Nhạc nềnPowder_Snow

Gieo Gió Gặt Bão Hậu Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pin cực mạnh của Hoàng Văn Tiến quét một đường dài trên những bức tường mút xốp đen tuyền, tiến dần về phía góc phòng nơi tấm rèm tiêu âm đang khẽ rung động.


Trong bóng tối đặc quánh của Phòng thu số 2, Hà Phương Chi đứng nép sát vào vách tường phía sau tấm rèm polyurethane dày cộp. Cơn sốt nhẹ từ chiều nay đã bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, đốt cháy dọc sống lưng cô bằng những luồng nhiệt hầm hập. Hai bên thái dương Chi giật liên hồi, mồ hôi lạnh rịn ra bết chặt những sợi tóc đen ngắn vào vầng trán nóng hổi. Cổ họng cô đau rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa qua – di chứng của màn belting mộc bạo liệt để bẻ gãy bẫy âm thanh của ban tổ chức ngày hôm qua. Mỗi nhịp thở lúc này đối với Chi đều là một cuộc tra tấn thể xác, nhưng cô vẫn ép bản thân phải duy trì Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) một cách tuyệt đối. Cô không được phép thở dốc, không được phép phát ra bất kỳ tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Trong không gian phòng thu được thiết kế cách âm hoàn hảo này, một tiếng khè khè nhẹ từ thực quản cũng có thể vang lên như một tiếng còi báo động.


Cách cô chưa đầy nửa mét, vệt sáng trắng từ chiếc đèn pin tuần tra của Tiến đang liếm qua mép rèm. Chi nhìn chằm chằm vào vệt sáng đó qua kẽ hở của tấm mút xốp, bàn tay trái cô siết chặt lấy chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi. Những mắt xích bạc lạnh ngắt găm sâu vào làn da nóng đỏ, như một mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí của cô không bị nuốt chửng bởi cơn hoảng loạn vô thức.


Trên bàn máy tính của Lê Minh Triết, màn hình đã tắt tối đen, nhưng chiếc USB chứa mã độc của Tuấn Kiệt vẫn đang cắm phía sau thùng máy, lặng lẽ nhấp nháy một chấm xanh lá nhỏ xíu báo hiệu quá trình sao chép file ghi âm tự thú của Trần Lập đã đạt 100%. Chi khẽ nhắm mắt, nhẩm đếm từng nhịp tim.


Năm bước chân. Bốn bước chân. Tiến đang tiến sát về phía cô. Bàn tay thô ráp của gã trưởng nhóm bảo an đã chạm vào mép tấm rèm tiêu âm.


Đột nhiên, tiếng rè rè chói tai từ chiếc bộ đàm dắt bên hông Tiến vang lên phá tan bầu không khí nghẹt thở:


"Tiến! Có bóng người khả nghi xuất hiện ở khu vực hàng rào cổng sau! Mau dẫn người ra hỗ trợ phong tỏa!"


Đó là giọng của Phan Thanh Bình, người bảo vệ cổng sau trung niên dễ mến. Chi khẽ thở phào trong lòng. Chú Bình đã thực hiện đúng thỏa thuận ngầm giữa hai người hằng đêm. Chú đã cố tình tạo ra một báo động giả để giải vây cho cô.


Tiến chửi thề một tiếng tục tĩu, giật phắt tay ra khỏi tấm rèm. Gã quay người, kéo theo toán bảo an chạy rầm rập ra khỏi phòng thu, cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại phía sau.


Chi chờ thêm đúng mười giây để tiếng bước chân hoàn toàn biến mất ngoài hành lang kỹ thuật. Cô nhanh chóng bước ra khỏi góc khuất, lướt đến phía sau thùng máy tính, dứt khoát rút chiếc USB chứa dữ liệu thô ra và giấu vào lót giày thể thao bên trái – ngay cạnh chiếc điện thoại Nokia cổ đang tắt nguồn. Kỹ năng Đột nhập Không để lại dấu vết giúp cô khéo léo xóa sạch mọi dấu vết vật lý xung quanh bàn làm việc của Triết, tắt nguồn máy tính và lách người ra ngoài hành lang tối.


