôn xao bỗng chốc im lặng phăng phắc.
Hàng ngàn khán giả trực tiếp trợn tròn mắt kinh ngạc. Họ không nghe thấy tiếng hát từ loa, mà nghe thấy tiếng hát trực tiếp phát ra từ lồng ngực của cô gái đang đứng dưới bóng tối sân khấu. Giọng hát mộc của Chi vang lên như một tiếng thét xé lòng, chạm thẳng vào trái tim của từng người nghe.
Bảo Ngọc nhìn thấy khẩu hình miệng và nghe thấy giọng hát của Chi. Sự ngây thơ và lòng tin tuyệt đối dành cho người chị giúp cô bé lập tức hiểu ý. Ngọc không hề hoang mang nữa, cô bé bước lên song song với Chi, bắt nhịp bè soprano cao vút của mình theo đúng tông giọng mộc của Chi.
Hai giọng hát – một trầm ấm nội lực đầy đau đớn, một cao vút trong trẻo đầy hy vọng – hòa quyện vào nhau giữa không gian không có micro, tạo nên một bản hòa thanh mộc mạc nhưng vĩ đại nhất từng xuất hiện trên sân khấu Đường Tới Hào Quang.
Chi sử dụng Kỹ năng thuyết trình Thao túng Đám đông qua ánh mắt kiên định, lạnh lùng nhìn thẳng vào hàng ghế khán giả. Thần thái Poker Face của cô không một chút dao động, biến màn trình diễn mộc này thành một tuyên ngôn đầy kiêu hãnh chống lại sự bất công của nhà đài.
Sự im lặng nghẹt thở của khán phòng kéo dài trong suốt hai mươi giây solo mộc của Chi. Để rồi, khi câu hát cuối cùng kết thúc bằng một nốt ngân dài đầy nội lực của cô phối hợp với nốt cao của Ngọc, cả nhà thi đấu Phú Thọ như nổ tung.
"Hà Phương Chi! Hà Phương Chi!"
"Hát mộc đỉnh quá! Không cần mic luôn!"
Làn sóng cổ vũ bùng nổ dữ dội. Hàng ngàn khán giả trực tiếp đồng loạt đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt, liên tục hô vang tên Chi. Tiếng reo hò vang dội khắp khán phòng, phá vỡ hoàn toàn kịch bản dìm hàng rating và dán nhãn ác nữ bất tài của Trần Lập.
Trong phòng điều khiển trung tâm, Trần Lập đập mạnh tay xuống bàn dựng phim, gương mặt vặn vẹo vì tức giận và bất lực. Điếu thuốc trên môi gã rơi xuống đất. Gã nhìn màn hình hiển thị chỉ số nhiệt độ truyền thông đang tăng vọt với cái tên Hà Phương Chi dẫn đầu, nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trong việc dìm chết cô gái này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!