Gông Xiềng Của Tình Mẫu Tử
Bầu không khí trong phòng trang điểm chung của trường quay khép kín Quận 9 đặc quánh mùi keo xịt tóc, phấn rác và cả sự lo âu tột độ của hàng chục thực tập sinh trước giờ G. Đêm công diễn 1 đang cận kề như một chiếc máy nghiền thịt khổng lồ, sẵn sàng nghiền nát giấc mơ của những kẻ yếu thế. Hà Phương Chi ngồi lặng lẽ ở góc phòng tối nhất, tựa lưng vào vách tường thạch cao lạnh ngắt. Cơn sốt hầm hập từ đêm qua vẫn chưa chịu lui, nó âm ỉ đốt cháy dọc sống lưng cô, khiến mỗi nhịp thở đều mang theo vị rát bỏng của thực quản bị tổn thương. Hai bên thái dương cô giật liên hồi, đôi mắt thâm quầng sau lớp kính gọng kim loại mỏng mệt mỏi nhìn những cô gái trẻ đang cuống cuồng chỉnh sửa xiêm y.
Chi khẽ dịch chuyển bàn chân trái. Cảm giác cộm nhẹ dưới lót giày thể thao – nơi cất giấu chiếc điện thoại Nokia cổ và chiếc USB chứa file ghi âm tự thú của Trần Lập – mang lại cho cô một chút cảm giác thực tại. Cô khẽ chạm vào cổ tay trái, chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi lạnh ngắt áp vào làn da nóng đỏ. Cô phải sống sót qua đêm nay. Cô phải giữ vững giọng hát mộc của mình bất chấp mưu đồ phá hoại âm thanh của Trần Lập.
Nhưng cuộc chơi của tư bản chưa bao giờ vận hành theo cách lương thiện.
Đột nhiên, chiếc điện thoại Nokia giấu kín dưới lót giày của Chi khẽ rung lên ba nhịp ngắn. Đó là tần số rung đặc biệt mà cô đã thiết lập riêng cho số điện thoại của Bác sĩ Trịnh Quốc Anh tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Trái tim Chi thắt lại, một điềm báo chẳng lành dội lên như sóng dữ. Cô lập tức đứng dậy, bước đi một cách tự nhiên bằng kỹ năng Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn để né tránh toàn bộ các góc quét của ống kính ngụy trang trên trần nhà, lách vào phòng vệ sinh biệt lập và chốt chặt cửa gỗ.
Chi tháo giày, rút chiếc điện thoại phím bấm nhỏ gọn ra và nhấn nút nghe. Giọng nói trầm ngâm, đầy ái ngại của Bác sĩ Quốc Anh vang lên bên tai cô:
"Phương Chi đó phải không cháu? Bác sĩ Quốc Anh đây. Có một chuyện rất khẩn cấp liên quan đến tình trạng điều trị của mẹ cháu, bà Nguyễn Thị Lan."
Chi bấu chặt ngón tay vào cạnh bồn rửa mặt bằng sứ lạnh ngắt, cố giữ cho giọng nói khàn đặc của mình không bị run rẩy: "Dạ bác sĩ, mẹ cháu có chuyện gì ạ? Ca hóa trị chiều nay..."
"Bệnh viện vừa nhận được thông báo từ ban giám đốc," Bác sĩ Quốc Anh thở dài, giọng nói hạ thấp đầy bất lực. "Toàn bộ nguồn thuốc hóa trị đặc trị nhắm trúng đích của mẹ cháu đã bị tạm hoãn cung cấp. Phía kho dược báo là 'thiếu hàng đột xuất'. Nhưng bác biết... chương trình thử nghiệm lâm sàng miễn phí mà mẹ cháu đang tham gia vốn được tài trợ bởi một quỹ đầu tư trực thuộc Tập đoàn Phượng Hoàng. Sáng nay, họ đột ngột rút nguồn tài trợ riêng cho trường hợp của mẹ cháu. Nếu không có thuốc đặc trị này trong vòng hai mươi tư giờ tới, các tế bào ung thư cổ tử cung giai đoạn hai của mẹ cháu sẽ lập tức di căn sang các cơ quan khác. Cháu phải chuẩn bị tinh thần... và cả viện phí tự túc, khoảng hai trăm triệu cho chu kỳ này."
Hai trăm triệu. Con số đó đối với gia đình Chi lúc này không khác gì một bản án tử hình. Số tiền tiết kiệm cuối cùng cô đã giao cho Khang để vận hành chiến dịch truyền thông ngầm. Quỹ Viện phí Ung thư của mẹ Lan hoàn toàn phụ thuộc vào sự tài trợ này.