Tại lối cửa sau dẫn ra khu ký túc xá, chú Bình bảo vệ đã đứng chờ sẵn trong bóng tối, tay cầm điếu thuốc lào tỏa khói nghi ngút. Chú khẽ gật đầu với Chi, lờ đi việc cô di chuyển sau giờ giới nghiêm và nhanh chóng mở hé cánh cửa sắt phụ cho cô lẻn vào trong.


"Về phòng mau đi cháu, Tiến mà quay lại là chú không đỡ nổi đâu," chú Bình thì thầm bằng giọng khàn khàn.


"Cháu cảm ơn chú," Chi khẽ đáp, bước chân nhẹ như một chiếc lá rụng lướt nhanh qua dãy hành lang nội trú để trở về phòng 104.


***


Sáng ngày thứ tư, bầu không khí tại trường quay khép kín Quận 9 trở nên ngột ngạt và nóng bức đến mức khó thở. Cơn sốt của Chi đã chuyển sang giai đoạn nặng hơn, khiến gương mặt cô nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm sau lớp kính gọng kim loại mỏng. Cổ họng cô đau nhức đến mức không thể nuốt nổi một ngụm nước ấm.


Tại Nhà ăn trường quay, tiếng lạch cạch của những chiếc khay inox đựng cơm bento hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán của các thực tập sinh tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dơ bẩn. Ở góc bàn trung tâm, Triệu Vy Vy đang ngồi giữa đám tùy tùng, thong thả uống nước ép cam với phong thái của một nữ hoàng.


Ngược lại, ở góc tối cuối nhà ăn, Lê Thu Trang đang ngồi cô độc trước khay cơm chưa hề động vào. Gương mặt Trang sưng húp, đôi mắt đỏ ngầu đầy những tia máu căm hận sau cuộc đối chất nhục nhã với Vy Vy ngày hôm qua. Y đổ lỗi toàn bộ sự sụp đổ hình tượng của mình cho Hà Phương Chi. Đối với một kẻ chuyên đóng vai nạn nhân như Trang, việc bị lột trần bộ mặt giả tạo trước toàn bộ thí sinh là một bản án tử hình đối với sự nghiệp idol. Sự căm ghét trong lòng Trang đã vượt qua giới hạn của những trò chơi xấu truyền thông thông thường; nó đã chuyển hóa thành một thứ sát khí vật lý u tối, điên cuồng.


Trang lén rút từ trong túi áo khoác ra một lọ nhựa nhỏ không nhãn mác, bên trong chứa một loại bột màu trắng mịn. Đó là chất gây dị ứng thực quản cực mạnh mà y đã lén nhờ người tuồn vào trường quay từ trước – một loại hóa chất có khả năng gây co thắt phế quản cấp tính và sưng tấy niêm mạc cổ họng ngay lập tức nếu nuốt phải.


"Mày muốn dùng giọng hát để phục thù đúng không? Để tao xem mày hát thế nào khi thực quản bị thiêu cháy," Trang lẩm bẩm trong đầu, khóe môi khẽ giật lên một nụ cười vặn vẹo.


Lợi dụng lúc đám đông thí sinh đang chen chúc xếp hàng lấy canh bento ở quầy súp, Trang khéo léo tiếp cận chiếc khay inox đựng phần ăn của Chi đang để tạm trên bàn ăn chung. Với kỹ nghệ của một "nữ hoàng trà xanh" lão luyện trước camera ẩn, Trang giả vờ vấp ngã nhẹ, tay cầm khay nước ngọt lướt qua phía trên hộp cơm của Chi. Trong một tích tắc cực ngắn, ngón tay y khẽ gõ vào đáy lọ nhựa, rắc một lượng bột trắng mịn vào giữa phần cơm và thịt kho của Chi rồi nhanh chóng lùi lại, không để lộ bất kỳ sơ hở nào trước các ống kính camera của nhà đài đang quay trực diện.


Nhưng Trang không thể ngờ rằng, toàn bộ hành vi đê hèn đó đã lọt vào tầm mắt của Nguyễn Minh Thư.


