Nhạc nềnPowder_Snow

Đột Nhập Phòng Thu Số 2

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm ngày thứ ba tại trường quay khép kín Quận 9 bao phủ bởi một thứ tĩnh lặng lạnh lẽo và độc hại. Bầu không khí ẩm ướt của Sài Gòn sau cơn mưa muộn len lỏi qua những khe hở của khu nội trú, mang theo mùi vôi vữa chưa khô và mùi rỉ sét của những giàn giáo sắt bỏ hoang phía sau sân khấu.


Trong căn phòng ký túc xá 104, tiếng thở đều đặn của năm thực tập sinh khác vang lên giữa khoảng tối mờ mịt. Hà Phương Chi nằm nghiêng trên chiếc giường sắt nhỏ hẹp ở góc phòng, mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí hoàn toàn tỉnh táo. Cơn sốt nhẹ từ chiều vẫn chưa dứt hẳn, nó âm ỉ đốt cháy dọc sống lưng cô, khiến hai bên thái dương đau nhức như có hàng ngàn chiếc kim châm. Di chứng của màn belting mộc từ buổi tổng duyệt hôm qua để lại một cảm giác bỏng rát, ngứa ngáy nơi cuống họng. Mỗi lần nuốt nước bọt, Chi đều phải gồng mình để không phát ra tiếng ho khan.


Cô khẽ xoay người, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi đang đeo trên cổ tay trái. Kim loại lạnh ngắt áp vào làn da nóng hổi của cơn sốt, kéo cô về với thực tại tàn nhẫn. Chiếc lắc tay này, cùng với chiếc điện thoại Nokia phím bấm đời cũ đang tắt nguồn giấu dưới lót giày thể thao khoét rỗng, là những vũ khí sinh tồn duy nhất của cô trong hang ổ Phượng Hoàng Media này.


Đồng hồ sinh học trong đầu Chi khẽ báo giờ: 1 giờ 15 phút sáng. Đây là thời điểm đổi ca trực của đội bảo an vòng ngoài, và cũng là lúc các kỹ thuật viên âm thanh đã rời khỏi khu vực kỹ thuật hậu trường để về phòng nghỉ.


Chi mở mắt, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng trong bóng tối không hề có một chút ngái ngủ, chỉ có một sự lạnh lùng quyết tuyệt. Cô ngồi dậy một cách chậm rãi, không tiếng động, xỏ chân vào đôi giày thể thao đã được chuẩn bị sẵn. Bằng năng lực Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn, Chi lướt nhẹ qua những khoảng mù trong phòng. Mắt cảm biến hồng ngoại của chiếc camera ngụy trang dưới dạng đầu báo khói trên trần nhà đang nhấp nháy đỏ đều đặn, nhưng góc quét của nó bị che khuất bởi chiếc tủ quần áo gỗ ép ở góc phòng đúng mười lăm độ. Đó chính là kẽ hở duy nhất.


Chi nhẹ nhàng lách người qua cánh cửa phòng ký túc xá, khép hờ nó lại mà không để lại một tiếng động nhỏ nào. Kỹ năng Đột nhập Không để lại dấu vết mà cô đã tự tập luyện suốt nhiều tuần qua bắt đầu phát huy tác dụng. Bước chân cô nhẹ như một chiếc lá rụng, lướt đi trên hành lang tối om của khu nội trú.


Mục tiêu đêm nay của cô là Phòng thu số 2, nằm sâu trong khu vực kỹ thuật ở tầng hai của tòa nhà chính. Nơi đó lưu trữ các file âm thanh thô chưa qua chỉnh sửa của ban giám khảo và tổ sản xuất. Và quan trọng hơn cả, cô cần tìm bằng chứng về việc Đạo diễn Trần Lập chủ mưu dàn dựng kịch bản bôi nhọ danh dự của cô để tạo nhiệt độ cho chương trình.


Chi lách qua dãy hành lang dài, nép mình sát vào những mảng tường xám xịt mỗi khi ánh đèn quét của hệ thống camera an ninh vòng ngoài lia qua cửa kính. Sơ đồ camera ẩn do cựu quay phim Trần Thế Vinh cung cấp hiện lên rõ mồn một trong đầu cô. Cứ mỗi năm giây, camera ở góc rẽ hành lang sẽ quét từ trái sang phải, để lộ ra một khoảng mù dài ba mét sát chân tường bên phải trong vòng đúng ba giây.


Một. Hai. Ba.


Chi lướt nhanh qua khoảng tối, hơi thở cô nén chặt trong lồng ngực. Tiếng tim đập thình thịch bên tai dường như còn lớn hơn cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ.