"Bác sĩ, cháu có thể tự mua thuốc từ bên ngoài hoặc chuyển mẹ sang bệnh viện khác được không ạ?" Chi khẩn thiết hỏi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Không kịp đâu cháu," Quốc Anh ái ngại đáp. "Loại thuốc đích nhập khẩu này cực kỳ khan hiếm, chỉ được phân phối theo hạn ngạch nghiêm ngặt của nhà nước thông qua hệ thống bệnh viện chuyên khoa lớn mà Phượng Hoàng có cổ phần chi phối. Chuyển viện lúc này vừa nguy hiểm cho thể trạng yếu ớt của bà Lan, vừa mất ít nhất hai tuần để làm lại hồ sơ bệnh án. Cháu... cháu có đắc tội với ai trên đài truyền hình không? Người ký lệnh rút tài trợ trực tiếp là từ văn phòng Giám đốc sản xuất Trịnh Mỹ Hạnh."
Trịnh Mỹ Hạnh. Cái tên đó như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Chi, dập tắt mọi ảo tưởng cuối cùng của cô về sự công bằng trong cuộc chơi này. Người đàn bà thép của Phượng Hoàng Media đã chính thức ra tay. Bà ta không cần dùng đến những nhát kéo cắt ghép của Trần Lập; bà ta dùng thẳng tính mạng của mẹ cô để bóp nghẹt sự phản kháng của cô.
"Cháu hiểu rồi. Cháu cảm ơn bác sĩ. Xin bác sĩ hãy cố gắng duy trì các biện pháp giảm đau tạm thời cho mẹ cháu, cháu sẽ giải quyết việc này ngay lập tức," Chi cúp máy, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại bừng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tuyệt quyết.
Cô đút chiếc điện thoại trở lại dưới lót giày, buộc chặt dây giày. Khi cô vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, một trợ lý sản xuất đeo bộ đàm đã đứng chờ sẵn ngoài hành lang với gương mặt khinh khỉnh:
"Hà Phương Chi, chị Trịnh Mỹ Hạnh gọi cô lên văn phòng VIP ở tầng ba ngay lập tức. Đừng để chị ấy phải chờ."
Chi khẽ vuốt lại cổ áo đồng phục Hạng F màu xám nhạt của mình. Ngón tay cô chạm vào chiếc khuy áo thứ hai từ trên xuống – Thiết bị ghi âm ẩn siêu nhỏ dạng khuy áo do nhà báo Phan Vũ cung cấp. Cô nhấn giữ nút bấm ẩn dưới lớp vải trong đúng hai giây. Một nhịp rung cực nhẹ dưới lớp vải báo hiệu thiết bị đã bắt đầu ghi âm. Cô hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang đập loạn của mình trở lại trạng thái tĩnh lặng đáng sợ, rồi bước thẳng lên tầng ba.
***
Văn phòng VIP của Trịnh Mỹ Hạnh nằm biệt lập ở cuối hành lang tầng ba, được bao phủ bởi những mảng tường kính cách âm màu khói và nội thất gỗ mun đắt tiền. Khi Chi bước vào, Mỹ Hạnh đang thong thả nhấp một ngụm trà nhập khẩu, phong thái sắc sảo, trịch thượng trong bộ suit công sở màu xanh rêu may đo phẳng phiu. Ngồi cạnh bà ta là Lê Thị Kim Liên – nữ luật sư tập đoàn với mái tóc búi cao sát da đầu và cặp kính gọng vàng lạnh lùng, trên tay đang cầm một tập hồ sơ dày.
"Ngồi đi, Phương Chi," Mỹ Hạnh khẽ nâng mí mắt, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy nọc độc. "Trông cô có vẻ mệt mỏi nhỉ? Cơn sốt vẫn chưa lui à?"
Chi không ngồi. Cô đứng thẳng trước bàn làm việc, đôi mắt nhìn trực diện vào người đàn bà quyền lực đứng sau dòng tiền của đài: "Chị Hạnh, tại sao chị lại cắt nguồn thuốc điều trị của mẹ tôi? Việc này hoàn toàn vi phạm điều khoản hỗ trợ y tế đặc biệt dành cho thân nhân thí sinh mà tôi đã ký trong hợp đồng ban đầu."