Thư — cô gái mười chín tuổi nhỏ nhắn với làn da bánh mật khỏe mạnh của miền Trung — đang đứng ở góc khuất của tủ chén inox để lau dọn khay ăn. Chứng kiến cảnh tượng đó, Thư hoảng sợ đến mức suýt làm rơi chiếc khăn lau trên tay. Cô biết Trang là thí sinh có công ty quản lý lớn bảo trợ, còn Chi chỉ là một kẻ cô độc bị cả nước ghét bỏ. Nhưng lòng biết ơn đối với sự bảo vệ âm thầm của Chi những ngày qua đã tiếp thêm cho cô gái nghèo lòng dũng cảm.


Thư khéo léo di chuyển đến gần Chi khi cô vừa quay lại bàn ăn. Cô lén kéo tay áo Chi, dẫn cô vào khoảng mù mười lăm độ phía sau chiếc tủ chén inox lớn – góc chết của toàn bộ camera ẩn trong nhà ăn mà Chi đã từng chỉ cho cô.


"Chị Chi... đừng ăn hộp cơm đó!" Thư thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi. "Em... em vừa thấy con Trang lén bỏ cái bột gì màu trắng vào cơm của chị lúc chị đi lấy nước. Mặt nó nhìn đáng sợ lắm chị ơi..."


Chi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sự lo lắng của Thư. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng, không một chút biến đổi cảm xúc, thể hiện Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) đỉnh cao. Cô không hề ngạc nhiên trước mưu đồ hãm hại thể xác của Thu Trang. Là một cựu biên kịch lão luyện, cô thấu hiểu sâu sắc tâm lý của những kẻ kiêu ngạo khi bị dồn vào chân tường: chúng sẽ luôn chọn bạo lực vật lý để tiêu diệt kẻ đe dọa mình.


"Chị biết rồi. Cảm ơn em, Thư," Chi khẽ đáp bằng giọng khàn đặc. "Em quay lại bàn ăn đi, coi như chưa từng thấy gì cả. Đừng để chúng nghi ngờ cháu."


Chi bước ra khỏi góc khuất, bưng hộp cơm bento của mình lên. Cô không hề đổ đi, cũng không làm ầm lên để gọi ban tổ chức. Chi thấu hiểu luật chơi dơ bẩn của Phượng Hoàng Media: nếu cô tố cáo, ban sản xuất dưới sự chỉ đạo của Trần Lập chắc chắn sẽ tịch thu hộp cơm, tiêu hủy chứng cứ và bao che cho Trang dưới lý do "sự cố hiểu lầm" để bảo vệ hình ảnh chương trình.


Cô quyết định áp dụng kỹ năng Kích động đối thủ tự lộ mặt để thực hiện một kịch bản ngược hoàn hảo.


Chi bưng hộp cơm bento đi thẳng về phía Phòng tập nhảy số 3 – căn phòng vắng vẻ nằm ở cuối hành lang kỹ thuật. Đúng như cô dự đoán, qua lớp kính phản chiếu của hành lang, cô nhìn thấy bóng dáng lén lút của Lê Thu Trang đang bám theo phía sau với khoảng cách mười mét, ánh mắt y không rời khỏi hộp cơm trong tay cô.


Bước vào phòng tập số 3, Chi đặt hộp cơm lên bàn gỗ ở góc phòng. Trên kệ sách cá nhân của cô đặt một con gấu bông vải màu xám – món quà mà trợ lý truyền thông Phạm Minh Khang đã lén gửi vào cho cô tuần trước. Bên trong mắt con gấu bông đó là chiếc Máy quay GoPro bí mật giấu trong gấu bông đang hoạt động ở chế độ cảm biến chuyển động.


Chi vờ như không có chuyện gì xảy ra. Cô cởi áo khoác ngoài, bắt đầu thực hiện các động tác khởi động, giãn cơ một cách chậm rãi trước gương. Qua tấm kính lớn của phòng tập, cô nhìn thấy gương mặt hằn học của Thu Trang đang áp sát vào ô kính nhỏ trên cửa ra vào, chăm chú quan sát xem cô đã ăn hộp cơm bento hay chưa.


Chi cầm đôi đũa lên, khều nhẹ phần cơm có dính bột trắng, vờ như chuẩn bị đưa vào miệng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô khựng lại, đặt đũa xuống và đứng dậy bước ra ngoài cửa với lý do đi vệ sinh, để lại hộp cơm mở nắp trên bàn. Chiếc GoPro giấu trong gấu bông đã ghi lại rõ nét gương mặt rình rập, đầy sự thất vọng và nôn nóng của Thu Trang ngoài cửa kính.