Sau mười phút chạy đua với những thấu kính vô hình, Chi đã đứng trước cánh cửa gỗ dày của Phòng thu số 2. Cửa khóa bằng hệ thống khóa từ bảo mật của đài. Cô khẽ thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc Thẻ thông hành kỹ thuật của Đạt — chiếc thẻ từ màu xám sờn góc mà nhân viên kỹ thuật ánh sáng Bùi Tiến Đạt đã âm thầm sao chép và trao cho cô để trả món nợ ân tình với người cha quá cố của cô ngày xưa.


Chi đặt chiếc thẻ lên đầu đọc từ. Một tiếng "tít" cực nhỏ vang lên, đèn tín hiệu chuyển từ đỏ sang xanh lá. Cánh cửa khẽ mở ra một khe hẹp. Chi nhanh chóng lách người vào trong và khép chặt cửa lại.


Bên trong Phòng thu số 2 hoàn toàn tối đen, chỉ có những ánh đèn LED nhỏ màu đỏ và xanh dương từ các thiết bị trộn âm thanh chuyên nghiệp nhấp nháy như những con mắt quỷ trong bóng tối. Mùi mút tiêu âm polyurethane nồng hắc quyện với mùi bụi điện tử khô khốc xộc thẳng vào mũi cô.


Chi không bật đèn. Cô di chuyển đến trước bàn máy tính chuyên dụng của Lê Minh Triết — biên tập viên âm thanh chính của chương trình. Chi bật màn hình máy tính lên, ánh sáng xanh lấp lánh phản chiếu lên tròng kính cận mỏng của cô, làm nổi bật gương mặt hốc hác, nhợt nhạt vì cơn sốt.


Ngay lập tức, màn hình hiển thị bảng cảnh báo bảo mật của hệ thống tường lửa nội bộ Phượng Hoàng Media. Tường lửa này được thiết kế để chặn đứng mọi truy cập trái phép từ bên ngoài và tự động ghi lại địa chỉ IP của thiết bị xâm nhập.


Chi không hề nao núng. Cô rút chiếc USB chứa mã độc Bypass tường lửa ra khỏi móc khóa cá nhân. Đây là thiết bị do lập trình viên Nguyễn Tuấn Kiệt — bạn học cũ của cô — tự tay viết mã nguồn riêng cho mục tiêu xâm nhập đài truyền hình.


"Kiệt nói thiết bị này chỉ có tác dụng trong vòng ba mươi giây trước khi hệ thống IT phát hiện ra sự bất thường dòng lệnh," Chi lẩm bẩm trong đầu, ngón tay cô khẽ run lên khi cắm chiếc USB vào cổng kết nối phía sau thùng máy.


Một dòng lệnh màu xanh lá chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt. Hệ thống báo động an ninh mạng nội bộ lập tức kích hoạt cảnh báo truy cập bất thường dưới dạng một chấm đỏ nhấp nháy ở góc phải màn hình máy chủ chính của đài. Chi biết, cô đang chạy đua với thời gian. Nếu đội IT của đài phát hiện ra và định vị địa chỉ IP, họ sẽ lập tức báo cho đội bảo an của Hoàng Văn Tiến khóa chặt khu vực này.


Bốn mươi phần trăm... Sáu mươi phần trăm... Tám mươi phần trăm...


Màn hình máy tính bỗng khựng lại một nhịp, rồi bảng bảo mật biến mất, để lộ ra toàn bộ thư mục lưu trữ dữ liệu âm thanh nội bộ của phòng thu số 2.


Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngón tay cô lập tức gõ nhanh trên bàn phím để tìm kiếm mục tiêu. Cô bỏ qua các file nhạc thử thách của các thí sinh khác, tập trung tìm kiếm các file ghi âm cuộc họp kín của ban đạo diễn.


Ánh mắt Chi dừng lại ở một file âm thanh có định dạng WAV được lưu trữ dưới cái tên mã hóa "Meeting_02_Raw". Ngày khởi tạo trùng khớp với đêm trước khi tập 1 của show Đường Tới Hào Quang phát sóng — đêm mà kịch bản bôi nhọ thái độ của cô được phê duyệt.


Chi cắm chiếc USB thứ hai vào để bắt đầu quá trình sao chép file Thẻ Nhớ Chứa File Âm Thanh Thô (Raw Audio). Thanh tiến trình sao chép hiện lên trên màn hình: 12%... 25%...