Mỹ Hạnh khẽ cười thành tiếng, một tiếng cười khan, lạnh lẽo. Bà ta đẩy một tờ văn bản có đóng dấu đỏ của bệnh viện về phía Chi:
"Vi phạm hợp đồng? Cô Chi à, cô nên để luật sư Kim Liên đây giải thích cho cô nghe về tính pháp lý của sự 'thiếu hụt nguồn cung' toàn cầu. Bệnh viện hoàn toàn có quyền trì hoãn cung cấp dịch vụ nếu gặp sự cố bất khả kháng về nguồn dược phẩm. Phượng Hoàng Media chỉ là đơn vị tài trợ, chúng tôi rút tài trợ vì chương trình thử nghiệm lâm sàng gặp trục trặc kỹ thuật. Tất cả đều đúng quy trình pháp lý."
Luật sư Lê Thị Kim Liên khẽ đẩy gọng kính, giọng nói đều đều như một chiếc máy lập trình: "Theo điều 14 khoản b của hợp đồng thí sinh, ban tổ chức có quyền điều chỉnh hoặc chấm dứt các khoản phụ cấp y tế ngoài danh mục bắt buộc nếu có sự thay đổi về ngân sách từ phía các nhà tài trợ. Mọi tranh chấp pháp lý liên quan đến điều khoản này sẽ được giải quyết tại Trọng tài Thương mại, thời gian thụ lý và xét xử tối thiểu là mười tám tháng. Tôi tin rằng, thể trạng của thân nhân cô không thể chờ đợi lâu đến thế."
Mười mười tám tháng. Đó là một sự sỉ nhục trắng trợn nhắm vào luật pháp, nhưng lại là sự thật tàn nhẫn của trò chơi quyền lực. Tư bản luôn biết cách dùng những kẽ hở luật pháp để bóp chết những kẻ nghèo khổ.
"Các người thật vô nhân đạo," Chi siết chặt nắm tay, những đốt ngón tay trắng bệch vì thiếu máu. "Mẹ tôi không liên quan đến những mâu thuẫn giữa tôi và Trần Lập."
"Vô nhân đạo?" Mỹ Hạnh đứng dậy, bước đến sát trước mặt Chi, mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc phả vào gương mặt nóng sốt của cô. Giọng bà ta hạ thấp đầy đe dọa: "Hà Phương Chi, cô nghĩ cô là ai? Một cựu biên kịch bị bôi nhọ danh dự, một thí sinh Hạng F rách rưới mà dám dùng những mánh khóe raccord bẩn thỉu để bẻ gãy kịch bản của Trần Lập? Cô nghĩ cô lén lút bảo vệ con bé Bảo Ngọc, tự tạo ra những phân cảnh hoàn hảo trước camera ẩn là có thể thách thức được Phượng Hoàng Media sao?"
Mỹ Hạnh dằn mạnh một tập hồ sơ mới lên bàn. Đó là Bản sao Hợp đồng Thí sinh Mùa 2 được bổ sung các điều khoản đặc biệt.
"Tôi không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với cô. Đêm công diễn 1 tối nay, cô phải tuân thủ tuyệt đối kịch bản dìm hàng của Trần Lập. Cô phải đóng vai một kẻ ác nữ kiêu ngạo, ích kỷ, cố tình chèn ép và cướp đất diễn của Bảo Ngọc trước ống kính. Và trong đêm công bố kết quả vòng loại tuần tới, cô phải chấp nhận bị loại một cách nhục nhã, gánh chịu toàn bộ sự phẫn nộ của dư luận mạng để làm nổi bật sự trong sạch của chương trình. Ký vào bản cam kết này, chấp nhận điều khoản bảo mật NDA mới trị giá mười tỷ đồng, và nguồn thuốc đặc trị của mẹ cô sẽ được khôi phục ngay lập tức tại bệnh viện."
Chi nhìn bản hợp đồng tự thú giả trên bàn. Từng dòng chữ đen thẫm như những sợi xích vô hình, sẵn sàng trói buộc danh dự, sự nghiệp và cả linh hồn cô vào vũng bùn dơ bẩn của nhà đài vĩnh viễn. Nếu cô ký, cô sẽ trở thành kẻ tội đồ dối trá trong mắt hàng triệu khán giả cả nước, vĩnh viễn mất đi cơ hội đòi lại công lý cho Lâm Uyển Nhi.
"Nếu tôi từ chối?" Chi khẽ hỏi, giọng cô lạnh đi.
"Từ chối?" Mỹ Hạnh khẽ nhướng mày, nụ cười trên môi bà ta càng thêm tàn nhẫn. "Thì ca hóa trị chiều nay của mẹ cô sẽ bị hủy bỏ. Và tôi cam đoan, không một bệnh viện nào tại thành phố này dám tiếp nhận bà Lan dưới sự can thiệp của tập đoàn Phượng Hoàng. Cô muốn bảo vệ danh dự ảo tưởng của một biên kịch, hay muốn nhìn mẹ cô chết dần chết mòn trong đau đớn? Chọn đi, Phương Chi."