Chi di chuyển ra hành lang chính của khu hậu trường. Đồng hồ sinh học trong đầu cô khẽ nhẩm tính: 12 giờ 45 phút trưa. Đây là thời điểm diễn ra sự cố mất điện tạm thời hằng ngày của hệ thống điện trường quay Quận 9 do quá tải máy phát khi tổ kỹ thuật chạy thử giàn đèn sân khấu công diễn. Sự cố này thường kéo dài đúng hai phút trước khi nguồn điện dự phòng được kích hoạt.


Bóng tối đột ngột ập xuống toàn bộ tòa nhà kỹ thuật. Tiếng quạt thông gió tắt lịm, chỉ còn lại những ánh đèn khẩn cấp màu xanh lá yếu ớt ở góc hành lang.


Trong bóng tối tĩnh mịch đó, Chi nhanh chóng di chuyển ngược trở lại Nhà ăn trường quay. Nhờ năng lực ghi nhớ sơ đồ không gian tuyệt đối, cô định vị chính xác chiếc bàn ăn nơi Thu Trang đang để hộp cơm bento sạch của y để đi lấy nước ngọt.


Với những chuyển động nhanh nhẹn, không tiếng động của một kẻ đột nhập chuyên nghiệp, Chi tráo đổi hai hộp cơm bento giống hệt nhau trên bàn ăn: hộp cơm chứa chất độc của cô được đặt vào vị trí của Trang, và hộp cơm sạch của Trang được cô bưng đi trong bóng tối.


Khi nguồn điện dự phòng bật sáng trở lại sau hai phút, Chi đã ngồi yên vị ở một góc khuất hành lang, thản nhiên ăn hộp cơm sạch vừa tráo đổi để duy trì năng lượng cho cơ thể đang kiệt sức vì cơn sốt. Cô phải nhịn đói suốt cả buổi chiều nay nếu không thực hiện cuộc tráo đổi này, và thể trạng suy nhược hiện tại không cho phép cô nhịn đói trước giờ tổng duyệt.


***


Mười lăm phút sau, một tiếng hét kinh hoàng vang lên từ phía Nhà ăn trường quay, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi trưa.


"Cứu... cứu tôi với! Có người bị ngộ độc!"


Chi đặt hộp cơm rỗng xuống, chậm rãi bước về phía nhà ăn. Một đám đông thực tập sinh đang vây kín xung quanh bàn ăn của Lê Thu Trang.


Giữa sàn nhà ăn dơ bẩn, Thu Trang đang nằm co giật dữ dội. Gương mặt y đỏ bừng lên như máu, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng đang sưng tấy. Thực quản của y bị co thắt cấp tính do tác dụng của chất dị ứng cực mạnh, khiến y không thể hít thở, miệng sùi bọt mép và phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Hộp cơm bento dở dang của y đổ nhào dưới đất, những hạt cơm trắng trộn lẫn vệt bột hóa chất dính bết vào sàn nhà.


"Mau gọi xe cấp cứu! Tránh ra cho cô ấy thở!" Tiếng la hét hoảng loạn của các biên tập viên hiện trường vang lên dồn dập.


Chi đứng ngoài rìa đám đông, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát cảnh tượng thảm hại của kẻ hại người hóa hại mình. Ánh mắt cô sau lớp kính gọng kim loại mỏng lạnh lùng và sâu thẳm như một vực nước không đáy. Không một chút thương hại, không một sự dao động cảm xúc. Cô biết, đây chính là cái giá phải trả cho những kẻ dám dùng thủ đoạn dơ bẩn để hủy hoại người khác trong cuộc chơi sinh tử này.


Khi các nhân viên y tế khẩn cấp khiêng Thu Trang lên cáng cứu thương để đưa đến bệnh viện trong tình trạng hôn mê sâu, Chi bước đến trước mặt Đặng Thu Thủy và tổ biên tập hiện trường. Cô rút chiếc thẻ nhớ từ chiếc máy quay GoPro giấu trong gấu bông ra, đặt thẳng lên bảng kẹp tài liệu của Thủy.