Trong lúc chờ đợi, Chi lén đeo chiếc tai nghe chụp tai chuyên dụng trên bàn của Triết lên để kiểm tra nội dung file. Khi đoạn ghi âm được phát, giọng nói khàn đặc quen thuộc của Đạo diễn Trần Lập vang lên rõ mồn một qua lớp màng loa chất lượng cao:


"Con Chi này... cứ cắt ghép cho nó giống một đứa chảnh chọe, coi thường đồng đội đi. Lấy cảnh nó đứng im lặng lúc con Trang đang khóc rồi chèn nhạc rùng rợn vào. Khán giả thời nay thích xem ác nữ ăn gạch lắm. Cứ có drama thái độ là rating tập 1 sẽ bùng nổ, lúc đó tiền tài trợ của S-White sẽ đổ về ngập mặt chúng ta. Ai quan tâm nó có bị bạo lực mạng hay không chứ? Show thực tế mà, đứa nào không chịu được nhiệt thì tự biến đi như con nhỏ Uyển Nhi năm ngoái thôi..."


Tiếng cười khẩy lạnh lùng, vô cảm của Trần Lập vang lên tiếp sau đó, quyện vào tiếng xì xào đồng tình của các trợ lý đạo diễn xung quanh.


Chi đứng lặng người trước bàn máy tính, hàm răng cô nghiền chặt vào nhau đến mức bật máu tươi ở khóe môi. Lòng căm thù tột cùng cuộn trào trong lồng ngực như một cơn sóng dữ, đốt cháy hoàn toàn sự mệt mỏi của cơn sốt thể xác. Sự thật tàn nhẫn đã được phơi bày. Bạn thân của cô, Lâm Uyển Nhi, đã bị chúng coi như một vật tế thần rẻ tiền để đổi lấy dòng tiền tài trợ dơ bẩn. Và giờ đây, chúng lại tiếp tục dùng chính thủ đoạn đê hèn đó để chà đạp lên cuộc đời cô, lên gia đình cô.


"Trần Lập... ông sẽ phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình cho lời nói này," Chi thì thầm, giọng nói cô khàn đặc, lạnh lẽo như từ cõi chết vọng về.


Thanh tiến trình sao chép dữ liệu thô đạt mốc 85%... 90%...


Đột nhiên, từ phía hành lang bên ngoài, một tiếng động lạ vang lên vang vọng qua vách ngăn cách âm mỏng của phòng thu. Đó là tiếng kim loại lạch cạch của những chùm chìa khóa va vào nhau, kèm theo tiếng bước chân nặng nề, dồn dập dẫm lên sàn gạch men.


Chi giật mình rút chiếc tai nghe ra khỏi tai. Thính giác nhạy bén của cô lập tức nhận diện được mối nguy hiểm tột độ.


"Hoàng Văn Tiến..."


Đội trưởng bảo an Hoàng Văn Tiến đang dẫn đầu đội tuần tra đêm tiến thẳng về phía khu vực kỹ thuật. Ánh đèn pin của chúng quét dọc hành lang, những vệt sáng trắng loang loáng cắt ngang khe hở dưới chân cửa Phòng thu số 2.


"Có thiết bị báo động truy cập bất thường từ phòng thu số 2! Mau kiểm tra toàn bộ các phòng kỹ thuật cho tao!" Giọng nói hung bạo, đầy tính kỷ luật sắt của Tiến vang lên qua tiếng bộ đàm rè rè.


Tim Chi đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thanh tiến trình sao chép trên màn hình vẫn đang dừng lại ở con số 95%... 97%... Mỗi giây trôi qua dài tựa như một thế kỷ.


Tiếng bước chân dồn dập đã dừng lại ngay trước cửa Phòng thu số 2. Tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ khóa cơ học dự phòng vang lên khô khốc.


Chi không thể rút USB ra giữa chừng vì sẽ làm hỏng toàn bộ file dữ liệu thô đang sao chép. Cô suýt để lộ dấu vết khi chiếc lắc tay bạc khẽ va vào cạnh bàn máy tính bằng kim loại, tạo ra một tiếng "coong" cực nhỏ trong không gian tĩnh mịch.


Nhanh như cắt, Chi khéo léo tắt màn hình máy tính để dập tắt nguồn sáng xanh duy nhất trong phòng, giữ nguyên chiếc USB đang chạy ngầm trong bóng tối. Cô lén di chuyển cực nhanh, không tiếng động, ẩn mình vào góc khuất sau tấm rèm tiêu âm polyurethane dày cộp ở góc phòng — nơi được thiết kế để triệt tiêu mọi phản xạ âm thanh và cũng là điểm mù hoàn hảo khỏi góc quét đèn pin từ cửa chính.


Cánh cửa gỗ nặng nề rầm một tiếng mở toang. Ánh sáng đèn pin cực mạnh của Hoàng Văn Tiến quét thẳng vào trong phòng, xé toạc bóng tối lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!