Nỗi đau đớn tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực Chi. Hình ảnh người mẹ tiều tụy, da bọc xương với mái tóc rụng gần hết phải đội chiếc mũ len xám, ánh mắt luôn tràn đầy sự lo âu và mặc cảm tội lỗi hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Bà đã hy sinh cả cuộc đời nghèo khó để nuôi nấng hai chị em cô khôn lớn sau cái chết của cha. Giờ đây, tính mạng của bà đang bị đem ra cân đo đong đếm như một món hàng trên bàn đàm phán của những kẻ máu lạnh.
Sự kiêu hãnh của một biên kịch chân chính, lòng hận thù sâu sắc nhắm vào kẻ đã ép chết Uyển Nhi, và tình mẫu tử thiêng liêng đang giằng xé dữ dội trong linh hồn Chi, khiến cô cảm thấy như cơ thể mình đang bị xé rách làm đôi. Cơn sốt khiến đầu óc cô quay cuồng, một giọt nước mắt câm lặng khẽ rịn ra nơi khóe mắt nhưng lập tức bị cô dùng mu bàn tay gạt phắt đi.
"Quỳ xuống," Mỹ Hạnh lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt bà ta lộ rõ sự đắc ý của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào chân tường. "Quỳ xuống và cầu xin tôi. Chứng minh cho tôi thấy cô biết điều, thì tôi mới tin cô sẽ ngoan ngoãn ký vào bản hợp đồng này."
Luật sư Lê Thị Kim Liên vẫn ngồi im lặng, đôi mắt lạnh lùng giám sát từng cử động của Chi như một khán giả đang thưởng thức một vở bi kịch rẻ tiền.
Chi nhắm mắt lại. Một giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Trong bóng tối của tâm trí, cô nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của Trần Lập, tiếng khóc tuyệt vọng của Uyển Nhi, và cả tiếng thở dốc yếu ớt của mẹ trên giường bệnh.
*Mẹ... con xin lỗi. Con phải cứu mẹ trước.*
Khi Chi mở mắt ra, đôi mắt cô không còn bất kỳ một chút ánh sáng cảm xúc nào. Chỉ còn lại một sự trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cô chậm rãi quỳ xuống. Hai đầu gối cô chạm mạnh vào nền đá marble lạnh ngắt của văn phòng VIP, phát ra một tiếng "bộp" khô khốc. Chi cúi đầu, hai tay bấu chặt vào gấu quần đồng phục màu xám nhạt:
"Tôi cầu xin chị, chị Hạnh. Xin hãy khôi phục nguồn thuốc cho mẹ tôi. Tôi sẽ... ký hợp đồng và làm theo mọi yêu cầu của ban tổ chức."
Mỹ Hạnh bật cười thỏa mãn, một tiếng cười ngạo nghễ vang vọng khắp căn phòng cách âm. Bà ta dùng mũi giày cao gót hàng hiệu khẽ nâng cằm Chi lên, nhìn ngắm gương mặt nhợt nhạt, đầy nhục nhã của cô như một chiến lợi phẩm:
"Tốt lắm. Biết điều như thế có phải tốt hơn không? Ký đi, rồi cút về phòng chuẩn bị diễn cho tốt vở kịch của cô."
Chi đứng dậy, bàn tay run rẩy cầm cây bút mực đen, dứt khoát ký tên mình vào bản hợp đồng cam kết đóng vai vật tế thần dưới sự giám sát chặt chẽ của luật sư Kim Liên. Từng nét chữ của cô găm vào mặt giấy như những nhát dao tự hại.
Khi cô quay người bước ra khỏi văn phòng VIP, cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại phía sau, Chi đứng lặng giữa dãy hành lang tối tăm của trường quay tầng ba. Cơn sốt dường như đã biến mất, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.
Cô khẽ đưa ngón tay lên chạm vào chiếc khuy áo thứ hai trên ngực áo. Thiết bị ghi âm ẩn siêu nhỏ vẫn đang âm thầm hoạt động, ghi lại trọn vẹn từng lời đe dọa tàn nhẫn, từng tiếng cười ngạo nghễ và cả cuộc đàm phán tống tiền vô nhân đạo của Trịnh Mỹ Hạnh.
Khóe môi Hà Phương Chi khẽ giật lên một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tuyệt.
*Trịnh Mỹ Hạnh, bà nghĩ bà đã dùng gông xiềng để khóa chặt tôi sao? Không... bà vừa tự tay trao cho tôi chiếc thòng lọng để treo cổ chính bản thân bà.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!