"Đây là bằng chứng ghi lại cảnh Lê Thu Trang rình rập và lén bỏ chất độc vào hộp cơm của tôi trước khi y tự ăn nhầm hộp cơm đó," Chi lạnh lùng nói, giọng cô khàn đặc nhưng đầy sức nặng phán xét.


Thủy hoảng hốt cắm chiếc thẻ nhớ vào máy tính bảng để kiểm tra. Đoạn video hiện lên rõ nét hình ảnh gương mặt hằn học của Trang đang rình rập ngoài cửa phòng tập số 3, hoàn toàn trùng khớp với thời điểm hộp cơm bị tẩm độc.


Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, sau một cuộc điện thoại nhanh với Giám đốc sản xuất Trịnh Mỹ Hạnh, gương mặt Thủy lập tức trở lại vẻ lạnh lùng, thực dụng của một kẻ làm truyền thông bẩn. Thủy dứt khoát rút chiếc thẻ nhớ ra, đút vào túi áo và nhìn Chi với ánh mắt cảnh cáo:


"Hà Phương Chi, đây chỉ là một sự cố dị ứng thực phẩm thông thường do Lê Thu Trang tự ăn phải đồ ăn hỏng. Đừng có thêu dệt drama bôi nhọ đồng đội để tạo scandal cho bản thân. Chiếc thẻ nhớ này ban tổ chức sẽ tịch thu để phục vụ điều tra nội bộ. Cô lo mà chuẩn bị cho buổi tổng duyệt đi."


Chi nhìn Thủy, khóe môi cô khẽ giật lên một nụ cười lạnh lùng, đầy sự khinh bỉ. Cô không hề bất ngờ trước sự bao che trắng trợn của nhà đài dành cho Trang – thí sinh có công ty quản lý lớn đứng sau bảo trợ tài chính. Cô biết, trong cái gông xiềng tư bản này, sự thật luôn là thứ bị bóp nghẹt đầu tiên. Nhưng cô không cần sự công nhận của chúng; chiếc thẻ nhớ bị tịch thu chỉ là một quân cờ nhỏ nằm trong kế hoạch tích lũy chứng cứ dài hạn của cô.


***


Tại Phòng điều khiển kỹ thuật (Control Room) ở tầng ba, tiếng đập phá đồ đạc vang lên chói tai.


Đạo diễn Trần Lập điên cuồng gạt phăng toàn bộ tài liệu, cốc chén trên bàn làm việc xuống đất. Gương mặt gã đỏ gay, đôi mắt một mí hằn lên những tia giận dữ bạo liệt. Lê Thu Trang là "công cụ tạo drama" đắc lực nhất mà gã đã cất công nhào nặn để bôi nhọ Chi trong tập phát sóng tới. Việc Trang bị ngộ độc cấp tính và phải nhập viện khẩn cấp đồng nghĩa với việc toàn bộ kịch bản rating của gã bị đổ bể hoàn toàn, đe dọa trực tiếp đến dòng tiền tài trợ của S-White.


Gã biết chắc chắn có bàn tay của Hà Phương Chi nhúng vào cuộc tráo đổi này, nhưng sự bao che của đài dành cho Trang vô tình đã tước đi cơ hội để gã buộc tội Chi một cách công khai.


Gã điên cuồng cầm chiếc bộ đàm lên, nhấn nút gọi thẳng cho tổ kỹ thuật âm thanh chính của chương trình, giọng nói gã run lên vì giận dữ và sát khí căm thù:


"Tổ âm thanh nghe rõ lệnh của tao! Đêm công diễn 1 sắp tới, bằng mọi giá, tao muốn tụi bây phải bóp nghẹt tần số micro của con Chi! Tắt mic, chèn tạp âm, bẻ cong giọng hát của nó cho tao! Tao muốn nó phải câm lặng và thất bại nhục nhã ngay trên sóng trực tiếp!"


Trong bóng tối của phòng điều khiển, những màn hình giám sát vẫn đang nhấp nháy đỏ, chiếu lên gương mặt vặn vẹo, đầy thù hận của gã đạo diễn vô lương tâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!